LỜI HỨA CỦA KỲ PHÁT
Sáng sớm hôm sau, Kỳ Phát trở dậy, dặn tôi cứ ngủ yên cho đẫy giấc, và hẹn chừng mười giờ thì về. Tôi theo lời, ngủ lại, đến lúc chợt tỉnh nhìn đồng hồ đã thấy chín giờ rưỡi. Tôi trở dậy thay quần áo và rửa mặt, gội đầu. Vừa xong thì có tiếng gõ cửa. Tôi chải vội cái đầu rồi ra mở, thấy đó là một thiếu phụ ăn vận theo lối cổ nhưng sang, đi cùng một đứa bé con trai chừng sáu, bẩy tuổi. Thiếu phụ chào tôi rồi hỏi:
- Xin ông tha lỗi, ông có phải là ông Kỳ Phát không ạ?
Tôi trả lời:
- Anh Phát là bạn tôi. Anh ấy vừa đi có chút việc, chắc chỉ chốc lát nữa thì trở về. Chẳng hay bà muốn hỏi bạn tôi có việc gì?
Thiếu phụ như có vẻ ngần ngại, giây lát rụt rè nói:
- Chúng tôi mới ở Thái Bình lên. Tôi là vợ ông An…
Tôi vội vàng mời thiếu phụ vào nhà rồi nói:
- Vậy mà tôi không biết, xin bà tha lỗi cho. Tôi đã được gặp ông nhà một lần ở đây…
Thiếu phụ lo lắng hỏi tôi:
- Thưa, có phải ông gặp thầy cháu cách đây đã năm, sáu hôm rồi phải không ạ?
Thấy tôi gật đầu, thiếu phụ tiếp:
- Hôm ấy, thầy cháu bảo lên trên này tìm ông Kỳ Phát, nhưng từ hôm ấy đến nay, chúng tôi không được tin tức gì cả. Chúng tôi sốt ruột lắm, nhà lại bận mà neo người nên mãi hôm nay mới lên đây được…
Tôi vội vàng nói cho yên lòng thiếu phụ:
- Điều ấy thì bà không ngại vì chúng tôi biết hiện ông An đương ở chơi ngoài Kiến An…
Thiếu phụ thở mạnh như người trút được gánh nặng:
- Nếu thế thì may quá. Thưa ông, hẳn ông đã biết rõ chuyện nhà chúng tôi, ít lâu nay thường xẩy ra những chuyện rắc rối không đâu chỉ thêm lo lắng… Thầy cháu thì như tâm thần không định, hoảng hốt thế nào, nên khi ra đi dặn có mấy hôm về mà bặt tin nên tôi lo ngại lắm. Nay thấy ông nói thế chúng tôi mới được yên lòng…
Thiếu phụ vừa nói đến đây thì tôi thấy tiếng xe Kỳ Phát đỗ ở ngoài cửa. Tôi vui vẻ bảo:
- May quá, anh Phát tôi đã về!
Kỳ Phát bước vào, thiếu phụ cung kính đứng dậy chào, làm cho Kỳ Phát ngạc nhiên nhìn tôi để hỏi. Tôi vội nói:
- Đây là bà An vừa ở Thái Bình lại tìm anh.
Kỳ Phát cúi chào thiếu phụ rồi nói nhanh hỏi nhỏ tôi một câu bằng tiếng Pháp:
- Anh chưa nói gì về vụ án mạng chứ?
Tôi sẽ lắc đầu rồi nói to bảo Phát:
- Bà An thấy ông ấy đi lâu không về, không có tin tức gì nên lên đây hỏi thăm. Tôi vừa báo cho bà biết tin mừng rằng ông hiện vẫn ở chơi ngoài Kiến An, chắc gặp bạn vui, nên chậm về đó thôi!
Thiếu phụ nói với Kỳ Phát rằng:
- Thường ngày, thầy cháu vẫn nói rằng ông là một bậc cao kiến. Chúng tôi thì đàn bà ngu dốt, vả lại cũng bận buôn bán luôn luôn, nhân thể lên đây, vậy xin ông làm ơn cho biết rằng liệu thầy cháu có việc gì không?
Kỳ Phát cố cười một cách tự nhiên nói rằng:
- Bà bảo còn xẩy ra được việc gì cơ chứ! Tôi xem ông nhà là một người đứng đắn, không ham mê chơi bời gì hết, vậy ở nhà lâu buồn, ông đi chơi giải trí đó thôi!
Thiếu phụ vội nói:
- Thưa ông không, chúng tôi không lo thầy cháu ham mê gì, nhưng còn chuyện đôi hoa tai.
Kỳ Phát gạt đi:
- Đôi hoa ấy tôi đã dặn ông nhà cứ việc đệ cúng lên ban thờ ở nhà, sẽ chẳng phải lo xẩy ra việc gì mà lại còn được thần thánh che chở cho nữa. Bà không phải lo ngại…
Thiếu phụ lại nói:
- Nhưng vừa rồi thầy cháu nói chuyện đâu ở Kiến An có xẩy ra việc gì, người ta đào được cốt thế nào, mà lại cũng hợp vào với chuyện đôi hoa tai…
Kỳ Phát quả quyết bảo:
- Điều ấy thì bà nhầm, tôi biết chắc hai việc không có liên can gì đến nhau cả!
Thiếu phụ rụt rè một lát rồi lại nói:
- Nhưng còn bức cẩm nang của ông lang khách? Thầy cháu có cắt nghĩa cho nghe, chúng tôi lấy làm lo sợ lắm!
Kỳ Phát lắc đầu:
- Không, những câu ấy chỉ là những câu dọa nạt vô lý và buồn cười… Đó cũng là một cách của bọn giang hồ thuật sĩ thường làm để xoay xở tiền nong. Hắn có làm cho ông bà sợ thế thì lần sau đến, hắn mới có cách làm tiền chứ?
Thiếu phụ chỉ đứa con trai lên bẩy tuổi đứng bên mà bảo Kỳ Phát rằng:
- Thưa ông, lời ông nói, chúng tôi tin là đúng. Tuy nhiên, không hiểu làm sao mà chúng tôi vẫn cứ lo ngại, có lẽ vì có thằng bé này chăng? Thực vậy, nếu thầy cháu có xẩy ra sự gì thì thực hai mẹ con chúng tôi mất hẳn một cái cột trụ, không còn biết xoay xở ra làm sao nữa!
Ngừng lại một lát, thiếu phụ lại nói:
- Hay là chúng tôi xin phép ông ra Kiến An tìm thầy cháu về?
Kỳ Phát vội nói:
- Điều ấy thì rất không nên! Có nhiều cớ: một là bà ra ngoài ấy lạ lùng, khó biết đâu mà tìm; hai là bà đi vắng nhiều ngày, công việc ở nhà sẽ không có ai trông nom, thiệt hại lớn. Điều thứ ba nữa là sự thực, ông nhà có mải vui thì cũng chỉ có ở lại Kiến An vài ba ngày nữa là cùng, không hề xẩy ra sự gì hết!
Thấy thiếu phụ vẫn không hết hẳn nỗi lo âu hiện trên nét mặt, Kỳ Phát tiếp:
- Một điều nữa bà không cần phải ra Kiến An là vì ngay chiều nay đây, chúng tôi cũng có chút việc ra ngoài đó, vậy sẽ tiện dịp rủ ông nhà về cả một thể… Tôi sẽ nói luôn để ông biết rằng bà ở nhà đương mong…
Thiếu phụ thấy Kỳ Phát nói thế, mừng rỡ quá, vội thưa:
- Hay là nhân thể, ông cho chúng tôi đi theo ra ngoài ấy! Chúng tôi cũng chưa được biết tình Kiến An bao giờ!
Kỳ Phát lắc đầu, mỉm cười:
- Tỉnh Kiến An nhỏ và buồn lắm, không bằng tỉnh Thái đâu! Bà cứ yên lòng, tôi ra Kiến An chiều nay thế nào cũng rủ ông cùng về… chậm lắm là ba hôm nữa…
Quay lại phía tôi, Kỳ Phát hỏi:
- Có lẽ công việc của chúng ta may ra chỉ hai ngày là xong chứ gì?
Tôi biết ý Kỳ Phát nói:
- Vâng, chậm lắm thì đến ba ngày là cùng.
Kỳ Phát quay lại phía thiếu phụ nói:
- Vậy bà cứ yên tâm về Thái. Trưa nay chúng tôi đi Hải Phòng rồi ra Kiến An ngay… Bà đừng lo ngại gì cả! Tôi xin hứa chắc với bà rằng dù có xẩy ra việc gì bất ngờ nữa, tôi cũng không để ông gặp phải sự khó khăn gì… Xin bà cứ tin ở lời của tôi.
Sợ thiếu phụ nói dằng dai nữa làm mất lòng Kỳ Phát, tôi phải nói:
- Xin bà hãy theo lời anh Kỳ Phát. Anh ấy rất ít khi hứa với ai điều gì, nhưng đã hứa thì bao giờ anh ấy cũng làm trọn lời hứa!
Thiếu phụ không dám vật nài thêm, đứng dậy định cáo từ chúng tôi, nhưng lại dừng lại, ngần ngại rụt rè, giây lát mới lúng túng mở chiếc ví tay ra…
- Thưa ông, thế này chúng tôi thực là không phải lắm…
Kỳ Phát vội gạt đi:
- Bà đừng ngại gì cả… Chúng tôi không dám nhận tiền nong gì đâu! Vả lại hôm nay, chúng tôi đi Kiến An là có việc riêng của chúng tôi, không phải vì việc bà mà phải tốn phí.
Không biết nói sao, thiếu phụ đành phải ân cần cảm tạ, rồi cáo từ chúng tôi mà ra về, sau khi dặn thêm nếu có tin gì thì đánh dây thép về Thái Bình cho biết ngay!
Một lát, Kỳ Phát mới quay về phía tôi, bảo rằng:
- Tôi thấy đàn bà có nhiều tính xấu quá. Có thể gọi là có đủ không thiếu một tính xấu nào, nhưng vừa lúc nẫy, trước vẻ mặt băn khoăn của vợ An, tôi nhận thấy đàn bà cũng kéo lại được một chỗ tốt là chỗ biết lo lắng về chồng mặc dầu cái nguyên do lo lắng ấy cũng vẫn là bởi lòng ích kỷ!
Tôi chưa kịp nói gì thì Kỳ Phát đã tiếp ngay:
- Nhưng lòng ích kỷ thì ai ở đời mà không có! Ví dụ ngay như việc này, chúng ta đã giúp việc cho An mà không cầu lợi, cũng vẫn là do lòng ích kỷ: chúng ta muốn thỏa mãn cái ý muốn tò mò trí xét đoán của chúng ta…
Tôi cười:
- Nào tôi có cãi anh đâu mà anh cứ viện lý và giảng giải mãi.
Kỳ Phát nói:
- Nhưng tại tôi thấy anh nhìn tôi bằng một con mắt hoài nghi…
Tôi lắc đầu:
- Không, tôi không nghi ngờ gì về câu anh nói, nhưng tôi có vừa tự hỏi: những ý nghĩ của anh vừa rồi đó có phải là triệu chứng của một người sắp sửa nghĩ đến việc lấy vợ hay không?
Kỳ Phát không nói gì, chỉ sẽ so vai nhưng tôi thấy ở mắt anh tự nhiên có một nỗi buồn man mác… Nhưng chỉ thoáng chốc thôi, Kỳ Phát đã trở lại vui vẻ, linh hoạt, vỗ vào vai tôi mà bảo rằng:
- Cứ đứng mà bàn chuyện nhảm mãi, anh đã quên rằng chúng ta phải ra chuyến ô tô ray lúc một giờ rồi hay sao? Thế nào, anh đã sửa soạn gì xong chưa?
Tôi trả lời:
- Va ly tôi đã sẵn đó, chỉ còn cho thêm vào mấy bộ quần áo của anh là xong. Ngoài ra, anh có cần mang theo thứ gì nữa không?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Không, các thứ sau để tôi mang theo va ly riêng của tôi phòng khi có việc, anh hoặc tôi, một người phải về Hà Nội. Bây giờ, chúng ta hãy đi ăn cơm đã!
Một lát sau, chúng tôi đến một hiệu ăn ở phố Hàng Da, vừa lên gác đã thấy viên thanh tra liêm phóng Trúc Tâm đợi ở đó rồi. Bắt tay chúng tôi, Trúc Tâm nói:
- May quá, tôi vừa ở Lao Cai về thì nhận được giấy của anh Phát!
Kỳ Phát hỏi:
- Thế nào, anh có thể đi Kiến An được không hay phải mắc việc gì ở Sở?
Trúc Tâm lắc đầu:
- Không, thực là vừa gặp dịp. Thấy tôi đi khó nhọc mấy hôm về ông sếp cho nghỉ luôn một tuần lễ!
Kỳ Phát vui vẻ nói:
- Một tuần thì thừa thãi quá. Có một điều tôi hơi ân hận là vì đáng lẽ anh phải nghỉ ngơi thì lại kéo anh đi có việc!
Trúc Tâm vỗ vai Kỳ Phát bảo:
- Anh mới có giọng khách sáo ấy đối với anh em từ bao giờ thế?
Tôi cũng cười, nói:
- Rồi anh Trúc Tâm xem, còn có nhiều hoạt động và ý nghĩ lạ nữa kia, mà tôi gọi là “triệu chứng của một người sắp sửa lấy vợ”…
Kỳ Phát cũng cười:
- Thôi không nói đùa nữa, chúng ta ăn uống sơ sơ cái gì rồi ra ga chuyến một giờ trưa nay. Để tôi thuật sơ lược việc này cho anh Trúc Tâm nghe đã!
Chúng tôi chọn một bàn ở góc phòng, rồi Kỳ Phát bắt đầu thuật mọi việc xẩy ra cho Trúc Tâm nghe. Trúc Tâm nghe đoạn, vui vẻ nói:
- Tôi không ngờ việc lại ly kỳ đến thế, cứ thực mà nói thì anh không phải ân hận gì về chỗ làm bận rộn tôi, mà chính tôi phải cảm ơn anh cho đi dự cuộc tra xét lý thú này mới phải!
Kỳ Phát nói:
- Nhưng anh nên nhớ rằng lần này anh đi là đi việc tư, chứ không phải là việc công, nhân danh thanh tra liêm phóng đâu nhé!
Trúc Tâm gật đầu:
- Cái đó thì đã hẳn, mặc dầu riêng đối với tôi hai việc không có can hệ gì cả!
Tôi cũng nói:
- Chúng ta sẽ nói là tình cờ ra chơi, và mấy viên thanh tra liêm phóng ngoài Kiến An thấy có cả anh lẫn Kỳ Phát giúp đỡ một tay hẳn là sung sướng lắm! Thực là chẳng khác gì đương gặp tai ách mà bỗng có quý nhân phù trợ vậy!
Kỳ Phát cười, chỉ tôi mà bảo Trúc Tâm rằng:
- Đó, anh nghe, nghe giọng nói ấy thì là triệu chứng gì, có phải là biểu hiện của một anh sắp phát điên vì những chuyện huyền bí như đôi hoa tai của bà Chúa và pho cẩm nang không?