Đám Cưới Kỳ Phát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

CHIẾC VA LY DUYÊN NỢ

Kỳ Phát ngồi yên lặng thở khói thuốc lên trần nhà, không nói gì thêm nữa. Đợi một lát, tôi hỏi:

- Bây giờ, chúng ta làm gì?

Kỳ Phát đưa cặp mắt lờ đờ nhìn tôi, rồi hỏi lại:

- Làm gì?

Tôi gật đầu, chỉ chiếc va ly:

- Phải, chúng ta sẽ làm gì chiếc va ly kia?

Kỳ Phát vẫn không trả lời, chỉ nói:

- Có lẽ anh muốn biết trong đó có đựng gì phải không? Muốn thế thì anh chỉ việc tìm xem trong chùm chìa khóa “bách môn”, thế nào cũng phải có một chiếc mở được.

Tôi lắc đầu:

- Tôi không quá ngây thơ như anh tưởng. Ai còn lạ gì trong va ly đó có thuốc phiện lậu. Nhưng tôi muốn hỏi anh rằng chúng ta sẽ xử trí chiếc va ly ấy cách nào?

Kỳ Phát cười ngất:

- Có lẽ anh sợ nhân viên nha Thương chính đến thăm gian phòng này của chúng ta chăng? Điều ấy anh đừng ngại, vì các nhân viên nha này chỉ nghi ngờ dò xét những kẻ chuyên nghề gian lậu, mà chúng ta thì đâu có phải sống về cách buôn bán đó. Chiếc va ly này, nàng đã nhờ tôi mang giúp trong lúc tôi cũng không còn đủ thời gian để kiếm cách từ chối nữa thì tôi đã làm đầy đủ lời hứa rồi. Nay chúng ta chỉ có việc vất nó đấy, bao giờ nàng đến lấy thì lấy!

Tôi nghĩ ngợi một lát rồi nói:

- Anh có ngại chỗ nàng không biết địa chỉ này không?

Kỳ Phát mỉm cười:

- Hỏi câu ấy nếu anh không ngây thơ cũng ngớ ngẩn. Anh thử nghĩ mà xem, một người con gái sắc sảo, gan dạ như nàng, đủ tài trí làm cái việc nguy hiểm kia, biết tên biết mặt ta từ lâu thì làm gì chẳng biết địa chỉ. Và dù nàng chưa biết chăng nữa, bây giờ biết chắc nàng chỉ cần để ý một chút hẳn cũng phải ra.

Tôi ngắt lời Kỳ Phát

- Vậy xin anh cắt nghĩa cho tôi biết tại sao cách tối hôm qua, cách cả ngày hôm nay và bây giờ đã gần 8 giờ tối rồi, chúng ta vẫn chưa thấy nàng lại lấy chiếc va ly quý hóa. Theo ý tôi thì đáng lý nàng phải đến đây lấy sớm giờ nào hay giờ ấy chứ?

Kỳ Phát gật đầu:

- Anh nói có lý! Điều ấy thì quả tôi cũng không hiểu tại sao. Có lẽ nàng đã gặp một sự cản trở gì!

Chúng tôi ngồi yên lặng giây lát, bỗng Kỳ Phát thở dài. Tôi nhìn Kỳ Phát rồi tinh quái, hỏi:

- Có lẽ lòng anh đang chứa chan thương hại khi nghĩ đến “đôi mắt huyền” của anh đương phải trải qua những cơn sóng gió bất kỳ…

Kỳ Phát cau mặt:

- Anh nói thế là đủ rồi, cái giọng văn chương ấy, tôi khuyên anh hãy nên để dành mà viết những trang tiểu thuyết!

Tôi nói sang chuyện khác:

- À, mà hôm qua anh nói, tên nàng là gì nhỉ?

Kỳ Phát lơ đãng trả lời:

- Viên thanh tra Ch. bảo rằng, nàng tên là Bích Ngọc hay Thanh Ngọc gì đó…

Tôi gật đầu:

- Mà ác hại, nếu hắn cho chúng ta biết chỗ ở của Ngọc thì bây giờ anh em mình chẳng phải ngồi bàn suông như thế này không?

Tôi vừa nói đến đây thì có tiếng gõ cửa se sẽ. Chúng tôi cùng ngẩng nhìn nhau. Rồi nhanh nhẹn, tôi đứng dậy, mở cửa. Tuy chỉ mới thoáng gặp nàng một lần buổi sáng mới rồi ở ga, tôi cũng nhận được ra ngay đó là nàng thiếu nữ mắt huyền đã làm cho Kỳ Phát phải một phen xúc động. Nàng cúi đầu lễ phép chào tôi, rồi liếc mắt nhìn vào trong nhà, thấy có Kỳ Phát thì lộ vẻ vui mừng hết sức.

Tôi đứng lánh mời nàng vào và khép cửa lại. Thiếu nữ vui vẻ nói:

- Tôi chỉ sợ ông Kỳ Phát đi vắng!

Kỳ Phát kéo ghế mời nàng ngồi rồi cũng tươi cười nói:

- Điều ấy thì cô lo xa quá, trái lại, chúng tôi vẫn có ý đợi cô!

Liếc nhìn tôi, Kỳ Phát khẽ bảo:

- Anh hãy thử mở cửa ra xem đã!

Tôi hiểu ý Kỳ Phát vừa toan làm theo lời thì thiếu nữ đã lắc đầu, bảo chúng tôi rằng:

- Các ông không ngại, không có ai theo gót tôi đến đây đâu!

Và mỉm cười, nàng tiếp:

- Kể họ cũng chu đáo, lúc nào cũng sẵn sàng theo dò tôi, nhưng đâu có phải là dễ dàng! Ngay lúc nẫy, cũng có hai người chỉ điểm của nha Thương chính đi theo tôi, nhưng tôi đã bỏ rơi họ từ lâu, chắc bây giờ hai anh chàng đương ngơ ngác tìm quanh, mà kết quả cũng đến tìm thấy nhau là hết!

Kỳ Phát rót nước ra chén, rồi gật đầu nói:

- Cô nói có lý lắm, vì chính tôi đây cũng đã từng được biết cái tài “bỏ rơi” của cô rồi!

Thiếu nữ mỉm cười:

- Thôi, việc đã qua, ông đừng nhắc đến làm chi nữa, tôi cũng chỉ đến biết xin lỗi ông mà thôi.

Ngừng lại một lát, nàng lại tiếp:

- Mà kể ông thực cũng đáng trách, cái lúc tôi vờ ngất đi, tưởng để ông thừa dịp đó mang giúp tôi chiếc va ly ra ngoài ga, không ngờ ông lại điềm nhiên đứng lại xem người ta cứu chữa tôi thế nào, làm cho lúc tôi mở mắt ra thấy ông vẫn đứng cạnh, tay xách chiếc va ly “của nợ” thì tôi sợ hãi quá, tưởng chừng có thể ngất đi được, mà lần này thì ngất thực chứ không vờ nữa!

Tôi cười, nói giỡn:

- Cái va ly kia, cô gọi là “của nợ”, tôi tưởng không được đúng lắm, cứ như chúng tôi gọi nó là “chiếc va ly duyên nợ” thì mới thực trúng nghĩa, vì có nó Kỳ Phát mới được biết cô…

Kỳ Phát cũng tiếp luôn:

- Cô Thanh Ngọc hay Bích Ngọc nhỉ?

Thiếu nữ cười:

- Tôi vẫn có hai tên, muốn gọi Thanh hay Bích cũng được, ngoài ra lại còn nhiều tên nữa… Nhưng tốt hơn hết các ông cứ gọi tôi là Ngọc…

Sực nhớ, nàng lại cười mà bảo Kỳ Phát:

- Tôi chắc hiện thời ông đã có đủ cả “bản lý lịch” về đời tôi rồi đấy nhỉ?

Kỳ Phát mỉm cười lắc đầu:

- Tôi xin thú thực với cô rằng quả thực tôi chữa tìm biết gì hết ngoài một vài điều mà mấy nhân viên nha Thương chính đã nói chuyện với tôi.

Nhìn thẳng vào mặt Kỳ Phát như muốn thâm dò ý tứ, Ngọc hỏi:

- Chắc họ đã nói cho ông biết rằng tôi là một người con gái ghê gớm, xảo trá lắm? Và nhiều khi lại nguy hiểm nữa!

Đổi giọng buồn rầu, Ngọc tiếp:

- Nhưng biết làm sao được, không thế thì theo đuổi sao được cái nghề của tôi hiện giờ? Có lẽ trong thâm tâm ông khinh tôi lắm!

Hai cặp mắt của Ngọc và Phát giao nhau. Một lát, chàng trinh thám trẻ tuổi của chúng ta thở dài, lắc đầu:

- Không, bây giờ cũng như lúc mới gặp cô lần đầu tiên ở ngoài ga, về cô, tôi chỉ chú ý có hai con mắt…

Tôi gật đầu, nói:

- Anh Kỳ Phát nói thực đó, anh đi Bắc sáng hôm ấy chỉ là đi theo đôi mắt huyền!

Tinh quái hết nhìn tôi lại nhìn Kỳ Phát, Ngọc hỏi:

- Các ông có thể cho tôi biết đôi mắt ấy có gì lạ đến nỗi các ông phải chú ý? Hay là nó cũng lộ ra hết thẩy mọi cái xảo trá, gan dạ, nguy hiểm của một người chuyên nghề buôn lậu?

Kỳ Phát chầm chậm lắc đầu:

- Không, tôi không để ý đến những chỗ nhỏ mọn ấy, tôi chỉ nhận thấy trong đôi mắt huyền có một vẻ buồn thấm thìa âm u… vẻ buồn ấy ít nhất cũng phải thấm nhuần vào trong tim óc từ lúc còn thơ…

Không để cho Kỳ Phát nói hết, Ngọc đã đứng dậy, đổi giọng cố làm ra vui vẻ mà bảo chúng tôi rằng:

- Chết chửa, tôi đến đây mục đích chỉ để cảm ơn các ông, sau để xin chiếc va ly của nợ hay… duyên nợ thì cũng thế, vậy mà tôi đã ngồi ở đây lâu quá, làm cho các ông phí mất thì giờ…

Chỉ tay vào chiếc va ly vẫn để ở góc phòng, Ngọc hỏi Kỳ Phát:

- Thưa ông, bây giờ tôi có thể lấy chiếc va ly kia về được chứ?

Kỳ Phát gật đầu:

- Vâng, xin cô cứ tùy tiện. Nhưng xin cô làm ơn cho biết chừng bao giờ chúng ta lại sẽ có dịp được gặp nhau?

Ngọc như nghĩ ngợi, rồi gượng cười, nói:

- Ông vốn là một nhà trinh thám, nay đây mai đó thất thường, mà tôi thì là một người buôn lậu, thường phải lẩn lút trốn tránh, cuộc hẹn hò gặp gỡ giữa chúng ta có lẽ ít khi có được. Vậy tốt hơn hết chúng ta đừng có định kỳ tái ngộ, để tránh sự bẽ bàng cho cả hai.

Ngọc nói câu này bằng một giọng buồn rầu quá, làm cho tôi vẫn định chêm vào một câu gắn bó mà không biết mở miệng nói gì. Cả Kỳ Phát cũng vậy, chàng chỉ nhìn Ngọc bằng đôi mắt đăm đăm.

Ngọc đã xách chiếc va ly, để một tay vào quả nắm cửa. Kỳ Phát vẫn nhìn theo không nói.

Nhưng bỗng Phát tiến nhanh, đến cạnh Ngọc. Chàng ghé sát vào mặt nàng, nhìn chăm chú vào cặp mắt, rồi bông hỏi:

- Quái, hôm nay Ngọc có đánh quầng thâm mắt hay sao?

Ngọc ngạc nhiên, lắc đầu:

- Không, tôi không dùng chì đánh quầng mắt bao giờ!

Kỳ Phát hơi cau mày, lẩm bẩm:

- Nếu thế thì lạ thực! Tại sao hôm trước tôi không thấy quầng mắt cô thâm nhiều như thế này?

Nhưng Ngọc đã liếc nhìn đồng hồ rồi vui vẻ nói:

- Chắc là vì hôm nay trời tối nên ông trông ra thế! Hôm nào có dịp gặp nhau, ông để ý nhìn kỹ lại. Hôm nay thì tôi phải về ngay vì đến giờ hẹn rồi, chậm mấy phút nữa sợ nhỡ công việc mất!

Nói tới câu cuối cùng, Ngọc đã đẩy hé được cánh cửa, cúi nhìn ra phía ngoài rồi bước đi rất nhanh.

Tôi ngồi xuống ghế, lấy thuốc lá ra châm hút. Kỳ Phát vẫn đứng yên cạnh chiếc cửa đóng, ra chiều lưỡng lự. Tôi mỉm cười:

- Anh chàng mất hồn rồi hay sao thế?

Kỳ Phát cau mặt nhìn tôi, nhưng không nói gì, chỉ đến bên tường lấy chiếc xe đạp, cúi thử lại đèn, rồi dắt xe mở cửa đi ra không buồn khép cửa lại nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.