Người giáo viên giảng kỹ thuật chưa bao giờ nói chuyện trực tiếp với Đôm-rai-tơ. Đôm-rai-tơ không thông thạo về kỹ thuật vô tuyến, nhưng lại không muốn thú nhận trước cấp dưới. Vả lại sắp tới sẽ có một nhà chuyên môn từ Niu Oóc sang là người hắn có thể hoàn toàn tin cậy do Tổng hành dinh của cơ quan tình báo đề cử. Chỉ hôm nay trong trường hợp cần thiết hắn mới cho gọi tên Vai- xơ béo trắng như con lợn ỉ tới. Cứ mỗi lần thấy tên này là Đôm-rai-tơ lại lợm giọng khó chịu. Rõ ràng là ánh mắt lạnh lùng của cấp trên cũng góp phần làm cho Vai-xơ bối rối. Tên thiếu úy Ghe-xta-pô cũ nay luôn luôn mất bình tĩnh, đâm ra lúng túng trước nhân vật cao cấp hơn hẳn. — Theo hiệp ước, được ký giữa Tây Ban Nha và cưòng quốc Đức. — Vai-xơ nói líu cả lưỡi, — thì khu vực được đánh dấu bắng con số bốn trăm ba mươi bảy thuộc về chúng ta, tức là thuộc khu vực của trường hiệp sĩ. — Hắn trải tẩm bản đồ ra đất trước mắt thủ trưởng. — Đừng có đứng sừng sững trước mặt tôi như cây cột ấy! Anh hãy ngồi xuống, — Đôm-rai-tơ cáu kỉnh gắt. Vai-xơ lại càng luống cuổng hơn nữa. — Xin lỗi ngài, — hắn lắp bắp nói và ngồi xuống mép ghế. — Tiếp tục đi — Theo điều khoản thứ tư tôi đã có hân hạnh vừa nói ở trên... — Anh không thể nói gọn hơn được sao? Bỏ tất cả các câu «tôi đã có hân hạnh» khách sáo rẻ tiền ấy đi! — Xin tuân lệnh! Trong khu vực này những người xuất thân là Tây Ban Nha không có quyền đến lập cư... — Ta hãy nói ngắn gọn là người Tây Ban Nha được không ? — Không, các người xuất thân là Tây Ban Nha kia... — Vai-xơ đánh bạo phản đối. — Bà Mê-nen-đô cũng không phải nguon gốc Tây Ban Nha và chỉ một mình bà ấy với con gái và người phục vụ là được ngoại lệ. Ngoài ra cha An-tô-ni-ô cũng có giấy ra vào. Ông ta cũng... — Tiếp tục! — Khu bốn trăm ba mươi tám được hưởng quyền bất khả xâm phạm. Cảnh sát Tây Ban Nha không thể can thiệp vào bất cứ sự kiện nao xảy ra trong địa hạt này, chính vì vậy mà nhà trường hoàn toàn chịu trách nhiệm về khu vực của mình. — Tôi chán ngấy bài mở đầu lòng thòng của anh. Vậy mời anh hãy nói về chiếc vô tuyên bí mật kia thôi. — Theo hiệp ước... — Anh cứ lặp đi lặp lại mãi, như «gà cồ ăn quẩn cối xay ấy», rõ ràng là theo hiệp ước rồi ! — Nhà trường có quyền sử dụng vô tuyến điện. Với điều kiện các nhà chức trách Tây Ban Nha có thẩm quyền được biết về thời gian và làn sóng của các buổi phát... — Nghĩa là các trạm vô tuyến của ta đều bị đăng ký cả ? ' — Đúng vậy ! — Kể cả làn sóng ? — Vâng! — Máy vô tuyến mật hoạt động trên làn sóng nào? — Xin ngài nhìn vào hồ sơ, ở đó ghi rõ không phải trên làn sóng của ta, — Vai-xơ đặt xuống trước mặt thủ trưởng tập hồ sơ và bản mật mã bắt được của máy vô tuyến bí mật. Bản mật mã gồm những con số dài dòng. — Phản gián Tây Ban Nha chưa giải thử à ? — Khi tôi lên máy hay ở Bác-xe-lô-na thì họ chưa giải được. — Đây là lần đầu phát hiện ra đài vô "tuyên bí mật trong địa hạt này à ? — Đúng vậy, nhưng... — Nhưng gì nữa? — Xin phép ngài cho tôi được nói tỉ mỉ hơn, tôi không thể tóm tắt được. — Quỷ tha ma bắt anh đi, nói thể nào được thì cứ nói, nhưng mà chớ dài dòng quá. — Đôm-rai-tơ càu nhàu. Vai-xơ sửa lại tư thế ngồi và bắt đầu : — Tối nào tôi cũng làm nhiệm vụ từ mười đến mười hai giờ ở trạm sóng ngắn đang ký số mười. Ngày mười bảy tháng mười một năm ngoái, lúc mười một giờ mười lăm phút thì, xin lỗi ngai, tôi bị hắt hơi và vô tình tay tôi làm rung một chiếc cần nào đó của máy. Trong nháy mắt tai tôi nghe rõ một con số mười sáu chia hai và sau đó thêm vài số nữa có thể đó là phần cuối của một buổi phát. Vì sau đó dù chú ý đến đâu, tôi cũng không nghe thêm được gì... — Trên làn sóng thế nào hở? — Đôm-rai-tơ đập tay xuống bàn trên tập tài liệu trước mặt. — Hoặc là anh dở hơi, hoặc anh cho ta là đồ ngốc ? Hãy bao cáo cho chính xác! — Vô cùng đáng tiếc là lúc đó tôi bị hắt hơi và vô tình... — Đồ ngu xuẩn! Ngài có thể tự hào về các sĩ quan của ngài đấy, ngài Nun-ke ạ! Viên hiệu trưởng nãy giờ im lặng... bỗng nhảy dựng lên khỏi ghế và suýt nữa nhảy xổ vào tên Vai-xơ đang sợ chết xanh chết xám cả người... — Sao anh không báo cáo với tôi ? Hắn hỏi gần như thì thào và nắm chặt tay lại như để thu hết sức lực quật tên Vai-xơ xuống đất vậy. — Bình tĩnh! - Đôm-rai-tơ nhắc. — Tôi chỉ nghe có hai con số cuối cùng và nghĩ rằng đó là đài vô tuyến của bọn chống Phran-cô phát đi. Bởi vì loại đó ở Tây Ban Nha có nhiều vô kể. — Có thể buổi phát hôm qua cùng là của bọn cộng sản Tây Ban Nha chăng? — Ở Bác-xê-lô-na người ta giải thích cho tôi rằng những đài vô tuyến bất hợp pháp kia chỉ phát bằng tiếng Tây Ban Nha để phát các tin tức liên lạc với quần chúng thôi. Vai-xơ ướt đẫm mồ hôi nhưng không dám lấy mùi soa để lau mặt và cổ. Hắn cứ ngồi dán mắt nhìn Đôm-rai-tơ một cách chăm chú vì hắn biết rõ tính mạng hắn phụ thuộc vào tên này. Có điều hắn không ngờ là việc nhắc tới bản mật mã vô tình nắm được từ năm ngoái đã làm cho Nun-ke trở thành kẻ thù số một của hắn. Còn Đôm-rai-tơ trở thành chỗ dựa vững chắc.
Việc phát hiện ra máy vô tuyến mật của trường đã đặt quyền lợi của hai con thú đối chọi nhau gay gắt. Theo quaa điểm của Nun-ke thì Đôm-rai-tơ đã phạm một sai lầm không thể tha thứ nổi từ khi bắt đầu bổ sung học viên cho trường. Đáng lẽ phải trải qua các trạm kiểm tra các tra nhân dạng ở ngoại vi Phi-gu-ra, thì những người từ các trại lưu vong về được đưa thẳng vào trường. Nun- ke không phủ nhận rằng điều đó quả là có xúc tiến nhanh quá trình bổ sung đội ngũ nhưng do quá vội vã nên các phần tử đó không thể tin cậy hết được? có thể bọn gián điệp thù địch nhân đó chui vào trường. Trong thâm tâm Đôm-rai-tơ tán thành ý kiến của Nun-ke nhưng dù vậy hắn vẫn bướng bỉnh không thừa nhận điều ấy. Hắn không thể thú thật vì muốn tâng công, muốn xứng đáng với lòng tin cậy của cấp trên ở Niu Oóc nên sống chết gì thì đến cuối năm cũng phải tung được hàng trăm tình báo viên vào đất nước Xô-viết. Khi phát hiện ra máy vô tuyến điện mật của trường, Nun-ke nhắc lại sự bất đồng đó của hai người từ buổi đầu. Đôm-rai-tơ tự vệ bằng cách phản công lại rằng theo hắn thì một tình báo viên địch đã bí mật lọt được vào trường từ trước. Nhưng hắn vẫn nằm im chưa hoạt động... giờ hắn mới lên tiếng liên lạc về nhà... và biết đâu hắn lại không báo cáo về kế hoạch sắp tung mạng lưới điệp viên mới của trường cho đối phường. Việc Vai-xơ báo cáo là hắn đã bắt được đoạn cuối của bản mật mã từ năm ngoái đã xác định giả thuyết của Đôm- rai-tơ và làm lung lay quan điểm của Nun-ke. Đúng là chưa có bằng chứng nào xác minh cho sự việc ấy cả, mà công tác tình báo lại thuộc vào nhóm được đánh dấu bằng chữ «K» nghĩa là kiểm tra. Đôm-rai-tơ với tư cách là thanh tra và Nun-ke là người chỉ huy công khai trực tiếp đành phải báo cáo với Niu Oóc về việc không may của trường. Và điều đó không phải là trò đùa đối với cả hai người. Nếu tên điệp viên nguy hiểm lọt vào trường từ đội ngũ bổ sung thì tai họa sẽ giáng xuống đầu Đôm-rai-tơ. Hắn sẽ bị triệu về Niu Oóc và hình phạt không tính trước được... Còn nếu tên điệp viên lọt vào trường từ trước thì Nun-ke cứ việc giơ đầu chịu báng. Trước khi Đôm-rai-tơ tới, hắn chịu trách nhiệm lãnh đạo chung cả trường... và như vậy thì con đường công danh của hắn coi như chấm dứt, thậm chí còn có thể kết thúc xấu hơn nữa. Bởi vì trong những phút cởi mở chính Đôm-rai-tơ cũng thường nói rằng chưa có ai sống sót mà thoát khỏi cơ quan tình báo Mỹ. Cuộc nói chuyện về trường hợp Vô-rô-nốp đã chứng minh điều ấy... Và lúc này ngồi trong văn phòng nhìn tên Vai-xơ toát mồ hôi mà cả hai tên đầu sỏ của trường đều tính toán đến khả năng trốn tránh trách nhiệm trong ý nghĩ. Đôm-rai-tơ sẵn sàng ôm hôn tên Vai-xơ vì vui mừng, còn Nun-ke thì chỉ muốn bóp cổ cho hắn chết ngạt. Cả hai đều biết tỏng ý nghĩ của nhau như hai kẻ kình địch nâng súng lên và sẵn sàng nổ phát súng quyết định. — Anh hãy cút đi, nhanh lên, cho đến lúc còn được tự do. — Đôm-rai-tơ xẵng giọng sau một hơi im lặng. — Xin phép ngài cho tôi được nói vài lời. — Vai-xơ rụt rè đề nghị. — Anh còn muốn gì nữa? — Dạ, tôi đã thảo luận ở Bác-xê-lô-na,.. tôi có ý nghĩ là... — Được rồi, tôi sẽ cho gọi anh sau. Vaí-xơ bước ra khỏi phòng. Đôm-rai-tơ đứng dậy vươn vai vẻ thỏa mãn ra mặt rồi bước tới gần Nun-ke. Cả hai tên nhìn chòng chọc vào mắt nhau một lúc lâu, cuối cùng Đôm-rai-tơ nói vẻ hăm dọa : — Ngài có biết điều ấy là thế nào không? — Là sự sụp đổ của một trong hai ta. Nhưng tôi muốn nói: Tôi không thuộc loại người vì sợ mà giơ tay lên trời đâu. Tôi sẽ chiến đâu đến cùng cho mà xem. — Ngài thử tưởng tượng xem, tôi còn hơn thế... — Ngài cho phép tôi bác bỏ ý kiến của ngài... — Mời ngài cứ tự nhiên cho. — Do ngài sắp xếp nên người đến Bác-xê-lô-na để giải bản mật mã không phải là tôi. Ngài đã đề cử tên Vai-xơ là một nhân viên bất lực nhất của trường... Nào, ngài làm sao có thể chứng minh được rằng lúc giao nhiệm vụ cho hắn, ngài đã không mớm cho hắn câu chuyên buổi phát nào đó vào mùa thu phải gió kia ? — Với mục đích gì tôi làm việc đó ? — Để che đậy những sai lầm nghiêm trọng của ngài về việc bổ sung học viên một cách bừa bãi, không được kiểm tra kỹ. — Nhưng tôi lại có nhân chứng. — Ai vậy ? — Chính tên Vai-xơ !
Nun-ke cười lớn. — Ngài Dộm-rai-tơ ạ! Nhân chứng đó là sự bào chữa chủ yếu của tôi. Nếu từ lâu hắn có tình cờ bắt gặp bản mật mã thật thì liệu hắn có dám giấu tôi là hiệu trưởng của trường lâu nay hay không? — Điều đó còn phụ thuộc vào nội qui ngài đặt ra...— Đôm-rai-tơ phản đối với lòng tư tin bị giảm sút. — Hắn nhận ra rằng hắn đã mừng hơi qúa sớm. Và nếu phải chiến đấu với một người như Nun-ke thì nên thận trọng... Muốn vậy cần phải có thời gian và cao tay. — Theo ngài thì ta cần phải làm gì? — Hắn đấu dịu hỏi... — Chúng ta đừng bới lông tìm vết của nhau làm gì mà hãy lo tìm thủ phạm trước đã. — Hừm !... — Bởi vì chúng ta lo lật đổ nhau thì cả trường sẽ sụp đổ ngaỵ, chuyện ấy tất phải xảy ra... mà như vậy thì chỉ có lợi cho kẻ thù chung của chúng ta thôi... — Vậy theo ngài ta nên bắt đầu từ đâu ? — Từ sự tái hiện lại các sự kiên. — Nghĩa là thế nào? — Ta nên xem lại phàn công tác tháng mười năm ngoái của nhật ký trường. Xem coi có gì làm cho tên điệp viên lạ mặt chú ý không? — Tôi hiểu. Nghĩa là trước tiên ngài muốn kiểm tra lại giả thiết của tôi. Nào, tôi rất vui lòng. Nun-ke tới két sắt lấy ra một quyển sổ đóng dấu nhiều lần bằng sáp ở các đầu giây buộc. Trên bìa để dòng chữ Anh như sau: «Tháng mười một năm 1946...» — Sao lại viết bằng tiếng Anh ? ... Đôm-rai-tơ hỏi giọng gây gổ. — Lúc đó trường đã thuộc vào quyền lãnh đạo của Niu-Oóc. Trong thực tế thì không phải tôi lãnh đạo; mà là ngài. — Nhưng không phải là tôi phát hiện ra nhóm của Prô-tô-pô-pốp với trường. — Tôi phát hiện. Nhưng chính ngài đã ra lệnh cho Hai-ghen-đôp đưa họ về ở Béc-lin đấy, ngài không nhớ à — Thôi được rồi, ta hãy bỏ cái trò thử thách trí nhớ ấy đi mà nên xem nhặt ký thì hơn. Nun-ke và Đôm-rai-tơ kéo ghế của mỗi người lại sát nhau và cúi xuống quyến nhật ký đã mở, bắt đầu theo dõi. Người khách lạ trông thấy cảnh này có thể cho rằng họ là hai người bạn thân thích đang say sưa buông mình vào một quyển sách hấp dẫn: ghế sát nhau, hai mái đầu gần như đụng nhau. Thật ra trên trái đất này không có hai người nào lại muốn cho người ngồi cạnh mình thất bại và sụp đồ đến thế. Đôm-rai-tơ dùng bút chì dò các trang qua từng dòng, từng chữ, để đừng bỏ sót bất kỳ một điểm chủ yếu nào mà Nun-ke cố tình bỏ qua. Nhưng dù Đôm-rai-tơ có xét nét đến thể nào thì trong các ngày đầu của tháng mười một cũng không có gì khả nghi đáng kể xảy ra. Toàn những nhận xét bình thường trong tuần. Cuối cùng trang số chín làm cặp mắt hắn sáng lên với câu: «Hoàn thành chiến dịch «Con thỏ» — Hắn đọc to: — Giáo sư Pê-te-xơn đã viết bài. Tiếng vang chung thuận lợi, thích ứng với niềm mong mỏi của chúng ta». Nun-ke gật gù vẻ tán thưởng theo nhịp đọc. — Đây là cái gì vậy ? Đôm-rai-tơ hỏi. — Chắc chắn là ngài đã biết tên vị giáo sư đó... ông ta đã cư xử hơi khinh xuất ở Phi-gie-ra. Chung tôi cử Ma-ri đến chỗ ông ta và sau đó bắt gặp quả tang hai người đang ở vào trạng thái khá gay cấn... Để tránh các hậu quả tai hại làm tổn thương đến uy tín chung, ông ta bắt buộc phải viết một bài trên cơ sở những quan điểm do chưng ta yêu cầu. Củng như trong nhật ký đã ghi chiến dịch «Con thỏ» đã thành công tốt đẹp. — Bài báo nói về đề tài gì ? — Về kết quả nổi bật của lối tư duy — duy tâm, và về khoa điều khiển học. — Thế các ngài sử dụng bài báo đó ra sao ? — Chúng tôi đã chuyển cho mạng lưới tình báo của ta bằng con đường thích hợp nhất. — Đã được đăng báo chưa ? — Đã, ở Ba Lan và Nam Tư. — Còn ở Nga ? — Theo báo cáo của các điệp viên ta thì bài trả lời Pê-te-xưn đã được chuẩn bị trong các tạp chí khoa học có uy tín. Họ đánh giá điều khiểu học là môn khoa học giả tạo, là ảo giác. — Sao trong nhật ký không viết về việc đó ? — Chúng tôi đã ghi lại các kết quả của các thông báo sai lầm vào tháng mười hai, sau khi bài báo được đăng. — Thôi được, ngài giở tiếp đi ! Những trang sau lại được ghi các nhận xét liên quan đến trường. Đôm-rai-tơ đây quyền nhật ký sang bên. Mắt hắn hoa lên vì chú ý quá căng thẳng. — Có lẽ ta uống một cốc cà-phê chăng ? — Nun-ke đề nghị. — Không, ta cứ làm tiếp đi. Khoảng thời gian gần ngày mười bảy làm tôi chú ý. Cả hai tên lại cúi xuống quyền sổ. Đỏm-rai-tơ dò từng câu chậm hơn bằng bút chì qua các dòng. Nun-ke là người đã nắm được nội dung, nên đưa mắt đọc lướt qua trang bên cạnh. Tim hắn bỗng nhiên đập mạnh. Mấy dòng ghi chú đề ngày mười sáu tháng mười một như đập vào mắt hắn. «Ác-tơ — Srô-đê — tức Gri-gơ-rê Cô-su-les-cu thỏa thuận với các điều kiện của ta: Đưa Nô-na Pa-xô là người được trao nhiệm vụ thực hiện chiến dịch «Khiêu vũ » đến Mát-xcơ-va với tư cách là vợ.
Một giây sau Đôm-rai-tơ cũng đọc tới đoạn trên và hắn đặt bàn tay nặng nề lên quyển sổ với động tác của người cuối cùng đá gặp được điều mình mong muốn. — Tôi nghĩ rằng ta không mất thì giờ vô ích — hắn thốt lên vẻ thỏa mãn — Đoạn ghi chú đề ngày mười sáu còn Vai-xơ thì bắt được bản phát mật mã vào ngày mười bảy. Xin mời ngài, đáy chính là chìa khóa của lời nhắn bí ẩn. — Vài con số mà có lẽ Vai-xơ nghe được trong khi hắt hơi làm chạm phải cần máy chưa chứng minh được gì. Có thể là tình cờ hắn chộp được buổi phát nghiệp dư sóng ngắn nào đó có hàng đống trong vòm trời này. Và sau đó điều quan trọng nhất là: cách đây hai tuần tôi đã báo cáo với ngài là Nô-na thực hiện thành công chiến dịch «Khiêu vũ» và xin phép được đi một vòng kinh lý với Srô-đê. Ngài đã đồng ý, và còn ra chỉ thị gửi tiền cho cô ta nữa. — Tôi còn nhớ nhưng mà... — Còn có cái «nhưng mà» nào nữa khi mà nhiệm vụ được hoàn thành thắng lợi ! Đôm-rai-tơ nhìn chằm chằm vào mặt Nun-ke chỗ trên đỉnh mũi như muốn thôi miên hắn vậy. — Và điều sau đây không thể là một giả thích ư: nhân vật Nô-na không đáng hấp dẫn đối với tình báo Nga: Quan trọng hơn nhiều là họ cứ để yên cho cô ta chuyển các đĩa và theo dõi xem chúng được đưa đến những đâu, qua đó phát hiện ra những mối quan hệ của chúng ta nữa... ngài không cho điều ấy là có thể sao ? — Có thể. Nhưng giả thiết không phải là bằng chứng «K» nghĩa là cần kiểm tra lại tất cả. — Ai đã chuẩn bị cho chiến dịch «Khiêu vũ» — Phret và Slit-xen. — Còn ai biết về vụ hoạt động này nữa ? — Về việc Nô-na sang Nga cùng với Ac-tơ — Srô-đê thì cả thành phố đều biết, vì hắn đã tổ chức lễ cưới long trọng bằng tiền của chúng ta trong nhà ăn. Các báo địa phương còn viết về việc ấy cơ mà. — Ngài hãy gọi Phret và Slit-xen đến đây, gọi riêng từng người một ấy. Nun-ke quay số điện và lập tức đặt máy xuống. — Gọi Phret vô ích thôi. Theo lệnh ngài tối nào anh ta cũng ở chỗ bà bảo trợ cả. — Vậy ngài gọi Slit-xen vậy ! Vài phút sau Slit-xen đã đứng trước ban chỉ huy, hắn bị gọi bất ngờ và trong phút đâu tiên phải cố giấu hai đầu gối đang run lẩy bẩy... — Ngài Slit-xen! Ngài đã tham gia trong chiến dịch «Khiêu vũ» phải không ? — Giọng Đôm-rai-tơ nghiêm khắc, còn ánh mắt thì có vẻ dò hỏi. Slit-xen như trút được gánh nặng. Qua Phret hắn biết rằng, Nô-na đã hoàn thành nhiệm vụ, thậm chí người ta còn gửi cả tiền thưởng cho cô ta nữa. — Đúng vậy thưa ngài! — Tay phụ tá bị cách chức báo cáo với vẻ hăng hái ít thấy. — Ai đề nghị chỉ định cái cô... tên cô ta là gì nhỉ... à, cô Nô-na đi thi hành chiến dịch ẩy ? — Thưa ngài, tôi. — Phret thỏa thuận ngay chứ ? — Không, lúc đầu anh ta phản đối cho cô ta là quá trẻ và muốn chỉ định Ma-ri nhưng tôi đã thuyết phục. — Cảm ơn, chúng tôi muốn làm sáng tỏ một số vấn đề. Ngài có thể về... Slit-xen nghiêng mình lễ phép, rồi trong nháy mắt đã biến ra khởi phòng, trong lòng thầm nuôi hy vọng là cuộc nói chuyện bất ngờ về chiến dịch « Khiêu vũ » này biết đâu lại không đưa hắn trở lại nấc thang danh vọng cũ. Đôm-rai-tơ bắt đầu gõ ngón tay xuông bàn, điều đó chứng tỏ hắn đang nặn óc suy nghĩ lo lắng. Nun-ke nhìn hắn, trán nhíu lại đầy vẻ đăm chiêu. — Ta đọc tiếp chứ ? — Nun-ke hỏi bừa để phá tan sự im lặng nặng nề. — Khoan đã, ta hãy xem lại, ai là giáo viên trực nhật trong trường ngày mười bảy ? — Phret, đây là chữ ký của anh ta. — Anh ta đã ghi gì về tối hôm đó ? — Không có gì đặc biệt, ngài cho phép tôi đọc chứ ? — Phải, đọc chậm thôi. «Tôi, Phret Sun đã nhận nhiệm vụ trực nhật vào lúc sáu giờ tối, nhận bàn giao báo cáo về tổng 80 các giáo viên và học viên từ Vô-rô-nốp. Lúc mười giờ tôi đi tuần đêm và không thấy có hiện tượhg gì đặc biệt. Đô-man- tô-vích là học viên của lớp «R», kêu bị đau sống lưng Tôi cho mời bác sĩ và anh ta đã được đốc-tờ chăm sóc một cách thích đáng. Giáo viên Vai-xơ gọi điện thoại xin vài viên at-xpi-rin với lý do đau đầu. Tôi để nghị đòi người trực nhật khác nhưng anh ta từ chối, viện lí do thuốc sẽ giúp anh ta. Mười giờ bốn mươi tôi lại tới kiểm tra trạng thái bệnh tình của Đô-man-tô-vích. Do tác dụng của cái túi chườm và thuốc, anh ta đã ngủ yên. Mười một giờ chủ quán gọi điện cho biết hàng đang đợi đã về. Theo qui đinh chung, tôi đi kiểm tra các vọng gác ở cổng ra vào và toàn trường trong từng giờ một. Không xảy ra việc vi phạm nội qui...»
— Hừm! Tất cả chỉ có thế thôi à ? — Sau đó là chữ ký của anh ta. Ồ, không, ngài thông cảm, bây giờ tôi mới nhận ra dòng ghi chú còn một nhận xét nữa: ‘Báo cáo với ban lãnh đao trường về việc theo dõi sức khỏe của Vai-xư. Theo ấn tượng của tôi thì anh ta ‘sử dụng loại at-xpi-rin như một người nghiện, một loại thuốc an thần độc đáo. — Ngài rút ra kết luận như thế nào về đoạn nhận xét này ? — Rằng cái quân rượu đã rơi khôi tầm nhìn của chúng ta. Ta chỉ tập trung mọi chú ý vào trường, mà thực ra bốn trăm ba mươi mét vuông lại là một diện tích tương đối rộng. Đó là điều quan trọng đầu tiên. — Đúng! Chúng ta biết trong địa hạt này có máy vô tuyến mật hoạt động, nhưng không rõ là ở đâu ? Như vậy mọi giả thiết của ta đều vô căn cứ. Thứ hai là cho đến lúc bản mật mã kia chưa giải được thì chưa thể xác định xem nó có quan hệ tới trường hay không. Về tôi thì tôi cho việc ấy có tầm quan trọng bậc nhất. — Vậy ngài đề nghị gì ? — Chúng ta dừng chờ đợi ở Bác-xê-lon-na, nhất là đừng trông mong vào tay Vai-xơ ba hoa kia mà nên gửi đoạn băng thu được vào ngày mười bảy cho cơ quan chuyên môn của tình báo USA. Từ nay cho đến lúc nhận được kết quả cuối cùng, ta nên theo dõi và tập trung các sự kiện... Vai-xơ muốn nói điều gì đó, vậy ta có nên gọi hắn tới để nghe ý kiến của hắn không ? — Tôi không tin hắn có thể nêu được điều gì đáng kể... — Không nên coi thường mọi khả năng nhỏ nhất. Vai-xơ được gọi đến ban chỉ huy hai lần trong một tối đã tưởng mình là anh hùng. Hắn tự thấy lời nói của mình có tác dụng và vì thế thấy mình quan trọng hơn lên. Hắn ngẩng cao đầu và bước vào văn phòng với những bước chân hùng dũng. — Anh ngồi xuống — Đôm-rai-tơ vừa nói vừa nhìn hắn từ đầu đến chân mốt cách nhạo báng, khinh bỉ. — Lúc nãy anh định báo cáo điều gì ? — Tôi đã thảo luận ở Bác-xê-lô-na là phải dùng phương pháp sàng lọc thích hợp nhất. — Nghĩa là... — Theo nghĩa bóng là nghi ngờ tất cả mọi người, rồi gạch dần đi những người không thể ngờ vực. — Anh hãy lập danh sách những người ấy xem. — Tôi đã đánh bạo bắt đầu làm... — Lúc nào xong thì đưa đây. — Xin lỗi ngài. Đôm-rai-tơ! Nếu tôi dám đánh bạo đặt một câu hỏi thì có được không ạ ? — Chúng ta cho phép, anh nói đi. — Trong các cộng tác viên của trường những ai biết được có máy vô tuyến mật hoạt động ở trường ta ?. — Ngài Nun-ke, tôi và Phret. — Gay là ở đó... — Anh cho chúng ta là đáng ngờ sao ? —Nun-ke hỏi với vẻ nhạo báng, không giấu giếm. — Chỉ mình Phret thôi! — Vai-xơ bình tĩnh cải chính. — Sun — Phret ? Đôm-rai-to bật ra, khỏi chỗ ngồi — Thế thì ông ta đã có a-li-bi ngay lập tức1. — Tôi không thể kết luận điều mình không biết. Nhưng có một cái gì đáng ngờ trong phong cách của ông ta. — Các sự kiện đâu ? — Với tư cách là giáo viên thực hành ông ta thường có mặt vào giờ tập. Tôi ngạc nhiên thấy rằng một tình báo lành nghề như ông ta mà lại tỏ ra thiếu kinh nghiệm trong môn kỹ thuật vô tuyến điện đến như thế. Cách đây một tháng, khi ông ta đến trạm, tôi cố tình phạm vài lỗi và Phret đã sửa lại, thậm chí còn nói rằng tôi không thể biết được điều mà một giảng viên vô tuyến cần phải biết. Lúc ấy tôi nghĩ rằng vì một lý do nào đó buộc ông ta phải giấu kiến thức về vô tuyển của mình. — Trời ạ, một ý kiến mới tinh tế làm sao! — Đôm- rai-to bật cười chế nhạo. — Thế anh không thể nghĩ rằng anh là con lừa thật sự à ? Và Phret đã thử anh ư ? Chúng tôi cần các sự kiện cụ thể, chứ không cần những hình dung, tưởng tượng, đoán mò của anh. Hiểu không, đồ con lừa ! Vai-xơ rời khỏi văn phòng với tâm trạng xấu hổ, nhục nhã. Lão Đôm-rai-to thì muốn có các sự kiện. Nhưng hắn biết moi đâu ra các sự kiện đó, khi hắn chỉ có lòng ngờ vực... Có thể nói thói quen lâu năm ở Ghe-xta-pô đã làm phát triền trong người hắn ta một'phản xa như một thứ khứu giác của con chó săn vậy. « Mình sẽ để ý theo dõi hành động của hắn. Các sự kiện rồi sẽ có... Chỉ cần thời gian và sự kiên trì thôi ».— Vai-xơ vừa đi về phòng mình vừa suy tính nghĩ ngợi.----------------- 1. Sự vắng mặt trong khi xảy ra tội lỗi.