Van-te lái chiếc xe “Méc-xê-đéc” đi theo ngõ hẹp. Ma-ri-na Rúp-xô-va vẫn ở trong căn phòng cũ thuê ở tầng bốn ngôi nhà thứ năm kể từ đầu phố. Thậm chí cả buổi tối hôm thứ bảy nặng nề ấy sau khi đã may mắn chuyển được bộ điện đài đến vùng ngoại ô, Ma-ri-na vẫn quyết định cứ quay về “nhà cũ”. Tất nhiên tối hôm ấy họ đã liên lạc với Trung tâm tại địa điểm mới, trên buồng xép trong căn nhà của người kỹ sư Bỉ cạnh sông đào Ruy-pen ở ngoại ô.
Ngay khi Ma-ri-na kết thúc cuộc nói chuyện với Mát-xcơ-va thì Van-te liền đánh xe tới phố cũ kiểm tra xem chiếc xe hòm còn đỗ ở đó hay không. Nhưng nó đã biến mất khỏi cửa hiệu bánh mì. Chỉ còn lại những bệt bánh xe lớn. Thế là đã rõ, bọn Giét-ta-pô đã dò ra phương vị của sóng phát và chỉ còn việc xác định thêm tọa độ hẹp của nó nữa thôi. Thế mà sáng hôm ấy anh đã tự an ủi mình rằng “chớ có vội thần hồn nát thần tính, phải chờ đợi xem sao”.
Liền mấy hôm sau, anh vẫn kín đáo xuất hiện tại ngõ phố hẹp để xem chiếc xe ấy có trở lại không. Anh quan sát cả những dãy phố lân cận nhưng không hề phát hiện ra dấu tích chiếc xe hòm nào nữa. Anh khẳng định, kết luận đó là đúng. Lần đầu tiên anh cảm thấy lo âu và cô đơn trong cái thành phố tuy đẹp, hiền lành nhưng xa lạ và khá nguy hiểm này đối với anh và Ma-ri-na. Van-te tên thật do bố anh đặt cho để kỷ niệm tình bạn chiến đấu với một chính ủy Hồng quân gốc Đức đã hy sinh trong thời nội chiến Nga ở Xa-ri-xưn.-Anh, Van-te Cu-ra-cốp trung úy an ninh quốc gia giờ đây chẳng mong muốn gì hơn là được có mặt ở đâu đó gần Mát-xcơ-va trong đội quân đang trực tiếp chiến đấu thì sung sướng biết bao…
Nhưng trong túi anh lại là tấm hộ chiếu mang tên Van-te Lan-gren, một công dân Bỉ va anh đang đảm nhiệm một công việc chiến đấu thầm lặng, thú vị nhưng cũng hết sức nguy hiểm. Anh cũng biết rằng những tin tức anh nhận được và trao cho Ma-ri-na báo về Trun tâm đều được đánh giá cao. Ở nơi mặt trận xa xôi bên Tổ quốc không thiếu gì những chàng trung úy gan dạ và dày dạn kinh nghiệm chiến đấu có thể dễ dàng thay thế cho anh, nhưng ở đây thì thật là khó. Anh hiểu được điều này và nhận thức được rằng, dù ở đâu chăng nữa thì suốt đời, trong anh vẫn chỉ là một niềm tin yêu vô hạn đối với Tổ quốc mình, hành động theo nghĩa vụ và danh dự mãi mãi vẫn sẽ là quy luật của trái tim anh.
Anh cũng đang chiến đấu nhưng cuộc chiến đấu của anh mang một tính chất hoàn toàn khác. Mặt giáp mặt với kẻ thù nhưng phải giấu mình, phải khôn ngoan và thông minh hơn trong mọi hành động. Van-te chưa hề và có lẽ chẳng bao giờ trông thấy được dung nhan, hình thể tên sĩ quan Đức chỉ huy chiếc xe dò phương vị bí mật kia, nhưng chỉ qua việc xuất hiện và biến đi đột ngột của nó, anh hiểu rằng, hắn đang điên đầu lên vì sự mất tích của làn sóng bí mật.
Nhưng vị trí đặt điện đài mới cũng chẳng an toàn gì. Hệ thống dò sóng của bọn Đức khá chính xác, đây chẳng phải là điều gì bí mật đối với anh. Van-te chỉ còn chờ đợi xem bao giờ thì chiếc xe hòm kia lại xuất hiện gần sông đào Ruy-gen. Liệu có xuất hiện tại đó hay không. Chắc chắn chúng cũng đã bắt được làn sóng của điện đài mới.
Và anh không nhầm. Chỉ qua năm lần phát sóng tại nơi mới chiếc xe hòm màu xám bí hiểm lại đã mò tới gần khu vực ngoại ô vùng sông đào. Tuy còn xa nhà kỹ sư hóa học nhưng nó đã lảng vảng gần tới đích rồi. Lại phải chuyển vị trí đài về ngôi nhà cũ ở tầng bốn. Vì chẳng còn chỗ nào hơn được nữa. Nhận chiếc va-li do Van-te trao cho, Ma-ri-na tuy giữ thái độ vui vẻ nhưng trong ánh mắt chị đã thoáng nét lo âu. Chị bảo anh:
-Nếu có thể, anh tháo điện ngắn bớt đi. Như vậy rút ngắn được thời gian phát.
Van-te thông cảm với nỗi lo âu của chị vì anh cũng đang sống trong tâm trạng đó. Một cảm giác lo lắng khó hiểu-tựa như con bạc trong ván bài say sưa khi không thể bỏ được nước đi và cũng không thể bỏ cuộc ăn non, trong lúc thật ra chẳng còn nước nào để đánh nữa vì các con chủ chủ bài đã bị lật ngửa hết cả rồi… Nhưng đồng thời, trong tiềm thức của anh cũng sống dật niềm tin của một vận động viên chạy đua đã bứt khỏi đối thủ một chặng khá xa và tạm thời khoảng cách đó chưa bị rút ngắn. Nhưng cái tạm thời này tồn tại được bao lâu nữa?
Chiến tranh là chiến tranh, độ khốc liệt của từng trận tuyến có thể khác nhau nhưng sự hi sinh của người lính đều giống như. Chẳng lẽ những người lính không có trận địa dự phòng và phải chiến đấu đến người cuối cùng bởi vì phía sau họ là Mát-xcơ-va, chẳng lẽ ở đó lại hi sinh một cách dễ dàng hơn hay sao? Họ trườn mình ra khỏi giao thông hào dưới làn đạn địch và chồm lên xông vào những xe tăng đang lao tới với một chai chất cháy trong tay… Họ cũng chỉ có một ý nghĩ: phải đứng vững đến người cuối cùng! Năm ngày trước đây chẳng hạn không một ai ở phương Tây lại có thể tin rằng Mát-xcơ-va có thể đứng vững được. Thế nhưng giờ đây cả thế giới phải khâm phục lòng dũng cảm của người Nga.
“Điều quan trọng bây giờ là phải giữ vững, phải đứng vững-Van-te thầm nghĩ.-Phải đứng vững đến cùng!”.