Những ngày cuối tháng sáu khô và nóng nực. Gri-gô-ri Cun-ga, ngồi tựa vào thành cửa sổ chăm chú khâu chiếc cổ giả vào áo va-rơi. Anh mặc chiếc quần dài đồng phục mà nhiều lần đã mặc trong các cuộc chạy thi việt dã và chiếc may-ô đỏ bước lên vũ đài. Chiếc áo hơi chật bó lấy thân hình vạm vỡ to khỏe với đôi vai rộng và bộ ngực nở nang.
Gri-gô-ri đến khổ sở với chiêc may-ô vì cái thân hình quá cỡ của anh. Nhưng anh cũng tự an ủi rằng không phải chỉ có anh phải chịu cái số phận hẩm hiu này. Còn có cậu Vô-lô-đi-a Trê-rơ-nốp nữa. Cậu ta là võ sĩ hạng lông, gầy và cao như cây sào, mọi áo may-ô đối với cậu đều ngắn cũn cỡn trông thật ngộ nghĩnh. Mặc dầu bạn bè hay đùa dai nhưng Trê-rơ-nốp vẫn không để bụng, không hề giận dỗi ai, anh chỉ mỉm cười đáp lại vì theo anh, cái chính là làm sao không bị bật ra khỏi đội tuyển hạm đội. Trong đội, Trê-rơ-nốp thuộc hạng ruồi-hạng nhẹ cân nhất.
Gri-gô-ri đã khâu xong chiếc cổ áo trắng vào áo quân phục làm nổi bật một đường viền trắng đều đặn. Anh mặc thử, cài cúc cẩn thận và đứng dậy ngắm nghĩa. Khi mặc chiếc may-ô, trông thân hình anh mập mạp, cứng nhắc như một chàng trai nông thôn. Nhưng khi vừa khoác chiếc áo quân phục cổ đứng có đường viền trắng thì trông anh thay đổi hẳn.
Gri-gô-ri bước đến chỗ I-go Mi-cla-sốp. Thân hình Mi-cla-sốp cũng tầm vóc như anh, tuy nhiên trông anh ta thon gọn hơn. Bộ quân phục bó khít lấy người nên nhìn khỏe mạnh hơn. Khuôn mặt rắn rỏi, trán cao, mũi thẳng, miệng luôn cười với chiếc cằm vuông vắn càng tăng thêm vẻ kiên nghị, quyết tấm và có ý chí của anh. Mái tóc mượt sáng rất hợp với đôi mắt màu bồ đào luôn ánh lên vẻ hiền lành và niềm nở. Tất cả những cái đó tạo nên nét thông minh, trí thức trên khuôn mặt anh.
Mi-cla-sốp đang ngồi trầm ngâm.
Gri-gô-ri đặt bàn tay to bè lên vai Mi-cla-sốp:
-Cậu đang nghĩ đến nơi ấy phải không?
-Nơi nào?-I-go không ngoảnh lại, vẫn im lặng nhìn chăm chăm qua cửa sổ ra chiếc sân rộng rực nắng, thường vắng vẻ, trong những ngày chủ nhật. Ở cuối góc sân có mấy cậu học sinh quân cởi trần tới thắt lưng, tay cầm khẩu súng gỗ đang ôn luyện động tác đâm lê.
-Cậu đang nghĩ đến trận đấu sắp tới ở Pê-tê-grốp chăng?
-Không, Gri-sa ạ. Mình đang nghĩ xa hơn cơ.
-Cậu cho rằng trận đấu chính với I-van sẽ không quyết định hôm nay mà là ở trận chung kết toàn liên bang phải không? Nghe nói, từ hôm ấy đến nay cậu ta lăn ra tập như con gấu ấy. Quyết rửa hận mà!
-Mình thì lại đang nghĩ tới An-đriu-sa.
-Ai vậy?
-Cháu An-đriu-sa… Nó đã lên hai rồi.
-Ôi, xin lỗi cậu. Thế mà mình quên khuấy đi.
-Đúng hơn là còn mười lăm ngày nữa nó sẽ tròn hai tuổi. Còn mình thì không thể về thăm nhà trước trận chung kết toàn quốc được. Chỉ được nghỉ phép sau cuộc đấu lần này.
-Cậu còn than thở gì nữa, trung sĩ! Thời hạn phục vụ còn rất ít! Có lẽ cậu nhẩm đếm từng ngày cuối cùng đấy nhỉ?
-Nhưng quả thật thời gian trôi chậm chạp đến phát sốt lên được. Nhất là mấy tuần cuối này.-Mi-cla-sốp trầm ngâm nói.-Hết tháng sáu rồi còn cả tháng bảy, tháng tám dài dằng dặc…
-Cậu mời vợ tới đón về chứ?
-Cô ấy hứa sẽ tới đón mình.
-Cả cậu cả nữa chứ?
-Tất nhiên, cả An-đriu-sa nữa. Nó đã biết đi chập chững rồi đấy.
Huấn luyện viên A-na-tô-li Dôm-béc bước nhanh vào doanh trại. Nét mặt trẻ trung, nhiệt tình và chững chạc. Đôi lông mày rậm hơi nhíu lại, anh hạ lệnh giọng khô khan:
-Các cậu ơi, ra xe đi.-vừa nói, anh vừa rút chiếc đồng hồ quả quýt mở nắp xem-còn tám phút nữa, tứ là đúng mười một giờ.