Gri-gô-ri Cun-ga đứng dưới bóng cây và đưa mắt ngắm nhìn khu sân rộng lớn của nhà máy được bao quanh bởi một bức tường gạch đỏ, cao phía trên có chăng mấy lớp dây thép gai. Cơn mưa rào vừa tạnh và những tia nắng xuyên qua các đám mây mỏng lại rực sáng. Không khí ấm áp, những vũng nước, tấm thép, gạch, ngói tỏa hơi nóng hầm hập. Từ trong những khung cửa lớn của dãy nhà xưởng bên phải, những chiếc xe tăng T-34 bóng nước sơn ầm ĩ bò ra sân.
Đám chiến sĩ cơ khí-lái xe đến nhận xe đứng cùng Cun-ga tránh mưa dưới mái che. Cả họ lẫn chàng thượng sĩ cùng trầm trồ hãnh diện nhìn những cỗ xe đồ sộ đang xuất xưởng.
-Những chàng lực sĩ!-Ti-mô-phê-ép trầm trồ thốt lên. Trên khuôn mặt tròn trĩnh, rám nắng của anh lộ vẻ sung sướng. Ôi, những chàng dũng sĩ!
Binh nhất Clim Ti-mô-phê-ép, cũng như các chiến sĩ lái tăng khác cùng Cun-ga đều là quân dự bị vừa được gọi nhập ngũ ngay từ ngày chiến tranh đầu tiên. Trước đây họ mới chỉ được nhìn những chiếc T-34 từ xa nhưng đã biết rõ tính năng chiến đấu của nó.
-Cứ cho chúng ta thật nhiều loại này vào!-vừa ngắm những chiếc tăng, Clim vừa xuýt xoa.-Thật là những cỗ xe đáng giá. Xe ra xe! Thật tuyệt vời!
Cũng như các bạn khác, Gri-gô-ri Cun-ga vui sướng thật sự. Cuối cùng thế là số mệnh đã mỉm cười với anh! Tuần trước, vào sáng sớm ngày hai bốn tháng Sáu khi từ đội tuyển quyền Anh, trở vê trung đoàn, tim anh đau nhói vì cái thị xã này vắng tanh vắng ngắt. Chả lẽ anh đã về muộn. Gri-gô-ri vội lao vê doanh trại của mình. Cửa lớn đã khoá chặt Anh ghé nhìn qua cửa sổ và sững người lại vì khung cảnh khác thường: giường đêm lộn xộn, gối chăn lung tung, sách vở vứt bừa bãi, ngả nghiêng trên giá, trên giường… Xem cảnh này thì rõ ràng là đơn vị xe tăng của anh đã bị báo động bất ngờ. Cun-ga đứng lặng nhìn. Anh không muốn tin là mình đã về chậm. Tại đấy nhà doanh trại bên cạnh có hai chiến sĩ đang lúi húi thu dọn các gian phòng trống trải, im lặng.
-Ê, anh bạn!-Cun-ga lên tiếng gọi anh chàng gầy gầy ở gần đấy, đang ôm một đống chăn vải đệm, to sù:
-Gì thế! Cậu?-anh ta uể oải hỏi và khi nhìn thấy trước mặt mình là một thượng sĩ, thì hơi lúng túng vội thay đổi thái độ:-Đồng chí thượng sĩ, tôi nghe đây!
-Anh em đâu cả?
-Anh em nào của đồng chí?-Lần này anh lính gầy hỏi lại và chăm chăm nhìn người thượng sĩ lạ mặt.
Người chiến sĩ thứ hai to cao và mập đi tới và từ xa đã nhận ra thượng sĩ Cun-ga-võ sĩ quyền Anh hạng nặng của trung đoàn. Anh mỉm cười thân mật:
-Xin chào nhà vô địch. Chúc mừng đồng chí thượng sĩ đã trở về doanh trại thân yêu.
-Tôi về muộn rồi,-Cun-ga thở dài.-cứ vội vội vàng vàng, chẳng dám dừng chân thế mà vẫn bị nhỡ tàu.-Sáng sớm hôm nay, toàn đơn vị đã bị dựng dậy lúc gần năm giờ,-anh lính gầy giải thích vẻ thông cảm-Xe pháo được chuyển ra gà và chở đi hết rồi. Họ thật hạnh phúc, có lẽ chỉ độ ngày mai hoặc ngày kia là sẽ được chiến đấu thôi. Còn chúng ta thì đang lủi thủi ở đây, đau khổ một mình!
-Tôi lên ban tham mưu đây,-Cun-ga nói và quay ngay ra cửa.
Anh phác thảo ngay một kế hoạch: trình giấy công lệnh và ra ga, lên tàu đuổi theo đơn vị. Họ vừa đi được mấy tiếng, chưa xa đâu!
Nhưng ở ban tham mưu ngươi ta lại quyết định hoàn toàn khác. Thượng úy Trê-ca-xốp tiếp anh. Đây là một sĩ quan cao lớn, dáng dấp nhanh nhẹn, từng là đội trưởng đội bóng chuyền của đơn vị xe tăng và có đặc điểm là hầu như nụ cười không bao giờ biến trên đôi môi dày, nhưng giờ đây cái nét vui tươi đó hầu như không còn đọng lại trên khuôn mặt anh. Người thượng úy nói với đôi mắt đỏ quạch vì thiếu ngủ, nhận giấy tờ của Cun-ga bỏ vào ngăn tủ, khóa lại rồi nói:
-Đồng chí thượng sĩ ạ, ở đây công việc cũng ngập lên đến cổ đấy. Tôi xin nói thật là dù anh có về kịp thì cũng phải ở lại chờ một thời gian nào đó vì trung đoàn đã quyết định giao xe của anh cho người khác rồi.
Trông dáng điệu và qua giọng nói biết thượng úy đang trong tâm trạng buồn bực vì phải ở lại đây khi các bạn mình được đi chiến đấu. Nhìn đôi mắt đỏ ngầu thiếu ngủ và qua giọng nói nhát gừng Cun-ga hiểu rõ là đến không đúng lúc, nhất định Trê-ca-xốp sẽ lại khuyên răn mình thôi.
-Không phải mình anh bị kẹt trong tình trạng này đâu, hiểu chưa. Làm sao đủ xe cho tất cả mọi người được. Rõ chưa nào?
Đúng vậy, chứa đựng trong lời nói của thượng úy là cả một sự thật cay đắng. Cun-ga cau mày. Thực tế là anh sẽ làm gì nếu cứ cho rằng anh đuổi kịp đơn vị đi. Xe anh đã có người khác chỉ huy rồi? Lẽ dĩ nhiên không một ai trong xe đó lại chịu nhường vị trí chiến đấu của mình cho Cun-ga lúc này cả. Sao trước đây mình không nghĩ ra điều này nhỉ? Anh bóp chặt quai va-ly trong tay tựa như chính nó gây ra cái hoàn cảnh rắc rối này.
-Vậy tôi biết làm gì bây giờ?-Cun-ga hỏi, vẻ hoang mang, thất vọng.
-Ở đây công việc cũng ngập đầu đấy, thượng sĩ ạ.-Trê-ca-xốp nhắc lại.-chỉ cần một điều là phải khẩn trương lên. Ở dãy nhà số ba có hai chiến sĩ đang thu dọn chăn đệm. Tôi giao họ dưới quyền anh. Tôi sẽ cử thêm hai cậu lính mới nữa cho anh. Phải khẩn tương thu xếp gọn gàng khu doanh trại của tiểu đoàn trong ngày hôm nay. Rõ nhiệm vụ chưa?
-Rõ, đồng chí thượng úy,-Cun-ga đáp, không nhiệt tình lắm nhưng gọn và to.-Xin phép thi hành mệnh lệnh.
-Thi hành đi!
Thế là bắt đầu cuộc sống của anh lính hậu phương trong cái thị xã trống rỗng gần mặt trận này. Gri-gô-ri Cun-ga cũng không biết làm gì hơn được. Mấy chiến sĩ dưới quyền đều cùng chung tâm trạng đó. Họ bị giày vò bởi câu hỏi tự đặt ra cho mình mà không một ai trả lời được: Họ sẽ phải ở lại đây bao lâu? Liệu có được ra mặt trận nữa hay không?
Nhưng thật may là họ chẳng phải buồn bực lâu. Cuối tuần ấy nhóm chiến sĩ lái xe tăng vừa nhập ngũ đã được về đây. Lại bắt đầu thành lập các trung đội, đại đội mới và chia ra thành từng tổ chuyên môn gồm: người lái, thông tin và xạ thủ đại liên… Họ được huấn luyện cấp tốc về lý thuyết và thực hành, mặc dù trước đấy họ đã phục vụ trong các đơn vị tăng nhưng có thể nói rằng họ chưa được biết gì về loại tăng mới này. Họ làm việc, học tập suốt từ sáng đến tối mịt nhưng không một ai thấy mệt mỏi. Họ khao khát học tập bất chấp cả trời mùa hè nóng nực và cuối cùng cái ngày mong đợi đã đến-có lệnh lên đường.
Khi lên tàu hỏa họ mới biết là không đi về hướng tây-hướng mặt trận mà đi ngược lại về hướng đông. Đoàn tàu lao về hướng Lê-nin-grát,-về hậu phương. Cun-ga và các bạn của anh vẫn vui vì biết rằng họ đang đi nhận loại xe tăng mới nhất.