SỰ TÌNH CỜ QUÁI LẠ
Kỳ Phát bỏ tờ báo xuống chiếc bàn đầu giường rồi quay lại hỏi tôi rằng:
- Anh đã xem hết cái tin Một vụ án mạng sáu trăm năm trước rồi chứ?
Tôi gật đầu, bảo:
- Đã, tin ngay tiên trang nhất, đăng liền bốn cột, ai mà không phải đọc? Kể cũng ly kỳ đấy nhỉ, có phần còn hơn nhiều chuyện kỳ ảo quái đản người ta vẫn thường bịa đặt ra!
Chỉ thấy Kỳ Phát mỉm cười, tôi hỏi tiếp:
- Vụ án mạng này như ý anh thì đoán thế nào?
Kỳ Phát vùng dậy cười ngất. Và chàng chỉ kéo chiếc chăn lui lên quá ngực mà bảo tôi rằng:
- Này, trời đã vào hạ tuần tháng hai rồi mà sao bỗng nhiên trở lạnh quá như thế này? Hôm nay ai đi chùa Hương, nằm ngủ ở chùa trong thì đêm phải biết!
Tôi khó chịu vì thấy Kỳ Phát như không hề để ý đến lời tôi nói chút nào. Cau mặt, tôi hỏi lại:
- Anh không nghe thấy câu tôi vừa hỏi sao? Vụ án mạng ly kỳ này, anh đã tóm được manh mối nào chưa?
Kỳ Phát nhìn tôi, thương hại, rồi lại bỗng cười vang, có phần ròn rã hơn lúc trước. Mãi chàng mới quay hẳn lại phía tôi mà bảo rằng:
- Kể ra anh cũng ngộ thực. Anh cũng không hơn gì bọn người kia, nghe lời ông Giám đốc tuyên bố nghiêm trọng, đã tưởng như vụ án mạng vừa xẩy ra cách đây mấy giờ! Anh bảo tôi suy nghĩ và tìm tòi làm gì cơ chứ, trong khi muốn tìm ngay hài cốt thủ phạm cũng không thể đào đâu ra được!
Tôi không biết cãi lại Kỳ Phát làm sao, nhưng nghĩ ngợi một lát, tôi lại nói:
- Dù sao thì cũng là một vụ án mạng!
Kỳ Phát ngắm nghía tôi kỹ lưỡng và mỉm cười. Giây lâu, chàng mới vỗ vai tôi mà bảo:
- Tôi đương nhìn kỹ xem độ đến bao giờ thì anh bỏ hẳn viết báo và làm văn để đổi hẳn thành nghề trinh thám! Hiện giờ, tôi đã thấy có sự biến đổi rồi! Như một thầy trạng sư lúc nào cũng quen miệng hùng biện dù là lúc cãi nhau với vợ, hay một vị bác sĩ trông thấy người nào cũng là có bệnh, anh hiện nay đã sắp bị “mất nếp vì nghề nghiệp”, nghĩa là thấy bất cứ một việc gì cũng cho là một chuyện ly kỳ, cần phải tìm ra manh mối và thủ phạm!
Tôi cãi:
- Nhưng đây quả thực là một vụ án mạng, còn ly kỳ hay không thì anh đã thấy rõ ràng đấy.
Kỳ Phát gật đầu:
- Vâng, tôi xin chịu rằng quả đúng như thế vì “cãi với một người đã có sẵn định kiến” như anh thì… thực là vô ích!
Biết rằng Kỳ Phát cố ý trêu tức, tôi đành “giảng hòa” mỉm cười bảo:
- Không hiểu có phải hôm nay gặp ngày anh ngang cành bứa thế hay không, chứ nếu quả ý anh định trêu tôi thì thực không thể làm cho tôi tức được!
Kỳ Phát cười, ngồi dậy, kéo chiếc gối, đệm ra phía sau lưng, rồi bảo tôi rằng:
- Nói thế mới là người biết điều chứ! Nếu cứ nóng nẩy như lúc trước thì anh chỉ đến tức tối mà bỏ bữa cơm sáng nay! Xem như lời thuật trong báo thì ta có thể biết được chắc chắn rằng đây là một vụ án mạng vì thù hằn.
Tôi gật đầu:
- Anh nói có lý, vì nếu hung phạm định giết người để lấy của thì mấy đĩnh bạc, đôi hoa tai ngọc và con dao quai chạm trổ tỉ mỉ, hắn đã lấy đi rồi!
Kỳ Phát nói:
- Đó, anh cũng biết có kém gì tôi đâu!
Tôi lắc đầu:
- Nhưng tôi muốn biết thủ phạm là ai, vì cớ gì mà hắn lại thù giết người kia…
Kỳ Phát ngắt lời tôi:
- Muốn biết những điều đó, anh cần phải đi tìm một thầy bói nào giỏi, gieo quẻ thì mới có thể biết được, chứ tôi thì xin chịu! Anh vẫn nhất định quên con số sáu trăm năm…
Tôi vừa định nói thì Kỳ Phát đã gạt đi, bảo tôi rằng:
- Muốn cho anh bỏ hẳn cái định kiến kia đi, tôi cần phải nói ngay để anh biết rằng cái việc sáu trăm năm trước, ta chớ nên chú ý quá mà bỏ qua việc hiện tại ngay trước mắt!
Tôi ngạc nhiên, hỏi Kỳ Phát:
- Chắc anh đương theo dò một vụ án nào mà còn giấu chưa cho tôi biết chứ gì?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Không, nhưng có một chuyện có liên quan đến vụ án mạng sáu trăm năm trước này.
Tôi tung chăn ngồi hẳn dậy, trách Kỳ Phát:
- Thế mà suốt từ lúc nẫy anh không nói cho tôi biết! Câu chuyện làm sao, ai bị giết?
Kỳ Phát kéo tôi nằm xuống rồi bảo:
- Ấy, anh lại sắp sửa nóng nẩy rồi! Câu chuyện không có gì là vẻ trinh thám, ly kỳ hay rùng rợn đâu, có lẽ chỉ là một câu chuyện buồn cười. Nhưng cũng có đôi chút liên quan đến vụ án mạng sáu trăm năm trước.
Tôi giục:
- Thì anh nói ngay đi, tôi nóng ruột lắm rồi!
Kỳ Phát liếc nhìn tôi, rồi chậm rãi nói:
- Ấy, thế thì không được. Cổ nhân chẳng có câu “Việc vội là việc hỏng” hay sao? Anh có bình tĩnh thì tôi mới kể cho anh nghe được!
Tôi đành chịu, bảo:
- Tôi bình tĩnh rồi, vậy anh hãy kể đi!
Kỳ Phát lắc đầu:
- Anh còn giục, tức là chưa bình tĩnh. Vậy anh hãy chịu khó nằm yên. Thằng nhỏ đương pha cà phê sắp xong rồi, chúng ta hãy uống xong xuôi đâu đấy đã, lúc ấy, tôi sẽ bắt đầu kể cho anh nghe!
Biết rằng lúc này có giục cũng chẳng được, tôi đành bảo Kỳ Phát:
- Nhưng trong khi đợi, anh cũng có thể nói sơ qua một chút cho tôi nghe chứ?
Kỳ Phát cười, gật đầu:
- Tôi nhắc lại để anh khỏi thất vọng: Chuyện tôi sắp kể đây có tính cách buồn cười hơn là trinh thám! Luôn tiện, tôi cũng cho anh biết rằng thực cũng phải có một sự tình cờ quái lạ thì mới xẩy ra những chuyện này, cách hàng năm, sáu trăm năm mà còn đôi chút liên quan. Cả hai chuyện đều có dính líu đến đôi hoa tai mặt ngọc!