Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Đồn cảnh sát Bethesda nằm ở khu vực dưới của Hanley, trong khu trung tâm Văn hóa của thành phố. Nó nằm cạnh bảo tàng và phòng trưng bày Potteries, thư viện thành phố, phòng xử án của Tòa sơ thẩm, trụ sở của tờ Stoke News - nơi Simon làm việc và Chimneys - một quán rượu địa phương. Các văn phòng cũng bắt đầu xuất hiện trong khu chung cư nằm cạnh các tòa nhà Smithfield phía sau. Trong vài năm qua, nơi đây luôn là một tổ ong đầy náo nhiệt, ồn ào và khoa trương.

Giống như Học viện Dunwood, đồn cảnh sát Bethesda là một tòa nhà hình chữ L, chỉ khác là nó có ba tầng. Đội của Grace chiếm lĩnh tầng một, một văn phòng lớn với không gian mở cùng vài đơn vị khác hoạt động bên cạnh Đội Trọng án. Thật may là dãy bàn của cô nằm ở góc xa, nghĩa là sẽ ít tiếng ồn hơn.

Grace đang ở trong phòng họp. Cô đưa tay lên xoa cổ, cố làm dịu cơn đau. Đã gần sáu giờ tối và cô đang đợi cuộc họp giao ban sớm bắt đầu. Vụ án này là lần đầu tiên một tội ác như vậy xảy ra tại trường học và cả truyền thông quốc gia lẫn tờ Stoke News đều đang sục sôi vì nó. Máy quay vây kín quanh cả trường học lẫn đồn cảnh sát. Grace vừa khó chịu vừa chào đón sự có mặt của họ, bởi nó cần thiết cho việc chia sẻ và thu thập thông tin.

Nick đã đưa ra một tuyên bố ngắn gọn trước ống kính và họ có một đội đang chực sẵn bên điện thoại, hy vọng người dân sẽ gọi tới và cung cấp thêm đầu mối. Chỉ cần ai đó nhớ ra chuyện gì đó vào sáng hôm đó. Lần lại ký ức, gạn lọc bất cứ điều gì khác thường.

Trên tấm bảng trắng trước mặt họ là bức ảnh chụp chân dung gần nhất mà Grace đã lấy được từ cha mẹ Lauren Ansell. Gương mặt nữ sinh đang chằm chằm trước họ, tràn đầy sức sống. Thật khó để chấp nhận rằng cô bé đã chết.

Tiếng bàn tán bắt đầu râm ran khi mọi người ùa vào phòng.

“Hôm nay tôi đã nói chuyện với vô số cô gái đang hoảng loạn vì cái chết,” Sam bảo Grace. Cô ấy đã ở trường cả ngày trong khu vực cơ động. “Tôi chắc chắn rằng tối nay khi về nhà, tôi sẽ ôm chặt lấy Emily, dù việc đó có thể đánh thức con bé đi chăng nữa. Tôi cần phải cảm nhận nhịp đập của trái tim con bé bên cạnh mình, giữ chặt nó trong vòng tay.”

Con gái của Sam, Emily, năm nay tám tuổi. Sam và bố của Emily đã ly dị, cô ấy đang sống cùng bạn trai mới, Craig. Grace biết rằng rất nhiều bậc phụ huynh hẳn sẽ cảm thấy vô cùng khó khăn khi phải đối mặt với cái chết của một đứa trẻ - cô hẳn cũng sẽ như vậy nếu cô có con. Nó khiến người ta nhận ra rằng những chuyện như vậy có thể xảy ra với bất cứ ai.

Dù không có con, chuyện này vẫn khiến cô nghĩ đến cháu gái mình, Megan Steele, người mà cô vẫn chưa gặp mặt kể từ sau khi mẹ cô bé bị bắt. Megan bằng tuổi nạn nhân, dù thật may cô bé không theo học tại Học viện Dunwood. Đây không phải lần đầu tiên Grace băn khoăn liệu có nên liên lạc với cô bé hay không, nhưng cũng như những lần trước, cô quyết định sẽ không làm vậy. Cô liếc qua chỗ Perry và thấy anh đang say sưa trò chuyện với một cảnh sát khác.

“Frankie, cậu đã quay lại với chúng tôi rồi!” Grace nói, dành cho chàng trai trẻ đang khoác trên mình bộ đồng phục một nụ cười rạng rỡ hết cỡ. Cô đã yêu cầu cậu ta ngay từ khi cuộc điều tra mới bắt đầu, biết rằng công việc sẽ ngày càng nhiều mà nhân lực thì càng lúc càng thiếu.

“Tôi đã sẵn sàng, Grace!”

Mọi người đều biết, Frankie là cảnh sát hiện trường, Mick Higgins. Mick đã được sắp xếp để hỗ trợ họ mỗi khi công việc trở nên bận rộn, nhưng bởi cậu ta thường bị nhầm lẫn với Phó Chánh thanh tra Nick nên sau khi cuộc điều tra vụ án mạng lần trước kết thúc, cô đã hỏi xem cậu ta có biệt danh nào không.

Mick cười toe. “Mọi người gọi tôi là Frank.”

“Frank ư?”

“Không phải bởi tôi là một lão già chán chết đâu,” cậu ta khẳng định, “mà là bởi tôi là con nhà tông, ông nội tôi, Frank, đã là một tay cớm mẫu mực suốt ba mươi năm.”

“Cậu nghĩ sao nếu chúng tôi cũng gọi cậu như vậy? Hay, tốt hơn là, Frankie?”

Cái tên đó được chấp nhận ngay lập tức. Grace rất vui vì cậu ta đã trở lại với đội. Cô đã muốn cậu ta trở thành một phần chính thức của đội sau khi Alex bị sa thải năm ngoái. Cô chắc chắn một ngày Frankie sẽ trở thành một điều tra viên xuất sắc, nhưng hiện tại, cô hài lòng với việc có được sự hỗ trợ của cậu ta trong những vụ trọng án mà họ phải đương đầu.

“Được rồi, mọi người,” Nick nói khi ông bước vào phòng và ngồi xuống ghế chủ tọa. “Chào mừng đến với chiến dịch Middleport. Về lý mà nói thì chúng ta vẫn chưa thể kết luận rằng nạn nhân là Lauren Ansell, nhưng đêm nay tôi sẽ tới nhà xác để xác nhận chuyện này. Để xem chúng ta đã có những gì rồi nào. Grace, cô có muốn bắt đầu không?”

Grace hắng giọng. “Lauren, mười sáu tuổi. Bị siết cổ trên cánh đồng gần trường. Em ấy đang chạy băng đồng cùng cả lớp. Theo lời những người bạn của em ấy, cặp sinh đôi Caitlin và Courtney Piggott, thì em ấy đã tụt lại phía sau để buộc lại dây giày và họ vẫn tiếp tục chạy. Khi thấy em ấy không đuổi theo, họ đã quay lại và tìm thấy em ấy bất tỉnh, có thể đã tử vong vào thời điểm đó. Chúng ta chưa thể chắc chắn về chuyện đó.”

“Cả về chuyện cặp sinh đôi cũng vậy,” Nick nói. “Nhưng cô có nghĩ rằng họ chính là hung thủ và đang che đậy chuyện đó không? Có thể là do tranh cãi về một cậu bé hay chuyện ngớ ngẩn gì đó.”

“Chúng ta chưa thể nói gì trước khi có kết quả khám nghiệm pháp y.” Grace lắc đầu. “Perry đã nói chuyện với Caitlin và Courtney Piggott.”

“Tôi không nghĩ họ có liên quan gì tới vụ giết người, bởi giáo viên đã thấy cả hai chạy đến chỗ ngã rẽ mà không có Lauren,” Perry nói. “Không có đủ thời gian để có thể làm hại em ấy trước cũng như sau thời điểm đó. Họ cũng có hồ sơ sạch sẽ. Những cô gái dễ thương, theo như lời của hiệu trưởng cũng như các giáo viên mà tôi nói chuyện cùng. Lauren có vẻ rất được yêu quý, không có dấu hiệu gì của một người cô đơn.”

“Làn sóng đau buồn đang lan rộng trong các học sinh và có vô số hoa được đặt trên hàng rào ngoài cổng trường,” Grace thêm vào.

“Caitlin có nhắc tới tên của một giáo viên khác, Jason Tranter,” Perry nói tiếp. “Rằng Lauren thích anh ta. Tôi đã nói chuyện qua loa với anh ta, hỏi về chuyện đó - anh ta khá là xấu hổ.”

“Bao nhiêu tuổi?” Nick hỏi.

“Ngoài ba mươi. Đó là một gã đẹp trai, và tôi cho rằng có rất nhiều học sinh nữ thích anh ta. Anh ta cũng điều hành câu lạc bộ thanh niên của trường.”

“Được rồi, cảm ơn, Perry. Chúng ta còn biết gì về cha mẹ của cô bé nữa?” Nick nhìn Grace.

“Họ ly hôn chín năm trước, khi Lauren sáu tuổi. Bố của em ấy, Richard Ansell, hiện sống ở Derby. Tôi nói chuyện với anh ta lần đầu tiên là khi gọi điện để thông báo về cái chết. Anh ta đang tham dự một cuộc họp cùng với nhiều người khác tại thời điểm xảy ra vụ án mạng.” Cô kiểm tra lại sổ tay. “Lauren sống tại Stanley cùng mẹ, người đã tái hôn với Alan Gillespie. Không sinh thêm con.”

“Em ấy có đến thăm bố không?” Sam hỏi.

“Có.” Grace gật đầu. “Em ấy thường đến vào thứ Sáu cách tuần. Mọi người đều cho rằng Lauren đang sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ. Em ấy đạt thành tích tốt ở trường, có nhiều bạn bè và một gia đình hạnh phúc.”

“Cả cặp sinh đôi và Thomas Riley đều nói rằng Lauren có vẻ không hài lòng với cha dượng,” Perry nói. “Chúng ta có nên xem xét điều đó không?”

Nick gật đầu. “Và chúng ta không có camera an ninh bên ngoài trường học ư?”

“Không,” Sam đáp. “Cả con đường lẫn cánh đồng đều không. Tôi sẽ kiểm tra các đoạn băng thu được từ camera của trường, nhưng rất khó có khả năng nghi phạm của chúng ta đi ngang qua trường để tới cánh đồng, trừ khi hắn là một kẻ trơ tráo hoặc ngu ngốc. Dù cũng không phải là không có khả năng đó.”

“Hắn có thể tới từ bất cứ đâu,” Perry nói thêm. “Chúng tôi đang kiểm tra camera an ninh của các hộ sống quanh cánh đồng để xem có gì được ghi lại không.”

“Đội tìm kiếm sẽ mở rộng phạm vi vào ngày mai để bao quát toàn bộ khu vực xung quanh cánh đồng nơi Lauren Ansell được tìm thấy,” Nick tiếp tục. “Họ định sẽ băng qua đường và tìm kiếm ở phía cánh đồng đối diện. Tên sát nhân của chúng ta có thể nhanh chóng chạy qua đường theo hướng ngược lại.”

“Hắn cũng có thể chạy dọc theo hàng rào bao quanh cánh đồng nơi Lauren được tìm thấy,” Perry lưu ý, “rồi chạy ra đường khi đã ở xa.”

“Chúng tôi đã nói chuyện với người chủ của cánh đồng,” Frankie lên tiếng. “Ông ấy không thấy bất cứ ai lượn lờ ở đó gần đây, nhưng cũng nói rằng có rất nhiều người chạy bộ chọn quãng đường này, bất chấp việc nó là tài sản cá nhân, vậy nên ông ấy không thể chắc chắn được.”

“Trừ khi hắn là học sinh trong lớp, còn không thì tên sát nhân của chúng ta hẳn đã nhận được thông tin từ ai đó.” Nick gật đầu. “Chúng ta không có nhiều đầu mối để tiếp tục điều tra, ngoại trừ lời khai của các học sinh chạy trước họ.”

“Con đường đó dẫn tới đâu?” Grace đẩy ghế đứng dậy và nhìn vào tấm bản đồ của Stoke-on-Trent được treo bên cạnh tấm bảng trắng trên tường.

Perry làm theo, bước tới đứng cạnh cô.

“Nó kéo dài khoảng nửa dặm với những cánh đồng nằm hai bên rồi kết thúc ở một ngã ba.” Anh gõ ngón tay vào đó. “Chỉ vài mảnh đất có chủ ở đó - phần còn lại chỉ toàn một màu xanh.”

“Và không có ai trông thấy bất cứ người nào lảng vảng quanh khu vực đó?” Nick hỏi.

“Vẫn chưa,” Grace bảo ông, đồng thời kiểm tra lại sổ tay của mình. “Dù sao, chúng ta vẫn còn rất nhiều người cần thẩm vấn. Có quá nhiều người - phần lớn đều đang buồn bã và có vài người đã được thẩm vấn xong. Có lẽ sẽ mất phần lớn ngày mai để nói chuyện với tất cả. Thêm vào đó, ai là người biết về cuộc chạy băng đồng?” Cô đắn đo. “Một học sinh khác? Một giáo viên khác? Một người thường xuyên chạy bộ khác? Hay có thể là cha mẹ của một trong các học sinh cũng tham dự cuộc chạy băng đồng?”

“Tôi ghét chạy băng đồng.” Sam chỉ vào Grace. “Tôi không hiểu tại sao lại có người muốn chạy một mạch không ngừng nghỉ nữa.”

Grace mỉm cười. Cô có rất nhiều người bạn cũng nghĩ như vậy, nhưng cô yêu sự tự do khi chạy. Giờ thì cô không thể ngừng chạy được. Cô thích sự yên tĩnh mà nó mang lại để giúp tâm trí giải quyết mọi việc, sự kỷ luật khi luyện tập để cải thiện thành tích, đẩy bản thân đến những mục tiêu cao hơn sau mỗi lần chạy. Dù cảm thấy bực mình vì phải đối mặt với chứng mất ngủ, thứ mà không một đồng nghiệp nào mắc phải, nhưng trong thâm tâm cô cảm thấy hài lòng vì nó giúp cô có nhiều thời gian để chạy hơn.

Mất ngủ là một di chứng còn sót lại từ những ngày Matt mắc bệnh. Những lần thủ thỉ tâm sự bên cạnh giữa đêm, bởi nỗi sợ anh sẽ chẳng còn sống đến ngày hôm sau nếu cô lỡ ngủ quên. Những ngày cuối đời của anh chìm trong bóng tối, khi cô đã mất hoàn toàn khái niệm về ngày đêm. Nhiều tuần, nhiều tháng và giờ là nhiêu năm trôi qua, cô vẫn không thể có lại giấc ngủ bình thường, vẫn chìm đắm trong cô đơn và đau buồn. Giờ thì mọi chuyện đã tốt hơn khi cô có Simon, nhưng đôi lúc tình trạng tồi tệ trước đó lại trở về.

“Sam đang để mắt đến tình hình sau khi thông cáo báo chí được đưa ra và tôi hy vọng đến chiều chúng ta sẽ có thêm tiến triển.” Nick quay sang phía Grace. “Duy trì việc nói chuyện với mọi người như hôm nay. Chúng ta cần vẽ lại cuộc đời của Lauren một cách chi tiết nhất có thể, cộng thêm thời gian biểu về các hoạt động của cô bé trước khi chết. Hy vọng là chúng ta sẽ có báo cáo khám nghiệm tử thi vào rạng sáng.”

“Trước tiên chúng tôi sẽ quay lại trường học,” Grace tiếp lời.

“Nó vẫn mở cửa sao?” Frankie cau mày.

“Chỉ cho chúng ta thôi,” Nick khai sáng cho cậu ta. “Hiện tại, đơn vị dã chiến đã được thiết lập nên chúng ta có thể tiến hành các biện pháp nghiệp vụ cơ bản tại đó và đưa bất cứ ai về đồn nếu cần thẩm vấn kỹ hơn.”

“Câu lạc bộ thanh niên vẫn mở cửa tối nay,” Grace nói thêm. “Chuyện đó có vẻ thiếu tôn trọng, nhưng tôi có thể hiểu được. Đám trẻ cần ai đó để tâm sự.”

“Nơi đó có thể mở cửa nếu chỉ có các học sinh với nhau,” Nick đồng ý.

“Đúng vậy. Nhưng cũng có nguy cơ các em ấy sẽ nghe những câu chuyện từ người khác, những chuyện mà các em ấy không tự mình chứng kiến, rồi xem đó là sự thật.” Grace ngừng lại. “Sếp có nghĩ tôi nên tham dự không? Hoặc tôi nên có vài lời với Jason Tranter vào buổi sáng, xem liệu anh ta có nghe lỏm hay cung cấp được điều gì hữu ích không?” Cô nhìn Nick để tìm lời khuyên. “Theo sếp thì đâu là cách tốt nhất?”

“Thật khó nói.” Nick đưa tay lên xoa cằm. “Nếu cảm thấy bị ép buộc, anh ta có thể sẽ im lặng. Có lẽ tốt hơn chúng ta nên chờ xem anh ta thu được gì từ các học sinh trước.”

Grace gật đầu. “Tôi sẽ cho anh ta biết. Anh ta đã làm việc tại trường bao lâu rồi, Perry?”

“Năm năm. Anh ta cũng là người địa phương.”

“Anh ta dạy môn gì?”

“Vẽ. Anh ta có vẻ tốt, khiến bọn trẻ cảm thấy an tâm, nhưng tôi sẽ không vội đánh giá bất cứ điều gì.”

“Miễn là nó không bị che đậy như vụ ở Soham,” Nick làu bàu. “Cứ nhìn xem Ian Huntley được bọn trẻ tin tưởng thế nào và rồi mọi thứ kết thúc ra sao.”

Grace không khỏi rùng mình, biết chắc rằng mình sẽ không muốn làm việc trong vụ đó. Cô cảm thấy khao khát làm điều gì đó để tóm được kẻ hoặc những kẻ đã làm việc này. “Nghĩ lại thì, thưa sếp, tối nay tôi muốn tới câu lạc bộ thanh niên.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.