NHỮNG VIÊN KHÁN HỘ…
BẤT ĐẮC DĨ
Kỳ Phát cũng thừa biết thiếu nữ ám chỉ mình nhưng chàng không hề nói năng gì cả. Chàng cũng không lấy làm tức tối cho lắm, có phần lại vui vẻ là đằng khác vì có xẩy ra việc này, chàng mới lại càng biết chắc chắn rằng nàng thiếu nữ có đôi mắt huyền chẳng phải là một cô con gái tầm thường. Cuộc theo dõi của chàng có lẽ không đến nỗi phí công là không đem lại một kết quả gì tốt đẹp.
Cẩn thận, chàng suy tính trước những mánh khóe mà nàng có thể đem ra dùng khi tầu đến Hà Nội để lẩn trốn. Chàng đã bầy đặt sẵn sàng mọi cách đối phó quyết chẳng để cho con trạch này lọt thoát ra khỏi kẽ tay.
Đoàn tầu lần lượt đỗ ga này, qua ga khác. Rồi sau khi đỗ ga Gia Lâm, đoàn tầu chầm chậm vượt qua cầu sông Cái. Kỳ Phát để ý thấy một điều là từ lúc nẫy đến giờ, bất cứ tầu đỗ một ga nào, thiếu nữ cũng ló đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn trước nhìn sau hoặc đứng dậy, nhìn suốt về phía các toa khác, hình như có ý tìm kiếm một ai vậy.
Kỳ Phát cau mày nghĩ thầm: “Cô ả hẳn lại có người nào hẹn đón đợi!”
Và chẳng hiểu vì sao chàng lại bỗng đã thấy khó chịu vì cái người “thứ ba” ấy! Nhưng đoàn tầu đã qua chiếc cầu, rồi khu phố Hàng Giầy, rẽ về đường Ngõ Trạm. Mấy tiếng còi thét báo cho ga biết tầu Bắc đã về. Những tiếng kèn thổi dài dài của những người phu gác hàng rào chắn đường tiếp nhau nghe như tiếng tù và của bọn tuần ở thôn quê lúc thu không vậy!
Thiếu nữ đã đứng dậy. Hai mắt nàng như thêm sáng, gương mặt lộ vẻ quả quyết vô cùng. Tuy đứng đấy, nhưng nàng không hề sót một hành động nào của những hành khách ở các toa liền cạnh.
Một lúc sau, ga Hàng Cỏ đã sừng sững ngay trước mặt. Thiếu nữ cúi hẳn cổ ra phía ngoài và lúc nàng quay vào thì Kỳ Phát để ý thấy mặt nàng hơi biến sắc.
Qua một phút lưỡng lự, thiếu nữ bỗng như quả quyết hẳn, đến sát cạnh Kỳ Phát hỏi nhỏ rất nhanh:
- Ông là Kỳ Phát?
Ngạc nhiên, chàng trinh thám trẻ tuổi của chúng ta khẽ gật đầu. Cũng bằng một giọng nhỏ, chàng hỏi lại:
- Tôi có thể giúp cô được việc gì chăng?
Nhưng nàng thiếu nữ mắt huyền không trả lời, chỉ nói:
- Tôi xin tin cậy ở ông!
Và không nói thêm gì nữa, nàng xách chiếc va ly nhỏ để ở dưới chân mà lúc nẫy tên chạy dọc đã cướp giật không xong rồi nhanh nhẹn nhẩy xuống sân ga trong khi tầu vẫn còn đà, từ từ chạy…
Kỳ Phát để ý tìm tòi, thấy trước cửa ga có tới bốn, năm nhân viên nha Thương chính đương đứng vẩn vơ chờ chuyến tầu đến. Lúc này, Kỳ Phát không còn nghi ngờ gì nữa. Chàng biết chắc thiếu nữ là một tay cừ khôi chuyên môn buôn thứ “vàng đen” về Hà Nội, quãng đường mà tay mang thuốc phiện lậu nào cũng phải nhận rằng khó khăn nguy hiểm nhất! Chắc thiếu nữ có tật phải lo, khi đến gần ga chính cũng như khi qua các ga xép, vẫn luôn luôn để ý đến bóng dáng những lính đoan vì nàng chẳng lạ gì, trong nghề nghiệp này thường vẫn chính những người bán hàng lại đi báo để mình bị bắt. Nhưng đã có gan buôn, nàng hẳn cũng có thừa đủ mánh lới, quyền biến để tránh những cạm bẫy, mùng lưới của nhà đoan…
Kỳ Phát lẩm bẩm nhắc lại câu thiếu nữ vừa nói lúc xuống tầu: “Tôi xin tin cậy ở ông!” Chàng có vẻ lưỡng lự đắn đo, nhưng sau cùng khẽ nhún vai, điềm tĩnh kiễng chân, nhấc chiếc va ly lớn của thiếu nữ còn để lại trên giá xuống. Chàng cẩn thận buộc lại chiếc đai da một cách tự nhiên, như chính va ly này là của mình, nay đã đến ga thì sửa soạn để xuống.
Trong khi ấy, thiếu nữ sau khi đã nhẩy xuống sân, đứng lại nhìn trước nhìn sau một chốc, rồi bỗng xách va ly mà chạy vụt rất nhanh ra phía cửa ga hạng tư… Các nhân viên nha Thương chính đã để ý từ lúc nẫy, nay đột nhiên thấy nàng chạy thì nhìn nhau đắc ý rồi một người gọi:
- Này, cô kia, chạy đi đâu đấy, hãy đứng lại đã!
Tuy gọi thế nhưng họ cũng chẳng buồn đuổi theo, có lẽ vì đã biết chắc rằng ngoài cửa ra, chỗ hạng tư đã có một người đồng bạn của họ sẵn sàng đứng đón rồi. Người này, quả nhiên lúc “thấy động” đã khép chặt cánh cửa song sắt lại, tiến về phía trong mấy bước như đón đợi bắt con thú cùng đường!
Nhưng thiếu nữ lúc này đã đột nhiên đứng dừng lại. Nàng buông mạnh chiếc va ly xuống dưới đất đổ lăn nghiêng, rồi giơ một tay lên bóp trán. Hai giây sau, nàng đã loạng choạng toan bước lên một bước, nhưng đứng không vững và ngã quay xuống sân ga. Người lính đoan đứng chờ ở cửa ra vào lúc này đã chạy đến bên nàng… Tiếng người đội đoan ở phía xa chạy lại thét lớn:
- Coi chừng nó vờ đấy! Cẩn thận không nó “thoát” mất đấy!
Nhưng viên đội đã cẩn thận vô ích. Cho đến lúc tất cả bọn nhân viên nha Thương chính chạy tới, vây xung quanh, nàng vẫn nằm nguyên thiêm thiếp, hai mắt nhắm nghiền. Bọn hành khách xuống tầu, bây giờ cũng tò mò đứng xúm lại, bàn tán:
- Có lẽ cô ấy ngộ cảm!
Người khác cãi:
- Không phải, trời này làm gì có gió độc, chắc hẳn cô ấy có chứng động kinh!
Mấy viên cảnh sát phải lại để dẹp bớt người xem trong khi mấy nhân viên nha Thương chính cũng bàn nhau nho nhỏ:
- Không biết có phải thực là “nó” không?
Một người ra dáng sành sỏi, quả quyết:
- Đích nó chứ còn ai vào đây nữa. Chính tôi hồi còn ở Lao Cai đã bị nó ăn vận giả làm gái Mán đẩy xuống suối… Bây giờ nó lớn tuổi hơn, nhưng cặp mắt ấy thì có gọi là chôn cũng không lẫn.
Viên đội cúi xuống xem chiếc va ly, toan mở ra, nhưng va ly lại khóa chặt. Một người lính đoan bàn góp:
- Thiết tưởng ngài đội cũng chẳng cần phải khám va ly vội, dù giả vờ hay ngất đi thực, ta cũng hãy đợi nó tỉnh lại đã!
Lúc này, Kỳ Phát đã xách chiếc va ly lớn của thiếu nữ ung dung bước xuống. Chàng cũng như nhiều người khác tò mò dừng bước lại chỗ bọn nhân viên nha Thương chính đương cứu chữa thiếu nữ trước khi ra khỏi ga. Kỳ Phát cũng chẳng còn lạ gì thiếu nữ đã khôn ngoan giả vờ như thế để cho các nhân viên nhà đoan chú ý hết cả vào nàng và như vậy thì Kỳ Phát tất có thể mang chiếc va ly “quan hệ” kia ra khỏi ga được dễ dàng.
Bỗng có người đặt tay vào vai Kỳ Phát. Dù là người xưa nay vốn bình tình đến bực nào, lúc này chàng cũng phải giật mình, hoảng hốt nhìn lại. Nhưng đó chỉ là viên thanh tra liêm phóng Ch. mặc thường phục, có lẽ ra ga để đón hỏi giấy má những dân Hoa kiều ở mạn trên xuống. Ch. dùng tiếng Việt Nam rất sõi, cười mà hỏi Kỳ Phát rằng:
- Nào, tôi với ông đánh cuộc nào? Ông ước trong va ly có chừng bao nhiêu ki lô nhựa?
Kỳ Phát cười, lắc đầu:
- Điều ấy thì tôi chịu, nhưng nếu giá ông bảo tôi đánh cuộc ước tuổi thiếu nữ thì tôi xin nhận ngay!
Ch. gật đầu, nói:
- Kể ra đời bây giờ cũng không biết thế nào mà xét đoán bề ngoài được, nàng thiếu nữ xinh tươi thơ ngây như thế kia, ai ngờ được nàng là một tay buôn lậu đại tài mà các ông nhân viên nhà đoan đây vẫn phải chú ý đề phòng!
Viên quản Thương chính cũng nói góp vào:
- Ông Ch. nói đúng đó, mà không biết lần này, con quỷ cái lại đem giở những trò gì ra huyễn hoặc chúng tôi đây!
Kỳ Phát không bỏ cơ hội hỏi dò về lai lịch thiếu nữ:
- Quái, nàng tên là gì, ở đâu, có mánh khóe ghê gớm như vậy mà tôi không được biết đấy!
Viên quản Thương chính nói:
- Ông chưa biết ư? Nàng tên là Ngọc, chẳng biết là Thanh Ngọc hay Bích Ngọc gì đó, chính quê ở mạn Trũ, mới về lưu trú ở Hà Nội ít tháng nay. Hiện giờ, Ngọc ở phố…
Nhưng viên thanh tra Ch. đã không để cho viên quản nói hết lời. Ông nheo cặp mắt lại, ra dấu về phía Kỳ Phát rồi ngắt lời:
- Ấy, chớ, ông ạ! Chớ cho chàng hay biết địa chỉ của cô ả! Ngoài cái tài tra xét những vụ án bí mật, chàng lại còn là một người rất phong tình kia đấy!
Ngừng lại một lát, Ch. lại vỗ vai Kỳ Phát mà bảo:
- Có phải không ông? Ông mà biết địa chỉ của nàng, ông cảm cái sắc đẹp và cái can trường ấy, đứng lên mà chỉ dẫn mọi phương pháp kỳ diệu cho nàng thì chúng tôi đây còn hòng đón bắt nàng làm sao nổi!
Ch. vừa nói tới đây thì bỗng có tiếng reo:
- A, cô ả tính lại rồi!
Kỳ Phát liếc nhìn thấy thiếu nữ đã mở mắt, ngơ ngác nhìn quanh, rồi chống tay ngồi dậy… Rụt rè, nàng hỏi:
- Cái gì thế, các ông? Tôi làm sao?
Nhưng viên quản Thương chính đã bằng một giọng nghiêm nghị, bảo nàng:
- Rồi chúng tôi sẽ nói. Bây giờ thi xin cô hãy làm ơn đưa chìa khóa cho chúng tôi khám va ly xem có thuốc phiện không đã!
Không để giục hai lần, thiếu nữ ngoan ngoãn móc túi đưa chìa khóa cho viên quản. Thế là không một ai để ý đến thiếu nữ nữa, họ cùng đổ xô lại phía chiếc va ly. Trong khi ấy, thiếu nữ đưa cặp mắt huyền nhìn thẳng vào Kỳ Phát. Luồng nhõn tuyến không còn cái gì là cứng cỏi, khiêu khích nữa, trái lại, chỉ đầy những ý van nài…
Phía các nhân viên nha Thương chính có xôn xao tiếng nói:
- Không có gì à? Không có lẽ!
- Hay là “hàng” đã thoát được ra ngoài rồi!
- Vô lý, vì trong khi bọn ta ở đây, ngoài cửa cũng vẫn còn người đứng phòng đón bắt người khả nghi kia mà!
Ch. nhìn Kỳ Phát rồi mỉm cười:
- Thôi, các cụ lại bắt hụt một phen nữa rồi! Thấp cơ thua trí đàn bà nhé!
Hạ thấp giọng, Ch. bảo Kỳ Phát:
- Thôi, chúng ta đi ra ngoài kia, kẻo có mặt ở đây, “họ” chỉ thêm ngượng!
Vừa nói Ch. vừa kéo Kỳ Phát đi về lối cửa ga hạng ba. Mấy nhân viên nha Thương chính và Sở Liêm phóng thấy Kỳ Phát đi với Ch. thì còn nghi ngờ gì nữa, vì thế cho nên chàng trinh thám của chúng tôi chẳng phải khó nhọc một chút nào mà cũng đưa được chiếc va ly nguy hiểm ra khỏi cửa ga. Bắt tay Ch. chàng thuê xe về nhà, trong bụng chẳng khỏi buồn cười vì dù anh chàng Ch. xưa nay vẫn tự phụ là có tài “sáng suốt” và “thính việc” đến đâu cũng không thể nào ngờ rằng chính mình đã vô tình “hộ tống” chiếc va ly kia như vậy.