Tứ Thư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5. Con Trời (Có Lược Bớt)

❊ ❊ ❊

Ban đầu, Đức Chúa Trời tạo nên trời và đất, chia ra ngày và đêm.

Thì có như thế.

Con Trời nói:

- Các ngươi ở đây, nữ ở đằng kia.

Nam ở riêng, nữ ở riêng. Dưới vệ đê sông Hoàng Hà, trong bãi hoang, tuỳ theo địa hình, thế đất, gốc cây, họ làm nhà, dựng am, cắt cỏ tạp, lau sậy, cây gai mọc chỗ bờ ao, nơi đất trũng để che lợp. Thế là có nhà. Những lều bạt chở đến được căng lên, thế là có chỗ ở. Xây đá lên, nhóm củi nấu, thế là có cơm. Lấy nam châm hút cát đen, gom thành đống, thế là có cát gang.

Theo quy định, cứ năm người một lò nhỏ, liền có năm người. cứ mười người xây một lò to, liền có mười người.

Người đi trên đất, mặt đất đỡ chân người đi tìm cát đen. Đi tìm chỗ dòng nước chảy, giữ một đường cát đen dạt vào bờ, lấy nam châm hình chữ U và hình thỏỉ đặt lên cát đen trong bãi cát, đi nhẹ nhàng, dùng quần áo, dùng vải ba lô đựng cát, vác đến cạnh lò luyện, dăm ba hôm sau trong lò sẽ lăn ra một cục gang.

Đức Chúa Trời phán, khế ước vĩnh viễn Ta lập với các ngươi và các loại vật sống ở đây của các ngươi đều có ký hiệu. Ta đặt cầu vồng trong mây màu, đây là ký hiệu giao ước giữa Ta và trái đất. Ánh sáng giống như cầu vồng. Lửa giống như ánh sáng. Lửa trong lò từng mảng từng khối, cháy bập bùng hết đợt này đến đợt khác, suốt ngày suốt đêm, sưởi ấm trái đất và thế giới hoang lạnh, chiếu sáng đêm tối và băng giá. Những thỏi gang Con Trời xếp trước cửa, có màu đen, màu xanh, có cái tròn cái dẹt, cái cục cái khối, cứ xếp thành đống. Ban ngày, mầu của gang đỏ nhạt. Ban đêm gang có mầu trăng thanh sao sáng, bay men theo Hoàng Hà, bao phủ quanh nhà Con Trời, giống như hơi nước trên hồ làm trôi nổi con thuyền.

Con Trời ở vạt đất trũng xa cụm lò.

Trong đất trũng có cây. Lều dùng gậy căng lên. Bốn góc buộc vào gốc cây hòn đá. Đá và củi cỏ đè mép lều. Trong lều phủ cỏ dầy, Con Trời có lều bạt sưởi ấm che gió. Đèn bão treo ở nóc lều bạt. Gió thổi, trên lều có tiếng kêu vu vu như sáo, đèn bão lắc lư trên không, ánh sáng như nước chảy dưới ánh mặt trời. Nhà văn bước vào nộp quyển nhật ký “Tội nhân lục” anh viết, giấy ô vuông kẻ ngang, chữ nắn nót.

- Ngươi ngồi xuống – Con Trời nói.

Nhà văn ngồi dưới đèn, bóng lù ù, giống như cục gang đen dưới sáng trăng.

- Nói xem xem. – Con Trời đang dở lung tung một quyển sách. Vừa dở vừa nói, tay dừng trên trang sách.

- Hôm mới đến – Nhà văn nói - lại thấy học giả và nữ nghệ sĩ ở bên nhau. Chị ta còn giúp anh ta xách hành lý.

- Còn phát hiện - Nhà văn tiếp - không biết chị ta kiếm đâu ra ớt và dưa muối cho học giả ăn.

- Ngươi dám tin không?

Nhà văn nhìn mặt Con Trời.

- Giáo sư tôn giáo bề ngoài tốt, nhưng bên trong ông ta xem – Đánh chết cũng không dám tin - lại là cuốn “Tư bản luận”mà học giả đã từng tham gia dịch và chỉnh sửa theo ý trên, to thế này, dầy ngần này – Nhà văn ra hiệu, nói to hơn – Ông ta khoét quyển “Tư bản luận” to dày một lỗ nhỏ, giấu quyển “Thánh Kinh” bé xíu vào trong quyển “Tư bản luận”, ai cũng tưởng ngày nào không có việc ông ta xem sách qui định trong tài liệu, thực ra ông ta xem “Kinh Thánh” kẹp trong “Tư bản luận”.

Nét mặt Con Trời có vẻ ngạc nhiên.

- Sách giấu trong chăn ông ta gấp.

Nét mặt Con Trời có vẻ ngạc nhiên.

- Nữ bác sĩ là kẻ cắp. Hàng ngày trông thấy người khác thu thập cát đen để chỗ vắng, chị ta liền đến bốc một nắm bỏ vào túi bột mì chị ta xách.

Nét mặt Con Trời có vẻ ngạc nhiên.

Nhà văn nói:

- Những chuyện này tôi đều đã ghi vào trong “Tội nhân lục”

Con Trời ngớ người ra một lát:

- Hôm nay ngươi muốn ta thưởng cho ngươi mấy bông hoa hồng?

Nhà văn thèn thẹn:

- Tuỳ ngài!

Con Trời quay người, đi ra đầu giường, lấy hộp gỗ trong hòm gỗ, lấy ra ba bông hoa nhỏ, nhà văn giơ tay nhận. Hoa nhỏ đã nở trong tay nhà văn, còn có một quyển giấy nháp và lọ mực xanh.

Nhà văn được thưởng, đi ra khỏi chỗ Con Trời.

Con Trời cũng đi ra. Việc thế là thành. Con Trời giao hẹn với những người thu cát, mỗi người mỗi ngày phải nộp mười bát cát đen. Luyện gang thép năm ngày phải ra một lò. Số gang mỗi lò không ít hơn một làn liễu to, nặng 300 cân. Những người chặt cây không được để lò tắt lửa. Con Trời đi ra đứng trước lều bạt. Gió lạnh thổi vù vù, lò cháy sáng. Đê Hoàng Hà chắn không nổi tiếng nước chảy ầm ầm vượt qua. Mọi người đều nghỉ, nằm trong am trong nhà, Những lò đào xây theo đê lửa cháy rừng rực sáng đỏ nửa bầu trời và thế giới. Con Trời đứng trên một thỏi gang nhìn chỗ am xa xa. Sau khi trầm tĩnh, giáo sư Tôn giáo không biết từ đâu đến, đứng trong ánh sáng, cạnh thỏi gang, nghe Con Trời nói một câu:

- Nhà ngươi to gan!

Giáo sư tôn giáo sợ dúm người, nhìn Ngài.

- Mồm cứ xoen xoét đã nộp hết, nhưng ngươi đã giấu một quyển nhỏ trong quyển to, ngày nào cũng xem, cứ tưởng ta không biết phải không?

Giáo sư tôn giáo quỳ sụp xuống, môi run run, định nói, lại thôi.

- Xéo về, đem sách nộp.

Nói xong Con Trời trở về am.

Về trong am, ngài uể oải vươn vai, ngồi xuống ghế. Chỉ trong phút chốc giáo sư tôn giáo đã quay trở lại, đứng xo ro trước mặt Con trời một bước, thân vẫn còn run, hình như sẵn sàng quì sụp xuống một lần nữa. Con Trời nhận quyển sách to khổ 16, dầy như viên gạch, bìa cứng đen đỏ, đóng rất đẹp. Trên sách đề “Tư bản luận”, còn có cả tên tác gia dài dài. Quyển sách này, trong văn bản ra sức quảng cáo giới thiệu, yêu cầu ai ai cũng phải đọc. Quyển sách này quen thuộc, Con Trởi quen thuộc như cái bát mình ăn cơm. Nhưng Con Trời chưa từng đọc bao giờ, y như khi ăn cơm không khi nào nhìn bát. Ngài giở xem, sau hơn hai chục trang quả thật, trong quyển sách có khoét một cái lỗ rộng hai tấc dài ba tấc, có lỗ sâu một tấc, đặt vừa khít một quyển “Kinh Thánh” nhỏ, không có bìa, chỉ có ruột, chữ trong ruột nhỏ li ti như cứt ruồi, y như cát đen xếp hàng chỉnh tề xô đến với nam châm. Gập sách lại, Con Trời lườm giáo sư tôn giáo một cái, Ông ta hốt hoảng lại quì sụp xuống. Bên ngoài có tiếng người đi, gọi rõ to:

- Lò số 2, cho thêm củi.

Hết tiếng nói, lại yên tĩnh, ngoài tiếng lửa tí tách lép bép, và tiếng nước xa xa, vạn vật đều im phăng phắc.

- Nhà ngươi có hai tội - Con Trời nói - Một là xem trộm “Thánh Kinh”, đây là tội lớn. Hai là khoét lỗ trên quyển sách “Thánh” thật, cũng là tội lớn. Tội cộng thêm tội, đưa ngươi lên Tổng bộ, còn nặng hơn tội thông dâm của Học giả và nữ nghệ sĩ, bắn chết cũng đáng đời. – Nói đến đây, Con Trời dừng một lát, như để suy nghĩ, lại lấy tay mở quyển sách lớn. Sách lớn kèm theo tờ sách nhỏ kêu loạt soạt lại gập vào – Ta thấy ngươi thành thực không đưa ngươi lên trên chuộc tội nữa, nhưng theo ngươi ta nên phạt ngươi thế nào?

- Thế nào cũng được- Giáo sư tôn giáo gật đầu rối rít như được đại xá – Ngài muốn thế nào cũng được.

Con Trời lấy sách nhỏ trong sách to:

- Ngươi đứng dậy - Giáo sư tôn giáo đứng lên. Con Trời vứt quyển sách nhỏ trước mặt ông – Ngươi đái vào quyển sách này, đái một bãi, xong là xong tất.

Giáo sư tôn giáo lại một lần nữa đứng chết lặng, nét mặt trắng bệch.

- Ngài bắt tôi chết cũng được, xin ngài đừng đối xử với sách như vậy được không? Sách này cả nước chỉ còn một quyển, những quyển khác đều bị thu đốt sau khi thành lập nước. Quyển này, tôi dùng tình cảm và tài sản trong nhà đổi lấy quyển sách độc nhất còn lại trong thư viện quốc gia. Đốt quyển sách này, cả nước không có sách nữa.

Vừa nói môi giáo sư tôn giáo vừa run run. giống như chiếc lá lay trong gió. Đêm giá lạnh nhưng mặt giáo sư tôn giáo lại toát mồ hôi. Con Trời liếc nhìn ông, hắng một tiếng:

- Không đái hả? Xéo về đi, đem nộp ta tất cả hoa hồng, nhà ngươi có đến năm mươi mấy bông phải không? Còn một việc nữa, nếu ngươi không đái lên quyển sách đó, ngoài phạt ngươi giao nộp hoa hồng, ngày mai ngươi còn phải kéo một xe gang cùng ta đi lên Tổng bộ hiến gang.

Con Trời trừng phạt ông, ông sẽ phải chọn một trong hai, hoặc là đái lên sách, hoặc là giao nộp mọi hoa hồng, lại còn cùng Con Trời kéo một xe gang như con lừa đi lên thị trấn dâng lễ, cả đi lẫn về ba trăm dặm, đi liên tịch ba ngày đêm, huống hồ còn kéo hai ba thỏi gang đúc đen, nặng năm sáu trăm cân.

Nhưng giáo sư tôn giáo nhận làm việc thứ hai.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.