Giữa Những Hiệp Sĩ Đen

Lượt đọc: 256 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Có Nhiều Loại Ảnh Thêu

❊ ❊ ❊

CÓ NHIỀU LOẠI ẢNH THÊU

    Không có loại sách hướng dẫn nào có thể cho ta một tấm ảnh trung thành về một địa phương, hay một cảnh sắc nào đó. Không phải do các tác giả đã mơ hồ hoặc thiếu thực tế trong việc sưu tầm biên soạn các ảnh chụp và tài liệu viết. Bộ mặt của các thành phố trong các sách hướng dẫn thường đẹp hơn trong thực tế, đồng thời cũng sứt mẻ, bởi nó mất đi những nét chi tiết, những đặc điểm mà nếu thiếu nó, ta sẽ không thể nào cảm thấy được sự hài hòa đồng nhất.

    Sau lúc nói chuyện với Ha-ry, Phret bước ra khỏi cổng khách sạn và anh ngạc nhiên thấy rằng, cái thành phố sinh động này rỏ ràng không cân đối với sự hình dung của anh về nó qua sách hướng dẫn...

    Những ý nghĩ liên tiếp thoáng qua óc anh, rồi biến mất. Ngày hôm nay đã chồng chất lên anh quá nhiều suy nghĩ làm anh muốn vỡ óc. Ngoài ra anh còn muốn gửi bức thư càng sớm càng tốt cho Cuốc. Rồi càng phải đắn đo xem nên đối phó thế nào vơi Ha-ry, và khám phá xem những lời thồ lộ của hắn nhằm mục đích gì ?

    Các phố Phret đi qua đều rất đông đúc nhộn nhịp. Điều đó vừa gây khó khăn vừa tạo thuận lợi cho anh. Như thế anh dễ lẫn mình trong đám đông, nhưng cũng lại khó kiểm tra xem anh có bị theo dõi không ? Nhiều lần anh dừng lại trước các tủ kính bày hàng hay một tòa nhà kiến trúc cổ hấp dẫn để tạo hoàn cảnh xem mình có an toàn không ? Anh nhận thấy không có ai theo dõi anh cả.

    Đây là quảng trường Pu-er-ta-đơ-Sôn mà người Tây Ban Nha đặt cho nó một cái tên thơ mộng là « cổng mặt trời». Cái quảng trường khổng lồ được bao quanh bằng những tòa nhà cao sáng lấp lánh trông như một trái tim truyền máu cho các mạch giao thông đường phố, Quảng trường Pu-er-ta-đờ-Sôn là trung tâm thủ đô Mađrít, từ đó tỏa ra mười đại lộ thẳng tắp rộng thênh thang nơi mà các loại xe cộ lại, qua không một giây chậm trễ. Phret ngắm chiếc đài phun nước, rồi rẽ sang một phố ồn ào nhất, phố Ca-le-đen An-ca-Ja.

    Đến đêm thì những luồng gió khô khốc nóng cháy ban ngày dịu đi. Chỉ trên các ngọn cây thỉnh thoảng lay động rì rầm như tiếng thở dài mệt nhọc của một ngày qua. Dường như chính màn trời đêm đang sáng dần lên bởi những vì sao nhấp nháy đã tỏa ra cái không khí mát mẻ dễ chịu này. Từ dưới trông lên các vì sao lập lòe như ánh lửa ma trơi ẩn hiện trên vòm trời. Và thứ ánh sáng ẩn hiện đó càng mờ dần đi, bởi ở đây trên cổng các tòa nhà, cửa hiệu rực rỡ thứ ánh sáng của những bóng điện lớn đủ màu sắc, phản chiếu vào các tủ kính bày hàng lấp lánh trên các hiệu ăn, tiệm cà-phê, khách sạn và những lâu đài...

    Phret đi đạo hai bên hè phố, anh lưỡng lự dừng lại. Anh còn phải kiếm một chiếc phong bì. Ngoài ra lại thấy khát ghê gớm. Hay ta rẽ vào một hiệu cà-phê nào vậy,

    Có lẽ ngài sĩ quan muốn thưởng ngoạn thành phố chăng ? — Một giọng nói tiếng Đức sai bét cất lên bên cạnh anh.

    Phret vội nhìn... Một người thấp bé, gày gò đang đứng gần anh. Dưới chiếc mũ cói người đó để lộ chiếc trán dô hơi lõm ở hai bên thái dương và một mái tóc đen lòa xoà. Hai con mắt gần giáp nhau hấp háy trong hốc mắt sâu, bộ mặt dài trông có vẻ mệt mỏi, kiệt sức.

    — Bác là ai và tại sao gọi tôi là ngài sĩ quan ?

    Phret hỏi giọng không lấy gì làm thiện cảm lắm.

    — Tôi lái xe tắc-xi và nhận thấy ngài mới tới Ma- đrit lần đầu, có đứng thế không ạ ?

    — Nhưng vì sao bác lại cho tôi là sĩ quan ?

    — Ồ, dạo này ờ đây có nhiều người như thế — vẻ nhạo báng gần như lộ liễu ẩn trong câu nói của ông ta. Có lẽ người tài xế cũng cảm thấy mình hớ, nên nói thêm: — Ngài thông cảm cho... tôi muốn nói là đã có những sĩ quan Đức...

    Giọng nói ông ta lức này đã hoàn toàn lãnh đạm. Nhưng Phret vẫn cảm thấy trong ánh mắt ông ta thoáng lên một tia lửa mỉa mai.

    — Bác đã đoán đúng, quả là tôi muốn xem qua thành phố một chút. Còn cái danh hiệu mà bác đã gán cho tôi thì tôi đành phải làm bác thất vọng thôi...

    — Thế thì càng tốt !

    — Sao lại «càng tốt»? — Phret mỉm cười với vẻ thiện cảm không giấu giếm. Mỗi lúc anh càng thấy thích con người mới gặp này, Ông ta có vẻ không ưa gì bọn sĩ quan phát-xít đã trốn sang Tây Ban Nha để tránh những trừng phạt vì tội lỗi tày đình của chúng — Bác không ưa thích các sĩ quan, hay nói chung là ghét cả những người Đức chúng tôi ?

    Người tài xế ném mọt cái nhìn dò hỏi lên người Phret.

    « Ngươi là ai, và vì sao lại căn vặn ta ? » — ánh mắt ông ta như có ý hỏi — « Ngươi dân lao động bình dị Tây Ban Nha nghĩ như thế nào thì điều đó có dính líu gì đến ngươi, liệu ta có thể hoàn toàn chân thật với ngươi mà không phải ân hận không ? »

    — Tôi đã thấy nhiều loại người Đức rồi Ông ta nói lảng — Tôi tôn trọng những khách du lịch đến chiêm ngưỡng thành phố của chúng tôi, nhưng lại không thích nhửng hành khách mà... nhưng thôi... tóm lại tôi không thích, thế thôi.

    — Hôm nay tôi không có ý định đi chơi lâu, dù vậy cùng sẵn lòng đi dạo một lát. Xe của bác ở đâu ?

    — Mời ngài! Đối diện ngay đây thôi !

Phret qua đường tự tay mở cửa xe và ngồi vào phía trước :

    — Xe Mer-xê-đet phải không ?

    — Ồ, ngài thành thạo các loại xe đến thế ?

    — Cũng biết qua tí chút thôi.

    — Tôi không tin như thế. Còn về chiếc xe này thì bên ngoài trông cà khổ là vậy, chứ máy móc đều mới nguyên cả. Nó chạy khỏe như ngựa.

    — Thế thì bác hãy thắng cương con ngựa này đi.

    Chiếc xe êm ái chuyển bánh và lao nhẹ trên đường nhựa. Người tài xế liếc nhìn Phret qua khóe mắt sâu thẳm.

    — Ngài có cảm thấy nó chạỵ êm đến thế nào không ? Rất tiếc là trong thành phố xe không thể đi hết tốc độ. Nếu không ngài sẽ thấy chiếc xe trông bên ngoài xấu xí này có thể chạy đua với tất cả các loại xe kiểu mới nhất đấy! Chính tôi đã đổi tất cả cho nó kể từ chiếc đinh ốc — Đôi bản tay chai sạn lướt nhẹ trên vô-lăng — Ngài muốn đi đâu bây giờ, thưa ngài ?

    — Theo bác thì nên đi đâu ?

    — Nếu ta tiếp tục theo hướng này thì sẽ đến Pra-đô.

    — Ta hãy để đến mai vì nội dung của các viện bảo tàng hấp dẫn tôi hơn là bên ngoài.

    — Bắt đầu từ viện bảo tàng trở đi có những đại lộ lớn tuyệt diệu. Cứ tối đến là không thể nào chen chân ở đó được nữa.

    — Thế thì lạy Chúa! Tôi không thích những chỗ quá đông đúc ồn ào.

    — Hay ngài đến khu thành phố cổ vậy. Có lẽ ngài muốn thấy nhà hát, lâu đài của các vua chúa và nhà chứa vũ khí chăng ? Cả những ngôi mộ của bốn mươi tư ông vua Tây Ban Nha và bức tượng của kỵ sĩ Phuy-lốp đệ tứ nữa... hầu hết các khách du lịch đều say mê gần như bị thôi miên vì nó đấy.

    — Thôi được, bác đưa tôi đến trình diện với các ông vua vậy. Nhưng chúng ta không sai phạm nội quy vì quá muộn thế này chứ? Và Xe-nhô Ô-li-va-ri-đư sẽ không lấy đầu ta phải không ?

    — Những người sống còn nguy hiểm hơn nhiều, thưa ngài.

    — Đúng vậy, để mừng điều đó chứng ta hãy hút thuốc lá vậy — Phret lấy thuốc lá ra và chìa cho người tài xế một điếu.

    — Nhưng ngài cũng chỉ còn có ba điếu trong bao...

    — Rồi sẽ giải quyết sau. Cũng may là bác đã kịp thời nhắc tôi điều ấy, nếu không tôi sẽ chịu nhịn hết cả đêm nay. Ta có thể mua thuốc ở dọc đường chứ ? .

    — Lẽ dĩ nhiên là mua được.   '

    — Vậy bác giúp tôi mua hai bao! À, với một chiếc phong bì màu xanh nữa. Tôi hoàn toàn quên là phải gửi một bức thư khẩn. Ở nhà họ sẽ tha hồ sốt ruột. Bác mua hộ cho mấy con tem nước ngoài nhân thể.

    — Vậy chúng ta sẽ đi thêm chút nữa.

    Xe đi được khoảng hai trăm mét người tài xế hãm phanh xe lại và nhanh nhẹn nhảy xuống đất.

    — - Tôi sẽ mua nhanh thôi, cũng cùng loại thuốc lá thế này phải không, thưa ngài ?

    — Nếu không có loại này, bác mua xì-gà cũng được.

    Tôi tò mò muốn được biết hương vị của xì-gà Tây Ban Nha thế nào.

    « Và nếu không phải tình cờ ông ta đến phố Ca-le đen An-ca-la ? — Phret tự vấn khi người tài xế vừa đi khuất — Ông ta có vẻ là người tốt, nhưng ai biết được... Hãy nghĩ lại từng bước đi của mình sau khi ra khỏi khách sạn xem... »

    Người tài xế quay lại nhanh chóng. Phret đã hoàn toàn yên tâm.

    Cảm ơn bác về bao thuốc lá, nhất là về chiếc phong bì nữa — Anh nói giọng vui vẻ — Tôi sẽ gửi ngay. Vợ tôi một người đàn bà tuyệt điệu, nhưng phải một tật là hay ghen. Tôi mà chậm viết thư thì có trời biết là cô ấy sẽ nghĩ gì ?...

    — Chẳng phải chỉ có ngài gặp bà vợ hay ghen thế đâu. Tôi đây, như ngài thấy đấy, đã quá tuổi năm mươi rồi, và cũng chẳng phải là một A-pô-lô1, thế mà bà nó nhà tôi cũng thường hay lồng lộn lên vì ghen bóng ghen gió đấy — Ông ta bối rối mỉm cười, khẽ phẩy tay một cái, rồi vội nắm lấy vô-lăng.

    Phret đã bỏ thư vào một hòm thư gần nhát. Bây giờ anh hoàn toàn yên tâm và đã có thể dành thì giờ suy nghĩ về câu chuyện của Ha-ry làm anh rất lo ngại.

    Hắn ta muốn gì nhỉ ? Một vụ khiêu khích chăng ? Không có lẽ. Cả Slit-xen lẫn Ha-ry đều không giở đến thủ đoạn ngây thơ cổ lỗ sĩ đến thế đâu. Tên kia thì cáo già, còn Ha-ry cũng chẳng phải loại cừu non gì. Hắn lại rất tự nhiên ở đây, chứng tỏ không chỉ lần đầu hắn được phái đến Ma-đrit. Giọng nói hắn có vẻ không giả tạo mà đôi tai tình báo tinh tường đã phát hiện ra. Nghĩa là lòng chân thật của Ha-ry đã bắt nguồn từ sự xáo trộn tâm tư tình cảm mà ra. Có lẽ sự kích động của ma men làm hắn quên thận trọng. Nhưng điều gì đã thúc đẩy hắn liều lĩnh đến thế ?...

    Trại tù binh và những hang thú ở đó lại trỗi dậy trong anh! Tiền đã dồn bọn chạy trốn vào phạm vi thế lực của nó. Bằng bất cứ giá nào cũng phải xoay ra tiền để chạy trốn để ẩn náu vào một nơi chắc chắn nào đó sau chiến tranh, để lánh càng xa càng tốt những nơi mà mỗi một chiếc cột một nhành cây, bụi cỏ, một hòn sỏi đều như nhắc đến vạn triệu con người vô tội bị hành hạ bắn giết !

------------------

    1. Chỉ thần mặt trời của Hy Lạp thời trung cổ, vị thần đại diện cho vẻ đẹp của người đàn ông.

Những sĩ quan chạy trốn đó có khả năng làm mọi việc trong cuộc săn đuổi tiền bạc này. Có lẽ Ha-ry cũng bị cơn sốt nóng vì tiền ấy lôi cuốn để đảm bảo cho tương lai của mình chăng ? Lòng tham đã trỗi dậy làm hắn mất trí, vì trị giá các tài liệu quí báu có thí giúp hắn làm giàu... và mất luôn cả tính năng phán đoán của hắn, nên hắn buộc phải tìm đồng lõa... Bởi rõ ràng nếu không có Phret đồng tình thì Ha-ry sẽ không thực hiện được tốt cái mộng giàu sang. Nếu hắn không muốn thủ tiêu anh.

    — Ta đang 4 cạnh lâu đài nhà vua đấy — Người tài xế cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của anh — Tôi dừng xe lại nhẻ.

    — Chỉ vài phút thôi, tôi muốn xem bức tượng của Phuy-lốp đệ tứ. Họ bảo là nó rất quyến rũ.

    — Khách du lịch bốn phương rất hào hứng về nó đấy !...

    — Thế còn bác ?

    — Ngài biết đấy! Tôi không hiểu gì về nghệ thuật điêu khắc. Cũng có thể là nó rất đẹp, nhưng mắt tôi đã nhìn quen rồi. Song có điều mỗi lần thấy bức tượng là có một cái gì đó bắt tôi phải suy nghĩ. Đôi bàn tay kẻ nặn ra bức tượng mới tuyệt diệu làm sao. Ngài sẽ nhìn thấy ngay bây giờ đây.

    Phret và bác tài xế đến chỗ bức tượng. Quả là con tuấn mã đang cất vó nhảy lồng lên như chỉ tựa vào hai vó sau. Bức tượng đồng dài sáu mét ấy có vẻ như đang lơ lửng trong không gian vậy.

    Phret đi vòng qua đài kỷ niệm xem từ những tầm nhìn khác nhau.

    — Tôi hoàn toàn tán thành với bác. Thật khó tin cái gì đã duy trì nó. Và nếu chúng ta nghĩ rằng một trong chính những nhà vua đã đẩy nước Tây Ban Nha vào con đường suy đồi cả về kinh tế lẫn chính trị lại được vinh dự nhận những đài kỷ niệm vĩ đại như thế này !... Tôi không xúc phạm đến lòng yêu nước của bác chứ ? — Phret thân mật hỏi.

    — Ngài không nói xấu gì về dân tộc Tây Ban Nha cả. Và tôi hy vọng ngài cũng chả nghĩ xấu về Tây Ban Nha... Còn nói về các nhà vua ư? ... Nếu bây giờ chúng ta làm hồi sinh bất cứ bức tượng nào ở đây và hỏi xem họ đã làm gì để có được những tài sản vô tận và những lâu đài kỳ diệu này, đã hành hạ tàn sát bao nhiêu mạng người... thì xe-nhô ạ, tôi cho rằng trời sẽ đổ sập xuống đầu và đất sẽ nứt ra dưới chân họ. Mỗi lần đi qua chiếc giàn thiêu người ở quảng trường là y như rằng tôi lại nghe thấy mỗi một hòn đá vẫn còn rên rĩ kêu trời...

    — Ý nghĩ của bác thật giống tôi xiết bao. Tôi cũng vừa nhớ lại chuyện ấy xong. Hầu như tôi thấy lại trước mắt mình một bức vẽ sinh động lạ lùng. Tôi nhớ hình như đó là tác phẩm của Di-si, mà một lần thầy giáo dạy sử của chung tôi đã mang đến lớp. Bức ảnh vẽ về năm tín đồ tà giáo bị kết án thiêu sống. Cái cột mà họ bị buộc chặt vào đã bén lửa. Số người bị thiêu ngạt thở quằn quại trong làn khói. Một cây thánh giá đen treo trên đầu họ như một lưỡi gươm thanh trừng... Tôi nhớ như in. Không phải, không phải những chi tiết của cái chết kinh khủng kia làm tôi đau đớn, mà là khuôn mặt của cô gái, một trong những người bị kết án. Cô gái mặc bộ đồ trắng từ đầu đến chân, cánh tay giơ cao lên trời, nhưng cái cử chỉ nhói lòng đó và nét mặt của cô gái không biểu lộ vẻ tuyệt vọng cầu xin, mà lại thể hiện sự chống đối lại cái kẻ dựa trên quan điểm tôn giáo để kết án mình, là Chúa. Hình ảnh đó khắc sâu vào tâm khảm thơ ngây của tôi, đến nỗi cho tới nay đôi khi tôi vẫn thấy lại cô gái ấy trong mơ... dường như lúc đó tôi đã linh cảm thấy mình sẽ gặp một cô gái như vậy... Ồ, họ rất giống nhau đến cả nét mặt nữa... Cô ấy cũng bị bọn cuồng tín nghiền nát dưới bánh xe vận tải.

    — Phret im bặt. Trong giây lát anh đã mở của con tim và vô tình thốt ra những lời không nên nói. Và vì thế anh cảm thấy day dứt ghê gớm. Hồi ức về cái chết của Mô-ních còn sống nguyên vẹn trong anh...

    Người tài xế dường như cũng hiểu được tâm trạng của người khách đêm kỳ quặc này! Và biết rằng những kỷ niệm cũ đôi khi trỗi dậy trong lòng mọi người là việc thường xảy ra. Và những lức như thế kẻ được chứng kiến cần phải im lặng, mà không nên hỏi han căn vặn.

    — Xin ngài tha lỗi cho, vì tôi đã vô tình làm thức dậy trong ngài những kỷ niệm không được vui. Có lẽ chúng ta nên rời khỏi nơi đây đến chỗ nào vui hơn đi. Ngài thấy đấy, tôi không phải là người biết tiếp chuyện cho lắm.

    — Trái lại, chính số phận đã run rủi cho tôi được gặp bác đấy. Ở nơi xa lạ người ta thương cảm thấy mình đơn độc. Vả, cũng không phải bất cứ ai cũng có thể nói chuyện cởi mở hết lòng được. À, tên bác là gì nhi ?

    — Tên tôi là Giăng Lô-pe-dơ, xe-nhô ạ! Hôm nay tôi cũng có cái may mắn đặc biệt. Rất ít khách du lịch coi dân lao động chúng tôi là người và cho là đáng nói chuyện với chúng tôi.

    — Nào, thế thì ta nên củng cố mối quen biết của chúng ta vậy nhé. Tôi đã nghe hơi đói rồi, chủng ta hãy tới hiệu cà-phê, bác không từ chối chử ?

Giăng Lơ-pe-dơ nhìn lướt qua bộ áo quần của mình, giọng thì thâm :

    — Tôi mặc áo quần lếch thếch thế này, những hiệu cà-phê sang trọng họ tống cổ tôi ra mất! Và như vậy thì ngượng đến chết giữa những người khách cầu kỳ sang trọng ở đó.

    — Vậy bác hãy đưa tôi đến nơi nào người ta không quan tâm đến trang phục của bác vậy.

    — Nhưng còn ngài, ngài sẽ không lấy đó làm khó chịu chứ ?

    — Trái lại, đối với tôi như thế càng thú vị hơn...

    — Thế thì tốt, ta đi vậy.

    Cũng như mọi lúc, anh không dễ dàng gì trốn khỏi kỷ niệm về Mô-ních. Anh nhắm mắt lại và hình dung thấy nàng ngồi bên anh trong bộ áo váy trắng rất hợp với nàng. Mắt Mô-nic long lanh sung sướng và hạnh phúc biết bao, khi họ đi dạo quanh thành phố. Anh sẽ làm tất cả điều gì có thể làm được để ưu tư đừng bao giờ đến với nàng. Mô-nich không thuộc loại, ngươi chỉ biết có hạnh phúc riêng tư ích kỷ. Anh sẽ đưa Mô- nich đến quảng trường nơi ba mươi lăm ngàn người trong số nửa triệu người đã bị thiêu sống này. Để nàng thấy được rằng chủ nghĩa phát-xít ngày nay đã bắt nguồn sâu đến đâu trong lịch sử. Hiện giờ bọn phát-xít lại sử dụng các phương pháp hỏa hình và không những chỉ thiêu đốt có hàng vạn, mà hàng triệu người vì định kiến giống nòi chứ không phải về tín ngưỡng tôn giáo như trước nữa. Và cung chẳng ai lường đươc trong tương lai chúng sẽ còn xây nên những lò thiêu người đến thế nào nữa để dìm loài người trong tro bụi...

    — Ta đến nơi rồi, xe-nhô ạ !

    Giăng nhanh tay mở cửa xe đợi Phret hước ra, rồi nhường anh đi trước và theo sau anh vào hiệu.

    Cửa hiệu to họ bước vào dày đặc người và tiếng ồn ào. Những cây hồng nguyệt quế, cây cọ và những dây leo lạ mắt trồng trong những chậu lớn ngăn các bàn tách riêng ra, càng làm tăng thêm cái cảm giác đông đúc, đồng thời lại bảo đảm kín đáo an toàn cho những vị khách muốn trao đổi tâm tình riêng tư. Giăng nhận ra một chiếc bàn trống và chạy vội đến đó trước.

    — Ngài tha lỗi, vì tôi sợ người khác chiếm mất chỗ. Ngồi ờ đây ta sẽ thấy thoải mái dễ chịu hơn.

    Phret đặt cà-phê cho mình và món ăn cho bác tài xế, rồi theo thói quen anh bắt đầu quan sát kỹ những chiếc bàn lọt vào tầm mắt. Bỗng anh như thoáng giật mình, cau mày vẻ suy nghĩ...

    — Ngài gặp người quen phải không ? — Giăng hỏi.

    — Không, chỉ phút đầu tôi tưởng là quen thôi. Cái ông hói trán có khuôn mặt chữ điền vừa gợi cho tôi nhớ tới một người bạn.

    Giăng nhìn sang.

    — Ngài nghỉ ở đâu, xe-nhô ? Trong khách sạn phải không ?

    — Đúng, ở khách sạn Gu-a-đa-ra-ma.

    — Ra thế, lão ta quản lý khách sạn mà ngài nghỉ lại. Tôi thấy lạ không biết lão ta tìm gì ở đấy ? Người ta đồn đại rất: nhiều về lão ta đấy! Một con người vui tính; song tôi chẳng khuyên bất cử ai tin ở lão ta.

    — Về việc ăn uống nhất định tôi sẽ không tin lão ta nữa ròi. Cho tới bây giờ mồm tôi hãy còn cay xè vì bữa cơm chiều nay ấy.   

    Phret cười vẻ thoải mái tự nhiên, mặc dù tim anh đã dập dồn dập liên hồi. Anh đã nhận ra người ngồi đối diện với lão quản lý khách sạn là Ha-ry.

    Ngay lập tức cà-phê gần như mất vị trong mồm Phret. Vì sao hai tên này lại đưa nhau tới nói chuyện ờ đây mà không phải ở khách sạn? Ha-ry vội đến với cô gái đã hẹn. Thế ra cô gái ấy là quản lý khách sạn sao ? Nhìn vào thái độ của chúng, ta có thể thấy cuộc nói chuyện không được ôn hòa cho lắm. Tên hói đang ra sức mặc cả chứng minh điều gì đó với vẻ hằn học, nhạo báng. Còn Ha-ry thì rụt cổ lại làm đôi vai vốn hẹp càng hẹp thêm. Hắn cúi sát về phía tên hói, gần như nằm phủ phục trên mặt bàn và thì thào một câu gì đó... Tên hói gật đầu ba lần liền tỏ ý tán thành và đập bàn tay xuống mặt bàn cũng ba lần như vậy.

    Trong lúc ngồi ăn với Giăng, Phret vẫn bí mật liếc mắt về phía chúng, mỗi lúc anh càng thêm lo ngại: chung đang bàn việc gì ? Phải chăng chúng đang mặc cả về số giấy tờ kia ? Hay chúng muốn khử anh chăng ? Đấy! Lão hói dùng hai nắm tay chồng lên nhau chém chém xuống mặt bàn và nhe răng như răng chó sói. Ha-ry cười rung cả vai, gù lưng xuống vẻ tôn trọng đối với lão. Rõ ràng là chúng đã thỏa thuận xong... và. lão hói đã đứng dậy. Lão ta ném lên bàn mấy tờ giấy bạc, hất đầu gọi bồi, rồi đi dọc về phía cửa không một lời chào hỏi. Có lẽ lão vào buồng vệ sinh ? Nhưng không, người ta rất ít khi quay trở lại khi đã thanh toán tiền xong. Ha-ry cũng chậm rãi đứng dậy. Hắn liếc nhìn về phía cửa ra vào, rồi nhẹ nhàng cất bưức...

    Phret chừng như vô tình làm rơi chiếc khăn ăn và anh cúi xuổng nhặt, Qua khuyủ tay anh thấy Ha-ry đi như người mộng du...

Đợi một lát anh cũng đứng lên.

    — Tôi đau đầu, Giăng Lô-pe-đơ ạ! Cảm ơn bác về buổi tối dễ chịu này, nếu ngày mai ta lại liếp tục cuộc tham quan Ma-đrit thì cũng thú. Bác có thể gọi tê-lê-phôn cho tôi vào mười rưỡi, được không ?

    — Ồ, vâng, rất sẵn sàng thưa ngài.

    — Vậy đây là số điện thoại buồng tôi - Phret trao cho ông ta mảnh giấy — Và bây giờ thì bác đưa tôi về,

    Mười lăm phút sau anh đã đứng ở ban-công buồng mình và nghe những tiếng động văng ra từ phòng Ha-ry.

    — Ha-ry, ngài đã ở nhà rồi ư?

    Tôi sang ngài ngay đây! Hắn kêu lên và thò đầu ra cửa sổ.

    Phret chưa kịp vào buồng, thì Ha-ry đã đứng ở ngưỡng cửa.

    — Thế nào, cô gái Tây Ban Nha đã buông tha ngài sớm thế kia ư ?

    — Khó khăn lắm tôi mới thoát được đấy. Cô ta cứ tưởng tôi sẽ dọn đến ở ngay với cô ta cơ đấy — Ha-ry ngáp dài vẻ mỏi mệt — Tôi không đến nỗi khờ khạo để cô ta chài đâu.

       — Chắc ngoài cô gái ra ngài cũng có khá nhiều người quen ở đây phải không ? Và, cũng chẳng phải lần đầu ngài tới Ma-đrit chứ?

    — Đúng, tôi có tới nhiều lần. Nhưng toàn là để giải quyết những việc khẩn cấp cả. Đến rồi lại đi ngay... Tất nhiên tôi vẫn tạo thì giờ để làm quen với bọn con gái. Tôi khuyên, ngài không nên bỏ lỡ cơ hội, bởi ai biết được lúc nào chúng ta lại có thể ra khỏi trường. Hay là ngài cũng đã ranh mãnh chộp được một cô ả nào rồi ? Ngài vừa về phải không ?

    — Tôi chỉ phí thời gian vào những tấm ảnh thêu

    chết tiệt kia thôi... Tôi sục vào các cửa hàng đồ cồ, nhưng cuối cùng vẫn phải về tay không. Những tấm đẹp thì họ đòi quá đắt, còn loại rẻ hơn thì hiển nhiên là xấu rồi... Tôi phải gọi điện thoại cho Nun-ke để ông ta gửi thêm tiền mới xong.

    — Ngài cứ mua bằng tiền riêng, rồi về thanh toán với ông ta sau vậy.

    — Có điều là trong túi tôi lại không có nhiều tiền. Nun-ke đã trao cho tôi số tiền đi đường đến buồn cười. Ngài có thể cho tôi vay một số đô-la được không ?

    — Với điều kiện là hôm nay tôi thắng ở bàn bi-a.

    — Hôm nay ngài còn muốn đi nữa ư ? 

    — Chả lẽ tôi lại co ro trong buồng cho đến sáng hay sao ?

    — Thế chủng ta cùng xuống đi. Tôi chưa ăn tối mà.

    — Tôi sửa soạn xong ngay đây.

    — Tôi cũng rửa tay một tí.

    Trong buồng tắm Phret lấy tờ giấy năm mươi đô-la khỏi ví, xem xét cẩn thận dấu số của nó, rồi ghi vào mặt sau của tay áo. Anh cũng không biết tại sao mình, làm như vậy. Một ý nghĩ đang lờ mờ hình thành trong cân não anh.

    Ngược lại với tiệm cà-phê Phret đã vào lức nãy, hiệu ăn của khách sạn rất thanh nhã thoải mái. Đó đây chỉ một vài người khách sang trọng ngồi nhởn nhơ bên bàn và những tên bồi béo tốt chạy lăng xăng lặng lẽ quanh họ. Dàn nhạc đang chơi một ca khúc du dương êm ái, ánh sáng nhạt của đèn nê ông càng làm chơ đêm như mát hơn một cách dễ chịu.

    — Thật là thoải mái - Phret lẩm bẩm khi bước vào nhà ăn.

    Anh đứng lại giây lát tay nắm tay Ha-rỵ, làm như là để ngắm kỹ gian phòng. Anh muốn xem tên quản lý khách sạn và Ha-ry chào nhau ra sao. Nhưng cả hai vờ như không quen biết nhau. Hắn chỉ liếc đôi mắt lạnh lùng về phía họ, rồi quay đi tiếp tục ra mệnh lệnh cho những tên bồi bàn. Còn Ha-ry thì ngay đến nhìn về phía hắn cũng không. « Chúng giấu quan hệ » — Phret xác định.

    Sau bữa ăn, anh hoàn toàn tin vào sự nhận xét của mình. Tên quản lý khách sạn và Ha-rỵ không hề tỏ ra có quen biết nhau. Và, Ha-ry cũng không ngồi lâu sau bữa ăn.

    — Mong ngài tha lỗi, vì tôi để ngài ngồi lại một mình — Hắn giải thích — Tôi đi thử vận hạn của mình xem sao. Bàn bi-a ở đây thật tuyệt, còn tôi thì chơi cũng không đến nỗi tồi cho lắm...

    Phret còn ngồi nán lại một chút, rồi gọi bồi trả tiền.

    — Rất tiếc tôi lại không sẵn tiền lẻ — Anh nói và rút tờ giấy bạc năm mươi đô-la trao cho tên bồi.

    Phret thấy tên quản lý tính tiền. Giấy ngân hàng thì hắn không cho vào hộp tiền mà đút vào túi. Điều đó không có gì lạ. Giấy bạc đô-la chỉ xuất ra có rất ít ở thị trường mà thôi... Thế nhưng... ? Nếu điều suy luận của anh không phải là không có cơ sở thì sao ?

    Sự ức đoán ấy suốt cả buổi tối không để anh được yên. Anh nằm dài trên giường thử đọc sách, rồi lại lật từ điển, nhưng các dòng chữ cứ lướt qua nhốn nháo trước mắt anh. Anh đành phải xếp sách sang bên. Anh vòng tay dưới đầu và trở lại câu hỏi đã giày vò đầu óc anh suốt cả ngày, mặc dù anh đã cố tình tránh nghĩ đến nó.

    Nếu anh đã phạm một sai lầm không thể cứu chữa nổi, khi anh không trả lời cho Ha-ry lúc hắn bắt đầu càu nhàu về số phận cùng cực của cả hai thì sao ? Đúng ra lúc đó cần phải lưu tâm nhiều hơn, phải khai thác Ha-ry bắt hắn phải lật nốt những con bài bí ẩn kia ra. Thế là anh đã có thể lợi dụng tình thế và bây giờ đã có thể thoát khỏi cái trường chết tỉệt này lẫn Nun-ke và Slit- xen, đã có thể tạm ẩn mặt ở đâu đó. Chắc chắn Ha-ry có những mối quan hệ bí mật. Và sau đó sẽ tìm cách vượt biên giới Pháp. Giăng trông có vẻ tử tế, chắc ông ta cũng sẽ giúp đỡ...

    Nghĩa là anh có thể phủi bụi ở chân và rửa tay sạch sẽ như một người vô tâm mà nói rằng những kế hoạch của trường « hiệp sĩ » thì có dính líu gì đến tôi. Nói cách khác là chưa làm nên trò trổng gì anh đã tháo lui, trong khi do tình cờ anh đã lọt vào được trung tâm các sự kiện chứ gì ? Không, rút lui bây giờ hãy còn quá sớm !

    Nhưng như thế thì nên đối xử với Ha-ry thế nào đây ? Và phải chăng hắn dám liều lĩnh đẩy mình tới bước đi nguy hiểm kia thật ư ? Điều đó có nghĩa như một phương trình nhiều ẩn số vậy... Hiện giờ chỉ có điều này là chắc chắn: Ha-ry muốn lợi dụng những giấy tờ để kiếm lợi. Nhưng vì cớ gì hắn lại giấu quan hệ với tên hói dù chỉ mới cách đây vài tiếng hai đứa còn đang chén chú chén anh với nhau. Có lẽ tên hói chỉ là kẻ trung gian. Còn kẻ chủ mưu lẽ dĩ nhiên không xuất đầu lộ diện. Muốn cướp đoạt những giấy tờ đó hoặc chúng phải thỏa thuận với người bảo quản nó, hoặc thủ tiêu người đó. Ha-ry là một tên thất chí đang mưu cầu cuộc sống giàu sang, hắn đang ham tiền. Không có lý từ trường đi, hắn lại mang theo nhiều tiền... Được cuộc ở bàn bi-a ư ? Có thể thế. Nhưng còn chuyện bọn kia có thể dùng những món tiền ứng trước cho hắn để buộc hắn phải làm việc cho chúng không ? Có thể thế lắm.

    Liệu Ha-ry có cho anh vay tiền không ? Nhất định hắn sẽ cho vay, bởi hắn cần phải ru ngủ tính cảnh giác của anh dù phải hy sinh đôi chút về vật chất. Và như vậy thì ngay hôm nay hắn đang cần tiền...

    Phret nêu lên những sự kiện, rồi đem cân nhắc mọi khả năng diễn biến sắp tới để có phương pháp sống thích hợp. Anh sực tĩnh khi có tiếng gỗ cừa, Ha-ry gần như lao vào với điếu xì-gà trên môi...

    — Hê-lô, Phret! Ngài vẫn chưa ngủ à ?

    — Như ngài thấy đấy! A ha! Hôm nay ngài hút thứ xì-gà thượng hảo hạng thế kia ư ? Để mừng cái gì vậy ? Ngài thắng phải không ?

    — Đúng, tôi thắng. Chính vì thế tôi mới vào đây. Ngài cầm lấy, năm mươi đô-la, đủ chứ ?

    — Hoàn toàn đủ, rất cảm ơn ngài. Nhưng ngài bận lòng làm gì, sáng mai ngài trao tiền cho tôi vẫn không muộn cơ mà !

     — Ồ, lời hứa là lời danh dự! Tôi tôn trọng tình bằng hữu của chúng ta. Ngài xem đấy, tôi còn mang cả một chai rượu để chúng ta uống mừng sức khỏe cho kẻ thua cuộc của tôi đấy. Hắn đã hẹn ngày mai sẽ trả miếng tôi. Nhưng tôi cam đoan với ngài, tôi cảm thấy tiền hắn đang rủng rinh ở túi tôi rồi - Ha-ry đập tay vào túi Brandi loại một đấy, tôi rót cho ngài nhé?

    — Chỉ một ít thôi. Chắc ngài đã hiểu tôi ít dùng rượu. Hôm nay chính là vì niềm vui thắng lợi của ngài đấy.

    Ha-ry rót đây tận miệng cả hai cốc. Hắn trao cho Phret một cốc, cốc còn lại hắn ngửa cồ dốc cạn đến giọt cuối cùng.

    — Thật là quỷ tha ma bắt cái tâm trạng dễ thay đổi của con người. Chỉ một chút may mắn là ngay lập tức tôi đã nhìn thế giới bằng cặp mắt màu hồng rồi. Tôi đến là xấu thói, đã nói lăng nhăng bao nhiêu điều xuần ngốc với ngài. Tôi hy vọng ngài không cho câu chuyện vớ vẩn đó của người say có một tầm quan trọng nào nhé. "

    — Tôi còn chưa mất hết khả năng phán đoán đâu. Chắc ngài còn nhớ là lúc đó tôi không hề nói một tiếng nào. Nếu tôi cho là thật thì...

    —Tôi hiểu... Và tôi có thiện cảm với ngài ngay từ phút đầu quả không phải là vô ích. Nghĩa là tôi đã không hề nói gì và ngài cũng đã quên hết, đúng thế chứ ?

    — Hoàn toàn như vậy.

    — Thế thì chúng ta uống thêm cốc nữa để mừng sức khỏe của ngài.

    — Như vậy không nhiều quá ư ?

    — Ta lại càng ngủ ngon chứ sao. Nào, ngài cạn cốc đi.

    Phret nâng cốc lên.

    — Với một điều kiện là tối nay ngài không mở một dàn nhạc hỗn hợp như đêm vừa rồi.

    — Ngài đừng khiển trách tôi nữa! Ngài thấy đấy, ngay lập tức theo lời yêu cầu của ngài tôi đã chuyển sang phòng khác rồi còn gì... Và tôi cũng muốn lăn xuống giường làm một giấc bây giờ đây. Chúc ngài ngủ ngon giấc !

    Khi Ha-ry ra khỏi buồng, Phret đứng dậy khóa trái cửa lại và sau đó bắt đầu quan sát tờ giấy bạc của Ha-ry vừa trao. Số của nó trùng với số ghi sau tay áo anh !

    Cả đêm hôm ấy Phret hầu như không chợp mắt. Chỉ gần sáng anh mới ngủ thiếp đi, nhưng khoảng chín giờ thì tê-lê-phôn đã réo ầm ĩ :

    — Ngài Phret đấy phải không ?

    — Đúng, tôi đây.

    — Herr Nun-ke có đánh điện cho tôi về những chiếc ảnh thêu.

    — Và... ?

    — Ông ta yêu cầu tôi giúp đỡ ngài. 

    — "Thật là tuyệt! Vậy chúng ta có thể gặp nhau ở đâu, vào lúc nào?

    — Đúng mười một giờ tôi sẽ đợi ngài ở quãng trường Xô-rơ-te-dơ, bên cạnh bức tượng Xec-van-tes. Ngài đừng đến muộn đấy ? — Giọng lão ta như ra lệnh, một thương nhân thường ít khi nói như thế.

    Đúng mười giờ rưỡi Giăng Lô-pe-dơ gọi điện thoại.

    — Ta bắt đầu tham quan chứ, xe-nhô ?

    — Chương trình của tôi có thay đổi đôi chát. Lúc mười một giờ tôi cần phải gặp một người quen ở quảng trường Xô-rơ-te-dơ. Bác đưa tôi đến đấy và đợi tôi nhé. Tôi sẽ không bắt bác đợi lâu đâu.

    — Xin tùy ngài xe-nhô ạ !

    — Bác tính thế nào để ta đến đấy lúc mười một giơ kém năm nhé.

    — Vâng, tôi sẽ chọn con đường ngắn nhất.

    Phret đến nơi hẹn đúng lúc. Người ta đã đợi anh từ trước. Một người đàn ông tuổi trung bình, dáng điêu bệ vệ sang trọng đang đi dạo gần đó. Nhìn thấy Phret, người ấy quay lại đi thẳng về phía anh.

    — Nếu tôi không nhằm thì ngài là Herr Phret phải không ? — Ông ta hỏi với giọng như một người quen cũ lâu ngày gặp lại.

    — Vâng, chính tôi.

    — Ngài lại đây, chúng ta ngồi xuống một chút.

    Họ đi khỏi hức tượng và người lạ mặt nặng nề ngồi xuống chiếc ghế và lấy mùi-soa thơm phức lau chiếc cổ đỏ ửng, mắt nhìn Phret với vẻ tò mò của kẻ bề trên.

    — Nóng khiếp — Ông ta vừa càu nhàu vừa cho khăn vào túi.

    — Tôi không thấy nóng lắm.

    — Tới tuổi của ngài... — Chẳng biết vì sao ông ta lại ném lên Phret một cái nhìn giận dữ... lát sau ông cất giọng khô khan — Các việc không được tốt. Cả kế hoạch đã thay đổi. Sáng mai ngài sẽ nhận bức ảnh thêu ở sân bay và trở về ngay lập tức! Còn ngài thì cũng đừng đau đầu vì người khác làm gì.

    — Xin lỗi, tôi không hiểu ngài muốn nói gì ?

    — Ngài có muốn thấy E-xo-ran không ?

    — Đáng lẽ ngài phải bắt đầu bằng câu này mới phải. Thú thật tôi đã lo ngại, vì ngài gọi điện thoại vào giờ bất thường này.

    — Các điều kiện đã thay đồi.

    — Tôi không hỏi điều gì đã xảy ra, nhưng mà...

    — Tôi thích sự thận trọng của ngài. Tôi viện lý do vào con số của tờ giấy bạc Nun-ke đã trao để ngài mua ảnh thêu 53-72-14. Ngài hãy xem kỹ và, kiểm tra lại.

    Phret chậm rãi lấy tờ đô-la ra khỏi ví và mở ra còn chậm hơn nữa.

    — Đáng lý ra các ngài có thể hiểu là nó còn có một vai trò khác nữa. Nói đúng ra là tôi đã đem đổi...

    — Nghĩa là đây không phải tờ đô-la đó chứ gì ?

    — Không, chính nó đấy! Tôi đã thử... Đây ngài xem — Anh lật tay áo lên chỉ cho người lạ mặt xem những con số anh đã ghi.

    — Thú vị đấy! Như vậy ngài cũng có điều nghi ngờ phải không? Ngài đã đổi tiền ở đâu và bằng cách nào nó quay lại túi ngài ? Ngài đừng bỏ bất cứ một chi tiết nào, chuyện rất quan trọng !

    — Tôi đã đổi tiền ở nhà ăn của khách sạn. Sau đó lại nhận được từ Ha-ry với danh nghĩa cho vay.

    — Điều gì bắt ngài nghi ngờ, và ngài vay tiền của Bra-un nhằm mục đích gì ?

    — Ngẫu nhiên tôi được chứng kiến Ha-ry và tên quản lý nhà ăn khách sạn ờ một hiệu cà-phê loại tồi. Điều đó làm tôi để ý nghi ngờ.

    — Điều đó biểu lộ trực giác của ngài rất phát triển. Nhưng vì sao ngài cũng vào đó với tên tài xế ? Đó không phải là cách cư xử xứng đáng cần thiết của một sĩ quan !

    Anh tài xế biết nói tiếng Đức. Anh ta tạm thời làm phiên dịch cho tôi. Và tôi cũng không treo bảng yết trên ngực tôi là sĩ quan !

    Phret hơi cáu vì lối truy hỏi bề trên đó. Và thái độ đó không lọt được mắt người kia.

    — Thôi được, thôi được - ông ta nói vẻ nhân nhượng — Kể ra ngài đã hành động đúng và tôi chẳng có quyền gì để gặng hỏi ngài cả. Trái lại còn ngợi khen sự thận trọng của ngài. Nhưng từ nay trở đi thì ngài hãy hành động theo chi thị của tôi, rõ chứ ?

    — Như thế càng làm cho tình thế của tôi thêm dễ dàng hơn. Tôi xin tuân lệnh ngài.

    — Trong hôm nay, không, ngay bây giờ ngài hãy quay về khách sạn và lại đổi tờ giấy bạc này ờ nhà ăn khách sạn.

    — Có ngay.

    — Từ sáu đến bảy giờ Ha-ry phải trực bên máy điện thoại, một mình hắn.

    — Tôi nên viện vào lý do gì ?

    — Ngài hãy để mảnh giấy ơ thường trực rằng ngài có thể về muộn và nhờ hắn thay mặt hộ. Hẳn hắn sẽ rất, vui lòng, bời điều này hoàn toàn phù hợp với điều mong muốn cửa hắn ta.

    — Tôi phải làm gì khi đã đổi xong tờ đô-la ?

    — Tùy ngài, sáng mai ngài sẽ hay, còn từ giờ tới lúc đó thời gian là của ngài. Tôi chỉ yêu cầu sau tám giờ tối ngài hãy quay lại khách sạn.

    — Tôi nên đối xử với Ha-rỷ ra sao ?

    — Ngài sẽ không còn gặp lại hắn nữa đâu.

    — Tôi sẽ gỉai thích việc này với Herr Nun-ke thế nào ?

    — Chả thế nào cả. Ngài hãy viện vào mệnh lệnh của tôi là hết. Bây giờ thì... — Ngươi khách lạ uề oải đứng lên và đưa hai ngón tay lên thái dương chào, rồi thong thả đi ra quảng trường một cách thoái mái như người đi dạo mát.

Phret còn ngồi rốn lại tí nữa. Anh trở nên trầm lặng khó hiểu.

    « Nghĩa là tối qua đã có người theo dõi, ôi mình ngốc quá » !

    Cái ý nghĩ mình đã lầm về một con người làm anh bực tức với chính mình. Điều anh ức đoán có lẽ chính Giăng là người anh có nhiều thiện cảm lại là đầu mối của sự phản bạn làm anh càng thấy nặng nề. Tất nhiên lão tài xế cũng chẳng có thể nói gì được về anh, ngoài những chuyện vặt. Tuy nhiên anh thấy cần phải tỏ rõ thái độ với lão ta. 

    — Tôi muốn trở lại khách sạn — Anh nói giọng cộc lốc và ngồi vào xe.

     Giăng gật đầu và kịp thấy người khách vui tính dễ thương của mình đâm ra cáu kỉnh, vì vậy bác ta không dám bắt chuyện.

    — Tôi đợi chứ, xe nhô ?

    — Phải, đợi khoảng nửa giờ.

    Phret không lên buồng ngủ, chỉ vào ăn vội cái gì đó và lần thứ hai lại đổi tờ đô-la... Lần này tên chủ nhìn Phret vẻ lưu tâm. Anh đành phải chào hắn từ xa, anh vui vẻ nói :

    — Xin lỗi, tôi không có tiền lẻ;

    Tên quản lý vẻ sốt sắng, niềm nở như không có điều gì xảy ra.

    Tấn kịch câm trong tình thế này làm anh thấy nhẹ nhõm. Vì tự nhiên người ta đã cất khỏi vai anh cái gánh nặng vô hình nào đó. Bây giờ thì anh không cần phải nghĩ ngợi gì đến nó nữa. Thật là sảng khoái.

    Lức ngồi vào xe anh đã bớt cáu kỉnh.

    — Trước tiên hãy đưa tôi tới nơi nào xa hơn một chút, như ngoại thành ấy! Nội thành tôi đã thấy, giờ tối muốn nhìn chiếc « cổng sau » của nó.

    Giăng mỉm cười :

    — Ngài có biết ở đây người ta gọi ngoại thành là gì không ? Là vành đai gai của Ma-đrit đấy.

    — Cái tên có ý nghĩa. Chỉ có điều tôi chưa hình dung nó đúng đến đâu.

    — Rbi ngài sẽ thấy — Giăng đặt chân dận ga, chiếc xe lao nhanh qua cầu. Cả hai người đều im lặng. Giăng thì tế nhị giữ ý, còn Phret thì vì bực bội với ý nghĩ về sự đánh giá sai con người này. Cuối cùng anh không nhịn được.

    — Hôm qua sau khi tôi về bác còn đi đón khách có lâu không, Giăng ? — anh hỏi.

    — Không, thật cám ơn ngài, hôm qua tôi kiếm được khá lắm. Nên từ khách sạn tôi đến thẳng sở cảnh sát và về nhà.

    — Bác tới sở cảnh sát ?

    — Vâng, tôi là người có tên trong sổ đen của họ. Sau khi ra tù ngày ngày tôi phải đến trình điện với họ tôi đã chở những ai và đi đến những đâu...

    — Và bác rất thích được làm việc đó ?

    Phret hỏi không giấu giếm vẻ coi thường. Giăng đỏ mặt. Bàn tay bác ta nãy giờ vẫn nhẹ nhàng lướt trên vô-lăng, bỗng nắm chặt đến tái đi.

    — Ngài đừng đánh giá thấp tôi, xe-nhô ạ! Tôi không phải là một tên chỉ điểm. Mà bắt buộc phải tuân theo thủ tục đó để kiếm bát cơm mà thôi. Nếu không tôi sẽ mất việc. Ngài hãy tin tôi, xe-nhô ạ! Trước con mắt tôi ngài đã tỏ ra là một con người khác hẳn...

    Trong ánh mắt Giăng lộ rõ vẻ đau đớn tuyệt vọng làm Phret mùi lòng.

    « Nhưng nếu đây là một thủ đoạn mới để đưa ta vào tròng thì sao ? — Phret tự hỏi mình, nhưng ngay lập tức anh xóa bỏ ý nghĩ đó, vì xấu hổ với chính bản thân mình - Không có gì khó chịu hơn khi lòng ngờ vực luôn luôn ám ảnh trong tâm hồn con người. Và nếu ta không nhìn sâu vào thực tế, rất có thể ta sẽ làm tồn thương đến tâm hồn một người khác... »

    — Bác thông cảm cho tôi, Giăng nhé ? Những tiếng « Sở cảnh sát » làm tôi nhìn bác lệch đi. Không phải vì tôi có gì lôi thôi dính líu đến họ đâu. Chẳng qua tính tôi không ưa chỉ đơn thuần dựa vào pháp quyền, bạo lực và những cái khác tương tự, thế thôi... Thế ở đó họ căn vặn cả về cuộc dạo chơi cửa chúng ta chứ ?

    — Vâng, đặc biệt là họ cứ gạn hỏi mãi là vì sao ngài lại thết đãi tôi. Tôi giải thích là vì ngài không biết tiếng Tây Ban Nha... Xe-nhô, ngài hãy tin là đến một lời thừa họ cũng đừng hòng chờ đợi ở cửa miệng tôi. Tôi chỉ nói chúng ta đi xem những đâu và hết.

    Nỗi đau lòng chân thành của Giăng trước sự nghi hoặc của Phret khiến Phret cảm thấy như hất được khỏi vai một gánh nặng.   

    — Thôi ta hãy gác chuyện đó lại, tốt hơn hết bác hãy giải thích cho tôi rõ, vì sao ngươi ta lại gọi ngoại thành là « Vành đai gai » đi thôi.

    — Vì ở đó khí hậu mùa đông rất lạnh và nhiều gió, mùa hè thì cháy bỏng và nhiều gió chẳng kém. Những cơn gió nóng bỏng làm se khô da thịt con người. Vả lại còn vì cả việc cung cấp nước rất thiếu nữa. Hồi xưa Ma-đrit phát triển rất chậm. Khoảng giữa thế kỷ vừa qua Ma-đrit chỉ có độ hai trăm nghìn dân. Sông Man-sa- na-res thì ít nước và luôn bị khô cạn vì nóng. Nhưng từ khi người ta xây dựng sông đào để giữ nước từ đỉnh Gu-a-đa-ra-ma thì tình hình thay đổi hẳn. Thành phố phát triền nhanh ghê gớm. Những công viên xuất hiện, còn các biệt thự tuyệt diệu thì cứ như nấm chui ta khỏi lòng đất ấy. Các toà nhà mới liên tiếp được xây dựng. Lúc đó vành đai gai bắt đầu xuất hiện. Vô số những túp lều lụp xụp ra đời, Có lẽ tất cả các thành phố lớn khác đều không giống như thế. Ta nên nhớ rằng phần lớn các công ty xây dựng kiến thiết ở Ma-đrit đều là công ty Toại nhỏ. Hàng năm có đến hàng trăm công ty nhỏ như thế vỡ nợ. Nói theo kiểu chúng tôi là bị cháy. Và người mà mới hôm qua còn có việc làm hôm nay đã thất nghiệp. Đối với những người như thế thì một túp lều xiêu vẹo cũng còn là một giấc mơ không thể nào vươn tới được. Trong thực tế thành phố đã phát triển lớn gấp hai mươi lần, nhưng chẳng ai quan tâm đến ngoại thành cả.

Chỉ lát sau Phret đã thấy rõ là Giăng không phóng đại thêm chút nào cả. Từ trung tâm thành phố có thể gọi là thiên đường người ta như rơi thẳng vào địa ngục của cuộc sống ngoại ô. Nhân dân ở đó đang ngắc ngoải giữa bệnh tật, bẩn thỉu và rác rưởi tanh hôi đến lợm người. Không, ở đây không phải là cuộc sống.

    — Tôi đã từng thấy ngoại vi của thành phố Beclin, Pa-ri và nhiều thành phố lớn nổi tiếng khác, đã đọc về những xóm trại nghèo khổ của Niu-Oóc, Chi-ca-gô, nhưng cũng chưa tương tượng nổi có những nơi như thế này !

    Phret ngạc nhiên thốt ra.

    — Ở đây còn là khá, ngoại thành phía bắc còn kinh khủng hơn nhiều — Giăng thở dài.

    Phải, « vành đai gai». Cái tên hoàn toàn thích hợp với cuộc sống ở đó. Nhân dân Tây Ban Nha bị bóc lột, bị phản bội và được coi như những món hàng hời lại là đại diện cho những « vành đai gai » ấy.

    Phret dự tính dành nửa ngày cho viện bảo tàng prađô, nhưng bây giờ sau những điều vừa chứng kiến anh không tự quyết định được nữa. Anh biết: lúc này đối với anh tất cả những tác phẩm đều có vẻ giả dối, lừa đảo, tự nhiên anh thấy mất cảm hứng với chúng. Bởi có một bức tranh nào hiện thực bằng cuộc sống anh đang chứng kiến !

    Phret dùng bữa trưa giản dị ở một hiệu ăn nhỏ dọc đường, rồi trở về công viên Ca-sa-đen Campô và đi tiếp qua khu đại học.

    — Tôi có cảm giác là ở đây đã xảy ra những cuộc chiến đấu giữa Mađrit phải không ?

    — Phải, đúng vậy, thưa ngài. Nhưng hôm nay tôi không tiện nói. Có lẽ chứng ta còn có dịp gặp nhan lần nữa trong âm, đời và lúc ấy...   

    Gần khuya Phret mới từ giã Giăng. Anh mệt mỏi vì đi nhiều và vì những cơn xúc cảm, liên tiếp. Giăng siết chặt tay ngươi hành khách kỳ diệu của mình :

    — Xe-nhô, một lần nữa tôi mong ngài đừng nghĩ xấu về tôi! Là ngươi dân lao động tôi chưa bao giờ phản bội bất cứ ai cả...

    — Tôi không hề còn chút ngờ vực nào cả... bạn ạ.., Phrei nhấn mạnh hai chữ sau cùng.

    Mắt Giăng sáng lên vẻ hàm ơn chân thật. Trước khi bước vào phòng mình, dù sao Phret cũng thử gõ cửa phòng bên cạnh. Không có ai trả lời anh cả.

    Đột nhiên anh thấy toàn thân mệt mỏi rã rời và hoàn toàn bị giấc ngủ đánh gục. Khi chuông điện thoại réo anh tưởng mình mới chỉ ngủ có một tiếng. Nhưng ánh nắng sớm đã chênh chếch chiếu rọi cả cửa sổ, điện thoại vẫn réo gọi ầm ĩ.

     — Ngài chui vào đâu đấy ?

     Một giọng nói hách dịch quen thuộc vang lên.

    — Tôi ngủ say quá, ngài thông cảm, tôi không ngờ ngài gọi điện thoại sớm thế.

    — Ngài xuống đây ngay lập tức. Tôi đang đợi trong ô-tô đấy,

    Còn đang ngái ngủ, Phret không nghĩ ra được vì sao người ta giục gấp thế. Ba phut sau anh thay xong áo quần và vội vã bước ra cổng khách sạn.

    Người khách lạ hôm qua đợi anh trong chiếc xe Pho sang trọng.

    — Va-li của ngài đâu ? — Ống ta hỏi thay câu chào!

    — Tôi hiểu theo câu «xuống ngay» của ngài. Ngài cho phép tôi lên lấy va-li và thanh toán biên lai chứ ?

    — Không có ngài thì biên lai cũng có người thanh toán rồi. Ngài ngồi vào đây. Chúng ta ra sân bay thôi.

    Phret im lặng ngồi vào xe. Họ lặng lẽ bên nhau đến mười phút. Lúc đầu người lạ mang vẻ mặt lạnh lùng cau có đột nhiên hẳn cười rộ lên,

    — Ngài cầm lấy vì chiếc va-li xúi quẩy của mình. Ông ta nói và móc ví lấy ra từ giấy bạc đô-la quen thuộc kia.

    — Tôi sẽ trao lại cho ngài Nun-ke với sự cho phép của ngài.

    — Tùy ý ngài.

    Cho tới sân bay người lạ mặt không nói thêm gì nữa. Phret cũng im lặng, vẻ bực dọc. Người ta đối xử với anh không được tốt lắm. Và anh không giấu giếm thái độ đó khi thấy họ xúc phạm đến anh.

    Đường ra sân bay vắng vẻ. Phret ngạc nhiên khi xe hãm phanh lại. cánh máy bay đã hiện ra trước mặt anh.

    Người tài xế béo phệ cắp dưới nách một bức ảnh thêu nhìn chủ chờ lệnh.

    — Anh đừng buông khỏi tay cho đến tận máy bay nhé !

    Người kia ra lệnh vắn tắt.

    — Tôi hay là bức ảnh thêu ? — Phret hỏi đầy ngụ ý, dù biết rằng cần phải chú ý tới giấy tờ.

    Người lạ mặt nheo mắt :

    — Ngài biết không, tôi rất ưa ngài đấy !

    — Vậy có lẽ ngài sẽ bảo cho tôi biết là Ha-ry đã biến đâu rồi chứ nhỉ?

    — Nếu ngài muốn đọc văn tế bên mộ hắn thì cũng quá muộn rồi — A... ha...

    Người kia cười, trả lời vẻ bí hiểm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yuri Dold-mikhajlik

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.