Đứng Vững Đến Cùng

Lượt đọc: 1374 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Chiếc xe ngoặt vào cổng chính công viên và hãm lại. Dôm-béc đứng dậy, vỗ vỗ tay ra hiệu. Trong xe im lặng.

-Không ai được đi đâu cả. Chúng ta chờ xem bố trí nghỉ ở đâu. Sau khi bố trí xong, chúng ta sẽ nghỉ ngơi khoảng hai tiếng. Cun-ga, huấn luyện viên chỉ tay vào chàng võ sĩ hạng nặng,-cậu đi với tôi.

Các chiến sĩ võ sĩ nhìn qua cửa sổ chờ đơi và tuy hơi ngạc nhiên thấy nhiều người từ trong công viên đi ra có vẻ vội vã. Không ai cười nói hay vui nhộn gì. Chờ một lúc, các võ sĩ tự nhiên cất tiếng hát, vừa được mấy câu thì cửa xe xịch mở-và Cun-ga đứng ở cửa quát lên:

-Thôi đừng hát nữa! Xuống đi!

Tiếng hát ngừng bặt, các võ sĩ nhao nhao hỏi:

-Thế nào, cánh hải quân chìm hết rồi à?

Cun-ga không đáp lại, im lặng một cách khó hiểu, đăm đăm nhìn chiếc xe tựa như mới thấy nó lần đầu, tựa như chưa quen biết các võ sĩ rồi lùi lũi bước nhanh ra cổng. Các võ sĩ ngơ ngác nhìn nhau và vội vàng chạy theo Cun-ga.

Ngay lối vào công viên nổi rõ tờ quảng cáo dán trên tấm bảng lớn, được vẽ khá đẹp. Từ xa đã thấy rõ hình hai võ sĩ khỏe mạnh và dòng chữ ngắn gọn: “Quyền Anh”. Dưới quảng cáo là dòng chữ: “Thi đấu giao hữu quyền Anh giữa đội tuyển hạm đội Ban-tích và quân khu Lê-nin-grát”. Kèm theo đó là tên những cặp võ sĩ và loại cân của họ.

Mi-cla-sốp liếc nhìn tờ quảng cáo và khi đọc thấy tên mình trong lòng cảm thấy rộn vui. Anh không phải là kẻ hiếu danh nhưng dẫu sao thì sự nổi danh cũng có sức hấp dẫn riêng của nó và có lẽ ít người có thể tỏ thái độ thờ ơ được.

Mấy bà gác cửa không hỏi vé các chiến sĩ mà còn tránh ra nhường chỗ cho họ. Một bà thậm chí còn thở dài, nói:

-Vào đi, các con yêu quý… Vào đi…

Cun-ga bước vào, không nhìn ngó gì cả. Các võ sĩ cố bám sát theo anh. Trước thái độ cau có của người đội trưởng làm họ băn khoăn và thậm chí chẳng ai rõ nguyên do vì đâu.

Chàng võ sĩ hạng nặng này rẽ sang trái đi về phía quán nhỏ làm bằng gỗ, lắp kính, được sơn màu sáng. Trên cửa vào treo chiếc biển chữ đỏ: “Quán ăn”.

Trong quán vắng vẻ mặc dù trước đây, vào ngày chủ nhật như thế này thì khó mà tìm được một chỗ ngồi. Vậy mà lúc này chỉ lác đác vài người khách đơn độc im lặng ăn, uống rồi vội vã trả tiền và đi ra ngay.

-Kê bàn lại sát nhau các cậu ơi!-Cun-ga bảo.

Các chiến sĩ tỏ vẻ ngập ngừng-sao lại định ăn uống vào lúc này.

-Mình chỉ uống nửa cốc thôi,-anh chàng Vát-ca-di-an xòe ngón tay ra.

-Mình sẽ không ăn gì đâu chừng nào chưa được cân lại,-Trê-rơ-nốp nói dứt khoát.-Mình không muốn lên cân trong lúc này!…

-Mình cũng không thể ăn được,-Cô-xchi-a nói, vẻ kiên quyết và nháy mắt sang phía đội trưởng.

-Sao lại đưa anh em vào đây,-Gri-sa hỏi. Cậu định đua gì thế?

-Ngồi xuống!-Cun-ga cáu tiết càu nhàu bảo anh và chỉ tay vào ghế,-Cậu cứ ngồi xuống đấy!

Cô phục vụ bàn bướ tới, bộ ngực đẫy đà đeo chiếc tạp giề trắng:

-Các anh đã xem thực đơn chưa?

-Có bia không chị?-Cun-ga hỏi.

-Có bia hơi,

-Chị cho mỗi người một vại với một trăm gam rượu trắng. Và, mỗi người một suất ăn nhẹ nữa.

Cô phục vụ gật đầu vẻ thông hiểu và đi vào.

-Chà, cậu lú lẫn rồi hay sao!-Trê-rơ-nốp đứng bật dậy.-Lại uống vốt-ca trước khi đấu à?

Nhưng Mi-cla-sốp thì mập mờ đoán được rằng có chuyện gì đó không bình thường xảy ra và trận đấu đã bị hoãn. Một cảm giác lo lắng vô cứo xâm chiếm lòng anh. I-go cau mày nhìn Trê-rơ-nốp và anh chàng liền im bặt.

Cô phục vụ bê ra những vại bia đầy, những bình nước quả trong vắt, mấy chồng ly và rượu vốt-ca với một khay đầy có ngọn bánh mì kẹp nhân.

-Nào các cậu, ngồi quây lại đây. Chúng ta chúc nhau hạnh phúc và may mắn!… Có lẽ rồi đây sẽ chẳng còn dịp nào họp mặt nhau đông đủ thế này nữa đâu.-Đội trưởng Gri-gô-ri Cun-ga mà anh em thường gọi thân mật là Gri-sa, nói, giọng buồn buồn-Một giờ trước đây, đúng vào lúc mười hai giờ, đồng chí Mô-lô-tốp (Bộ trưởng Ngoại giao Liên Xô) đã phát biểu trên đài phát thanh…

Quanh bàn ăn im lặng hẳn. Nét mặt của võ như như đờ ra vì ngạc nhiên và bất ngờ. Người ta chỉ nghe tiếng ghế cót két dưới sức nén quá cân của người võ sĩ hạng nặng.

-Bọn phát-xít đã đồng loạt ném bom Ki-ép, Ri-ga, Xê-va-xtô-pôn, Ca-mi-át, Lơ-vốp… lúc bốn giờ sáng nay. Suốt dọc tuyến biên giới phía tây từ Ban-tích đến biển Đen.

I-go nhíu mày lại. Anh không thể tin là chuyện như vậy đã xảy ra. Sao lại như thế được? Cứ như là bị giáng một cú đấm choáng váng sai luật-cú đấm mạnh vào bụng dưới. Mới hôm qua, báo chí còn viết về tình hữu nghị, về hiệp ước không xâm lược lẫn nhau…

Cô-xchi-a I-gơ-na-tốp quay ngoắt lại, làm cốc bia đổ lai láng in những vết sẫm trên khăn bàn. Anh chống hai cùi tay lên bàn, hơi nhỏm dậy, tròn mắt nhìn đội trưởng:

-Như vậy là… chiến tranh rồi phải không?

-Đúng, anh bạn Di-gan ạ-Cun-ga gật đầu.-Chiến tranh bắt đầu rồi.

Huấn luyện viên đi vào quán ăn. Trông A-na-tô-li Dôm-béc đột nhiên già và hốc hác hẳn đi. Tuy vậy ông vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

-Cuộc đấu đã hủy bỏ. Các đồng chí hải quân ở Crôn-stát đã được đặt trong tình trạng báo động hoàn toàn. Chúng ta cũng được lệnh trở về đơn vị…

Mi-cla-sốp đặt hai nắm tay to lớn trên bàn, bóp mạnh đến phát đâu. Chiến tranh không làm cho anh sợ hãi. Anh đã biết thế nào là chiến tranh. Anh đã từng ở dưới làn đạn, đã bị thương nhẹ, ngay ở vùng Vu-boóc-gơ nửa năm trước đây. Trước mắt anh vụt hiện lên hình ảnh sâu sầu của Li-da-vét-ta, An-đriu-sa… Mọi suy nghĩ, ý định trước đây đột nhiên biến mất. “Giờ thì biết đến bao giờ mới được gặp Li-da-vét-ta, An-đriu-sa? Nhưng rồi liệu có còn được gặp nhau nữa hay không?”. Giọng nói Cun-ga lại vang lên đưa anh về với thực tại.

-Chúc mừng chiến thắng của chúng ta!

Tiếng cốc chạm nhau, vừa uống rượu, họ vừa nói chuyện ồn ào, sôi nổi. Dôm-béc rút đồng hồ quả quýt, bật nắp, chằm chặp nhìn chiếc kim đang từ từ nhích dần từng chút, rồi nói:

-Thôi, đến giờ rồi.

Họ vội vã rời quán ăn. Bước ra cổng công viên, có người còn ngoái lại như muốn từ giã nó và buồn rầu liếc nhìn tờ quảng cáo in hình hai võ sĩ đang đánh giáp sát nhau.

Đến gần xe, Cun-ga bỗng quay ngoắt lại và chạy đến cổng. Anh đến trước tấm bảng lớn, rút dao rọc cẩn thận tờ quảng cáo.

-Đồng chí quân nhâm,-đồng chí làm gì thế?-một bà gác cổng trông thấy vội hét lên ngăn lại.-Không được lấy đâu.

-Để kỷ niệm, chị ạ.-Cun-ga vội đáp và gấp tấm giấy lại.-Giờ thì nó thuộc về lịch sử rồi…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.