Đám Cưới Kỳ Phát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

ĐÔI HOA TAI CỦA BÀ CHÚA

Kỳ Phát chầm chậm uống hết cốc cà phê rồi bắt đầu kể cho tôi nghe câu chuyện mà chàng báo trước có tính cách buồn cười hơn là trinh thám:

- Cách đây vừa đúng năm tháng, chính là hồi anh đi vào Sài Gòn chơi, hay làm cái “công chuyện” gì, tôi cũng không nhớ nữa, cũng vào khoảng giờ này, tôi nằm một mình ở đây chẳng có việc gì làm cả, buồn quá, đọc báo đã hết cả quảng cáo rồi, thì chợt có người gọi cửa. Tôi ra mở thì đó là một người vận âu phục, vào trạc băm hai, băm ba tuổi, hai mắt thâm quầng, đầu tóc bơ phờ. Nếu hắn không lễ phép chào hỏi thì tôi đã ngờ đó là một người loạn trí.

Ngừng lại để châm điếu thuốc lá hút, Kỳ Phát sau đó lại kể tiếp:

- Thấy hắn vừa nói vừa thở, tôi thương hại mời vào ngồi ghế, rót nước đưa uống đâu đấy, rồi mới hỏi cái cớ xui hắn đến tìm tôi. Trước thái độ bình tĩnh của tôi, hắn như đỡ lo lắng sợ hãi, bắt đầu khen tặng tôi đủ điều, nào nghe danh tiếng, nào nghe các báo ca tụng, tóm lại toàn là những điều vô ích làm cho tôi sốt ruột vô cùng. Sau hết hắn mới vào việc, rút trong túi ra một chiếc hộp giấy đỏ, để lên mặt bàn. Mở chiếc hộp, hắn đưa cho tôi xem một đôi hoa tai ngọc rồi sau một lúc rụt rè, bảo tôi rằng: “Thưa ông, tôi xin biếu ông đôi hoa tai này!”

Ngừng lại một lát, Kỳ Phát như có ý nghĩ ngợi, lâu lâu mới lại tiếp:

- Phải, hắn nói câu ấy hay một câu nghĩa cũng tương tự như vậy, với một dáng điệu nửa như ngượng ngập nửa như lo sợ, làm tôi ngạc nhiên vô cùng. Thực vậy, anh thử nghĩ mà coi, một buổi sáng vừa bừng mắt, trở dậy, người ta thấy một người lạ mặt không quen biết bao giờ bỗng nhiên mang đến cho một đôi hoa tai thì ai mà không phải lạ lùng, kinh ngạc. Nhưng tôi chẳng muốn làm cho hắn bối rối thêm, chỉ điềm nhiên gật đầu bảo hắn rằng: “Ông đã có lòng cho thì tôi xin nhận, nhưng trước hết ông cần phải nói cho tôi biết rõ đầu đuôi câu chuyện đã!” Tôi nói bắt nọn hắn như vậy chỉ là vì tôi thừa biết hắn có hành động lạ lùng ấy thế nào cũng phải có một cái nguyên cớ gì lạ lùng chẳng kém! Quả nhiên hắn thuật lại cho tôi nghe cái lý lịch của đôi hoa tai mặt ngọc…

Tôi ngắt lời Kỳ Phát:

- Nhưng trước hết, anh hãy cho tôi được trông thấy mặt đôi hoa tai ấy!

Kỳ Phát lắc đầu:

- Tôi đâu có giữ mà đưa cho anh xem được! Anh hãy nghe hết câu chuyện tôi kể đã! Trước hết, hắn nói cho tôi biết rằng hắn tên là An, Nguyễn Đình An thì phải, chính quê ở Thái Bình, bố mẹ đã mất, hiện đã có vợ và một đứa con trai mới lên bẩy tuổi. Vốn là con nhà giầu từ trong trứng, hắn không phải lo nghĩ kinh doanh gì cả, mọi việc buôn bán, đong cân hắn đều giao cho người vợ đảm đang tháo vát. Cái đời sống yên tĩnh ấy có lẽ kéo dài cho đến khi trăm tuổi bạc đầu nếu không có đôi hoa tai này từ đâu dẫn đến…

Ngừng lại một phút, Kỳ Phát mỉm cười mà bảo tôi rằng:

- Kể nghĩ ở đời cũng thực là hay, khi mà số phận xui nên thì lại chính mình đi chuốc mua lấy vạ! Như anh chàng An này, nếu không vì trời xui khiến thì bỗng nhiên sao anh lại có cái ý nghĩ đi du lịch? Nói hai chữ này cho lớn mà thôi, chứ sự thực anh chàng chỉ bàn với vợ, muốn đi cho biết đó biết đây, lấy một món tiền, tạm biệt cái cảnh bến sông Bo, đò Tân Đệ, để đi nghỉ mát Sầm Sơn một lần… Đường từ Nam Định vào Thanh, anh chàng thấy cái gì cũng lạ, chú ý suốt cả từ cái ngọn cỏ lau, bông trắng, mọc cao ở vệ đường, cho đến ngôi chùa Non Nước mà anh chàng gật gù cho là “hữu tình” có một. Nhưng đến lúc tầu vượt con đường vòng vào cầu Hàm Rồng mới thực là anh chàng thấy trong lòng xúc động. Nghe những người đi cùng chuyến tầu, chỉ dòng nước sông Mã cuồn cuộn chảy, thuật lại cái công cuộc xây dựng chiếc cầu treo, nào chuyện một vị kỹ sư lúc đã hoàn thành cái cầu mà chỉ qua có một đêm nước lũ dồn về làm trôi băng cầu, hại bao nhiêu công của đến nỗi vị kỹ sư thất vọng mà tự tử, nào chuyện mấy người thợ chuyên môn lên bắt chiếc đinh ốc trên đỉnh chiếc cầu treo đều chóng mày mặt mà ngã xuống sông mất tích, cho đến lượt người cuối cùng lên đã bắt xong đinh ốc, ra hiệu cho người ở dưới biết, vỗ tay reo hò, sung sướng quá cũng trượt chân ngã nốt… Được nghe bao nhiêu chuyện kỳ thú như thế, anh chàng càng ngẫm càng thấy câu: “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn” là đúng!

Tôi thấy Kỳ Phát kể dằng dai quá, ngắt lời:

- Anh nói, tôi vẫn chưa thấy việc liên can đến đôi hoa tai mặt ngọc?

Kỳ Phát gật đầu:

- Tôi kể lại anh nghe kỹ lưỡng thế không phải là thừa, vì nhờ đó anh sẽ biết rõ được tâm trạng của “người anh hùng” trong chuyện của chúng ta. Anh chàng An sau đó được ra tắm nước bể Sầm Sơn lần đầu, cũng nhẩy đùa với sóng, cũng về trướt nước ngọt, cho đến một ngày anh thấy nhớ nhà, nhớ cái cảnh được săn sóc hầu hạ chu đáo chứ không đến nỗi cơm hàng cháo chợ như bây giờ. Thế là anh chàng An của chúng ta sửa soạn va ly ra về…

Tôi ngắt lời Kỳ Phát lần nữa:

- Đi tắm bể rồi về, tôi vẫn chưa thấy chuyện đôi hoa tai!

Kỳ Phát mỉm cười, gật đầu:

- Không, đã đến đôi hoa tai ấy rồi đây. Khi ngồi tầu tới quá ga Đồng Giao, đột nhiên anh chàng thấy có một người hành khách ngồi bên mình, rụt rè đưa ra một đôi hoa tai mặt ngọc, nói rằng vì sa cơ, nhỡ bước nên muốn bán đi để kiếm lấy một cái vốn mà buôn bán, tìm kế sinh nhai. Anh chàng nghe lời nói có vẻ thực thà nên động lòng ái ngại, vả lại nghe người hành khách nói bán hoa tai chỉ xin lấy ba chục đồng là giá cũng hời, nên anh chàng bằng lòng mua ngay. Không phải chỉ vì tham rẻ mà chàng mua, nhưng một phần nữa cũng là vì sau một tuần lễ vui thú ở bãi bể Sầm Sơn, lúc về chàng cũng muốn có một cái quà tặng vợ.

Tôi hỏi Kỳ Phát:

- Chắc đôi hoa tai ấy là của kẻ gian lấy trộm ở đâu, sợ tội nên anh chàng mới phải đem ra đây cầu cứu anh!

Kỳ Phát gật đầu:

- Anh nói có một phần đúng. Nhưng chuyện thực còn ly kỳ hơn thế nữa. Lúc về nhà được chừng vài ba ngày, tự nhiên anh chàng An của chúng ta đâm ra sốt nóng, sốt rét mê man… Cứ theo như ý tôi đoán theo lẽ khoa học thì có lẽ vì chàng không quen nắng gió, mấy ngày dầu dãi ở Sầm Sơn bị nhiễm cảm vào, khi đi tầu lại nhọc mệt, nên lúc về mới nổi cơn nóng sốt. Nhưng người nhà đâu có cho là thế, thấy lúc anh chàng mê man nói nhảm lại cho là bị ma quỷ thần thánh trêu quở. Thế là người ta cầu cúng trừ tà tróc ma đủ thứ, một mặt mời những vị danh y bốc thuốc cho An. Nhờ đó, sau mấy ngày nằm liệt giường anh chàng An của chúng ta khỏi hẳn, ăn cơm giả bữa và béo tốt như xưa. Nhưng một buổi sáng, thằng con trai anh lại lên cơn sốt, cũng mê man chẳng khác gì bố ngày trước. Người nhà nghe đồn có một ông lang khách chữa thuốc cho trẻ con có tiếng vừa mới đặt gót giang hồ đến tỉnh Thái mấy hôm nay, mà người đón, người mời không một lúc nào ngớt. Khi ông lang khách đến xem cho thằng bé, người nhà thuật cả lại chuyện chính anh An bị ốm lần trước cũng cùng một chứng bệnh như thế. Ông lang khách tỏ ý giật mình, rồi ông một mặt bốc thuốc cho thằng bé, một mặt giục người nhà sửa lễ để ông cúng bái. Chẳng biết cái ông lang kiêm thầy phù thủy này xoay xở thế nào mà quả nhiên đêm hôm ấy thằng bé đã cắt cơn sốt, rồi sáng hôm sau thì tỉnh táo hẳn. Cả nhà mừng rõ khôn cùng, nhưng lại càng xiết bao lo lắng khi ông lang khách nhấc chén nước trà thơm, ung dung nhìn chủ nhân mà bảo rằng:

- Việc huyền cơ trời đất, đáng lẽ thì tôi không nói, nhưng thấy cách đối đãi của chủ nhân đây trung hậu, nên tôi không nỡ để cho cả nhà chủ nhân gặp nạn nguy vong…

Nghe ông lang báo cho cái tin dữ dội ấy, hai vợ chồng anh chàng An đều xanh mắt, cuống quýt hỏi kỹ, thì ông lang mới nói rằng: “Cứ như quẻ độn ngày hôm qua thì tôi biết chắc nhà này đã bắt được, hoặc mua phải một vật gì linh thiêng, nên mới gặp luôn luôn tai nạn, sau đây chắc có nhiều sự quái ảo sinh ra nữa!”

Tôi ngắt lời Kỳ Phát:

- Chắc lại vẫn là câu chuyện đôi hoa tai!

Kỳ Phát mỉm cười, gật đầu:

- Thì còn ai vào đấy nữa! Anh chàng An của chúng ta cũng nghĩ ngay đến đôi hoa tai mặt ngọc mua được giữa đường, lo lắng, nhìn vợ rồi đành thú thật với ông lang khách.

Tôi cười bảo Kỳ Phát:

- Hẳn ông lang khuyên hai vợ chồng An hãy đưa đôi hoa tai cho ông ta “làm ơn” giữ cho thì sẽ được tai qua nạn khỏi!

Kỳ Phát lắc đầu:

- Anh đoán thế thì nhâm, một kẻ giang hồ thuật sĩ như lão lang khách này mánh khóe đâu phải chỉ có thế. Hắn nhất định “làm tiền” vợ chồng An hẳn hoi. Khi thấy “gia chủ” năn nỉ cầu cứu mình tìm cách giải thoát cho, lão lang khách nhất định chối từ, viện lẽ rằng nói như thế, lão cũng đã làm “lộ thiên cơ” lắm rồi, nếu nói rõ ràng thêm nữa thì chính mạng lão sẽ bị nguy. Vả lại, lão cũng đã đến ngày phải đến lấy thuốc của một người bạn mang ở bên Tầu sang. Nếu lỡ kỳ hẹn thì thiệt hại mất ba, bốn trăm bạc vì sẽ phải mua lại thuốc ở hiệu bên này, đắt lắm! Anh cứ nghĩ mà xem, hai vợ chồng An đời nào còn dám để vị cứu tinh của mình bay đi chỗ khác. Hai vợ chồng cùng lạy van hết nước hết cái, hẹn ngoài số tiền đền bù thiệt hại về chỗ thuốc không mua được, số tiền lập đàn “thế mệnh” cho lão lang khách, gia chủ còn đưa một số tiền mấy trăm bạc nữa. Mãi lão lang mới nhận lời và sau mấy ngày cầu cúng lễ bái mới bảo cho vợ chồng An biết rằng đôi hoa tai đó là của bà Liễu Hạnh Công chúa, thường gọi Đức Thánh Mẫu đền Sòng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.