Đám Cưới Kỳ Phát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

LÁ CẨM NANG QUÁI DỊ

Sực nhớ đến câu tục ngữ “Của bụt mất một đền mười”, hai vợ chồng An thấy lạnh cả người, lập tức lậy van lão lang khách xin làm ơn cứu cho thì lão trả lời rằng cúng bái như vậy cũng đã đỡ được một phần lớn, chỉ còn phải sửa một lễ tạ nữa vào đền Sòng, để trả đôi hoa tai là xong. Lão lại bấm độn nói rằng chính đôi hoa tai này là của một vị quan Tầu, sang lễ đền Sòng thấy linh ứng nên thành tâm mang cúng Thánh Mẫu. Thường nhật, đôi hoa tai này vẫn để tại chính cung, chẳng hiểu làm sao mà quân gian lại lấy trộm được. Thấy cả nhà vừa thoát được một tai nạn gớm ghê, vợ chồng An cung kính đưa tạ thầy khách đúng như lời hẹn. Ngoài ra lại năn nỉ nhờ đi cùng với An vào đền Sòng để chỉ bảo cho cách lễ bái, nhưng lão lang khách từ chối nói còn phải đi có việc cần, chỉ nhận làm giúp mấy lá sớ. Trước khi từ biệt chủ nhân, lão thầy khách còn trân trọng giao cho vợ chồng An một phong cẩm nang, dặn rằng khi nào nguy cấp thì mở ra xem, sẽ thấy ứng nghiệm.

Tôi ngắt lời Kỳ Phát:

- Câu chuyện đôi hoa tai của bà Chúa như thế tưởng đã kết thúc, sao mà anh chàng An còn mang ra cho anh để làm gì?

Kỳ Phát cười bảo:

- Chuyện đã kết thúc làm sao được vì khi An thân đưa lễ vật và đôi hoa tai vào đền Sòng, vị thử từ nhận đủ lễ vật, nhưng không nhận đôi hoa tai mặt ngọc, vì rằng đôi hoa tai ấy không phải là của đền. Quẻ bói của lão lang khách đều hoàn toàn sai sự thực, không làm gì có chuyện vợ viên quan Tầu hay khách thập phương nào cúng đôi hoa vào đền cả. Vị thủ từ lại bảo: “Hay là ở đền, phủ nào khác, vậy ông thử đi dò tìm xem.” Anh chàng An thì còn biết dò tìm bằng cách nào nữa, sau khi về nhà ít hôm, hỏi han mấy người, sực nhớ đến tôi nên ra đây tìm đến!

Tôi cười bảo Kỳ Phát:

- Thôi, tôi hiểu rồi, hắn mang ra giao đôi hoa cho anh, nếu anh không mê tín thì giữ lấy, hắn cũng không sợ tội vạ gì nữa hoặc nếu anh cũng e sợ thì tất phải cố công tìm ra đôi hoa tai mặt ngọc nguyên ở đền chùa nào thì mang đến mà trả.

Kỳ Phát cười:

- Có lẽ hắn nghĩ như thế thực đấy, nhưng tôi đâu có thời giờ mà làm những việc vô ích như vậy, mà giữ đôi hoa tai kia, tôi giữ làm gì kia chứ?

Tôi hỏi:

- Thế rồi, sau, anh “giải quyết cái vấn đề khó khăn” ấy bằng cách nào?

Kỳ Phát trả lời:

- Tôi chỉ khuyên hắn hãy theo lời tôi, về nhà lập một ban thờ, đặt đôi hoa tai mặt ngọc ấy lên, tuần rằm cúng lễ, như thế vừa không sợ tội mà lại còn được phúc là đằng khác nữa. Anh chàng nghe tôi nói có lý, sung sướng quá, hết lời khen tôi là người cao kiến, hứa về nhà sẽ theo đúng lời chỉ bảo và hẹn tôi có dịp thế nào cũng xuống Thái chơi!

Ngừng lại một lát, Kỳ Phát bảo tôi rằng:

- Ấy, câu chuyện đôi hoa tai buồn cười như thế, tóm lại, chỉ có anh lang khách bịp già là lợi mấy trăm bạc ngon ơ, riêng vợ chồng An vừa mất của vừa lo ngày đêm “sốt vó”!

Tôi ngẫm nghĩ một lát, bỗng bảo Kỳ Phát rằng:

- Sao ở đời lại có người dễ tin như vậy nhỉ. Lại còn phong cẩm nang của lão lang khách nữa, chẳng biết trong đó thằng cha viết quỷ quái những gì?

Kỳ Phát cười mà bảo:

- Ấy chắc là ghi chép mấy việc tiên tri sai cả mười phần mười. Mặc dầu, hắn cũng trân trọng dặn chủ nhân giữ kỹ vì còn muốn làm cho anh chàng An bán tín bán nghi. Chưa dám mở cẩm nang ra, tất nhiên, An chưa dám quyết thực rằng lão lang khách chỉ là tên bợm.

Ngừng lại một lát, Kỳ Phát lại nói tiếp:

- Nếu mà An xem được tin “một vụ án mạng sáu trăm năm trước” đăng trên báo hôm nay, hẳn lại phải một lần lo nghĩ, vì tôi chắc từ bấy đến giờ, mỗi lần hắn nghe thấy ai nói đến đôi hoa tai mặt ngọc là một lần hắn lại phải giật mình.

Kỳ Phát và tôi lúc này bỗng tưởng tượng ngay đến cái bộ mặt lo lắng và băn khoăn của An khi đọc cái tin quái lạ trên mặt báo. Không biết trong lòng con người chất phác ấy sẽ bàng hoàng và sợ sệt đến như thế nào?

Càng nghĩ, chúng tôi càng không thể nhịn được, rồi không bảo nhau mà cùng cất tiếng cười vang!

Ngay lúc này có tiếng người gõ cửa. Có lẽ khách đã gõ từ lúc nẫy, nhưng phần vì gõ nhè nhẹ rụt rè, phần vì chúng tôi cười to quá, nên không ai nghe thấy tiếng.

Chúng tôi cùng im bặt mà nhìn nhau. Linh tính của chúng tôi như đã báo cho biết có sự gì! Một lát, Kỳ Phát mới hất hàm ra hiệu cho tôi đi mở cửa, trong khi chàng ngồi dậy, xếp vội mấy chiếc gối trên giường lại cho đỡ bừa bộn.

- Thưa, ông Kỳ Phát có nhà không ạ?

Tôi chưa kịp trả lời thì khách đã thoáng trông thấy Kỳ Phát lúc ấy cũng vừa nhìn ra, reo to lên rằng:

- A, ông có nhà rồi, thực may quá!

Kỳ Phát mời khách vào nhà, giới thiệu:

- Ông An, ở Thái Bình! Còn đây là bạn thân của tôi thường giúp tôi trong nhiều cuộc tra xét!

Tôi nhìn An, thấy đúng quả như lời Kỳ Phát đã tả. Nhưng có điều này chắc mặt mày An phờ phạc hơn trước. Liếc nhìn thấy tờ báo mở rộng để trên chiếc bàn đầu giường, An hỏi chúng tôi:

- Các ông đọc tin vụ đào thấy hài cốt ở Kiến An rồi chứ?

Kỳ Phát gật đầu, nhưng hỏi lại:

- Ông ở Thái lên phải không? Sao ông biết được sớm thế vì thường thì mười một, mười hai giờ báo ở trên này mới gửi tới Thái kia mà!

An nói:

- Sáng nay, tôi có người nhà mang hàng về đi chuyến ô tô sớm nhất. Vì thế tôi có báo xem ngay và tiện thể lên tìm các ông luôn…

Ngừng lại một lát như cố trấn tĩnh, định những việc gì nên kể trước, kể sau, cho khỏi rối mạch lạc câu chuyện, An nói:

- Các ông hẳn thấy việc này có dính líu đến đôi hoa tai mặt ngọc, đôi hoa tai của bà Chúa?

Kỳ Phát gật đầu:

- Có, tôi đã xem kỹ. Vậy ông chỉ kể chuyện riêng về đôi hoa tai của ông thôi! Hiện ông vẫn còn để ở nhà chứ.

- Vâng, chúng tôi vẫn đặt trên ban thờ, theo như lời ông dạy. Trong nhà làm ăn bình thường không xẩy ra sự gì lạ cả, nhưng cách đây mấy hôm, không hiểu vì sao tôi bỗng nhiên thấy trong người nóng nẩy, bồi hồi lạ! Và sáng hôm nay thì tôi thấy cái tin kỳ quái đăng trên báo!

Kỳ Phát vội nói:

- Ông không nên lo lắng! Việc của ông có liên can gì đến việc này đâu! Tôi xin cam đoan với ông như thế!

Nhưng lời nói quả quyết ấy của Kỳ Phát không đủ làm yên lòng An. Hắn lưỡng lự một lát hình như không dám nói trái lại ngay lời Phát, lâu lâu mới rút trong túi ra một chiếc phong bì lớn mầu nâu, để lên bàn, rụt rè nói:

- Thưa ông, nhưng vì còn cái này!

Kỳ Phát hơi ngạc nhiên, một lát nghĩ ra, cười ngất:

- A, ông muốn nói tới cái cẩm nang của ông lang khách kia hẳn! Ông cho phép tôi nói thực nhé, tôi như ông thì việc trước nhất là đem vất chiếc phong bì này vào trong lò bếp!

Nhưng An tỏ vẻ thất vọng, lắc đầu:

- Bây giờ không được nữa rồi vì tôi đã mở xem…

Kỳ Phát giật mình, hỏi lại:

- Ông đã mở xem, nhưng trong có viết bậy bạ những gì kia chứ?

Vừa nói, Kỳ Phát vừa cầm lấy chiếc phong bì, rút tờ giấy ở trong ra… Đó là một tờ giấy hoa tiên mầu hồng hồng, phía góc có in hình cành mai, con nhạn. Trên giấy có viết mấy dòng chữ Hán, Kỳ Phát loay hoay nhìn tờ hoa tiên, một lát mới hỏi An:

- Tôi không đọc được chữ Hán, nhưng ông thì chắc là đọc được. Vậy ông hãy làm ơn cắt nghĩa sơ sơ cho tôi nghe xem lão lang khách ấy đã cố ý dọa dẫm ông những gì! Chắc đây cũng là một cớ để hắn đến xoay xở tiền nong của ông đây!

An đỡ lấy tờ giấy. Nhưng trước khi cắt nghĩa những câu chữ Hán, An nói:

- Đây là tôi chỉ biết nói theo nghĩa đen của câu, chứ nghĩa bóng thì lờ mờ khó hiểu lắm, có lẽ phải cao kiến và đạt lý như ông Kỳ Phát mới có thể hiểu được… Trong tờ giấy này, bẩy câu đại ý nói: “Đời người phù hư mộng ảo, kiếp này qua kiếp khác: của châu ngọc, thanh gươm sắc, thẩy đều là những vật giết người. Năm kiếp trước mi bị người hại, thì kiếp này mi lại hại người. Ôi, nghiệp báo oan gia, nợ máu lại phải trả bằng máu!” Chính nghĩa là như thế, song sự thực chủ ý nói gì tôi không hiểu ra sao cả. Chẳng hay các ông có ý kiến gì không?

Kỳ Phát mỉm cười:

- Tôi chỉ có một ý kiến: Lão lang khách cố ý muốn dọa dẫm ông để hòng sau này hắn có trở lại, sẽ lại có dịp làm tiền ông lần nữa!

An nói:

- Ông nói cũng có lẽ, nhưng tại sao lại có những chỗ phù hợp với cái tin đăng trên báo ngày hôm nay… Châu ngọc, tất phải có đôi hoa tai mặt ngọc, thanh gươm tức là con dao quai, năm kiếp trước tức là năm trăm năm trước…

Kỳ Phát lắc đầu:

- Câu viết trong cẩm nang, lời lẽ mơ hồ, giống hệt như những câu sấm truyền muốn đoán ra nghĩa gì cũng được hết. Tốt hơn cả là ông hãy cứ trở về Thái Bình, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, vì tôi cứ trông sắc mặt ông thì biết tình thần ông hiện đương rối loạn lắm đó!

Nhìn thẳng vào mặt An như muốn lấy đôi nhỡn tuyến mà ngự trị một người đương lưỡng lự, Kỳ Phát hỏi:

- Vậy ý ông nghĩ thế nào?

An cúi đầu rụt rè thưa:

- Vâng, tôi xin theo đúng lời ông!

Vừa nói An vừa đứng dậy, cúi chào chúng tôi rồi chầm chậm bước ra cửa như người còn ngái ngủ. Cánh cửa đã khép lại, Kỳ Phát nhìn tôi mà thở dài, lắc đầu:

- Cứ như thế này mãi thì không khéo mà anh chàng đến phát điên mất!

Tôi nói:

- May mà gặp được anh có đủ giọng nói quyết liệt làm cho hắn yên lòng. Tôi bây giờ mới thú thực chứ lúc nẫy nghe An đọc bản cẩm nang, tôi cũng rờn rợn, lo lo, vì sao mà có nhiều chỗ phù hợp thế nhỉ.

Kỳ Phát cười:

- Có thế thì mới đủ làm cho An, mà không chừng cả anh, phát điên nữa! À, để ta thử xem lại bản cẩm nang nào!

Nhưng chiếc phong bì để lại trên bàn chỉ là chiếc phong bì không! Thì ra lúc nẫy đọc xong, An đã bỏ tờ giấy hoa tiên quái gở vào trong túi.

Kỳ Phát cau mày nghĩ ngợi, một lát lắc đầu nói:

- Nếu thế thì không khéo An không về thoát được Thái Bình đâu. Ra ngồi ô tô, tỉ mẩn đọc lại những câu ghê gớm trong cẩm nang không khéo mà hắn đến đâm bổ đi Kiến An mất thôi!

Nhìn đồng hồ, Kỳ Phát bảo tôi:

- Thôi, “cứu nhất nhân đắc vạn phúc” anh hãy chịu khó một tí. Bây giờ anh hãy ra ngay bến ô tô Thái Bình, hễ thấy An thì anh bảo hắn đưa cho tôi bản cẩm nang, nói rằng tôi sẽ dùng để giải thoát cho hắn… Hắn có hỏi lôi thôi thì anh cứ vờ bịa ra rằng tôi cũng biết phù phép, phép mường mán, hay ma gà, ma xó gì cũng được, miễn làm sao lấy về đây bản cẩm nang, và làm cho hắn tin tôi mà yên lòng. Sau đó, anh sẽ đợi cho đến lúc ô tô chạy, anh hãy về!

Tôi theo lời Kỳ Phát, mặc vội quần áo, rồi gọi xe ra bến ô tô Cửa Nam. Nhưng tìm quanh quẩn, tôi không thấy có An. Hỏi thăm mấy người hành khách ngồi chờ ở đấy từ lâu, tả rõ hình dạng An thì một người nói rằng: “Lúc nẫy có một người đúng như thế ra ngồi chờ ô tô đi Thái Bình, nhưng một lát sau lại xuống, mặc cả xe ra ga, mặc dầu vé ô tô đã lấy rồi!” Tôi lập tức lại phóng xe ra ga tìm An vì đoán có lẽ đúng như lời Phát nói, An đã đáp xe lửa ra Hải Phòng để đi Kiến An, nơi đã xẩy ra… cái nợ tiền kiếp của hắn!

Nhưng ra đến ga thì, chuyến tầu Hải Phòng vừa chạy được ba phút. Tôi tìm khắp mấy buồng đợi, chỗ buồng phát vé hạng tư và hạng ba, ngoài sân ga, cũng đều không thấy bóng An đâu cả, nên đành phải trở về. Thấy dáng điệu của tôi, Kỳ Phát đoán ra ngay hỏi:

- Thế nào, tầu Hải Phòng chạy rồi ư?

Tôi gật đầu chán nản, chẳng buồn hỏi lại xem tại sao Phát lại đoán biết được thế. Kỳ Phát lúc này cũng như bận nghĩ về việc gì. Chàng cầm lấy tờ báo, đọc kỹ lại bài tường thuật vụ đào thấy hài cốt ở Kiến An rồi bỗng bảo tôi rằng:

- Anh mấy hôm nay có rỗi không?

- Kể thì cũng bận viết, nhưng không cần lắm. Anh muốn bảo gì tôi?

Kỳ Phát giở cuốn sổ tay xem giờ tầu, rồi bảo:

- Nếu thế thì anh sắp sửa quần áo đi Hải Phòng - Kiến An bây giờ. Tôi vì có mấy việc gấp phải ở lại Hà Nội, nên không thể đi được, vả lại có lẽ cũng không cần phải tôi đi làm gì vô ích. Vậy anh hãy đi Kiến An, cũng không cần để lộ tung tích cho An biết làm gì, vì như thế hắn chỉ thêm hoảng sợ mà thôi. Anh sẽ ở vài ngày ở Kiến An, cốt nhất một điều là phải luôn luôn để ý đến An, vì tôi chỉ sợ hắn lo nghĩ hoảng hốt quá thành điên, làm nhiều chuyện dại dột mà thôi… Cách hơn một giờ nữa thì có chuyến autorailô tô ray đi Hải Phòng, anh sửa soạn va ly đi thì vừa! Có tin tức gì, anh sẽ viết thư, đánh dây thép, hoặc gọi điện thoại lên cho tôi, nếu là việc cần!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.