Đám Cưới Kỳ Phát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

KỲ PHÁT, ÔNG HÃY CƯỚI TÔI

Trước hết, Kỳ Phát hỏi tôi:

- Thế nào, đêm qua rồi anh nói năng ra làm sao?

Tôi mỉm cười:

- Tôi đành phải nói thực một phần nửa, nghĩa là chỉ nói trông thấy có bóng người lẻn vào trong vườn nên xuống đuổi bắt, còn việc gặp anh thì giấu bặt hẳn đi!

Kỳ Phát gật đầu:

- Phải, anh giấu đi là phải, vì việc đó chỉ tỏ ra anh quả thực là một người… vô dụng mà thôi!

Tôi hỏi lại:

- Tại sao anh lại bảo tôi là vô dụng? Anh bảo tôi đến nhà Thanh Ngọc để cho bọn gian chú ý đến tôi, để anh dễ bề hành động, tôi đã làm theo đúng lời…

Kỳ Phát ngắt lời:

- Nhưng nào tôi có bảo anh giở cái tài… trinh thám của anh ra đâu. Anh có biết rằng anh hành động một cách không kín đáo như thế có hại những gì không? Trước hết, anh làm cho nhà Ngọc nôn nao, sau anh làm cho công phu tôi theo dò tên kia suốt một buổi tối vô ích…

Tôi ngạc nhiên:

- Sao anh không nhân dịp mà bắt ngay hung phạm có hơn không?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Bây giờ tôi hãy tạm nói sơ để anh biết rằng những kẻ định đầu độc nhà Thanh Ngọc chẳng phải có một hay hai, ba người, đó là một đảng có tổ chức hẳn hoi. Chính vì thế mà đã tìm ra được manh mối, tôi vẫn không làm sao dò xét để biết thực rõ ràng mọi sự được! Bởi vậy, tôi phải cố gắng theo dõi lấy một tên để may ra có thể biết được cách thức hắn hành động thế nào…

Tôi nói:

- Cứ như tôi nghĩ thì cách giản tiện hơn hết vẫn là bắt lấy một tên gạn hỏi nó tất sẽ tìm ra được chính phạm hoặc đồng phạm.

Kỳ Phát lắc đầu:

- Cách ấy tôi chắc không có kết quả vì luật lệnh của đảng này tôi nghe chừng như nghiêm lắm, kẻ bị bắt tất không dám nói hở gì ra đâu! Nếu không thì chẳng đợi đến bây giờ, tôi đã biết rõ được mọi việc từ mấy hôm nay rồi!

Kỳ Phát sực nhớ, lại hỏi:

- Anh ở luôn lại nhà Ngọc mấy ngày có biết thêm được gì lạ không?

Tôi lắc đầu:

- Trong nhà cũng vẫn chỉ có bằng ấy người. Vì bà cụ đẻ ra Ngọc mệt nên nàng cũng ít đi đâu. Còn ông Hai Lịch thì bệnh tình xem chừng tăng lên. Hắn kêu gào luôn miệng, có lúc nổi cơn lên, mấy tên người nhà phải sấn lại, trói nằm một chỗ, đến lúc nào tình tỉnh mới lại cởi ra…

Kỳ Phát gật gù:

- Phải rồi, mà không chừng còn nổi cơn dữ dội hơn nữa, có khi nguy hiểm đến tính mệnh nữa!

Rồi như mải nghĩ ngợi đâu đâu, Kỳ Phát ngâm nho nhỏ:

Chết thời chẳng chết cho yên,

Hết đời cũng được ba vuông bẩy tròn!

Đột nhiên quay về phía tôi, Kỳ Phát hỏi:

- Tại sao lại thế nhỉ, câu lục bát này nghe ngang lắm vì không ăn vần, hay là cái ông Hai Lịch điên cuồng kia đã nhớ chằng câu nọ vào câu kia chăng?

Nhưng nói đến đây, Kỳ Phát cũng không đợi tôi trả lời làm sao nữa, vụt đứng dậy, rồi như sực nghĩ ra điều gì, đẩy mạnh cửa, rảo bước ra khỏi nhà… Không nhớ khép cửa lại nữa, Kỳ Phát vẫy một cái xe, nhẩy lên, giục kéo nhanh, làm cho tôi nhìn theo hoảng hốt tưởng chừng như chính Phát cũng đã chẳng còn thần trí sáng suốt nữa!

Kỳ Phát đi được chừng hơn một giờ thì Thanh Ngọc đến. Nàng chỉ thấy có một mình tôi thì lộ vẻ lo lắng hỏi:

- Ông Kỳ Phát đi vắng ư? Ông có nói bao giờ về không?

Tôi lắc đầu:

- Không, nhưng chắc cũng chỉ đi quanh đâu đấy thôi chứ không phải đi xa.

Thanh Ngọc ngồi xuống ghế, nói:

- Như vậy để tôi ngồi chờ chốc lát xem sao?

Tôi hỏi:

- Chắc ở nhà đã xẩy ra việc gì quan hệ phải không cô?

Ngọc lưỡng lự giây lát rồi nói:

- Kể ra thì cũng không quan trọng lắm, nhưng vì có sự thay đổi nên tôi muốn bàn với ông Kỳ Phát!

Tôi không hỏi gì nữa, đưa mấy tờ báo cho Ngọc xem, còn tôi cũng ngồi sửa nốt tập bài nhà in mới đưa đến. Khoảng chừng hơn nửa giờ, Kỳ Phát ở ngoài đẩy mạnh cửa bước vào, vui vẻ bảo tôi:

- Trời đã giúp ta! Trời đã giúp ta! Tôi không ngờ rằng làng thơ lại được việc đến như thế đấy!

Nửa sau câu này, Kỳ Phát nói không được tự nhiên nữa, chỉ là vì chàng chợt trông thấy Thanh Ngọc. Muốn cho anh chàng đỡ ngượng, tôi nói:

- Cô Thanh Ngọc đến chờ anh đã lâu!

Kỳ Phát xin lỗi rồi hỏi:

- Có việc gì quan hệ không cô?

Thanh Ngọc lắc đầu:

- Không, nhưng hơi có sự thay đổi: Người định lấy tôi đã từ hôn rồi!

Kỳ Phát ngạc nhiên hỏi:

- Tại làm sao lại có sự lạ thế?

Thanh Ngọc mỉm cười:

- Cũng không có sự gì lạ, đó chỉ là vì chẳng biết anh chàng mong manh nghe ai thuật lại rằng mấy ngày gần đây nhà tôi có nhiều sự xẩy ra ban đêm, lại thêm chú Hai Lịch tôi gào thét suốt ngày nên anh chàng đâm hoảng sợ!

Kỳ Phát cau mặt lẩm bẩm:

- Con trai mà nhút nhát thế thì đáng nhục thực!

Thanh Ngọc điềm nhiên nói:

- Điều ấy chúng ta không cần bàn đến vì tôi với chàng ta có cảm tình gì đâu. Nhưng tôi chỉ khó nghĩ vì thấy thế, mẹ tôi tỏ ý buồn rầu lắm…

Ngừng một phút, Thanh Ngọc lại nói:

- Mà mẹ tôi hình như lại lo sợ nữa! Tôi có nói rằng: Con người hèn nhát tầm thường như thế có gì đáng tiếc, nhưng mẹ tôi không nói gì, chỉ ứa nước mắt khóc. Tôi cố căn vặn mãi, mẹ tôi chỉ nói rằng: “Con không thể hiểu được việc này. Ta chỉ nói một điều là thấy con lấy chồng được ngày nào, là ta yên dạ sớm ngày ấy. Mà cũng chẳng cứ là lấy ai! Miễn là con có chồng, nếu không thì không khéo ta đến chết mất.”

Mỉm cười, Kỳ Phát hỏi:

- Theo như tôi đoán thì chắc cô không đồng ý như vậy?

Thanh Ngọc thở dài:

- Nhưng tôi còn làm sao được. Mẹ tôi chỉ có tôi, người đã từng bị đau khổ khó nhọc lắm rồi… Bây giờ, mỗi khi thấy mẹ tôi phải vì tôi mà khóc thì tôi cứ tưởng chừng như không còn có cách nào đền bù được tội lỗi nữa!

Kỳ Phát hỏi:

- Cô có thể cho biết ý cô hiện nay định như thế nào không?

Thanh Ngọc lắc đầu:

- Tôi đương ở vào một trường hợp thực khó xử quá. Một đằng không theo lời mẹ thì tôi làm cho mẹ tôi đau khổ nhưng một đằng nếu nghe thì tôi thực đã tự hại một đời tôi…

Lưỡng lự trong mấy phút, Thanh Ngọc bỗng quả quyết đứng dậy, nhìn thẳng vào mặt Kỳ Phát nói nhanh:

- Nghĩ kỹ, tôi thấy chỉ còn có một cách là… ông hãy lấy tôi!

Nghe câu nói ngộ nghĩnh ấy, giá vào lúc khác thì có lẽ chúng tôi đã không thể nào nhịn cười cho được. Nhưng lúc này, chúng tôi chỉ ngạc nhiên, nhìn kỹ lại xem Thanh Ngọc có phải vì lo lắng quá mà rối trí không. Nhưng nàng đã điềm tình tiếp:

- Với một người như ông thì tôi mới dám đường đột nói như vậy. Ông chắc đã hiểu tôi… Tôi nghĩ mãi chỉ còn có một cách là nói thực việc này cho ông rõ, yêu cầu ông lấy tôi. Lẽ tất nhiên chỉ là có danh mà không có thực. Sau khi mọi việc yên ổn, ông và tôi, chúng ta sẽ lại ly dị nhau. Tôi dám phiền ông một cách quá đáng như vậy chỉ là vì ông đã hứa sẽ cứu tôi…

Kỳ Phát nghe Thanh Ngọc nói, điềm tĩnh như không, gật đầu:

- Điều ấy không khó khăn gì cả, vì hiện giờ, tôi chỉ sống có một mình, cha mẹ không còn, mà người yêu cũng không có. Như vậy, tất không có gì trở ngại hết!

Có Thanh Ngọc thì Kỳ Phát trả lời điềm tình như vậy, song khi Ngọc về rồi, Kỳ Phát mới thở dài, lắc đầu, bảo tôi rằng:

- Ông trời kể cũng trớ trêu thực!

Tôi phải gượng nói đùa:

- Anh đừng có chán nản gì hết. Riêng ý tôi nghĩ thì việc này rất hay cho anh, mà quả thực là ý trời. Từ trước đến nay, anh không hề nghĩ đến việc lấy vợ, thì bây giờ có người đến ép anh phải lấy.

Kỳ Phát lắc đầu:

- Lấy để rồi ly dị!

Tôi gật đầu:

- Bây giờ thì hãy nói thế, về sau biết thế nào được. Riêng tôi nghĩ thì rất có thể Thanh Ngọc thực tâm muốn lấy anh lắm, nhưng chẳng lẽ chính mình nói, phải rào trước bằng câu: Sẽ ly dị!

Kỳ Phát gượng cười:

- Anh nói như thực ấy. Nhưng đời tôi làm gì có được những sự may mắn như thế!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.