BÀN TAY ĐEO GĂNG ĐEN
Kỳ Phát đi đâu đã hai ngày hôm nay rồi, tôi chắc chàng đi dò theo một vài manh mối đã tìm ra trong vụ đầu độc kể trên đây. Tôi lại đoán có lẽ chàng đi tỉnh xa, hoặc đến những nơi rừng thiêng nước độc nào vì khi xếp hành lý, tôi thấy Kỳ Phát cẩn thận mang theo cả chiếc màn gọng và ống thuốc ký ninh.
Trước khi đi, anh có dặn lại tôi rằng:
- Tôi đi ít nhất cũng phải vài ba ngày mới về. Cứ theo chỗ tôi đoán thì chắc từ nay đến đó, Thanh Ngọc chưa hề xẩy ra việc gì nguy hiểm…
Tôi nói:
- Nhưng muốn cẩn thận, anh nên để địa chỉ của anh lại đây để phòng khi xẩy ra sự gì bất trắc thì tôi sẽ đánh dây thép cho anh!
Nhưng Kỳ Phát lắc đầu bảo tôi rằng:
- Nếu có những địa chỉ nhất định thì lẽ tất nhiên phải làm theo cách anh nói, nhưng lần này đi tôi không có chỗ ở nhất định nào. Nhưng anh cứ yên lòng, tôi đoán chắc không xẩy ra sự gì nguy cấp đâu!
Ngừng lại một lát, Kỳ Phát có vẻ suy nghĩ lâu lâu rồi nói:
- Tôi dặn phòng xa anh rằng nếu Thanh Ngọc thấy xẩy ra sự gì lạ xét ra có thể nguy hiểm đến nàng thì anh khuyên nàng hãy vờ lấy lý do đi đâu đó, rồi đến biệt hẳn một nơi, đừng cho ai biết cả. Nếu không ngại tị hiềm Ngọc có thể ở lại đây vài ngày càng tốt, vì chỗ này hẳn kẻ thù của nàng chưa biết đến, lại thêm có anh nữa khả dĩ có thể bảo vệ được nàng khi cần đến!
Tôi gật đầu:
- Điều ấy thì tôi không dám từ chối, nhưng anh đi đâu cũng nên liệu về ngay vì tôi e sức tôi không đủ che chở cho Thanh Ngọc được. Thà rằng chúng ta biết rõ ngay kẻ thù của nàng là ai, đằng này kẻ thù lúc nào cũng lẩn lút ở trong bóng tối, như vậy chúng ta thực khó mà đề phòng vậy.
Hai ngày đã qua. Mặc dầu chàng đã dặn trước ít nhất vài ba ngày chàng mới về, thì ngày hôm nay tôi đã thấy sốt ruột lắm rồi!
Tuy cố ngồi làm việc cho quên hết những mối lo lắng không đâu, nhưng luôn luôn hình ảnh đôi mắt huyền, người chú rồ dại vẫn hiện ra trước mắt trong khi câu hát nửa như vô nghĩa, nửa như bí hiểm kia vẫn văng vẳng bên tai tôi!
Năm giờ chiều, tôi đi ăn rồi lững thững ra ga. Cũng chẳng biết giờ này có những chuyến tầu ở đâu về nhưng tôi cứ đón thử, chẳng qua để cho hết thời giờ và làm yên những mối lo lắng không đâu. Chuyến tầu Nam đã lên, chuyến tầu Phòng đã tới, hai lần tôi đều ngong ngóng đợi, đợi thấy mặt Kỳ Phát hay đợi cái may mắn tự nhiên thì cũng thể!
Nhưng cuối cùng tôi cũng đành trở về lủi thủi một mình. Vừa mở rộng cánh cửa phòng, tôi đã giật mình vì ngay dưới đất có một mảnh giấy gập, ai đã lùa vào từ bao giờ! Nhặt giấy mở ra đọc, tôi chỉ thấy có ba dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng bút chì: “Ông Kỳ Phát, những điều ông đoán quả thực không sai. Tôi đã thấy chứng cớ hiển nhiên định lại báo tin ngay để ông biết nhưng không gặp. Vậy tối hôm nay, đúng 7 giờ, tôi sẽ đến, ông đợi tôi!”
Dưới không ký tên gì cả, nhưng không phải Thanh Ngọc viết thì còn ai vào đây nữa. Tôi cầm tờ giấy đọc đi đọc lại mấy lần và càng đọc thì trong lòng càng thấy hoang mang quá! Thực vậy, Kỳ Phát bỏ đi, không cho tôi biết chỗ tìm chàng, lại giao phó cho tôi việc bảo vệ Thanh Ngọc, nay việc lạ đã xẩy ra, tôi thực lúng túng chẳng còn biết dùng cách nào mà đối phó cả. Tôi lại oán hận cả Kỳ Phát nữa vì chàng chắc hẳn đã biết ít nhiều manh mối về vụ này, vậy mà chàng cũng không hề nói cho tôi biết, như vậy thì có khác nào đưa kẻ mù đến một con đường lạ, dặn cứ việc đi nhưng không đưa cho gậy!
Nhưng may quá, mới sáu giờ rưỡi, tôi đã thấy Kỳ Phát đẩy cửa bước vào. Lộ vẻ hân hoan, chàng xoa tay bảo:
- Tôi đi không phí công một chút nào hết, vụ này, tôi tuy chưa khám phá ra được hẳn nhưng đã tìm được mấy đầu mối có thể gọi là chắc chắn!
Thấy tôi vẫn không nói gì, Kỳ Phát vùng cười ngất:
- Anh giận tôi hay sao mà phụng phịu thế! Nhưng tôi không quên quà của anh đâu, tôi đã mua được một con dao quai thổ, chuôi sừng rất đẹp!
Tôi thở mạnh, bảo Kỳ Phát:
- Anh thực quái ác, làm cho tôi ăn không ngon, ngủ không yên đã mấy hôm nay!
Kỳ Phát cười:
- Tôi mới đi chưa được ba ngày, vậy mà anh làm như tôi đã vắng nhà hàng tháng. Nhưng nào có làm sao đâu, không hề xẩy ra việc gì nguy hiểm cả, đôi mắt huyền của chúng ta vẫn đen vẫn sáng vẫn buồn một cách man mác xa xôi.
Chẳng muốn để Kỳ Phát nói thêm nhiều nữa, tôi lặng lẽ đưa chàng xem tờ giấy của Thanh Ngọc viết. Kỳ Phát đọc qua một lượt, rồi đưa trả, trách:
- Gớm, anh làm cho tôi giật mình. Ngọc viết như vậy chẳng qua là một tin mừng cho ta…
Tôi tức tối:
- Thế mà anh bảo là một tin mừng, tôi thực không hiểu ra làm sao đấy!
Kỳ Phát điềm nhiên gật đâu:
- Tôi nói đó là một tin mừng, vì khi có vụ án bí mật xẩy ra, điều cần nhất là chúng ta cần phải có nhiều đầu mối: đó là những cái mốc đặt cho ta biết đường mà lần tới đích. Chốc nữa Ngọc đến đây thuật cho ta biết rõ sự việc, tức là biết thêm được một đầu mối để đi dò xét vậy.
Kỳ Phát vừa nói hết câu thì có tiếng gõ cửa. Kỳ Phát dặn nhanh tôi:
- Anh đừng có nói gì đến việc tôi đi đâu nhé!
Tôi gật đầu ra mở cửa. Thanh Ngọc thấy có chúng tôi ở nhà, lộ vẻ mừng rỡ nói rằng:
- Tôi lại đây hơi sớm, chỉ sợ các ông không có nhà!
Kỳ Phát kéo ghế mời Ngọc ngồi, rồi nói:
- Lúc nẫy chúng tôi chạy nhanh ra phố. Khi về, thấy giấy của cô để lại, chúng tôi sốt ruột quá, vì chỉ e ngại rằng cô bị ngăn trở điều gì không đến được chăng?
Thanh Ngọc mỉm cười, nói:
- Có lẽ ông lo rằng tôi đã nằm liệt giường rồi, không lại đây được chăng? Kể ra nếu mình vô tình thì có thể thế được lắm nhưng đằng này, nhờ có ông, tôi đã biết mà đề phòng!
Tôi nóng nẩy hỏi:
- Chắc cô đã thấy chứng cớ rõ ràng rằng có người định đầu độc?
Thanh Ngọc gật đầu:
- Và hơn thế nữa, nghĩa là tôi đã trông thấy rõ ràng có tay người bỏ chất độc vào cốc cà phê của tôi!
Kỳ Phát rất chú ý đến câu chuyện Thanh Ngọc kể. Chàng ngồi thẳng thắn lại, khoanh hai tay lên mặt bàn, rồi thong thả nói:
- Xin cô kể rõ ràng việc này lại cho tôi nghe!
Thanh Ngọc như thấy thái độ nghiêm trang của Kỳ Phát thành ra sợ hãi. Nàng lo lắng nói:
- Có lẽ chuyện này quan trọng hơn là tôi tưởng chăng?
Kỳ Phát gật đầu:
- Vâng, rất là quan trọng, vì có thể làm nguy cho tính mệnh của cô!
Thanh Ngọc thở mạnh như trút được một gánh nặng, rồi nở nụ cười:
- Xin lỗi ông, nếu chỉ có thế thì tôi cũng không lo ngại lắm, vì trong đời tôi đã từng kề sát bên cái chết là thường!
Kỳ Phát nhìn thẳng vào đôi mắt của Ngọc. Rồi chậm rãi, chàng nói:
- Nhưng nếu cô chết thì nào có chết được yên? Và nếu ngoài cô ra còn có nhiều người phải thiệt mạng nữa?
Thanh Ngọc thất sắc, hỏi:
- Ông nói làm cho tôi sợ hãi quá, như thế nghĩa là thế nào?
Nhưng Kỳ Phát không trả lời, chàng chỉ giục:
- Trước hết, cô hãy kể cho chúng tôi biết việc vừa xẩy ra đã!
Nghe giọng nói quả quyết của Kỳ Phát, Ngọc đành phải theo lời. Nàng nói:
- Từ hôm xẩy ra việc có mấy kẻ gian chực vào nhà tôi, từ hôm ông dặn tôi phải coi chừng có kẻ đầu độc thì tôi không dám coi thường, nhất nhất từ mọi việc rất nhỏ mọn, tôi cũng chú ý xem xét cẩn thận. Nhưng tôi không thấy một sự lạ gì cả. Mẹ tôi vì đêm hôm ấy dậy bị sương, sốt nằm suốt ngày trong phòng, còn chú Hai Lịch tôi thì luôn luôn nổi cơn điên cuồng khiến cho tôi không biết làm cách nào đành phải bỏ thuốc ngủ vào nước cho chú tôi uống. Do đó, chú tôi ngủ yên được ít giờ, nhưng hễ lúc nào tỉnh dậy là y như nổi cơn ngay. Tôi phần lo săn sóc hai người ốm, phần lo nhận xét mọi việc xẩy ra quanh mình nên đầu óc lúc nào cũng thành ra vơ vẩn nghĩ ngợi. Tôi đã để ý dò xem mọi cách hành động của bọn gia nhân bộc phu thì thấy họ không hề có cử chỉ gì khác cả. Nhưng buổi sáng hôm nay…
Ngừng lại một lát để lau mồ hôi trán bắt đầu đọng giọt, Thanh Ngọc kể tiếp:
- Buổi sáng hôm nay, vì đêm trước phải thức dậy mấy lần pha thuốc cho mẹ tôi uống, nên gần sáng tôi ngủ mệt lắm. Nhưng không hiểu vì có tiếng động gì hay tiếng kẹt cửa phòng mà tôi bỗng choàng sực tình. Tôi thấy cửa phòng hé mở, rồi… thực là một sự lạ, không lẽ tôi mê ngủ, tôi trông thấy rõ ràng có một bàn tay đeo găng đen thò vào phía trong. Ông nên để ý rằng cạnh cửa buồng tôi là chiếc bàn con thường vẫn để lọ hoa và ấm nước. Buổi sáng vú già pha cà phê, theo lệ vẫn cứ thò tay vào để chiếc cốc lên mặt bàn ấy. Nhưng bàn tay đeo găng đen này không cầm cốc để vào mà lại bỏ một thứ bột gì vào trong chiếc cốc cà phê để ở đó từ lâu!
Tôi ngắt lời, hỏi:
- Tôi chắc lúc ấy cô kêu lên?
Thanh Ngọc lắc đầu:
- Vì thường gặp nhiều sự nguy hiểm bất thường, tôi đã quen đi không còn dút dát như các cô con gái khác. Bởi vậy mà tôi không hề kêu lên, - đây cũng là một điều không may, vì nếu tôi kêu thì có lẽ không chừng thủ phạm bị bắt quả tang, - tôi không kêu, chỉ nhẹ nhàng bước xuống giường, toan rón rén ra đến tận nơi nắm chặt lấy bàn tay bí mật kia…
Kỳ Phát tặc lưỡi nói:
- Nếu thế thì cô thực gan hơn nhiều người đàn ông khác. Cô không sợ rằng hung phạm còn một tay nữa và nhỡ tay ấy cầm dao?
Thanh Ngọc mỉm cười:
- Khi mình định bắt kẻ gian, tất mình phải đề phòng, tôi đã rắp bụng khi đến gần cửa, lúc nắm được bàn tay bí mật kia, sẽ lập tức lấy chân hoặc cả người tì sát mạnh vào cánh cửa thì tay kia dù hung phạm có cầm gì cũng phải thúc thử mà thôi!
Ngừng lại một lát, Thanh Ngọc thở dài:
- Nhưng tôi lại không tính trước đến cái giường ác hại. Chiếc lò so nệm hơi chùng, lúc tôi vừa rón chân đứng lên đã két một cái mạnh, thế là nhanh như biến, bàn tay đeo găng đen bí mật kia đã rút vội ra. Cánh cửa cũng đóng sập ngay lại. Không chậm một phút, mà cũng không cần giữ gìn gì nữa, tôi nhẩy bổ ra phía cửa, giơ tay định mở nhưng tức thay, hung phạm đã vừa vặn xong một vòng khóa rồi.
Kỳ Phát từ lúc nẫy vẫn ghi chép vào cuốn sổ tay, lúc này mới ngừng bút ngẩng lên, hỏi:
- Chắc cô phải theo lối cửa sổ mà ra ngoài chứ?
Thanh Ngọc lắc đầu:
- Có lẽ tôi theo lời ông nói mà làm như thế thực, nhưng cửa sổ của tôi mở xuống vườn, không hề có bao lơn hay ống máng gì có thể theo đó mà leo đi đâu được. Vì thế tôi đành phải đập cửa mà gọi…
Thấy Kỳ Phát hơi cau mặt, Thanh Ngọc vội nói tiếp luôn:
- Ngay lúc đó, vú già đến mở cửa cho tôi và lộ vẻ ngạc nhiên vì thấy sắc mặt tôi hoảng hốt, vả lại chắc tiếng tôi gọi cũng chẳng được bình tĩnh như ngày thường. Nhưng sực nhớ đến lời ông dặn không để cho ai biết có vụ đầu độc này, tôi lại trần tĩnh ngay được, chỉ hỏi vú già rằng sao lại khóa cửa phòng tôi như vậy.
Kỳ Phát ngắt lời hỏi:
- Tôi không hiểu tại sao mà cô chưa dậy, cửa phòng cô lại có chìa khóa để ở bên ngoài như vậy?
Thanh Ngọc trả lời:
- Điều ấy không có gì là lạ cả vì theo lệ thường tôi vẫn có một chiếc chìa khóa để ở đầu giường, nhưng rất ít khi dùng đến. Buổi tối, khi vú già đã pha nước và vào trong phòng tôi lần cuối cùng để hỏi xem tôi có cần gì không rồi vú ra, khóa trái cửa lại. Chìa khóa ấy, vú già giữ để đến sáng sớm hôm sau tiện mở cửa đưa cà phê vào cho tôi. Chiếc chìa khóa để ở đầu giường là chỉ để phòng bất thường trong đêm hôm tôi có trở dậy ra ngoài có việc gì không thôi, nhưng rất ít khi dùng đến vì sáng sớm, đúng giờ vú già đã đưa cà phê vào trong khi tôi còn ngủ… Chìa khóa ấy vú già cứ cắm nguyên ở phía ngoài, tình cờ đã giúp cho hung phạm trốn thoát!
Tôi hỏi:
- Chắc vú già cũng ngạc nhiên lắm khi thấy bỗng dưng cửa phòng lại khóa ở bên ngoài?
Thanh Ngọc gật đầu:
- Vâng, nhưng vì tôi không nói cho vú biết nên vú chỉ nghi hoặc rằng chính tay mình đã khóa cửa lại khi đưa cà phê vào rồi! Và sau cùng, vú yên trí rằng đã già nên lẫn cẫn!