Buổi sáng, sau khi có cuộc nói chuyện với Slit-xen người ta mang tới cho Phret một tập giấy đánh máy dày cộp về tiền sử của người mà anh phải đóng vai trong thời gian sắp tới.
Phret nhìn trang đầu tập tiểu sở tháy để: « Xô-mốp Va-xi-li-ê-vích» anh lật đến trang cuối cùng. Trên đó là con số 182. Nghĩa là anh cần phải thuộc làu 182 trang đó, để biểt được từng chi tiết nhỏ nhất nhất trong cuộc sống của tay Xô-môp nào đó.
Thật ra hắn là ai thế ? Thượng sĩ của tiểu đoàn Công binh Đức... số 119...
Có trò đáng nguyền rủa đến trăm lần này! — Từ Gri-gô-ri Gôn-sa-ren-cô thành Cô-ma-rốp, rồi thành Hen-rích Phôn Gôn-rinh, hiện tại là Sun-Phret, cả cái tên lẫn công việc anh đều căm thù đến tận xương tủy. Và sắp tới sẽ là Xô-mổp. Tất cả những chuyện trớ trêu đến ngộ nghĩnh đó xảy ra trong vòng chưa đầy 25 năm! Sao cái số phân éo le đó lai dành đúng cho anh ?
Hồi còn học ở trường ngoại ngữ ngay từ năm đầu người ta đã đoán là một tương lai đầy triển vọng đang đón chừ anh, một con người giỏi nhiều ngoại ngữ. Và anh đã mơ mộng về những lĩnh vực khoa học... Không, đúng hơn là anh đã chọn môn ngôn ngữ học, mong được cùng với lao động cống hiến lớn lao nâng con người ra khỏi trạng thái bần cùng và anh tưởng rằng trên trái đất này không có nghề nào hòa bình hơn thế. Chính vì cái khiếu ngôn ngữ đó mà số phận của anh cứ luôn xoay hướng đổi chiều. Và thay vì nghiên cứu những quyển sách cổ to dày cộp, thì giờ đây anh lại nghiền ngẫm tiểu sử của Xô-mốp. Thậm chí còn phái thuộc làu nữa chứ! Nhưng dù anh có ngán ngẩm đến tận cổ cái món này anh vẫn phải thi hành, bởi đó chính là khả năng duy nhất giúp anh có thể rời khỏi chiếc chuồng thú gần Phi-gie-ra mà số phận đã đẩy anh lọt vào này!
Cũng may là anh đã phá vỡ được lòng ngờ vực của Slit-xen. Cái đống mỡ sống ấy có thể làm cho tình thế của anh thêm rắc rối, xích anh vào trong những bức tường của nhà tu kín cũ này trong một thời gian lâu dài nữa. Đúng là cần phải xem xét chung quanh một cách kỹ càng, không thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra giữa hang hùm nọc rắn này. Có thể là anh sẽ thoát khỏi nơi đây trong cuộc hành trình sắp tới...
Nhưng anh cần phải đi đâu nhỉ! Phret cảm thấy như trong tập tài liệu có một tấm bản đồ thì phải. Đây rồi! À ra ta phải đến Ba-va-ri-a dạo ấy lão Bec-gôn đã có nói về vùng ấy ? Đúng, lão nói rằng chính Hít-le muốn đưa dân số ở Ba-va-ri-a di cư sang U-cra-i-na. Kể ra thì Đức quốc trưởng cũng nhằm chọn cho họ một chỗ không phải là tồi, chỉ có điều là từ nhằm chọn thành ra chọn nhầm... và lão Bec-gôn còn nói người ta chuẩn bị xây dựng một khu vực cấm ở Ba-va-ri-a và vì thế mà cấm tất cả mọi công trình xây dựng khác quanh vùng. Thật đáng tiếc lúc đó anh không hỏi cho ra ngọn ra ngành...
Nhưng có thể là mình sẽ không đi đến tận đó. Và sẽ tìm cách tẩu thoát ở dọc đường chăng? Cần phải để ý xem họ có gắn cho mình một «cái đuôi» không, nếu không thì chỉ việc bay khỏi nơi đây một cách thật đơn giản. Vả lại biết đâu họ vẫn cho theo dõi. Nếu không phải là Nun-ke thì nhất dinh lão Slit-xen sẽ cho một tay điệp viên sừng sỏ nào đó theo gót mình đến tận Ba-va-ri-a và chuyển cho tay khác ở đó.
Và phương tiện anh sẽ đi bằng gì cũng chưa được nói đến. Có thể là bằng máy bay. Và đó là trường hợp xấu nhất. Nếu không anh có thể «tẩu» qua Pháp, nơi đó có nhiều người bạn tốt sẵn sàng giúp đỡ anh.
Nào, nhưng tạm thời hãy bắt đầu với tập tiểu sử chết tiệt này đã. Phret nghiên cứu tiểu sử Xô-mốp kỹ cho đến thuộc làu những chi tiết nhỏ nhặt nhất, làm cho anh chàng Xô-mốp nào đó nhập tâm vào anh. Anh tự kiểm tra lại mình, rồi gọi điện thoại cho Slit-xen:
— Tôi đã chuẩn bị xong.
Viên hiệu phó lập tức mời anh đến.
— Ngài đã thuộc rồi chứ ? — Hắn hỏi vẻ nghiêm khắc.
— Đã.
— Vậy tên bà ngoại của ngài là gì?
— En-đa.
— Khi nào thì ngài bị bắt?
— Ngày 16 tháng 9 năm Ị941 tại Ki-ep.
— Cha ngài ưa chuộng món ăn nào ?
— Của ngọt.
— Ông giáo làng của ngài nổi tiếng vì cái gì?
— Ông ấy hơi nói lắp một chút, nhưng nếu đã nốc vào một cốc là cứ lặp đi lặp lại đến không thể nào hiểu được ông ấy nói gì?
— Số hiệu của đơn vị ngài phục vụ khi còn ở quân đội Xô-viết là gì?
— Tôi phục vụ tại tiểu đoàn công binh độc lập.
Cuộc kiểm tra độc đáo này kéo dài đến hơn hai tiếng đồng hồ. Phret trả lời chính xác ngắn gọn và cố giấu tên phụ trách kiểm tra bẻm mép hay lý sự này vẻ mệt mỏi của mình.
— Nào, bây giờ tôi mới dám tin là ngài đã học kỹ. Vậy, tập tài liệu đâu ?
Phret đưa trả hẳn tệp tiểu sử và tấm bản đồ.
— Tôi hy vọng là ngài không ghi chép gì chứ ?
— Tôi không phải là lính mới!
— Hãy trả lời rõ ràng và chinh xác. Ngài có ghi lại hay không ?
— Không, tôi rõ những nguyên tắc cơ bản đó. Người tình báo không có quyền ghi chép bất cứ thứ gì.
— Vậy thì tôi tin rằng chúng ta đã hoàn thành gần một nửa nhiệm vụ. Chúng ta ra ngoài này đi,
Slit-xen mở cửa, rồi đóng lại một cách cẩn thận, hắn bước đến chiếc bàn tròn bên trên có hai chiếc cốc và chai rượu bày sẵn đó.
— Ta hãy uống mừng cho thành công của ngài, cũng đồng thời là thành công của chúng ta. — Hắn nói vẻ long trọng và nâng cốc. — Có lẽ ngài không thích rượu chát, nhưng mong ngài thông cảm cho vì tôi chỉ uống có loại này và cũng chỉ khi nào hoàn toàn tin vào sự thắng lợi mới uống thôi.
— Tôi có thì coi đó là lời tâng bốc xã giao được không ?
— Tâng bốc là thói quen của đàn bà. Còn người chỉ huy thì chỉ có thể thật sự tin ở tài thao lược của người mình giao nhiệm vụ mà thôi.
— Ngay cả trong trường hợp người chỉ huy cũng không dám tin chắc trăm phăn trăm là người cán bộ dưới quyền mình sẽ thực hiện nhiệm vụ ra sao nữa ư ?
— Nểu thế thì tôi đã không nâng cốc làm gì ? Đúng thế, những con sói già đã mòn răng trong công tác như chúng ta ắt cũng có tài đánh hơi đoán trước kết quả chứ Ngài còn phải vật lộn gay go với công việc và tôi tin ngài sẽ thắng. Nhưng tôi muốn lưu ý ngài: Công việc sẽ không dễ đâu. Và nếu tôi tin vào sự thắng lợi của ngài, điều đó không có nghĩa công việc ngài được trao là trò chơi con trẻ. Ngài chớ quên rằng có những tình báo Xô-viết đang hoạt động giữa những người không muốn trở về nước Nga. Ngài hãy thận trọng, hết sức thận trọng. Bọn ấy không đùa cợt nhiều đâu...
— Ngài cho phép hỏi một câu ?
— Ngài cứ nói !
— Tôi cần phải hoàn thành công tác trong thời gian bao lâu ?
— Cùng lắm là một tháng.
— Nếu có những khó khăn không lường trước và tôi không hoàn thành đúng thời gian qui định thì sao ?
— Ngài phải hoàn thành bằng được. Viên chỉ huy trại sẽ giúp đỡ ngài thêm.
Bỗng Nun-ke bước vội vào. Y gật đầu chào và đặt một bức điện khẩn xuống bàn trước mặt Slit-xen.
Tên này sửng sốt nhìn viên chỉ huy và dùng ánh mắt lướt qua các dòng chữ:
— Có chuyện gì thế này ?
Nun-ke lặng lẽ nhún vai. Phret cảm thấy mình thừa nên xin phép ra về.
— Ngài cứ ở lại, chúng tôi còn cần đến ngài đấy, — Nun-ke giữ lại.
— Nếu ngài hiệu phó cho phép tôi sẽ vào phòng làm việc.
— Ngài cứ tự nhiên cho...
Phret vào góc phòng xa nhất, nhưng bỏ ngỏ cửa.
— Sao bức điện lại được đánh đi từ Ni-ca-ra-goa nhỉ ? — Anh nghe thấy giọng nói của viên hiệu phó.
— Có lẽ ông chủ đã rởi trung tâm tới đó. Theo bức điện thì tay Đôm-rai-tơ đã bay sang nước Ý cách đây hai hôm. Nếu từ đó hắn ta cũng đi máy bay thì chẳng bao lâu nữa hắn sẽ có mặt ở đây.
— Ngài Nun-ke, cái tên Đôm-rai-tơ không nhắc ngài tí gì ư ?
— Ông bạn đồng nghiệp thân mến ơi! Nếu có ai đó tới một cái trường như trường của ta với nhiệm vụ đặc biệt thì chắc chắn người đó không phải là một bác sĩ, cha cố hay một giáo học trường làng, mà phải là người thuộc giới của chúng ta. Có thể cao hơn chúng ta một vài bậc trên nấc thang danh vọng. Vả lại, một tình báo viên có bao nhiêu sợi tóc thì có thể có bằng ấy tên.
— Nếu vậy hẳn chúng ta cũng chẳng phải chờ đợi lâu đâu. Rồi ta sẽ xem cái tay Đôm-rai-tơ này là người như thể nào.
— Tôi linh cảm chẳng tốt đẹp gì ở cuộc gặp gỡ này — Nun-ke lo ngại nói, — Tôi sợ rằng việc đổi địa điểm của trên có nghĩa là hướng gió đã đổi. Tôi chỉ mong cuối cùng ông ta đừng bán chúng ta như những món hàng thôi.
— Ngài cho là thật thế sao ?
— Chuyện đó để ít lâu sẽ rõ...
Câu chuyện đừng lại ở nha ngoài. Nun-ke và viên hiệu phó bước vào phòng làm việc.
— Phret! — Nun-ke nói ngay từ ngoài ngưỡng cửa. — Tôi cho hoãn cuộc hành trình của ngài lại vài ba ngày. Có người của cơ quan lãnh đạo tới và toàn thể thành viên của trường phải có mặt.
Phret lặng lẽ nghiêng mình.
Trong lúc đó viên hiệu phó gọi điện cho tên chủ quán rượu và ra lệnh:
— Vi-li, sẽ có một nhân vật mang tên Đôm-rai-tơ đến chỗ của ông... tôi nhắc lại Đôm-rai-tơ. ông hãy đưa tới tận trường và khắc vào óc tất cả mọi lời nói, cử động của người ấy sau đó báo cáo cho tôi.
Đôm-rai-tơ tới sớm hơn sự chờ đợi của mọi người. Cùng ngày hôm đó buổi tối Vô-rô-nôp tới nhà Phret với vẻ đùa cợt :
— Xin chúc mừng nhân dịp có thượng cấp đến thăm.
— Khách là người thế nào cơ chứ ? Lại còn là thượng khách nữa ư ?
— Tôi cũng không biết chính xác lắm, nhưng tôi cảm thấy dường như chúng tôi đã gặp nhau ở đâu đấy.
— Tôi không muốn hỏi ở đâu và bao giờ vì tôi nghi ngờ thực chất của buồi gặp gỡ ấy lắm.
— Của đáng tội, khá nhiều năm rồi, chứ nếu không thì tôi đã nhận ngay ra được thôi. Quái, quả là tôi đã gặp người đó ở đâu nhỉ ? Đợi tí, đợi tí, tôi tin là... đúng rồi! Đúng hắn ta rồi! Chứng tôi giáp mặt nhau vào mua thu năm 1942 ở Thụy Điển, lúc tôi đưa hoàng thân Hô-hên-lô tức là Paơlô đến dự cuộc họp kín với một con chó Mỹ kếch sù nào đó ẩn dưới tên Ban. Còn tay Đôm-rai-tơ này là một trong những thư ký của chú Sam, đại sứ mật, thế mà người ta dám coi Vô-rô-nốp đã già, là óc Vô-rô-nốp đã thành đá vôi... Đúng không nào, như là có thuốc sủng trong óc ấy chứ tưởng!
— Chỉ tiếc là ngài hay đem tẩm nước quá. Nếu điều ấy không làm ảnh hưởng đến trí nhớ của ngài thì thật là vô lý.
— Trí nhớ, hãy đem quẳng vào sọt rác đi! Thế nếu tôi muốn chính điều ấy thì sao ? Tôi muốn quên đi mình là ai và bây giơ trở thành cái gì... Ồ, nhưng cũng chẳng sao! Chỉ còn một năm nữa thôi và, — Vô-rô-nốp huýt sáo một cái và phẩy tay, — một năm nữa là mãn hạn hợp đồng mười năm. Tôi sẽ lĩnh món tiền trả cho khoản thải hồi, rồi sang Áo hoặc Thụy Điển gì đó... Ở đấy, tôi cho xây một biệt thự nhỏ kiểu Nga, trồng một vườn cây ăn quả nhỏ và yên tĩnh sống nốt quãng đời còn lại.
— Con quạ khoang phiêu bạt đã mơ về tổ và cảnh sổng yên ấm phải không ?
— Đúng như ngài vừa nói đấy! Chính vì vậy mà tôi nhẫn nhục cúi đầu những khi tôi chỉ muốn đập bàn thét vào mặt chúng là «đồ ngu». Chính vì vậy tôi mơi tìm an ủi trong đáy cốc. Nhưng bây giờ quỉ sứ đã dẫn tay Đôm- rai-tơ đển đây để Nun-ke ra lệnh cấm rượu nữa chứ,
— Có lẽ vị quí khách còn nghĩ ngơi sau cuộc hành trình.
— Thôi đi, vừa mới tới xong hắn đã vào phòng làm việc với Nun-ke và Slit-xen. Họ bàn bạc khoảng một tiếng đồng hồ, bây giờ lại đang đi khắp trường, xó xỉnh nào hắn cững ngó mũi vào cả.
— Vậy họ đã đến chỗ của ngài chưa ?
— Khu vực của tôi ở bên phải, nên họ tới sau cùng. Tối nay ngài có sang bên tôi không? Chúng ta sẽ nói chuyện phiếm một chút... Tôi rất muốn được hỏi xem ngài đã thấy gì ở nước Nga.
— Thế ra ngài vẫn còn nhớ quê hương đất nước ư ?
— Nếu trước đây ai hỏi tôi câu ấy tôi sẽ cười vào mũi họ. Tôi đã phủi sạch bụi ở chân, đã làm dấu thánh giá ba lần rồi. Vậy mà giờ đây lòng yêu nhớ quê hương cứ day dứt vò xé trái tim tôi. Và càng lớn tuổi tôi lại càng nhờ. Tôi căm thù, tôi nguyền rủa nó, nhưng vẫn cứ hướng về nó.
Cánh cửa mở ra không một tiếng gõ. Và một người lạ mặt, mặc áo sơ-mi ngắn tay, không khoác áo ngoài bước vào phòng tự nhiên như ở nhà mình.
— Mi-stơ Đôm-rai-tơ là người chúng ta đang nóng lòng chờ đón. — Nun-ke nói vẻ ý tứ sâu sắc.
Chỉ có đôi mắt của người mới tới hơi nhíu lại dưới bộ lông mày rậm cắt dôi khôn mặt vuông như một đường giới tuyến. Một bộ mặt vuông chữ điền, bên chiếc miệng rộng là chiếc mũi sư tử to kềnh xấu xí.
— Đây là tướng Vô-rô-nốp, một thành viên ưu tú của phản gián Nga hoàng, nay là huấn luyện viên giàu kinh nghiệm của khoa Nga. Còn đây là Phret Sun một huấn luyện viên mới, — Nun-ke giới thiệu cấp dưới của mình cho khách với vẻ lịch sự cố ý, — như tôi đã nói.
Đôm-rai-tơ cắt ngang bằng một cái phẩy tay vẻ uể oải như muổn nói: Tôi biết rồi! Và bắt đầu quan sát hai người được giới thiệu một cách bất lịch sự đến là thô lỗ.
— Bao nhiêu tuổi rồi, ngài ? — Hắn hỏi Vô-rô-nốp vẻ ngạo mạn.
— Tôi sắp 71. Còn một năm nữa thì hợp đồng của tôi hết hạn.
— Ngài đã mơ chuyện rút lui phải không ? Sớm quá đấy! Những cây sồi già còn chắc hơn loại trẻ nhiều, còn trong vấn đề kinh nghiệm thì...
— Kinh nghiệm và tuổi già là hai.
— Già ừ? Nào, ngài đưa tay đây.
Vô-rô-nốp và Bôm-rai-tơ đứng đối diện nhau, họ nhìn vào mắt nhau với cái siết tay còn rất dư sức. Chỉ có sắc mặt họ là lộ rõ vẻ họ đã dồn sức vào cái siết tay ấy. Cả hai càng đỏ mặt và càng căng sức hơn. Sắc mặt Vô-rô-nốp trở thành đỏ tía và mọi người chờ đợi ông ta chịu hàng. Nhưng một việc không ngờ đã xảy ra... Bôm-rai-tơ khẽ kêu lên một tiếng và thiếu chút nữa té ngồi xuống vì đau đớn.
Mắt lão già sáng lên vẻ say sưa chiến thắng, nhưng trong giọng nói lại ẩn sự lo lắng:
— Ngài thứ lỗi cho, vì Chúa, hãy thứ lỗi cho, — lão già phân trần — Đáng lẽ tôi phải nhắc ngài rằng tôi đã từng bẻ sắt bằng bàn tay này một lúc nào đó.
Lần đầu tiên đôi môi vị khách mới tới nở nụ cười gượng gạo :
— Thế mà lại già hơn tôi đến một phần tư thế kỷ đấy! Tuyệt diệu, hết sức tuyệt diệu! ô kê1 ông già !
Và hắn vỗ vai ông già vẻ thán phục, làm như hắn là người hơn tuổi không bằng.
— Chúng ta cũng thử sức chứ? — Vị khách quay sang Phret.
— Lạy Chúa, ngài đến bóp nát tay tôi mất... Có thể nếu đấu quyền Anh... tôi hy vọng còn có thể chịu được đến mười phứt. Dù rằng ngài thuộc loại nặng cân hơn.
Bôm-rai-tơ nheo mắt lại bước đền gần anh như ngắm nhìn một con vật.
— Mảnh, nhưng chắc và khỏe, khả năng của ngài là sự khéo léo và lối tấn công nhanh như chớp với những cú đánh chắc chắn. Có thể nhận ra được quá trình luyện tập lâu dài. — Hắn nói chậm, sau mỗi câu lại nghĩ, trong kiểu cách và giọng nói hắn có ẩn chứa sự xúc phạm.
Nun-ke và Slit-xen nhìn nhau lúng túng vì thái, độ trịch thượng của vị khách như hỏi nhau xem phải cư xử thố nào.
— Mi-stơ Đôm-rai-tơ, tôi nhận thấy ngài là người bạn lớn của môn thể thao, — Nunke thận trọng đỡ đầu.
— Một nhận xét không đúng tí nào! Thể thao đổi với tôi và với ngài không phải là mục đích mà là phương tiện, là vũ khí. Mà đối với vũ khí thì quan trọng bậc nhất là nhằm đích phải cho trúng. Tôi rất hài lòng thấy trong lớp Nga có những người cứng rắn như thế. Ngay đến ông già... và chàng thanh niên này nữa... Ngài nói rằng đánh quyền Anh ư? Thế nếu ta đấm tay không thì sao, như Ta-rát Bun-ba ấy?
Ngài cũng biết Gô-gôn à! — Vô-rô-nốp sửng sốt.
— «Hãy quay lại đây, con »2 — Dôm-rai-tơ nói với vẻ trịnh trọng đùa cợt và giọng phát âm chính xác, rồi nhìn viên tướng già vẻ đắc thắng.
— Tôi không ngờ được, quả là không — Vô-rồ-nốp dang tay ra, — nhưng mà làm ếao, bằng cách nào cơ chứ ?
— Tôi đã sống ở nước Nga, ông già ạ, từ thời Đê- nhi-kin cho tới lúc khởi đầu cuộc chiến vừa rồi. Hai mươi năm! Suốt thời gian đó không phải con người ta chỉ tiếp thu được có ngôn ngữ và văn học mà thôi... — vị khách không nói nốt — hắn còn tiếp thu được những gì ở nước Nga, nhưng chừng ấy thì mọi người cũng đủ hiểu.
— Hôm nay chúng ta có thể kết thúc công việc hành chính. Có lẽ ngài cũng muốn nghỉ, — Nun-ke đề nghị. — Mong ngài thông cảm cho vì không được biết các thói quen của ngài...
— Tôi thường nghỉ mỗi ngày chỉ một lần vào ban đêm mà thôi. — Vi khách thô lỗ ngắt lời.
— Vậy chúng ta tiếp tục tham quan trường ?
— Phí thì giờ vô ích. Nói chung tôi đã thấy trường các ngài được sinh ra từ mảnh đất nào rồi.
— Ồ, tất nhiên, tất nhiên... mọi chi tiết cặn kẽ khác đều thừa nếu như đôi mắt sành sỏi tinh thông đã phát hiện ra được những mối liên quan. — Nun-ke tán thành lịch sự. — Người Đức chung tôi có khuynh hướng về sự chính xác quá độ. Nhưng đến một giới hạn nào đó thì những tính chất tốt lại trở thành ngược lại. Thật là đau xót vì tôi dành phải quy trách nhiệm đó cho đồng bào của tôi. Mải ngắm các chi tiết, nên thường người ta không nhìn thấy để thấy được rừng, không có khả năng để tổng quát nhanh chóng. Riêng tôi thì theo khă năng có thể của mình, tôi cố gắng lột trần các đặc tính dân tộc đó và rất mừng, thưa ngài, khi thấy ngài đã bỏ qua những hiện tượng thứ yếu và ngay từ cái nhìn đầu tiên đã...
Đôi lông mày vị thượng khách nhíu lại vẻ sốt ruột, rồi trở lại hình dạng cũ.
— Thật là may mắn biết bao, nếu ngài cũng lột trần cái đặc tính dân tộc khác của các ngài là sự lắm lời. — Hắn nhận xét một cách mỉa mai không giấu giếm, rồi quay sang phía Vô-rô-nốp và Phret. — Tôi rất mừng là được biết các ngài. — Hắn nói với giọng nghiêm trang như để chấm dứt không khí gia đình nãy giờ. — Trước hết tôi đề nghị chung ta ngồi xuống, bởi cuộc nói chuyện của chúng ta có tính chất lâu dài đấy.
-----------------
1. Tiếng Anh: tốt lắm.
2. Câu này hắn nói bằng tiếng Nga
Đợi cho moi người ngồi xong, hắn tiếp :
— Chưa có dịp để ngài Nun-ke kể lại các tin tức tôi mang từ bên kia đại dương sang cho các ngài đây nghe. Thôi thì tôi sẽ làm vậy.
— Nghe tin tức mới từ cái miệng đầu tiên vẫn tốt hơn, Vô-rô-nổp đánh liều nói đùa.
Đôm-rai-tơ cáu kỉnh nhìn về phía ông già, làm ông ta cụt hứng rụt cổ lại.
— Trường của các ngài không phải là trường Tây Ban Nha, mà cũng không phải trường Đức. — Vị khách từ bên kia đại dương bắt đầu nói nhấn mạnh từng chữ một cách cứng nhắc. — Tôi yêu cầu các ngài đừng coi đó là một sự tổng quát thực tế, mà như một điểm khởi đầu. Tất cả những việc chúng ta sắp nói tới đều bắt nguồn từ đó. Tôi nhắc lại trường không hề có tính chất dân tộc nào cả. Và đó chính là điểm rất tốt! Cái đó cần! Chính là cái đó đấy! Một cơ quan mà chúng ta duy trì bằng tiền của các dân tộc khác nhau là kẻ thù của chủ nghĩa cộng sản. Không thể chờ đợi một tổ chức nào khác tốt hơn được. Nghĩa là liên minh quốc tế của những người ủng hộ cho đội quân thập tự chống lại Mát-xcơ-va đang đào tạo các sĩ quan ở đây. Tôi cũng phải khen ngợi trí sáng suốt, sự nhìn xa thấy rộng của ngài Nun-ke.
Viên hiệu trưởng đứng dậy đập gót chân và nghiêng đầu để tỏ ý cám ơn.
— Cho đến nay đại diện cho Hợp Chủng Quốc trong ' hàng ngũ những người ủng hộ nhà trường mới chỉ là một số lẻ người, tuy rằng đó là những người có thế lực, nhưng dẫu sao vẫn chỉ là số cá nhân lẻ tẻ. Giờ đây tình thế đã đổi thay đôi chút. Trong thời gian vừa qua tôi đã đạt được kết quả là từ nay trở đi tất cả những món tiền cơ bản dùng để duy trì và phát triển trường đều do chung tôi đảm nhận cung cấp.
Đôm-rai-tơ không nói rõ hắn đại diện cho ai hoặc một tổ chức nào cả.
— Ngài đã nói ngài có những cảm tưởng về trường chúng tôi. Vậy chúng tôi có thể biết rõ đó là cảm tưởng gì chăng ? — Nun-ke phá vỡ sự im lặng. Rõ ràng y đợi những lời khen tiếp, nhưng hy vọng của y không thành. Vị khách lạ nghiêm giọng, đứa mắt lướt qua những người có mặt, rồi bật lên :
— Tồi tàn! Tôi biết là ngài nghe chẳng thoải mái gì, nhưng quả là tồi tàn hết chỗ nói.
Bộ mặt hồng hào mới cạo nhẵn nhụi của viên hiệu trưởng tái nhợt trông thấy. Hiệu phó chỉ cúi đầu trên ghế, Vô-rô-nốp thì « hừm hừm » trong cổ một cách nặng nề, còn Phret thì thể hiện sư lưu tâm kín đáo.
Một lần nữa vị thượng khách đưa mắt nhìn bốn người như muốn đọc ra những ý nghĩ từ các khuôn mặt họ.
— Tôi nói trước: ngay cả về những vấn đề khó chịu nhất tôi cũng sẽ nói thẳng, chứ không quanh co lịch sự đâu. Phong cách của chúng tôi vốn thế. Nếu đã làm việc cùng nhau thì tốt hơn chúng ta nên thích ứng với nhau ngay từ phút đầu.
— Ngai có thể giải thích điềư xác định của ngài không ? — Giọng viên hiệu trưởng lạc đi.
— Ngài Nun-ke, — người ta đã giói thiệu với tôi về ngài như là một trong những đại diện ưư tú nhất của tình báo Đức, như vậy ngài...
— Chính ngài vừa nói là không quen tán tụng...
— Bây giờ tôi cùng không hề có ý định ấy. Trái lại! Một tình báo viên ưu tú nhất hay là một trong những người ưu tú nhất mà lại tổ chức trường lớp như thế này... rồi đây chúng ta sẽ phải cùng gia công phát triển nó tiến 1ên mức có thể đáp ứng những yêu cầu hiện đại.
— Cụ thể.
— Trang bị của trường còn yếu, thậm chí còn rất thiếu và tồi. Những dụng cụ thu âm thì cũ kỹ, cấu tạo lạc hậu, còn các thiết bị điện tử thì đâu từ thời hoàng đế. Các ngài không có lấy một dụng cụ nào có thể gọi là mới lạ đối với một tay thám tử xoàng của Mỹ. Tôi nhắc lại không phải đối với một tình báo lành nghề mà với một thám tử tầm thường.
— Những thưa ngài Đôm-rai-tơ! Ngài quên mất trong chiến tranh trường này hầu như chưa hề có, mà chỉ đến bây giờ mới...
— Lúc này chúng ta không phân tích các nguyên nhân, mà chỉ cân nhắc tới hậu quả thôi. Và các hậu quả thì lạc hậu là lao hậu. Dù nguyên nhân gây ra là gì đi nữa. Vả lại lời chỉ trích nghiêm khắc này thật ra không phải đụng chạm tới các ngài đây, mà đến các cấp lãnh đạo của các ngài. Đáng ra họ phải có bổn phận hoặc ít nhất phải thông báo cho các ngài biết về nhưng phương tiện kỹ thuật mới nhất mà ngày nay ngành tình báo của chúng tôi đang áp dụng và thật ra đó cũng chưa phải điều nguy hiểm lớn nhất. Lúc này để hợp lực chống kẻ thù chung, chúng tôi sẽ trang bị cho trường của các ngài kỹ thuật hiện đại nhất. Nhưng trọng tâm không phải là ở đó. Tôi cho chính đường lối của trường là không thích ứng.
— Yêu cầu ngài cho phép, nhưng đường lối của nó... tôi, tôi tưởng rằng... — Slit-xen áp úng môt cách vỏ cùng lúng túng, — tôi tưởng rằng điều đó trong mức độ...
— Có thể là tôi diễn tả chưa được chính xác, — vị khách ngắt lời viên hiệu phó. — Tôi không nói về mục tiêu mà về các phương pháp phục vụ mục tiêu cơ. Các ngài giữ những quan niệm cổ lỗ sĩ từ thời hồng thủy về ngành tình báo, về các nhiêm vụ hiện thời. Các ngài không tiến lên được bước nào, và cũng không xác định được cho mình những nhiệm vụ mới.
— Cùng với các bạn đồng nghiệp, chúng tôi đợi ngài chứng minh điều khẳng định của mình bằng những sự kiện thực tế, — Giọng Ntm-ke run lên vì bị xúc phạm.
— Bây giờ chưa phải lúc, cũng chưa phải chỗ để ta nhấn mạnh loại đề tài đó. Rồi sau đây ta sẽ nói riêng về chuyện đó giữa hai chúng ta, lúc đó tôi hứa sẽ nói thật tỉ mỉ. Hiện thời tôi chỉ muốn thu gọn vào một vài nhận xét trực tiếp đụng chạm đến những người có mặt. Tôi hoàn toàn đồng ý với ngài Nun-ke rằng kẻ thù chung đáng gờm nhất của chúng ta là nước Nga. Và chúng ta đang nỗ lực mở trường đào tạo các sĩ quan tình báo, cũng là để nhằm chống lại nước Nga, kẻ thù số một của chúng ta. Vì vậy tôi mới đề xướng ra cuộc nói chuyện này với sự có mặt những cán bộ hướng dẫn khoa Nga, những nhiệm vụ của chúng ta ngày nay để chống "lại nước Nga là gì ? Ý kiến của ngài thế nào, Vô-rô-nốp ?
— Tập trung tài liệu qua các tình báo viên của ta, phát hiện xem xem... — Ông tướng già bắt đầu, nhưng vị khách nhíu trán lại vẻ chê trách và cắt ngang.
— Ấy đấy! Chính thế đó! Nghĩa là suy ra rằng chúng ta vẫn phải làm những cái y như trước chiến tranh chứ gì ? Thật ra thì không hẳn thế. Đúng hơn thì không phải chỉ có thế, — và y dùng nắm tay đấm lên mặt bàn mạnh đến nỗi suýt nữa thì nó đổ sập. — Thứ nhất là lúc này chúng ta nên tổ chức ngành tình báo một cách hoàn thiện hơn. Số lượng của các nguồn tin cần phải chuyển sang chất lượng bậc cao. Chúng ta cần biết rõ chính xác những gì xảy ra sau tấm lá chắn bằng thép ấy. Nhưng chuyện đó để dịp khác. Bây giờ tôi muốn nói về nhiệm vụ mới mà từ nay chứng ta phải khẩn trương giải quyết. Nhiệm vụ đó cực kỳ quan trọng, đó là cuộc tấn công tư tưởng chống chủ nghĩa cộng sản. Chính thế, một cuộc tấn công trên mặt trận toàn diện. Sử dụng hết mọi hình thức, phương tiện, kiểu cách có thể sử dụng được, những thứ đó sẽ trở thành không thể nào chống chọi lại nổi, bởi chúng có tác dụng ngầm như gỉ gặm sắt vậy.
Khuôn mặt vuông phè của Đôm-rai-tơ đỏ rực và mắt hắn sáng bừng lên như có một cơn sốt nội tâm dữ dội. Cái nhìn của hắn dưới đôi lông mày rậm có sức thiêu đốt hừng hực như một núi lửa sắp bùng nổ...
Phret cảm thấy nguy hiểm khi anh để lộ những diễn biến trên ánh mắt, anh cúi mặt xuống. Từ khóe mắt, anh thấy Nun-ke và viên hiệu phó ngồi ngả người về phía trươc. Còn lão già Vô-rô-nốp ngồi cạnh anh thở mạnh.
Đôm-rai-tơ thỏa mãn với tác dụng câu nói của hắn, hắn thoáng mĩm cười. Ngừng lại một chút để nhấn mạnh tầm quan trọng của những điều đã nói, hắn tiếp :
— Tôi thấy rằng các ngài đã hiểu cả. Đúng thế, nhiệm vụ chủ yếu nhất của chung ta sau chiến tranh là đào bật gốc rễ của lòng tin ở lý tưởng cộng sản chủ nghĩa. Phải, đào bật từ lý tưởng !... Và diện hoạt động thì rộng lớn vô cùng. Từ các hệ thống triết học đại diện cho những trường phái lý tưởng hiện đại nhất của sự suy nghĩ thuộc về con người cho đến những chuyện tiếu lâm phản xô-viết. Cuộc chiến đấu võ trang tạm thời kết thức, giờ đây chúng ta bắt đầu chiển tranh trên mặt trận tâm lý.
— Với nước Nga ư ? — Vô-rô-nốp hỏi.
— Với chủ nghĩa cộng sản, — Đôm-rai-tơ nhấn mạnh, — với chủ nghĩa cộng sân, hay đứng hơn là quốc tế cộng sản. Bởi sau chiến tranh chủ nghĩa cộng sản đã trở thành có thế lực trên thế giới. Vầng hào quang chói lọi đó được treo trên nước Nga vì nó đã cứu loài người ra khỏi chủ nghĩa phát xít. Việc của chúng ta là phải làm cho vầng hào quang đó tắt ngấm, và trở thành không là gì hết, một đêm tối mịt mù, một con số không. Tôi hy vọng không cần phải nói tỉ mỉ hơn là vì sao...
— Nhưng vai trò của nước Nga trong chiến tranh, — Vô-rô-nốp ngập ngừng nói. — Lịch sử...
— Đặc tính chủ yếu nhất của các bài học lịch sử là loài người rất mau quên chúng. Một nhà tư tưởng lớn đã nói như vậy. Tôi không nhớ tên ông ta, nhưng câu nói ấy quả là tuyệt cú. Trí nhớ của loài người quả là rất ngắn. Và điều ấy lại phục vụ cho chúng ta cực tốt chúng tôi sẵn sàng trả mười ngàn, một trăm ngàn đô-la cho các vị tướng Đức sẵn lòng viết hồi ký về cuộc đại chiến thế giới thứ hai, lẽ dĩ nhiên là theo quan điểm của chúng tôi. Những người đó sẽ phải chứng minh là những chiến thắng giành được ở châu Mỹ la-tinh, ở Ý là trên biển Thái Bình Dương là kết cục để mở mặt trận thứ hai, chứ không phải là nhờ ở phương Đông.
— Nhưng họ bắt đầu thế nào với sự thật là phần lớn lực lượmg quân sự Đức bị buộc chân ở mặt trận phương Đông ? — Phret hỏi.
— Cần phải chứng minh ngược lại. Thể loại hồi ức, nhất là thuộc về quân sự thường giữ lại những sự kiện rút ra từ hoàn cảnh. Như vậy cần phải tìm cho ra những sự kiện như thế và nhưng tác giả như thế.
— Tôi có thể giới thiệu với ngài những người có khả năng đúng yêu cầu. Nun-ke lên tiếng.
— Rất cám ơn ngài. Chủ yếu là hồi ức và trí tưởng tượng của các tướng Đức về các sự kiện rất hấp dẫn chúng tôi. Một vài ngày nữa, tôi sẽ sang Tây Bức. Từ giờ tới lúc ấy ngài hãy lập danh sách những người được giới thiệu.
— Sẽ có đầy đủ trước khi ngài lên đường.
— Về tất cả những điều tôi vừa nói lẽ dĩ nhiên chưa phải là nhiệm vụ của trường các ngài. Tôi vừa phác họa ra tát cả là để các ngài có được khái niệm về cuộc tấn công đại quy mô của chúng ta nhằm chống lại nước Nga. Hoạt động của các ngài chỉ thu gọn trong phạm vi các Xô-viết. Hiện giờ nước Nga đang nằm trong tình trạng hoang tàn. Theo ý kiến các nhà kinh tế học của chúng tôi thì người Nga cần năm mươi năm để xây dựng lại các thành phố và nông thôn, củng cố công - nông nghiệp nói chung và cả nền tài chính quốc gia.
— Ý kiến của các nhà kinh tế Anh quốc thì thời hạn đó ngắn hơn, khoảng hai chục năm thì phải. — Slit-xen nhận xét.
— Hai mươi năm hoặc năm mươi... đối với chúng ta đều là quá ít. Cần phải tác động làm cho người Nga hoàn thành việc phục hồi kinh tế với thời gian gấp đôi gấp ba kia. — Đôm-rai-tơ lại đập bàn. — Và cuối cùng tôi muốn nói đến nhiệm vụ cụ thể của trường các ngài. Đó là việc cản trở bước tiến của người Nga, Nhưng không phải bằng những hành động phá hoại, điều đó không có tác dụng. Bởi những kẻ phá hoại bị phát hiện rất mau chóng. Càng không phải dùng biện pháp khủng bố một số nhân vật nổi tiếng. Hành động đó chỉ nhằm làm cho nhân dân càng thêm gắn bó với cán bộ lãnh đạo của họ mà thôi. Chiến tranh, không trừ một ngoại lệ nào hết, đã làm cho các dân tộc của đất nước Xô-viết trở thành kiệt quệ. Cần phải lay chuyển lòng tin của nhân dân các nước đó để họ thấy rằng chủ nghĩa cộng sản nói chung không thực hiện được, chứ không phải là chưa thực hiện được trong tương lai gần đây. Bằng phương sách nào để đạt được yêu cầu đó ư ? Không thiếu cái để chọn đâu. Các nguồn vũ khí có một không hai sẽ vô tận. Vấn đề là ở chỗ chúng tôi và các ngài sẽ hiệp đồng tác chiến như thế nào thôi. Tôi xin nêu thử một vài ví dụ: chủ nghĩa xét lại, chống lại chủ nghĩa Mác- Lê-nin. Để hạ vũ khí của đối phương ta phải dựa vào các trường phái triết học hiện đại, lẽ dĩ nhiên phải tinh tế để khỏi lộ chân tướng từ cái nhìn đầu tiên của họ. Chủ nghĩa duy vật biện chứng nói rằng tất cả đều vận động, thay đổi. Ta phải đưa những chứng minh ngược lại. Những hướng dẫn sai lầm đều trở thành vũ khí sắc bén của chúng ta. Những tác phẩm Văn học nổi bật nhất của trí tuệ con người, và những thành công của vật lý học, sinh vật học, của kỹ thuật hay của các ngành khoa học khác cùng đều có thể khoác cho chúng thêm chiếc áo duy tâm. Hoặc với trăm ngàn hình thức khác, miễn, là có tác dụng phản tuyên truyền. Đến lúc đối phương nhận ra được thì cán cân thắng lợi đã nghiêng về phía ta rồi.
— Vấn đề là ở chỗ một tình báo viên trung bình có thể đảm nhận nổi công tác có tầm quan trọng ấy hay không ? — Slit-xeri lắc đầu vẻ nặng trĩu lo âu.
— Công việc ấy ta giao cho các phần tử ưu tú của r chúng ta: các nhà bác học, các chuyên gia. Để họ tập hợp vào một trung tâm nào đó là nguy hiểm. Trái lại sẽ có lợi hơn nếu mỗi người hoạt động phân tán ở đúng vị trí của mình theo một hệ thống chung. Nhưng cũng cần phải giữ kín một số người nào đó, để nếu cần ta có thể lợi dụng được ảnh hưởng khoa học của họ. Các ngài, cần quan sát xem có thể trông cậy được vào ai, và sử dựng họ vào việc gì ?
— Cần phải khôi phục lại một vài quan hệ ở Ma-đrit.
Nun-ke tư lự nói :
— Nhất định rồi. Chúng tôi sẽ bỏ ra một món chi phí riêng rộng rãi để các ngài sử dụng vào mục đích đó. Tất cả những việc ấy đều có lợi cho nhà trường cả. Bây giờ tôi trở lại những ví dụ cụ thể hơn. Bản chất con người vốn thích hưởng lạc. Ta hãy gắng tìm cách làm dịu đi, giảm nhẹ những mối lo lắng, buồn phiền của họ bằng cách: có người thì thích tôn giáo, có người dùng rượu đốt cháy cổ họng mình, người khác lại tìm thú vui trong chơi bời trác táng, cũng có người thích vùi đầu vào công tác và cho đó là liều thuốc tốt nhất. Lúc này nhân dân Nga đang lâm vào tình trạng khó khăn nặng nề. Chúng ta hãy cố gắng làm sao cho loại người yêu lao động càng ít càng tốt. Nào là quả phụ bị mất chồng trong chiến tranh... nào cô gái trẻ bị lừa lọc lầm lẫn trong tình yêu... nào chàng thanh niên chưa tìm ra được chỗ đứng của mình trong xã hội... Hãy dẫn họ đến với ý nghĩ nên hướng về Chúa. Hãy tập họp họ vào một tổ chức nào đó. Nếu chưa có tổ chức đó thì hãy thành lập đi! Người Xla-vơ thích ca hát bên cốc rượu. Hãy nhắc cho họ như trước chiến tranh: họ được tự do nấu loại rượu ngon như thế nào. Kẻ say thì đến cả chuyện nắm sừng quỷ họ cũng chẳng từ — người Nga thường nói như vậy. Vấn đề ở chỗ ta khéo lái: ai là quỷ ? Hãy nắm vững là người Nga, người U-cra-i-na, người Bi-ê-lô- ru-xi-a có thói ưa thích hài hước. Đấy! Chúng ta hãy tìm cách thỏa mãn tính dân tộc của họ bằng cách: hãy giúp cho các nhà khôi hài, hóm hỉnh thuộc hàng đống chuyện tiếu lâm, và các giai thoại hóm hỉnh, làm cho lòng tin của họ về hiện tại và tương lai bị lu mờ, và vì thế sức sản xuất cũng lụn tàn. Một chuyện cười ý nhị sắc sảo chỉ trong giây lát được truyền đi nhanh chóng. Đôi khi còn do những thanh niên mẫu mục nhất của chính quyền Xô-viết đem phổ biến. Miễn là câu chuyện không lộ liễu. Câu nói thông dong giữa những người Nga «Bán cha vì một trận cười» cũng không phải không có ý nghĩa.
Ngài đừng cười. Ngài hiệu phó. Người Đức các ngài không hiểu được điều đó đâu. Từ cơ thể của đồng bào ngài chỉ tỏa ra mùi trại lính, và cao lắm cũng chỉ giải trí được cho các bà nấu bếp mà thôi. Những chuyện cười và các giai thoại là loại vũ khí khổng lồ. Đối với một người nó thâm nhập một cách êm thấm... qua một người khác, nó bắt đầu gợi lên mọt cái gì đó và cái gì đó chính là chất xúc tác đặc biệt của ý thức chống Xô-viết.
Phret cảm thấy ghê tởm đến tắc cả họng. Dường như bản thân anh đang lặn ngụp bì bõm trong dòng nước thối tha bẩn thỉu của cống rãnh...
Hãy nén lòng. Dù sao thì ta vẫn là người cười sau cùng kia mà. — Anh tự an ủi mình — Ta tò mò muốn biết rồi mặt ngươi sẽ nhăn nhó ra sao, nếu sau này ngươi được biết mẩu giai thoại thú vị nhất: ngươi đã lật những con bài tẩy trước mắt ai...»
— Các ngài cũng thừa biết rằng, — vị khách say sưa tiếp, — nguồn hy vọng của các dân tộc trên thế giới là thanh niên. Chúng ta cần phải làm sao cho bọn cộng sản phải thất vọng về điều đó. Tuổi trẻ là tầng lớp nhạy cảm nhất trong nhân dân. Và lớp trẻ đó chúng ta chinh phục dễ như bỡn, họ dễ bị mê hoặc, dễ rơi vào bẫy nhất. Hãy truyền bá ý thức hoài nghi vào tâm hồn họ, để họ đừng thấy ý nghĩa của những mục đích cao cả. Hãy hướng trí tưởng tượng của họ vào cuộc sống ăn chơi sa đọa, đưa họ vào thế giới tự do như nhưng điệu nhảy cuồng loạn, lối ăn mặc hở hang khiêu khích, những bài hát, đỉệu nhạc du dương ru ngủ vv... Nói chung con cái thường hay mâu thuẫn với cha mè. Hãy lợi dụng điểm đó, xúi giục bọn trẻ chống đối các thế hệ đàn anh. Tôi có thể nêu ra hàng tá các ví dụ cụ thể đó. Nhưng đó không phải là mục đích của cuộc nói chuyên hôm nay. Tôi muốn nhắc các ngài một điều, trong quá trình cuộc chiến tranh tâm lý chống lại chủ nghĩa cộng sản này, chúng ta phải nhanh trí trong việc lựa chọn các phương tiện sao cho bọn tuyên truyền cộng sản không theo kịp bước tiến của chúng ta. Nghĩa là phải làm cho bọn chúng luôn luôn bị động bởi chúng ta! Bây giờ thì hẳn các ngài rõ là vì sao tôi lại cho là trường này lạc hậu rồi chứ !
Một vài giây im lặng.... Đã biết tính nóng nảy thô lỗ của vị khách nên không ai chịu lên tiếng trước.
— Tôi muốn được nghe, ý kiến của các ngài, — Đôm- rai-tơ sốt ruột.,
— Thật là phi thường, — Nun-ke thốt lên với vẻ thán phục phóng đại quá đáng. — Những quy mô của sự hình dung lôi cuốn tôi. Tất nhiên cho tới nay chúng tôi cũng đã thực hiện có kết quả một số việc trên lĩnh vực này.
— Một công việc vụng về! Bây giờ thì tôi mới vỡ lẽ công việc đã qua chẳng đáng giá một xu, Vô-rô-nốp lắc đầu vẻ chán nản.
— Tôi rất mừng là ông già đã nhận ra được điều tệ hại ấy. Sắp tới nhiều việc phụ thuộc vào ông già, một trong những bạn đồng sự của khoa Nga. Chỉ có điều số lượng thành viên của lớp ngài quá ít, cần phải bổ sung thêm càng sớm càng tốt.
— Tôi đã báo cáo với ngài nhiệm vụ sắp tới của Phret, — Nun-ke vội vã nhắc, — Điều đó cho phép...
— Ngài nghĩ tới những sĩ quan cũ của quân đội Vla- xổp phải không? Một bổ sung tuyệt diệu đấy! Phret, bằng bất cứ giá nào ngài cũng phải thi hành bằng được nhiệm vụ đó. Rõ chứ?
— Rõ.
— Lúc nào ngài khởi hành?
— Sáng ngày kia. Tất cả đã sẵn sàng. — Viên hiệu phó báo cáo.
— Các ngài đừng chậm trễ nữa. Như thế cũng đã mất khá nhiều thời gian rồi đấy. Dù ta có giấu quân Vla-xôp kỹ đến thế nào đi nữa thì phái đoàn Xô-viết cũng vẫn có thể vượt được các ngài. Môt số dấu hiệu cho biết rằng họ đã cài vào nhóm đó một điệp viên. Ngài đã nhắc Phret về chuyện đó chưa?
— Đã. — Slit-xen nói.
— Tôi hy vọng các ngài hiểu rõ chúng ta cần phải cẩn thận trong việc chuyển chỗ số quân đó như thế nào.
— Xin ngài yên tâm.
— Vậy thì chúc mọi điều may mắn tốt đẹp. Còn về việc đánh quyền Anh thì nhất định chúng ta sẽ thử sức đấy, Phret! Ta còn thừa thì giờ. Vì sau khi từ nước Đức trở sang tôi sẽ bỏ neo lại đây với các ngài một thời gián dài. Về danh nghĩa thì tôi là cố vấn của hãng «Am-stơ-rông» đang kiểm tra về mặt phát triển trồng trọt và xuất khẩu gỗ. Mà loại đó ở đây thì nhiều vô tận. Bây giờ chủng ta hãy đi ăn cơm tối vì tôi đã đói như con chuột nhắt ở nhà thờ rồi. Ở nước Nga người ta thường nói như vậy phải không?
— Nghèo như chuột nhắt ở nhà thờ và đói như chó sói, — Phret chữa lại.
— Ngài Đôm-rai-tơ ngài cho phép một cậu hỏi chứ ? — Bỗng Vô-rô-nốp lên tiếng.
— Ngài cứ hỏi.
— Ngài không nhận ra tôi ư ? Ngài không nghĩ rằng chúng ta đã từng gặp nhau sạo ?
— Ở đâu nhỉ ?
— Cứ cho là ở Thụy Điển vào mùa thu năm 1942.
— Im đã, im đã... ngài đi cùng vài một hoàng thần...
— Còn ngài thì đưa một nhân vật cao cấp đội tên là Ban.
— Ngài có biết ai ẩn náu dưới cái tên đó không? Có hay không? Chỉ trả lời cái đó thôi, ta không nên để lộ tên thật của ông ta.
— Tôi có cảm thấy.
— Ồ, nếu những cuộc bàn luận đó mà thành công thì bản đồ thế giới ngày nay đã khác hẳn, — Đôm-rai-tơ nói vẻ tiếc rẻ thành thực. — Nhưng bọn Nga đã phá vỡ mọi kế hoạch của chúng ta.
— Chúng tôi không được phổ biểu về bẩn chất của các cuộc đàm phán, — Vô-rô-nốp thú thật.
— Dễ hiểu thôi! Bởi đó là cuộc đàm phán về hòa bình khu vực không hơn không kém... nhóm đối lập với Hít-le muốn rảnh tay tự do chỉ huy mặt trận phía Đông. Đáng tiếc là việc không thành gì cả... — nói tới đó vị khách lẳng lặng tiến ra cửa cùng với Nun-ke và Slit-xen, không một lời chào hỏi. — Bỗng hắn sực nhớ: — Tôi quên nhắc ngài chúng ta còn gặp nhau ở nước Đức, ngài Phret ạ. — Hắn chữa ngượng.
— Xin lỗi ngài, tôi không hiểu là việc riêng hay là...
— Có lẽ tôi có thể giúp ngài được chút gì chăng ?
— Tôi không rõ là tình thế sẽ đổi thay ra sao. Có thể tôi không thể rời khỏi trại nữa kia.
— Như vậy tôi sẽ tới thăm ngài. Ngài không phản đối chứ ?
— Tôi rẵt mừng.
Nếu Đôm-rai-tơ đọc được những ý nghĩ của Phret, hẳn sẽ không chờ đợi cuộc gặp gỡ tại nước Đức.