Đứng Vững Đến Cùng

Lượt đọc: 1290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Từ xa Mi-cla-sốp trông thấy các chiến sĩ của mình đang khẩn trương tháo bạt súng đại liên, mở nắp các hòm đạn. Mi-sa Bum đang chỉ huy khẩu đội. Giọng nam trầm của anh vang lên rõ ràng, đĩnh đạc. Anh đứng dạng chân, quần áo gọn gàng đúng điều lệnh, hông đeo bình chống ngạt, ướn ngực vẻ hiên ngang, bình tĩnh, mũ ca lô đội hơi lệch làm lộ rõ một mảng tóc hung sáng trên vầng trán bóng bẩy dưới ánh nắng vàng. Thấy Mi-cla-sốp, Mi-sa hơi sững lại nhìn anh trân trân như không hiểu là từ đâu anh lại xuất hiện bất ngờ ngay trong lúc báo động chiến đấu này. Vài giây sau ánh mắt anh lộ rõ niềm vui sướng, anh đứng nghiêm giơ tay chào:

-Báo cáo đồng chí trung sĩ tiểu đội trưởng, toàn khẩu đội đèn pha phòng không đang chuẩn bị chiến đấu đánh trả máy bay địch… Đài quan sát ra-đa thông báo: có tám máy bay địch đang tiến đến mục tiêu do đơn vị bảo vệ.

Các chiến sĩ khẩu đội đứng lặng thinh giây lát, nét mặt lộ vẻ vui mừng mỉm cười tươi tỉnh. Mi-cla-sốp-người chỉ huy của họ, người vận động viên quyền Anh nổi tiếng và niềm tự hào của họ đã trở về chiến đấu bên họ. Chiến sĩ lái xe Va-xi-li Giê-tốp-xki ló đầu ra khỏi xe và giơ ngón tay cái lên như muốn nói: mọi việc đều tốt đẹp.

-Chào Mi–sa!-I-go giơ tay.

-Chào đồng chí khẩu đội trưởng!

Họ ôm choàng lấy nhau, sôi nổi.

-Đài ra-đa thông báo,-chiến sĩ quan trắc Phê-đô Gô-lô-vli-ép ngồi bên điện thoại, vừa nghe vừa báo cáo rõ ro.-Có tám máy bay oanh tạc và bốn tiêm kích đang tiến về phía mục tiêu. Đã nghe rõ tiếng động cơ gâm gừ. I-go lắng nghe và ngẩng nhìn về phía tiếng gầm gừ nặng nề, lạ tai của đám giặc trời phát-xít đang nhào đến rất nhanh.

-Chúng nó đến đấy!-A-lếch-xăng Ban-mút, xạ thủ hét lên và cúi đầu, nheo mắt nhìn vào vòng ngắm.

Phía sân bay vang lên hai loạt cao xa, tiếp theo là tiếng các loại súng máy tằng tằng rồi tiếng nổ đanh gọn, dứt khoát của cao xạ cỡ lớn. Chính tiếng nổ đường bệ đó làm Mi-cla-sốp nhớ tới buổi diễn tập thể loại cao xạ mới hồi mùa thu năm ngoái. “Loại anh cả đấy! Loại trống địa đấy!”-đó là tên gọi hãnh diện mà các pháo thủ từng trải đã bình luận hồi ấy. “Chả lẽ nó đã được đưa về cạnh đây?”-Chả hiểu sao một cảm giác căm giận, bị xúc phạm xâm chiếm lòng anh khi nhớ lại câu chuyện của chiến sĩ thợ máy và lời nói của trung đội trưởng vừa rồi. Anh thấy xấu hổ với chính mình.

Bọn giặc trời bay là sát mặt đất từ sau cánh rừng vọt ra. Những đôi cánh bạc, óng ánh dưới nắng vàng rực rỡ và từng chiếc từng chiếc nối đuôi nhau gầm rú vút qua tựa như những con chim khổng lồ. Trong nháy mắt Mi-cla-sốp còn thoáng nhận ra cái đầu bọn giặc lái thành một bóng đen nhô lên trong máy bay.

Anh chém mạnh tay căm giận quát:

-Bắn!!!

Tiếng hô chìm đi trong tiếng rú của máy bay, trong tiếng sằng sặc của súng đạn. Tuy vậy các chiến sĩ cũng đã hiểu được ý nghĩ của cái quạt tay hạ lệnh đó. Mi-cla-sốp không nghe tiếng nổ nhưng nhìn thấy rõ bốn nòng đại liên của khẩu đội phụt lên bốn luồng lửa mãnh liệt.

-Bắn!!!

Từ mặt đất những luồng lửa lại phụt lên tựa như những giếng phun. Có một vật gì đó nóng bỏng bay qua má Mi-cla-sốp. Một cây thông trúng đạn gãy gập xuống.

A-lếch-xăng Bun-mút, đầu trần như đang dán mình vào khẩu súng cố đưa chiéc máy bay bổ nhào vào vòng ngắm và nghiến răng xả một tràng đạn dài. Má anh nổi gân chằng chịt, hai xương bả vai như long ra dưới lần áo, tay rung lên theo nhịp đạn nổ. Mi-cla-sốp-kha-in Bum mà thường gọi thân mật là Mi-sa, đứng dạng chân chéo giương khẩu súng trường đuổi theo con chim sắt bắn liên hồi và cạnh anh Phê-đô Gô-lô-vli-ép ngồi quỳ trên đất cạnh chiếc máy điện thoại cũng đang giơ súng trường tự động bắn hết kẹp đạn này đến kẹp đạn khác. Nét mặt anh khẩn trương, kiên quyết, ánh mắt pha lẫn sự tức giận và niềm tự hào.

Mi-cla-sốp vẫn đứng nguyên tại vị trí chỉ huy, hai bàn tay nắm chặt. Với trái tim nhạy cảm của người lính, anh hiểu rằng, trận đánh tuy diễn ra ác liệt nhưng các anh đang thua. Thua vì nguyên nhân kỹ thuật thuần túy. Nếu như không phải là bây giờ-ban ngày mà là trận đánh diễn ra ban đêm thì lại là chuyện khác. Anh hình dung những luồng ánh sáng đèn pha mạnh sẽ xoáy vào bầu trời đen thẫm bám vào từng chiếc máy bay. Các chiến sĩ đèn pha sẽ tỏ rõ trình độ của mình. Những ý nghĩ đó quay cuồng trong đầu càng làm cho anh cảm thấy tức giận và đau xót hơn. Nhưng, trong tiếng đạn réo, bom rơi và tiếng gầm rít của máy bay, bỗng nghe lanh lảnh tiếng reo vui của cậu lính trẻ Va-xi-li Giê-tốp-xki.

-Rơi rồi! Một chiếc rơi rồi!

Một chiếc máy bay, bé nhỏ trông như đồ chơi, đang chao đảo trên bầu trời tháng Sáu trong xanh và rộng lớn, lao vút xuống kéo theo đường lửa và làn khói đen. Mi-cla-sốp trông rõ chiếc máy bay hai động cơ, rơi cắm xuống đất vỡ ra làm nhiều mảnh.

-Trúng rồi! Một tên phát-xít bị hạ rồi!

I-go bỗng nở nụ cười trên đôi môi khô nẻ vì khát. Anh đã lấy lại được niềm tin. Vũ khí của chúng ta có thể bắn rơi máy bay địch. Bắn làm sao để chúng nó tan ra từng mảnh như chiếc máy bay vừa rơi kia.

Rồi chúng ta còn được chứng kiến, ai sẽ dồn ai vào góc vũ đài. Anh lẩm bẩm và dứ dứ nắm đấm lên bầu trời.

Trận không chiến chuyển dần ra xa chỉ còn lại hai chiếc “Méc-xe” lượn vòng trên trận địa đại đội phòng không. Lần lượt từng chiếc một, chúng lợi dụng phía mặt trời vòng lại xông thẳng vào trận địa pháp phòng không xả từng lọat đạn dài.

Trận đánh kéo dài liền mấy phút. Một vài khẩu pháo trong trận địa trúng đạn, im bặt. Chỉ còn trận địa cao pháo bắn tự động là liên hồi nhả đạn. Hai chiếc “Méc-xe” vẫn tiếp tục bắn phá đường băng gần đấy.

Bọn rắn độc, chúng nó liều mạng thật!-Mi-cla-sốp rủa.-Từ trên cao chúng lợi thế, trông rõ hơn… Làm sao bây giờ?-Anh bỗng nảy ý nghĩ chỉ cho Ban-mút hạ thấp nòng xuống bắn đón sát mặt đất. Ban-mút vẫn ghì toàn thần lên khẩu đại liện bốn nòng, vai áo phải anh hằn rõ một vệt thẫm.

-Xa-sa! Bắn đi cậu!

Mi-sa Bum lao tới. Anh xốc nách Xa-sa dìu vào tán cây thông um tùm, tin tằng những cánh lá rậm rập kia có thể cho chở cho bạn của mình, anh rối rít mở cuộn băng cá nhân, líu ríu gọi.

-Xa-sa! Cậu còn sống chứ?… Mình đây, Mi-sa đây!

Mi-cla-sốp lao tới, cầm lấy báng súng còn nóng hơi người và quay ngoắt nòng súng theo chiếc “Méc-xe” đang lượn vòng lao tới. Toàn thân anh run lên.

-Phải bình tĩnh! Bình tĩnh, chờ một chút nữa! Đừng vội!-Anh tự nhủ thầm.

Chiếc máy bay thứ nhất lấy đúng vòng lượn như đang lao thẳng vào anh. Mi-cla-sốp bình tĩnh, thở hổn hển cố ghìm thằng giặc liều lĩnh đó vào vòng ngắm. Anh ấn cò và toàn thân rung lên trong nhịp nổ của khẩu súng. Từ những nòng súng nóng bỏng bốn làn lửa lóe lên và những đường đạn đỏ lừ lao ra. Chiếc máy bay bỗng rùng mình, rẽ ngoặt sang bên, nhưng Mi-cla-sốp vẫn không rời mục tiêu, nghiến răng ấn thêm một lọat đạn dài.

-Trúng rồi! Trúng rồi!-Sau anh vang lên tiếng reo của ai đó-I-go cảm thấy rõ thân hình nặng nề của thằng giặc như run lên. Nhất định không để nó thoát!

-A ha, sao ? Mày không thích à? Không ngon hả!…

Thằng giặc có vẻ hoảng, nghiên hẳn thân mình quay ngoắt, cố trườn lên và bay thẳng. Chiếc thứ hai cũng lao theo nó: Mi-cla-sốp vội bắn đuổi theo một loạt dài nữa nhưng hình như loạt đạn này không đuổi kịp kẻ thù đang chạy trốn.

Anh vẫn không rời khẩu súng, quay nhanh nhìn xung quanh như tìm mục tiêu mới. Nhưng không thấy bóng dáng chúng đâu nữa. Bầu trời sạch quanh, xanh rờn, thậm chí không ai nghĩ rằng trên bầu trời này mới một vài phút qua đã diễn ra cuộc đấu súng dữ dội. Chỉ còn có hơi nóng hầm hập bốc ra từ những nòng súng đỏ rực là nói lên điều đó.

I-go quay nhìn xung quanh. Ban-mút đang ngồi tựa vai vào gốc thông sum suê cành lá, hai chân duỗi thẳng. Ngực anh quấn đầy băng và bên vai phải loang lổ những vết máu sẫm in rõ trên cuộn băng xô. Cạnh Ban-mút là Va-xi-li nét mặt hoảng hốt và Mi–sa Bum đang cúi nhìn, vẻ lo âu. Cả hai đang vội vã mở tấm áo choàng buộc vào hai cành thông làm cáng. Phê-đô, miệng cười nhưng nét mặt cáu giận đang cúi nghe máy điện thoại. Đám cỏ xung quanh chiếc xe tải bị xéo nát và lỗ chỗ vết đạn cày xới. Cành cây gãy rơi lả tả xung quanh. Mùi cỏ, mùi lá thông bị dập nát thơm thoang thoảng.

Mi-cla-sốp nhảy lên thùng xe. Miệng anh khô đắng, thần kinh căng thẳng.

-Có sao không?

-Bị vào bả vai, máu ra nhiều nhưng may là xương chưa việc gì.-Va-xi-li nói lắp bắp-chúng tôi sẽ phóng ngay đến đội cứu thương.

Ban-mút từ từ mở mắt, nhìn Mi-cla-sốp:

-Tôi thật không may… Chiến tranh vừa mới bắt đầu thế mà đã bị loại khỏi vòng chiến rồi… Thật đen đủi quá!…

-Nhanh lên các cậu,-Mi-cla-sốp.

Họ đặt Ban-mút vào cáng. Và khi chiếc cáng vừa được khênh đi không hiểu rsau anh lại mỉm cười, thầm nghĩ là dù sao thì anh cũng còn gặp may. Khẩu đội chỉ có một người bị thương. Anh nghĩ đến chiếc máy bay bị trúng đạn và thầm tiếc là không hạ được nó.

-Đồng chí trung sĩ! Đồng chí trung sĩ!-Tiếng Phê-đô Giô-lô-vli-ép vang lên lanh lảnh.-Mời đồng chí lại nghe điện thoại! Đại đội trưởng gọi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.