Tiếng còi hiệp một vừa vang lên, Da-pô-rô-giơ-xki đã đứng bật dậy và xông ngay vào đối thủ, không cần thăm dò, chờ đợi gì cả. Anh ta xông vào với vẻ tự tin và ngạo mạn. Trong phòng đấu các hàng ghế đều kín người, bỗng ngừng bặt tiếng reo hò cổ vũ. Các khán giả đều khao khát được chứng kiến người võ sĩ của mình lao vào cuộc đấu chớp nhoáng.
Đánh dấn vào, cho đòn tay phải rồi đến tay trái.
Trông Da-pô-rô-giơ-xki thật có lợi thế. Thân hình khỏe manh, rắn ròi, cân đối do rèn luyện công phu trông tựa như bức tượng võ sĩ trong thế giới cổ đại được tạc bằng đá cẩm thạch vẫn trưng bày ở các lối đi trong khu vườn mùa hè. Chiếc áo may-ô trắng càng làm nổi bật những bắp thịt cuồn cuồn trông tựa như các thỏi sắt nâu sẫm bọc trong lớp da mỏng loang loáng. Mái tóc màu sáng hơi nghiêng xuống bên vai trái làm chiếc mũi nhô ra trông như mỏ chim ưng, tay trái dứ dứ thẳng ra trước. Da-pô-rô-giơ-xki nhún nhảy những bước nhẹ nhàng hướng vào góc vũ đài như muốn đạp phăng tất cả những gì cản trở.
Mi-cla-sốp, sau tiếng cồng, vừa kịp quay người lại thì đã thấy đối thủ đứng sững ngay trước mặt, hai nắm đấm đang dứ dứ thách thức.
-Nhào vào đi, quại đi!-Có tiếng ai đó hét lên.
Nhưng bỗng nhiên trên vũ đài đã diễn ra tình huống hầu như không ai hiểu nổi. Chàng võ sĩ trẻ tuổi của quân đội mà anh chàng hiếu thắng vô địch của hải quân nhất quyết đánh bại, trong khoảnh khắc cuối cùng khi nắm đấm định giáng vào mặt, đã lùi một bước sang phải nhanh đến nỗi Da-pô-rô-giơ-xki đang dướn toàn thân lao theo cú đấm thẳng, bị mất đà ngã giúi vào hàng dây căng trên vũ đài. Bộ dây chùng lại, bập bùng đỡ anh chàng võ sĩ hải quân khỏi ngã. Khuôn mặt và má nổi chằng chịt đường gân của nhà vô địch bỗng đỏ ửng lên. Xấu hổ, Da-pô-rô-giơ-xki giận sôi lên. Lợi dụng dây chằng đang bập bùng như lò xo, anh bật người dậy và lao vào Mi-cla-sốp.
Những người ngồi cạnh vũ đài đều thấy rõ vẻ bình tĩnh đến ngạc nhiên của Mi-cla-sốp và những động tác kỹ thuật chính xác, thông minh của anh. Da-pô-rô-giơ-xki đã ba lần nhào vào với những cú đấm thẳng tay phải rất mạnh, khá chính xác nhưng cả ba lần đều trượt và bị mất đà, vừa tức vừa xấu hổ. Còn Mi-cla-sốp thì vừa bình tĩnh né tránh vừa chớp thời cơ giáng trả lại bằng những cú móc tay trái, những cú đấm thẳng tay phải rất chính xác, khá nặng cân. Anh đã giành được điểm trội hơn.
Da-pô-rô-giơ-xki, sau khi đã phí mất khá nhiều sức, đến giữa hiệp đấu, đành chững lại tựa như bị giội gáo nước lạnh vào người và phải lùi dần trước sự tấn công của nhà võ sĩ câu lạc bộ quân đội đầy kinh nghiệm. Da-pô-rô-giơ-xki co về thế thủ và đã tính toán kỹ hơn những cú đấm của mình. Hai đối thủ quần sát nhau, xoay vòng giữa vũ đài tựa như đang thực hiện một điệu nhảy nào đó trước sự theo dõi đầy hồi hộp của hàng ngàn khán giả. Cả hai đều chằm chằm nhìn nhau, rình rập nhau từng cử động nhỏ, tranh thủ tạo tư thế tiếp cận thuận lơi hơn và cố chủ động tấn công.
-I-go cố lên!
-I-van, đánh đi chứ!
Đợt sóng tấn công thưa dần nhưng mãnh liệt hơn. Cả hai đối thủ không ai chịu nhường ai và thường chớp thời cơ giáng nhiều cú đấm liên tiếp. Đại tá I-lin-cốp biết rằng đây là những giây phút gay cấn nhất. Sắp đến những đợt tấn công quyết định. Da-pô-rô-giơ-xki giả vờ ngã vào dây đài định đánh lừa cho Mi-cla-sốp lao vào sẽ giáng đòn quyết định kết thúc cuộc đấu.
Huấn luyện viên Dôm-béc ngồi trên chiếc ghế đẩu ở một góc võ đài, vừa bóp chặt chiếc khăn bông trong tay, toàn thân ông vừa như chồm lên trước, hai mắt dán vào hàng dây trên vũ đài. Ông hét to lên, nhắc một lối đánh nào đó nhưng đã vội kìm lại được vì trọng tài sẽ cảnh cáo ngay võ sĩ của mình. Nếu muốn nhắc nhở, căn dặn gì chỉ được làm trong khi chăm sóc mà thôi.
-Bình tĩnh I-go, đừng tham.-Dôm-béc chỉ khé mấp máy môi. Cậu sẽ bị lừa đấy! Hãy chú ý bên phải!
Tựa như một hoa tiêu dày dạn kinh nghiệm trong cơn giống tố, I-go Mi-cla-sốp đã biết luồn tránh khỏi những đợt sóng dồn dập đang giáng vào đầu. Nhịp độ trận đấu lại sôi động hơn, đạt tới đỉnh cao nhất của cuộc đọ sức. Cần phải thoát ra khỏi cơn xoáy này, chỉ cần một đấu thủ nào đó phạm sai lầm nghiêm trọng và, thế là… Nhưng ngay lúc đó tiếng cồng vang lên, cả phòng đấu lặng đi vì hồi hộp.
-Stốp!-Tiếng trọng tài vang lên-Stốp! Hiệp một chấm dứt!
I-van Da-pô-rô-giơ-xki thong thả bước tới góc nghỉ của mình, không cần ngồi xuống ghế mà huấn luyện viên vừa đặt cho anh. Anh đứng dang hai tay nắm lấy hai đầu dây, làm mấy động tác ngồi xuống đứng lên, hơi mỉm cười với huấn luyện viên vừa bước lên đài. Mọi cử chỉ, thái độ của anh như muốn tỏ cho ông biết rằng hiệp một vừa rồi chỉ là trò đùa, sức lực anh còn dư thừa. Cô-xi-lốp-huấn luyện viên của anh, người tầm thước, mập mạp, khuôn mặt tròn, mũi sư tử nhưng đôi mắt hơi bé vừa cau có, vung khăn quạt cho anh vừa nói gì đó. Xong ông lại lau mặt, lau ngực cho người học trò cung của mình.
Mi-cla-sốp ngồi trên ghế đẩu bên góc đài của mình, lưng dựa vào đệm, hai tay dang trên dây ngang. Dôm-béc quạt quạt khăn theo nhịp thở tựa như tiếp thêm không khí cho võ sĩ của mình, vừa thầm căn dặn.
-I-go, phải chú ý bên phải… Cậu ta đánh rất nhạy đấy,-Anh phân tích.-Hãy đánh cắt ngang qua tay hắn… cậu hiểu và nhớ kỹ đấy, cắt ngang qua tay!
Mi-cla-sốp gật đầu, liếc nhìn Da-pô-rô-giơ-xki, anh ta đang ra vẻ giương vây. Đối với tôi thì cái trò vặt này không dọa được đâu! I-go mỉm cười khi thấy có những vệt mồ hồi in sâu trên áo may-ô trắng của đối thủ.
-Nhớ lấy, hãy đánh cắt ngang qua tay,-Dôm-béc còn cố nhắc khi tiếng cồng hiệp hai vang lên.
-Hiệp hai!-Trọng tài giơ tay hô.-Bắt đầu!
Giờ đây cả hai đều khẩn trương bước anh ra giữa đài đấu, cúi người huơ tay, làm những động tác giả lừa nhau. Mỗi người đều tỉnh táo, căng mắt dõi theo từng cử chỉ của đối thủ mình.
Mi-cla-sốp đứng doãng chân, tay trái vươn ra trước dứ dứ dọa Da-pô-rô-giơ-xki. Trông tay anh như chiếc búa tạ luôn di động. Sức mạnh của anh hầu như đang dồn hết vào cánh tay dẻo dai này-nó sẽ giáng những cú đấm thẳng chính xác. Cú đấm thẳng tay trái, thật nhẹ nhàng, đơn giản, nó sẽ dồn sức mạnh toàn thân trong thế phối hợp với những đòn tay phải. Nó vừa có thể như lưỡi kiếm, đỡ gạt tránh các cú đấm của đối thủ, vừa đồng thời tạo thế cho những cú đấm liên hồi của cả hai tay.
Da-pô-rô-giơ-xki vẫn lầm lì tấn lên. Đôi găng da nâu sọc trắng của anh hoa lên xoáy tròn như ánh chớp. Có cảm giác người võ sĩ thủy binh này không phải chỉ có hai mà là một tá cánh tay đang vung lên kế tiếp nhau. Cứ tưởng như không một sức mạnh nào có thể cản được sức ép thầm lặng này. Mi-cla-sốp lùi, tránh và tranh thủ trả lại bằng những cú đấm từng đôi một, nhưng làm sau có thể cản lại được những đòn tấn công liên hồi của đối thủ? Vào giữa hiệp, nhịp độ bỗng nhanh hẳn lên và chắc hẳn đã đến lúc mong đợi là số phận của đối thủ nào sẽ được quyết định trong giây lát.
-I-van đánh mạnh vào!
Từ các hàng ghế khán giả lại vang lên tiếng la hò cổ vũ người võ sĩ được ngưỡng mộ. Không vui mừng sao được khi võ sĩ chủ nhà của họ đang tỏ ra có ưu thế rõ rệt.
-I-van, tấn đi!-Va-nhi-a, kết thúc đi!
Và, bỗng nhiên, khán giả ngừng bặt dướn người chồm nhìn lên sân khấu, không kịp hiểu gì cả. Trận đấu sững lại đột ngột, bất thần như chiếc đàn đang trong điệu vũ dồn dập nhất thì bị đứt dây, I-van Da-pô-rô-giơ-xki vừa mới di chuyển những bước thật nhịp nhành, đẹp mắt bỗng nhiên sững lại, đổ ụp xuống sàn phủ hạt tựa như tấm gỗ dưới chân anh bị rút hẫng đi.
Sự kết thúc đột ngột này cũng làm cho trọng tài, là người đứng gần hai đấu thủ nhất hết sức ngạc nhiên vì bất ngờ. Ông bàng hoàng giây lát và khi sực tỉnh liền đưa tay ngăn Mi-cla-sốp lại, chỉ cho anh đứng vào góc vũ đài và đếm rành rọt:
-Một!…
-Ông thấy sao?-đại tá I-lin-cốp bỗng hỏi mấy khán giả đang bàng hoàng cạnh mình.
-Cú đánh có hạng lắm, thưa đại tá,-anh lái xe của ông thốt lên.
Những người am hiểu quyền Anh, các chuyên gia huấn luyện viên và trọng tài từ đầu đến giờ vẫn theo sát trận đấu, lúc này cũng sửng sốt ngồi im. Họ đã thấy tất cả! Họ đã kịp bắt gặp, ghi nhận cái khoảnh khắc của tình huống tuyệt vời không thể nào lặp lại được của sự kết thúc rất mau lẹ này. Đó chỉ là một cú đấm gọn, nhanh, chính xác và nhạy đến nỗi hầu như khó nhận ra. Tưởng như đã bị dồn vào thế bất lợi, nhưng Mi-cla-sốp đã chớp được thời cơ, lừa khi đối thủ đang say đòn, lao tới và anh đã dùng cú đấm tay trái lợi hại đáp lại. Cú đấm bật ra như một chiếc búa tạ được ghìm chặt vào dây lò xo bật tung ra giáng đúng vào hàm dưới Da-pô-rô-giơ-xki.
-Hai!-Trọng tài tiếp tục đếm-Ba!
Da-pô-rô-giơ-xki ngồi bật dậy và cố lấy lại sức. Quả thật từ lâu nay anh chưa hề phải đặt lưng xuống mặt sàn vũ đài thế này!
Huấn luyện viên Cô-xi-lốp lao đến nắm lấy dây vũ đài và suýt nữa thì nhảy cả lên vũ đài, hai mắt chớp lia lại, la lớn:
-Va-li-a, Va-len-ca, cố đứng dậy đi!
-Năm!-Trọng tài vẫn đếm đều đều.-Sáu…
Da-pô-rô-giơ-xki đứng dậy và vội vàng giơ hai tay lên ở tư thế chống đỡ. Người xem hiểu rõ lúc này anh đang lo phòng thủ hơn là tấn công.
Cậu thủy binh, hãy giữ vững nhé!-Có tiếng kêu của khán giả nào đó ở hàng giữa.-Bắn phát một thôi!
Trọng tài vũ đài lùi lại một bước và hạ lệnh:
-Đấu tiếp!
Nhưng khi hai người vừa xáp sát vào nhau thì tiếng cồng đã vang lên chấm dứt hiệp hai.
-Stốp!-Trọng tài hô và giơ tay giãn hai người ra.
Da-pô-rô-giơ-xki nhún vai gượng gạo, cố lấy vẻ hùng dũng lừ lừ đi tới góc nghỉ của mình. Lần này thì anh ngồi phục xuống chiếc ghế đẩu. Huấn luyện viên Cô-xi-lốp vội xỏa tấm khăn ướt lau mặt và ngực cho anh, đút vào mũi anh lọ dầu ngửi.
Hiệp ba diễn ra chậm chạp vì cả hai đấu thủ đều không muốn vội lao vào, mà chỉ vờn và theo dõi nhau thôi. Một người thì quả thật đã gần kiệt sức, nhưng cố làm ra vẻ vẫn đầy đủ sức khỏe và nghị lực để lao vào đánh với nhịp độ cao, sở dĩ chưa đánh mạnh là vì chưa có thời cơ. Còn Mi-cla-sốp thì đã hiểu rõ ưu thế của mình nên cũng không cần phải phí sức lao vào giành thêm điểm làm gì. Anh chỉ thận trọng theo dõi đối thủ và thỉnh thoảng vờ chủ động lao lên để Da-pô-rô-giơ-xki lùi xa ra.
Nhưng đến giữa hiệp thì nhịp độ lại nhanh lên. Chỉ còn một phút cuối cùng để quyết định trận giành chức vô địch nên ai cũng cố vươn lên. Thấy hai người quần nhau, tấn công nhau khẩn trương, nhanh nhẹn như vậy, người xem khó có thể tin được là họ đã trải qua hai hiệp đấu hết sức căng thẳng, nặng nề. Dồn hết sức còn lại, Da-pô-rô-giơ-xki vận dụng những kinh nghiệm thi đấu phong phú nhất cố tấn công liên tục để giành thêm điểm thắng. Nhưng Mi-cla-sốp cũng không hề chịu nhường. Anh không lùi bước và không chủ quan. Biết ý đồ của đối thủ, anh giáng một loạt cú đấm không cho Da-pô-rô-giơ-xki kịp thở.
Tiếng cồng vang lên khẽ đến nỗi hầu như không ai nghe rõ. Trọng tài trận đấu liền vội bước vào giữa hai đấu thủ đang dồn dập thở và giãn họ ra:
-Stốp! Trận đấu kết thúc!…
Cả hai như mụ người đi vì mệt nhưng vẫn liếc nhìn nhau rất nhanh và khi biết là đã được nghỉ hẳn thì họ lại nhoẻn miệng cười như đã làm xong một công việc nặng nề và đây là lúc được nghỉ ngơi. Mi-cla-sốp chủ động bắt tay nhưng Da-pô-rô-giơ-xki đã ôm choàng lấy và cả hai quàng vai nhau bước về góc vũ đài. Cả phòng đấu rộng lên tiếng vỗ tay, hò la hoan hô trước thái độ thân ái đó của hai võ sĩ. Vừa quàng vai Mi-cla-sốp, Da-pô-rô-giơ-xki vừa thì thầm:
-Này, chớ vui vội, cậu cá trích ạ… Cậu gặp may thôi, ngón tay cái tôi bị sai khớp. Chúng mình sẽ còn gặp nhau!
Mi-cla-sốp không kịp đáp lại vì anh bị đột ngột trước những lời nói đó. I-van Da-pô-rô-giơ-xki vỗ vai anh một cách kẻ cả và bước lại với huấn luyện viên của mình.
Dôm-béc nhận thấy nét mặt i-go thay đổi.
-Anh ta nói gì với cậu đấy?
-Ồ, chuyện vặt.. Anh tháo găng hộ tôi.
-Báo cáo xem nào!-Huấn luyện viên vừa cởi dây và rút hai chiếc găng tay, vừa ra lệnh.
Mi-cla-sốp nói lại những lời của Da-pô-rô-giơ-xki. Huấn luyện viên chẳng nói gì cả, im lặng lấy khăn ướt lau mặt và ngực cho anh.
-Mời các võ sĩ ra giữa vũ đài.-Trọng tài mời hai đấu thủ và nắm lấy tay hai người.
Hội đồng trọng tài của ban tổ chức quyết định người đoạt danh hiệu vô địch quyền Anh hạng trung thành phố Lê-nin-grát,-cả phòng đấu im lặng, hồi hộp lắng nghe tiếng người thư ký chậm rãi công bố qua loa phóng thanh;-là kiện tướng thể thao I-go Mi-cla-sốp, đại diện câu lạc bộ thể thao quân đội.
Trọng tài vũ đài nâng cao tay I-go lên.
Tiếp theo đó là lễ trao giải thưởng. Bục danh dự được đưa lên vũ đài. Mi-cla-sốp ở bục cao nhất.
Chủ tịch hội đồng trọng tài, ngực lấp lánh huân chương Cờ Đỏ, trịnh trọng bắt tay nhà vô địch mới và những người được giải khác, rồi quàng vào vai Mi-cla-sốp dải băng lụa xanh trên nổi bật hàng chữ kim tuyến vàng óng ánh-“Vô địch Lê-nin-grát, mùa quyền Anh 1941”-Ông trao tiếp bằng khe, phần thưởng-đồng hồ tay loại tốt nhất cho những người chiến thắng. Các cô gái tặng hoa họ. Từ các hàng ghế vang lên những lời hoan hô, chúc mừng nồng nhiệt, ồn ào.