“Những dũng sĩ ba tư tấn” đứng thành hàng ngay ngắn như trong lễ duyệt binh. Trông chúng oai nghiêm đường bệ, lạnh lùng, ngời ánh thép và nước sơn. Tuy vậy chúng vẫn còn ít ỏi lắm. Những giọt mưa còn động lại trên tháo súng long lanh dưới ánh nắng vàng rực. Các chiến sĩ im lặng, yêu mến, hồi hộp đứng nhìn và sốt ruột chờ đợi cái giây phút hạnh phúc khi thượng úy Trê-ca-xốp làm xong thủ tục nhận xe, ký biên bản bàn giao và gọi tên từng người lái vào tiếp nhận.
Có hai anh công nhân trẻ đứng ở cửa xưởng, tay đầy dầu mỡ lau mạnh vào miếng giẻ sạch, đang ngắm nhìn mấy chàng lính lái. Lựa lúc thuận tiện, họ đến bên Trê-ca-xốp.
-Ông anh, nhận chúng em đi! Chúng em làm được mọi việc từ lái đến pháo thủ, thông tin và sửa chữa.
Thượng úy mở hộp thuốc lá mời họ:
-Hút đi, các cậu! Tiểu đoàn tôi mà được những tay lái trẻ như các cậu thì còn gì bằng. Nhưng làm sao tiếp nhận thẳng các cậu được?
Ngay lúc ấy ông phân xưởng trưởng, người trực tiếp bàn giao xe cho Trê-ca-xốp xuất hiện:
-Lại mò ra đây rồi, hai cái thằng quỷ này!-và ông quát như ra lệnh:-Nếu tôi còn bắt gặp các cậu nằn nì xin đi thì liệu đấy. Tôi sẽ báo cáo xin đổi các cậu đi nơi khác.
Hai chàng trai liếc nhìn nhau và lùi vào xưởng. Có lẽ họ hiểu rõ tính tình ông phân xưởng tửờng.
“Chàng lực sĩ ba tư tấn” của Cun-ga mang số hiệu 813. Chữ số được viết bằng sơn trắng ngay trên tháp xe. Gri-gô-ri Cun-ga đưa tay xoa nhẹ vào thành xe bóng loáng nước sơn và đảo một vòng quanh ngắm nghía.
-Tốt chứ?-Trê-ca-xốp hỏi.
-Còn phải nói! Xin phép cho nổ máy chứ ạ?
-Thi hành đi.
Cun-ga mở nắp cửa xe, chui vào vị trí của mình, ngồi trên chiếc ghế da mềm mại, đảo mắt quan sát toàn bộ bên trong với thái độ hân hoan của một người chủ. Trông nét mặt anh lúc này có lẽ trên thế gian không có ai hạnh phúc đến thế. Thế là đã chấm dứt những ngày dài đằng đẵng day dứt, chờ đợi. Chàng lực sĩ khởi động xe. Tiếng máy nổ vang đều đề và một cảm giác tin tưởng hoàn toàn vào cái pháo đầi thép này lâng lâng trong lòng anh. Chiếc xe tăng như theo nhịp máy nổ và sẵn sàng xuất phát. Gri-gô-ri từ từ dận ga. Chiếc xe rùng mình, lăn xích tiến lên lượn một vòng trên sân, tiến sát tới tường gạch thì quay ngoắt lại và hướng ra cửa lớn.
Dừng xe lại, Gri-gô-ri tắt máy và miễn cường chui ra.
-Thế nào?-Trê-ca-xốp hỏi.
-Tốt lắm! Gri-gô-ri đưa ngón tay cái lên.-với chiếc xe này thì có thể dồn các võ sĩ Đức vào góc vũ đài được đấy.
Trê-ca-xốp biết rõ Gri-gô-ri Cun-ga là một thợ cơ khí-lái xe rất có kinh nghiệm và hơn thế nữa, là vô địch quyền Anh loại nặng toàn Quân khu. Do đó ngay từ đầu anh đã đề nghị trung đoàn biên chế anh ta về đại đội của mình. Và anh đã không nhầm khi thấy Cun-ga vừa biểu diễn một đường lượn gọn trong cái sân hẹp với loại xe mới này. Nhưng tình hình lúc này không cho phép người chỉ huy biểu lộ tình cảm một cách tùy tiện nên anh nghiêm nghị hạ lệnh:
-Nhiệm vụ chiến đấu đầu tiên của đồng chí là phải dẫn đầu đội hình xe tăng này tới đại đội tập kết lên tàu an toàn.
Người đốc công đứng tuổi có vẻ ghen với trình độ lái chính xác của Cun-ga, tiếp lời thượng úy:
-Đúng đấy, những chiếc xe như thế này cần phải được nâng niu cẩn thận!
Gần tối hôm đó, đoàn tàu chở đơn vị xe tăng tiến về hướng mặt trận, nơi sẽ thành lập thêm lữ đoàn xe tăng mới.