Trước trận đấu, A-na-tô-li Ghen-ri-khô-vích Dôm-béc, huấn luyện viên quân đội, không hề rời Mi-cla-sốp một bước. Ông hiểu rõ tâm trạng người đấu thủ-học trò của mình-mặc dầu anh ta cố giấu vẻ căng thẳng và hồi hộp. Quả thật đấu với nhà vô địch không phải là chuyện dễ!
Trong những năm gần đây, Da-pô-rô-giơ-xki chưa hề biết đến thất bại tại thành phố quê hương của mình. Các võ sĩ đã đấu với anh, chỉ sau vài hiệp và thậm chí, sau vài cú đấm đã vội vã chịu thua và rời bở hạng trung của mình. Người thì cố làm giảm cân để được xuống hạng dưới-bán trung, còn số khác thì vội vã tập luyện cố làm tăng trọng lượng để lên hạng bán nặng.
Còn huấn luyện viên Dôm-béc thực lòng mà nói, cũng lo rằng, Mi-cla-sốp sau trận thi đấu này với Da-pô-rô-giơ-xki có lẽ cũng sẽ tìm cách nào “thuận lợi hơn” để chuyển hạng. Nhưng trong thâm tâm không hiểu sao ông vẫn tin chàng I-go Mi-cla-sốp-trung sĩ bộ đội phòng không này, người vừa được chọn vào đội tuyển quyền Anh câu lạc bộ thể thao quân khu Mát-xcơ-va và sẽ có thêm những khả năng mới nếu như không dám nói rằng sẽ biểu lộ rõ tài năng của một chiến sĩ vừa qua vòng đấu loại. Với kinh nghiệm dày dạn của một huấn luyện viên, người đã đào tạo gần một trăm đấu thủ trong vòng hơn mười năm qua, đã từng chứng kiến nhiều người cố vượt qua những chướng ngại trên vũ đài nhưng đã gặp không ít thất bại. Ông thấy ở Mi-cla-sốp ý chí của một vận động viên không hề biết mệt, không hề biểu lộ một sự nản chí nào. I-go có những cú đấm chính xác và khá bất ngờ. Đặc biệt là những cú “đi-rếc” tay phải. Phải nói là tuyệt vời! Dôm-béc tin rằng nếu võ sĩ nào không có những thủ thuật đấm riêng thì đó chưa phải là một võ sĩ thực sự, mà chỉ là một loại đấu sĩ mới mang găng mà thôi. Vũ đài quyền Anh cũng có những quy luật riêng của nó và ở đấy, nếu anh chỉ đấu như một võ sĩ đấu kiếm, chỉ biết vùn tay lên thì anh sẽ chẳng bao giờ có được cú đấm nốc-ao (đo ván).
Trước khi lên vũ đài, Da-pô-rô-giơ-xki đưa mắt lạnh lùng nhìn Mi-cla-sốp. Thân hình anh cao lớn, cân đối, mái tóc hung sáng, vai choàng chiếc áo khoác ghi sọc, tay mang đôi găng da nâu có sọc trắng ở giữa.
Dôm-béc bước lên một bước, đưa tay chỉ ra cửa:
-Xin mời! Nhưng Da-pô-rô-giơ-xki làm như không nghe thấy lời mời lịch thiệp của huấn luyện viên đối thủ của mình.
Một tay chống nạnh, I-van Da-pô-rô-giơ-xki nhún vai, lắc đầu tỏ vẻ thông cảm với Mi-cla-sốp và khẽ nói qua kẽ răng:
-Tôi khuyên cậu, đừng lên đài nữa. Đối với cậu, dù không đấu cũng được xếp thứ hai rồi. Như vậy kể ra cũng đã quá vinh dự đối với cậu.
Nhưng Mi-cla-sốp, trước sự ngạc nhiên của trọng tài, vẫn không tỏ ra tức giận, không thèm đáp lại vẻ trịnh thượng có phần xấc xược bất lịch sự đó và cũng không hề tỏ thái độ gì trước việc danh dự của mình bị xúc phạm. Anh mỉm cười khoan dung như người anh với em và đáp lại hết sức bình tĩnh:
-Xin mời cậu, chúng ta cứ đấu thử xem!
Nét mặt Da-pô-rô-giơ-xki cau lại, dữ tợn. Anh ta không chịu được cái kiểu đối đáp này. Anh ta cười khẩy và nói hàm ý:
-Rồi cậu sẽ hối không kịp đâu!
Quay ngoắt lại, Da-pô-rô-giơ-xki bước thẳng lên vũ đài.
-Vũ đài là nơi thử thách!-Mi-cla-sốp nói theo.-Đòn tâm lý không làm mình sợ đâu, thần kinh mình vững lắm!