Đám Cưới Kỳ Phát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

NGƯỜI CHỨNG KHẢ NGHI

Buổi tối hôm ấy, Kỳ Phát ăn cơm xong rồi đi ngay. Trúc Tâm và tôi ở nhà bàn bạc mãi về vụ án mạng này mà vẫn không ra manh mối, sau cùng, Trúc Tâm bảo tôi rằng:

- Bây giờ, anh hãy ở nhà đợi anh Phát về, tôi muốn tìm gặp An một chút!

Tôi ngần ngại nói:

- Theo ý anh Kỳ Phát thì hình như anh không muốn cho An biết bọn ta đến đây, vậy nếu anh có đi, hỏi han gì An thì nhớ đừng cho hắn biết là có tôi và Phát ở Kiến An!

Trúc Tâm gật đầu nói:

- Được, tôi hiểu rồi, anh không ngại. Vả lại hôm nay, tôi đến tìm An cốt chỉ để biết mặt hắn, xét qua cử chỉ của anh chàng này xem có thực đúng chất phác thô sơ như lời các anh tả không hay chỉ là một tài tử đóng trò khéo léo? Có lẽ tôi cũng không hỏi gì đến vụ án mạng hoặc đôi hoa tai đâu!

Trúc Tâm đi chỉ chừng nửa giờ thì trở về. Lúc ấy mới hơn chín giờ. Chàng lắc đầu mà bảo tôi rằng:

- Tôi chưa gặp được An. Chủ trọ nói rằng An bị mệt mấy ngày hôm nay, nên không muốn tiếp chuyện ai cả. Nhưng tôi có nói chuyện một lát với bác cai Ba cùng trọ ở đấy… Bác nói năng rất hoạt bát, sau khi thuật lại cho tôi nghe cuộc đào thấy bộ hài cốt người cổ ở núi Ổi, bác có phàn nàn rằng có lẽ ở chỗ ấy có cái rớp nên sau lại xẩy ra vụ án mạng ông chánh Hợp. Theo lời bác nói thì dư luận tỉnh Kiến rất nôn nao vì việc này, ai nấy lo sợ và chỉ khi nào các nhà chức trách điều tra ra thủ phạm rồi thì người ta mới ăn no, ngủ yên được thôi!

Sực nhớ, Trúc Tâm lại hỏi tôi rằng:

- Thế từ lúc nẫy đến giờ, Kỳ Phát vẫn chưa về đây lần nào ư?

Tôi chép miệng:

- Những đêm cần phải đi dò xét như đêm nay thì Phát đi về có giờ giấc nào đâu! Không chừng một, hai giờ, không chừng đi cho đến sáng mai mới về!

Ngừng lại một lát, tôi tiếp:

- Thôi, chúng ta cứ đợi cho đến mười một giờ không thấy về thì đi ngủ.

Nhưng mười một giờ đã quá từ lâu mà cũng vẫn chưa thấy hình bóng Kỳ Phát đâu cả… Tôi và Trúc Tâm cùng sửa soạn đi ngủ, nhưng vì trong lòng cùng vấn vương về vụ án mạng chánh Hợp nên cả hai trằn trọc mãi, chốc chốc lại trở dậy, uống nước.

Cho đến lúc đồng hồ đánh mười hai giờ một lát thì Kỳ Phát về. Thấy chúng tôi đã đi nằm, chàng nhẹ nhàng thay đổi quần áo ngủ, không có hơi một tiếng động nhỏ, ý chừng chẳng muốn làm cho chúng tôi tỉnh dậy. Nhưng tôi biết dù có cố nằm yên cũng chẳng ngủ được, nên gọi Kỳ Phát bảo:

- Này, thế nào anh, đã tìm ra chút ít manh mối nào chưa?

Kỳ Phát quay lại nhìn tôi, rồi cười mà bảo:

- Vẫn còn thức kia à, tôi cứ tưởng anh đã ngủ rồi!

Lúc này, Trúc Tâm cũng choàng mở mắt mà bảo rằng:

- Tôi cũng đã ngủ đâu! Sự thực thì cố ngủ mà không thể ngủ được vì cứ nghĩ vẩn vơ thế nào! Nhưng may thay, anh đã về, anh hãy kể cho chúng tôi nghe kết quả cuộc tra xét của anh! Thủ phạm tên là gì?

Kỳ Phát cười ngất:

- Anh không giễu tôi đấy chứ? Tôi đã làm gì mà tìm ra được thủ phạm?

Trúc Tâm nói:

- Nhưng chắc anh không chối rằng lúc nẫy đi chính là để dò tìm manh mối vụ án mạng.

Kỳ Phát gật đầu:

- Lẽ tất nhiên tôi đi chính là vì việc đó nhưng kết quả chưa có gì lấy làm đắc ý lắm, mặc dầu quả thực cũng đã thấy được đôi chút tia sáng…

Tôi nói:

- Anh nói thế tức như người khác tuyên bố rằng kết quả đã nắm chắc trong tay!

Trúc Tâm cũng giục:

- Vậy anh hãy thuật lại cho tôi nghe đi!

Kỳ Phát gật đầu bảo:

- Được, nhưng trước hết, anh hãy cho tôi biết cuộc điều tra vừa rồi của anh đã!

Trúc Tâm vờ chối:

- Nào tôi có điều tra gì đâu! Có ông bạn tôi đây làm chứng!

Kỳ Phát gật đầu bảo:

- Thôi, chứng với chiếc làm gì, những bằng cớ đã hiển nhiên ngay trước mắt kia, chối cũng chẳng được!

Trúc Tâm ngạc nhiên, một lát nhìn quanh rồi nói:

- Ừ, tôi chịu là có đi rồi, nhưng tại sao mà anh lại biết?

Kỳ Phát cả cười:

- Tại tôi bắt nọn anh chứ sao. Nào, anh đi dò hỏi đã được những gì?

Trúc Tâm đành kể lại đầu đuôi cho Kỳ Phát nghe lúc đến tìm An không gặp thế nào rồi lại hỏi:

- Cuộc điều tra của tôi kết quả đáng buồn như thế, nhưng chắc về phần anh thì được may mắn hơn tôi nhiều!

Kỳ Phát như có vẻ suy nghĩ nhiều lắm. Chàng đi đi lại lại trong phòng một lúc lâu mới hỏi Trúc Tâm:

- Anh có thấy nói An uống thuốc tây, hay thuốc ta gì không?

Trúc Tâm lắc đầu:

- Hình như An không chịu uống thuốc ta, mặc dầu chủ trọ nói có biết một ông lang hay lắm! An chỉ sai mua gói Aspirine về uống rồi nằm lì ở trong phòng thôi!

Thấy Kỳ Phát lộ vẻ lo lắng, Trúc Tâm nói tiếp:

- Nhưng tôi chắc bệnh tình của An cũng không có gì đáng ngại, cứ nằm yên tình mấy ngày tức khắc thuyên giảm. May thay ở đấy lại được bác cai Ba có vẻ săn sóc đến An lắm, bác có nói với chủ trọ ra lệnh cấm những người nhà ra vào buồng An làm phiền nhiễu. Riêng một mình bác luôn luôn ở đó phòng ngày đêm xem An có cần đến gì không?

Kỳ Phát có vẻ chăm chú nghe lời Trúc Tâm nói lắm. Chàng bỗng với tay lấy những quần áo vừa mới cởi ra xong, định mặc vào, nhưng chẳng biết nghĩ ngợi thế nào chàng lại vắt lên mắc và lên giường đi ngủ, vừa kéo chăn vừa lẩm bẩm:

- Thôi, vội vàng bây giờ cũng chẳng được gì, thà cứ để đến mai?

Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Anh nói thế nghĩa là thế nào?

Kỳ Phát có lẽ trong trí đương mải tính toán công việc bị tôi hỏi ngắt quãng thì hơi gắt, nói rằng:

- Nghĩa là tôi muốn cho giam ngay An lại một chỗ thì hơn!

Sáng hôm sau tôi và Trúc Tâm dậy đã lâu, Kỳ Phát mới sực thức. Không đợi chờ gì cả, tôi nhắc lại ngay câu nói khó hiểu tối hôm qua mà hỏi:

- Anh nói làm cho chúng tôi không thế nào hiểu được nhưng thấy anh lẳng lặng nằm im không dám hỏi gì thêm nữa! Nhưng bây giờ thì chắc anh có thể cắt nghĩa cho chúng tôi nghe!

Kỳ Phát vừa súc miệng, vừa quay lại phía Trúc Tâm hỏi:

- Anh dậy đã lâu chưa? Không nghe thấy bàn tán đêm qua mới xẩy ra vụ án mạng nào nữa chứ?

Trúc Tâm cười lắc đầu:

- Anh có lẽ bây giờ vì nghĩ ngợi nhiều quá, nên đâm ra quẫn rồi… Tỉnh Kiến An đây có phải là Mạc Xây hay Nữu Ước mà có lắm chuyện quái gở luôn ngày này, ngày khác thế!

Kỳ Phát thở mạnh, nói:

- Nếu vậy thì may lắm! Nào bây giờ chúng ta hãy lại thăm ông chánh liêm phóng!

Trúc Tâm đầy hy vọng, hỏi:

- Chắc anh đến báo cho ông biết thủ phạm là ai?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Không, tôi đến nhờ ông cho giam An lại.

Và chẳng để chúng tôi hỏi han lôi thôi thêm nữa, Phát tiếp:

- Các anh bất tất hỏi gì bây giờ, cứ đến đấy khắc biết!

Một lát sau, chúng tôi đã vào buồng ông chánh. Trông vẻ mặt ông hân hoan lắm. Kéo ghế mời chúng tôi ngồi, ông cười mà hỏi:

- Các ông kể cũng tài thực, tại sao mà biết tin chóng thế. Tôi vừa định cho người đến mời các ông lại!

Kỳ Phát ngạc nhiên:

- Không, chứng tôi có được biết tin gì đâu. Lành hay dữ?

Ông chánh cười mà bảo:

- Nếu vậy thì xin ông hãy yên lòng vì là một tin mừng: Thủ phạm vụ chánh Hợp đã bị bắt.

Ngừng lại một lát như muốn để cho chúng tôi nóng lòng muốn biết hơn lên, ông chánh lâu lâu mới tiếp:

- Tôi thực không ngờ rằng vụ này lại tìm ra thủ phạm một cách dễ dàng đến thế! Thành ra không phải làm khó nhọc đến các ông nữa, nhưng nghĩ kỹ thì chắc cũng do các ông một phần lớn: Hẳn thủ phạm đã mong manh biết có các ông ra đây, sớm muộn hắn cũng bị bắt thôi nên thà ra thú trước!

Trúc Tâm hỏi:

- Vậy chính thủ phạm tự ra đầu thú. Hắn tên là gì?

Ông chánh gật gù, trả lời:

- Kể ra thì cũng không hẳn là tự ý hắn. Nói rằng hắn bị thúc bách ra thú thì đúng hơn. Nhưng để tôi kể đầu đuôi thì các ông mới có thể hiểu chuyện được. Nguyên từ lúc các ông về rồi tôi nghĩ mãi chẳng ra manh mối gì cả, sau cùng tình cờ - phải, vẫn cái ông thần tình cờ thường giúp các nhà trinh thám - tôi chợt nghĩ rằng: “Một tỉnh Kiến An nhỏ bé và yên tĩnh xưa nay đột nhiên lại xẩy ra vụ án mạng ghê gớm, tất không phải là chính dân trong tỉnh là thủ phạm. Nhưng nếu người lạ thì một tỉnh nhỏ như Kiến An tìm ra chẳng khó khăn gì!” Nghĩ như thế, tôi bèn nhất định cho các thám tử đi dò tại các nhà trọ, các hàng cơm… Khi được bản danh sách ấy, cũng chỉ có hơn một chục người, lập tức tôi cho giấy gọi đến… Họ đều đến đủ mặt, tôi hỏi lý lịch đều không có gì là khả nghi cả, trừ có một người cáo ốm, không đến.

Kỳ Phát ngắt lời ông chánh mà nói tiếp:

- Người ấy, tên là An!

Ông chánh không thể nào giấu nổi được sự ngạc nhiên, hỏi lại:

- Sao ông biết! Nếu thế thì tài quá thực!

Kỳ Phát không đáp, chỉ điềm tình giục:

- Xin ông hãy kể nốt cho chúng tôi nghe đã!

Ông chánh gật đầu:

- Việc này, chắc ông biết rõ hơn tôi, nhưng tôi cũng xin cứ nói trước rồi để ông thuật cho nghe sau cách tra xét thần tình của ông… Lúc nẫy, tôi kể đến chỗ An cáo ốm không đến… Tôi sinh nghi ngay, vừa định ngày hôm sau thôi thúc một lần nữa, thì sáng sớm tinh sương hôm nay, An đã đến đây…

Kỳ Phát giật mình:

- An đến đây, lạ quá nhỉ. Nhưng hắn đến để làm gì?

Ông chánh thấy Kỳ Phát lộ vẻ ngạc nhiên thì có ý sung sướng lắm, tươi cười trả lời:

- Hắn đến để thú với tôi rằng chính hắn là thủ phạm giết ông chánh Hợp!

Kỳ Phát vùng đứng dậy:

- Không có lẽ!

Bây giờ mới đến lượt ông chánh ngạc nhiên:

- Ông làm cho tôi không hiểu câu chuyện này ra sao nữa! Ông biết trước rằng An đáng tình nghi, ông biết rằng An cáo ốm…

Kỳ Phát ngắt lời:

- Phải, tôi còn biết nhiều điều nữa, nhưng không có lẽ nào An lại là thủ phạm giết ông chánh Hợp!

Ông chánh nhìn Kỳ Phát như tỏ ý thương hại, một lát mới dịu dàng bảo chàng rằng:

- Nhưng ông không nghe thấy lời tôi vừa nói xong hay sao: Chính An đã thân đến đây thú tội!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.