Giữa Những Hiệp Sĩ Đen

Lượt đọc: 258 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Cuộc Nói Chuyện Thành Thật

❊ ❊ ❊

Herr Nun-ke, ngài hãy nói xem ngài mang tôi đến đây để làm gì ? Chính Hen-rich phôn Gôn-rinh này. Chúng ta hãy tạm thời bỏ cái tên gớm ghiếc mà bắt buộc tôi phải mang đó đi. À, trong việc lựa chọn tên mới cho tôi, ngài cũng tỏ ra không có óc thẩm mỹ cho lắm. Thật buồn cười nhưng chính cái việc nhỏ ấy làm tôi bực mình. Cứ y như là ở hội hóa trang người ta ấn bừa lên đầu tôi chiếc mặt nạ của một tên ngốc nào đó không bằng — Phret bóp nát những điếu thuốc đang hút dở giữa những ngón tay rồi bực tức vứt vào gạt tàn — Tôi mong ngài chú ý cho rằng vai trò con rối không hợp với tôi. Tôi không thích làm một quân cờ để ai cũng có thể đưa đẩy tùy thích trong cuộc đỏ đen đâu.

    Nun-ke lắc đầu vẻ chê bai.

    — Nam tước kìa, ngài nam tước! Tôi không nhận ra ngài nửa đấy! Những ngày đầu ý chí của ngài còn sắt đá đến thế kia mà! Đến ngay một giáo sư nổi tiếng còn bị ngài biến thành ngựa thiến kia mà !... Tôi cũng muốn nói thật với ông ta để xem nét mặt ông ta thế nào khi bị cú đấm vào quai hàm ấy... Vậy mà bây giờ khi ngài đã sắn vào bờ lại bỗng quẫn trí ở chỗ nông cạn hay sao? Hay đây chỉ là một trò chơi ? Thế nào ? Có lẽ ngài muốn tự buông mình ra khỏi vòng chiến bằng cách ấy chứ gì ? Tôi quen biết vô số những sĩ quan Đức. Những người đầy lòng dũng cảm gương mẫu, thậm chí là những người tài năng xuất chúng nữa... Nhưng khi thất bại thì từ những con sư tử họ biến thành những con sói bị đánh què đang gục đầu giữa hai chân hốt hoảng lê vào bụi...

    — Tôi không thuộc loại sói bị đánh cụp đuôi, nhưng cũng không phải loại ve vẩy đuôi khi được đớp mồi.

    — Như thế tôi lại có thể mừng cho sự lựa chọn của tôi. Bởi, đối với sự nghiệp của chúng ta thì cả hai loại ấy đều nguy hiểm như nhau. Thậm chí loại sau còn nguy hiềm hơn vì nó thu hút sự chú ý.

    — Ngài thừa hiểu tôi. Vậy tôi yêu cầu ngài tốt hơn hết hãy nói cho tôi rõ số phận sẽ đưa tôi tới đâu. Tất nhiên nên nói cụ thể vào, tôi không quen dài dòng vô ích. Tôi muốn biết những cái trực tiếp liên quan đến số phận tôi thôi.

    — Chính tôi đến để nói với ngài về công việc sắp tới đây — Nun-ke sửa lại thế ngồi, chừng như để chuẩn bị cuộc nói chuyện lâu .... — Ngài đã có chút khái niệm nào về nhà trường chưa ?

    — Chưa, sau cuộc du lịch tôi nghĩ rằng rồi mình sẽ được hiều biết việc phải làm. Nhưng hơn một tuần nay tôi vẫn mù tịt và sống ở đây như bị giam lỏng vậy.

    — Nghĩa là thế nào?

    — Quả là tôi có thể dạo chơi trong vươn, đến thư viện. Nhưng như thế là thế nào? Ở trong khu nhà này ngoài hai nơi đó ra, còn thì bất cứ ở đâu tôi cũng bị trực ban báo cho biết tôi không có quyền bước tới, rằng tôi không có tên trong bản danh sách chết tiệt nào đó.

    — Thú thật, đây là một chuyện mới lạ đối với tôi đấy. Tôi không biết là người ta vẫn coi ngài như người mới tới. Đây là tính vô tâm cẩu thả của Slit-xen. Ngay hôm nay, nhưng không, ngay bây giờ tôi sẽ can thiệp để việc sơ suất đó được sửa chữa...

    Nun-ke kéo tê-lê phôn lại gần.

    — Herr Slit-xen đó phải không ? Nun-ke đây. Tôi yêu cầu ngài lập tức tính Phret vào hàng các giảng viên, Phải, tôi đang ở chỗ ông ta. Ngài hãy gọi điện tới đây khi có việc cần thiết... phải... phải, nhưng tôi rất muốn là đừng ai quấy rầy trong lúc này cả... Được rồi, chuyện đó để sau — Nun-ke đặt ống nghe xuống và nhìn Phret nhận xét — Đấy, ngài thấy chưa ? Tất cả chỉ có vậy thôi mà !

    — Ngài vừa nói là « vào hàng giảng viên ? »

    — Việc đó để tí nữa. Đáng tiếc Vô-rơ-nốp đã không thực hiện nhiệm vụ của ông ta là hướng dẫn ngài về tất cả mọi chuyện. Vậy chúng ta sẽ tiếp tục... Ngài còn nhớ cuộc nói chuyện lúc gặp lại của chóng ta ở hiệu cà- phê chứ ?

    — Rất nhớ nữa là khác.

    — Vậy chắc ngài biết là cá nhân ngài đã gây cho tôi khá nhiều lo lắng bận rộn chứ ?

    — Lẽ dĩ nhiên. Có điều tôi không hiểu điều gì đã thúc đẩy ngài làm việc đó ? Vì sao cá nhân bình thường của tôi lại thu hút sự lưu tâm của ngài vậy ?

    — Chắc ngài không quá đỗi ngây thơ mà không hiểu rằng không có chuyện mạo hiểm nào lại không có mục đích. Một người mang nhiều trọng trách như tôi hẳn không bỏ phí thì giờ vào những chuyện phiêu lưu vô ích. Tôi muốn bổ sung giảng viên cho lớp điệp viên quan trọng và tôi đặt nhiều tin tưởng ở tài năng mẫn cán của ngài...

    — Ồ !

Nun-ke im lặng thăm dò nhìn Phret. Nhưng anh thì cố nén nỗi tò mò và sau tiếng kêu lại im lặng chờ nghe viên hiệu trưởng tiếp lời...

    — Khi tôi được biết ngài đang ở trong trại tù binh thì ngay ở đó, ở nước Áo, tôi đã xác định không còn ai hơn ngài để có thể lấp vào chỗ trống trong hàng ngũ giảng viên khoa Nga của trường. Ngài rõ rồi chứ ?

    — Chưa hoàn toàn lắm. Tôi chỉ muốn hiểu về những nét lớn thôi.

    — Nào, theo ngài thì chúng ta đào tạo những ai ở trường này ?

    — Trên cơ sở của chuyến công tác Ma-đrit vừa qua, nếu tôi có thể gọi cái trò thử thách mà các ngài đã dùng để kiểm tra khả năng hành động của tôi như vậy, đây có lẽ là trường đào tạo các điệp viên.

    — Và... ? Nhưng trọng tâm là nằm ở đây cơ: các đặc phái viên tình báo. Ở khoa Nga củá trường ngoài những giảng viên các môn chuyên nghiệp ra, cũng cần có huấn luyện viên tổng hợp nữa. Ngài sẽ là giảng viên tổng hợp của trường, Phret ạ! Ngài vui lòng chứ ?

    — Tôi chưa rõ nhiệm vụ cụ thể ra sao ?

    — Ngài cứ đoán sẽ hiểu.

    — Tôi không thích bắt tay vào việc trên cơ sở đoán mò.

    — Tôi rất thích sự thông minh mẫn cảm của ngài. Nói thật là càng ngày tôi càng ưa ngài thêm, Phret ạ! Theo sự hình dung thì giảng viên tồng hợp không phải là một viên giám thị tầm thường chỉ loay hoay với hạnh kiểm của các học viên, mà là một chuyên gia đặc biệt chuyên rèn giũa các điệp viên tương lai theo những chân dung cần thiết. Như anh thợ đồ gốm nắn nót các hình trên những công trình nghệ thuật của mình theo sự ưa thích của khách hàng... Chúng ta sẽ đào tạo những điệp viên như vậy đó... Họ sẽ tới nước Nga từ bên ngoài với đầy đủ cách cư xử và lẽ dĩ nhiên là cả đến năng khiếu, tình cảm, kiến thức nữa. Họ sẽ trở thành những nông trang viên, công nhân, viên chức hoặc trí thức, nhà ván chẳng hạn... Và tất nhiên những đặc tính dân tộc đóng vai trò đáng kể trong vấn đề thành bại này. Một điệp viên nào đó mang giấy tờ người Nga, người U-cra-i-na hay người Bi-ê-lô-rus-xi-a không chưa đủ, mà họ phải thật sự hóa thành người dân tộc đó trong ngôn ngữ, sinh hoạt vv... Một lầm lẫn nhỏ sẽ dẫn đến tai họa bất ngờ. Phản gián Nga đã bổ xuống đầu chúng ta không chỉ có vài đòn đáng kể. Đôi khi tất cả chỉ phụ thuộc vào một việc nhỏ nhặt rất tầm thường. Nhiệm vụ của ngài không chỉ giúp cho các điệp viên hiểu biết các vấn đề trên, mà còn phải thực hành kiểm tra họ nghiêm ngặt nữa. Thí dụ như họ cần phải biết buộc dây giày thắt cục theo kiểu người Nga thành thói quen ngấm trong xương tủy, chứ không phải là việc bắt chước nhất thời. Cả đến việc ăn mặc đồ lót, đến chiếc mũ thể dục và bít-tất nữa. Tất cả ngài đều phải lưu tâm kể cả việc ăn uống. Chính tôi đã ngấy đến tận tim gan về món này. Người Nga tiêu thụ rất nhiều bánh mì vv... Ngài hãy tập luyện cho các học viên quen với điều đó. Ở tại trường này, chứ khỡng phải ở nơi họ đến. Có thế khi sang Nga họ mới khỏi bỡ ngỡ...

    — Ngài không nghĩ là công việc ấy không hợp với tôi sao, Herr Nun-kc ?

    — Rõ ràng là ngài đánh giá thấp tầm quan trọng của việc này. Thật là vô lý nếu như ngài không còn nhớ là màng lưới điệp viên của ta đã thất bại nhục nhã ở đất Nga, ngay từ những ngày đầu tiên.

    — Sao tôi lại không nhớ! Cả thế giới đã cười vào mũi chúng ta khi được biết rằng bọn đỏ đã nắm trong tay cả hệ thống điệp viên của ta từ lâu — Phret trở nên hăng hái bất thường — Chúng ta vừa mới nhảy vào thì những màng lưới bí mật nhất đã biến mất tưởng như chưa hề có nó bao giờ vậy — Có thể là người ta cũng phóng đại lên đôi chút — Đúng thế không ?

    — Đáng tiếc, không, — Nun-ke ngán ngẩm lắc đầu, — trong những ngày đầu chiến tranh chúng ta đã tung một số điệp viên mới vào đất Nga khá thành công. Nhưng chính từ thành công ấy lại dẫn đến những thất bại khác. Người thì khuy áo không trùng với áo ca-pốt của công an, người thì đi ủng chưa được thành thạo, người khác thì ăn không giống họ ăn. Thật đúng không phải là cánh phản gián Nga phát hiện ra họ, mà chính là đám dân chúng Nga đã nộp họ cho công an.

    — Lúc chiến tranh mới bùng nổ tôi đang ở Ô-đet-xa, và đã chứng kiến cảnh dân chúng bắt bớ những kẻ tình nghi như thế nào.

    — Ngài thấy đấy! Trước đại chiến nói chung cục tình báo ta phải chịu những tổn thất nặng nề. Khi chúng ta bắt buộc phải bỏ những phương pháp tình báo theo kiểu mà Him-le và Ca-na-rit vẫn sử dụng thì chiến tranh đã bắt đầu rồi. Các ông ấy đưa vào thực tế cả một hệ thống điệp viên để thay thế một số điệp viên được huấn luyện tốt, có trình độ. Vả lại phải hoạt động trong một phạm vi quá rộng. Chỉ riêng đất Anh mà trước chiến tranh ba năm ta đã sử dụng đến mười bốn ngàn điệp viên. Chẳng có gì tự nhiên hơn là số điệp viên được huấn luyện sơ đẳng đó bị phái hiện ngay ở phút đầu công tác — Ông Bec-gôn quá cố còn nói là ta đã đưa vào Hà Lan đến hai chục ngàn điệp viên cơ đấy! — Phret nói chêm vào.

— Quá cố à? Ngài vừa nói là « ông Bec-gôn quá cố ... Ngài có chắc không đấy Nun ke hám hở hỏi.

    Phret không ngờ chữ « quá cố » chết tiệt kia lại bật ra khỏi mồm anh. Và lúc này cả người anh như đang đóng thành băng. Anh còn nhớ hồi ở Áo, anh có nói với Nun-ke là Bec-gôn đã đi đâu đó về phía Bắc Ý và mất tích... Chỉ một sai sót nhỏ là anh có thể toi mạng như không...

    — Dù buồn khổ đến đâu tôi cũng bắt buộc phải làm quen dần với ý nghĩ đó. Tôi đã nói cùng ngài là hồi ấy tôi đã ra công lùng sục khắp nơi, nhưng vẫn chẳng thấy tăm hơi ba tôi đâu cả. Đặt giả thuyết là ba tôi đã về được với gia đình ở Thụy Điển thì ít nhất thời gian qua tôi cũng được tin. Trái lại, nếu ba tôi rơi vào trại tù binh nào đó ắt lại càng dễ biết hơn. Đối với Bec-gôn tôi không chỉ có quan hệ cổng tác, mà còn có mối dây liên hệ gia đình... Vì vậy tôi nghĩ chỉ còn giả thiết xấu nhất đã xảy ra mà thôi...

    Thật khó khăn biết bao khi phải tỏ ra đau đớn day dứt vì một kẻ tử thù. Qua các dấu hiệu chứng tỏ Nun-ke tin anh.

    — Ngài đừng quá tuyệt vọng! — Hắn cố an ủi Phret — Hãy tin rằng vô số bạn đồng nghiệp của chúng ta thoát được và hiện đang ẩn náu dưới những tên giả ở những xó xĩnh xa xôi nhất trên thế giới. Tôi đã bắt được quan hệ với một vai người trong bọn họ. Để rồi tôi sẽ hỏi xem họ có được tin tức gì của ông nhà không ?

    — Tôi sẽ vô cùng biết ơn ngài. Ngài thứ lỗi vì đã làm phiền ngài vì những việc riêng tư.

    — Ồ, tìm ra được một bạn đồng nghiệp quí giá như ông nhà cũng là lợi ích của sự nghiệp chung chứ. Nhưng ta hãy trở lại chủ đề chính ta đang nói dở, những thiếu sót vừa qua đã dạy ta nhiều điều.. Ông Vô-rô- nốp đã kể một câu chuyện rất lý thú về tình báo Nga trước đại chiến thế giới lần thứ nhất. Ngay trước khi chiến tranh bùng nổ, tư lệnh quân khu Ô-đét-xa ném năm sĩ quan tình báo hóa trang làm thợ mài dao kéo vào Ga-Ii-xi-a1. Họ đã thao túng ở đó và trở về nguyên vẹn với tất cả số tài liệu cần thiết về các con đường, cầu cống và các đồn ải biên phòng. Lúc bấy giờ tư lệnh quân khu Ki ép có lẽ vì lòng đố kỵ bèn quyết định choi trội hơn bạn đồng nghiệp Ô-đét-xa, nên đã phái không phải năm mà một trăm tám mươi thợ mài dao kéo vào Ga-li-xi-a. Hãy tường tượng ngày qua ngày người ta cứ gào qua cửa sổ nhà ngài: « Mài dao kéo ». Cục tình báo Áo Hung không lấy gì làm tinh tế cho lắm, vậy mà họ vẫn nhận ra được sự ngô nghê đó. Và chẳng bao lâu phần lớn số thợ « mài dao kéo » bị ngồi sau song sắt cả.

    Trong công việc của chúng ta không thể dùng số lượng để thắng đối phương, mà cần nhưng người có học thức ưu tú và dũng cảm, được đào tạo toàn diện kia...

    — Cho đến nay khoa Nga của trường vẫn khuyết người huấn luyện ư, Herr Nun-ke ?

    — Có, ngay bâỵ giờ vẫn có; song le...

    — Tôi không rõ...

    — Tướng Vô rô-nốp. Một trong những cán bộ chói lọi nhất của phản gián Nga hoàng. Lẽ dĩ nhiên ông ta đã híeu rất rõ về đất nước mình. Tôi nhắc lại: đã, nhưng bây giờ thì không. Bởi ông ta có những hiểu biết khá mơ hồ về một nước Nga hiện tại. Và điều đó đã một lần dẫn đến thất bại cay đắng. Một lần chứng tôi tung một đặc phái viên ngoại giao vào vùng miền đông U-crai-na. Anh ta thạo tiếng nói và các tập quán địa phương một cách thần tình. Đó là một học viên giỏi nhất của chúng tôi. Anh ta cần phải đóng vai ăn mày để đến Pôn-ta-va, nơi có người đợi sẵn. Chính tôi đã tự kiểm tra trước khi anh ta bay, tất cả đều tuyệt diệu. Và tướng Vô-rô-nốp đã phải mủi lòng vì cái diện mạo Nga tài tình của anh ta. Thế nhưng anh ta vẫn thất bại khi đặt chân tới Pôn-ta-va đấy. Đến lúc đó mới phát hiện ra ở các Xô-viết nơi đó người ta đã thanh toán xong nạn ăn mày từ lâu. Ngài đã hiểu vì sao phải chuyển đổi Vô-rô-nốp rồi chứ ?

    — Tôi không muốn xúc phạm người lão tướng ấy.

    — Ồ, chính ông tướng lại lấy thế làm thú vị đấỵ Và ông ta sẽ dạy môn hóa trang.

    — Ngài cho phép tôi hỏi vài câu chứ ?

    — Xin cứ tự nhiên.

    — Trong thời gian cư trú ở nước Nga tôi đã nhận thấy không phải chỉ riêng về kinh tế, mà chính cuộc sống hàng ngày ở đó cũng thay đổi rất nhanh. Vậy giáo viên huấn luyện khoa Nga các ngài làm sao nghiên cứu được nhửng vấn để đó.?

    — Chúng tôi nhận được hàng chồng báo chí, không chỉ ở các cơ quan trung tâm. Và nếu cần chúng tôi cũng xoay được báo của các khu vực, hoặc của riêng từng công trường, nhà máy. Và phần nhiều qua các tờ báo địa phương đó ta có thể phát hiện những nguồn tin mF dù có trả giá bằng vàng cũng đáng. Kể về bản chất người Nga họ hay thổ lộ và tính chất đó luôn luôn phản lại tính cảnh giác của họ.

---------------

    1. ở miền Tây-Bắc của Nam tư.

— Thế nếu đó không phải là tính nhẹ dạ hay thổ lộ, mà là niềm tin vững chắc vào sức lực của bản thân họ thì sao ? Coi như họ không có gì phải sợ nếu người khác biết vài điều bí mật nhỏ của họ thì sao ? Ngài chắc chưa quên chính đế quốc chúng ta đã được nếm mùi về sức mạnh của họ.

    — Sẽ có lúc chúng ta trả đòn lại họ, mà còn nhân lên gấp đôi nữa.

    — Ngài thật tình tin chắc ở điều đó sao, Herr Nun-ke ?

    — Đúng thế, các sự kiện đã bắt đầu hình thành. Ngài chú ý xem, chiến tranh vừa kết thúc thế mà tình đoàn kết giữa những người mới hôm qua còn là đồng minh đã lung lay đến tận nền móng và có cơ đổ vỡ. Sớm hay muộn mối mâu thuẫn đó sẽ bùng lên và sự liên minh kia sẽ tan biến như băng tuyết dưới ánh mặt trời vậy. Tôi đã được gặp Bô-rơ-man. Ông ta vừa trốn khỏi nước Đức. Và đang tạm trú ở Tây Ban Nha. Ý kiến của ông ta hoàn toàn nhất trí với ý kiến tôi. Suốt cả buổi cơm chiều chúng tôi chỉ bàn luận về tính chất tất nhiên không thể tránh khỏi của cuộc đại chiến thứ ba... Ô hô, lần này nước Đức sẽ không phải chỉ có một mình!

    — Trong đại chiến thứ hai cũng không phải nước Đức chiến đấu một mình. Hầu như cả châu Âu...

    — Nhưng đến lần sắp tới này thì cả thế giới sẽ đứng về phía nước Đức chống lại Nga Xô. Chỉ cần chúng ta náu mình đợi đến thời gian ấy thôi, Phret ạ! Hừ, đúng thế, quả là tôi đã chọn cho ngài cái tên không thú vị thật. Mỗi khi gọi đến nó tôi thấy ngượng nghịu thế nào ấy. Nhưng dù sao chúng ta cũng cứ duy trì điều vô lý đó. Tôi, Nun-ke. Còn ngài Phret tạm thời... Ngài còn cần hỏi gì nữa không ?

    — Một câu nữa thôi.

    — Tôi nghe đây.

    — Ngài có cho việc giáo viên huấn luyện thỉnh thoảng sang Nga là cần thiết không ? Tôi e rằng các báo chí, tuần báo không đủ cơ sở để theo dõi tình hình ở đó. Mà theo tôi là phải hiểu biết toàn diện về nhiều mặt...

    — Chắc ngài không mạo hiểm liều mạng sang đó khi biết mình bị tuyên án tử hình khiếm diện dưới tên thiếu úy Cô-ma-rốp. Tôi nhớ rằng tên ngài đã dùng ở đất Nga là như thế phải không ?

    — Đúng không chê vào đâu được. Nhưng làm sao mà ngài lại nhớ được cái tên thời đó của tôi.

    — Qua quá trình của sự liên tưởng... Tôi nghĩ rằng ở Nga người ta cũng dễ dàng nhận ra ngài như ở Áo vậy.   

    — Điều đó quả cũng cằn phải suy nghĩ. Tôi không phải là người nhát gan, nhưng cũng chẳng hứng thú gì lao đầu vào cạm bẫy, nhất là khi sau chiến tranh vẫn còn sống một cách nguyên vẹn. Một án tử hình treo cũng chẳng phải là thứ lộ phí khả quan gì cho lắm. Có lẽ ngài phải tìm một người khác làm việc đó vậy. Dù sao tôi đã xa nước Nga khá lâu mà chiến tranh và tàn phá thì hiển nhiên là sẽ đem lại những đổi thay cơ bản tận gốc rễ, như vậy tôi có thể phạm thiếu sót còn tai hại hơn ông Vô-rô-nốp nhiều. Lúc đó dù có ăn năn cũng quá muộn.

    — Ngài đừng vội từ chối.

    — Tôi không thích, nếu ngài hiểu lầm. Không phải tôi từ chối vì muốn lảng tránh công tác đâu. Chỉ vì tôi tự thấy mình chưa được chuẩn bị đầy đủ để nhận nhiệm vụ thôi. Đồng thời hoàn cảnh rủi ro cũng không cho phép tôi có thể bổ sung được lỗ hổng đó.

    — Tôi biết ngài luôn luôn là một con người mẫn cán và nhiệt tình, Phret ạ. Cả khả năng chủ động và tính bền bỉ nữa. Rồi chúng ta sẽ tìm cách khắc phục ngoại cảnh sau, Riêng tôi, tôi triệt để ủng hộ việc đề bạt ngài. Ngài hãy tin rằng ngay ở đây tôi cũng phải vật lộn với những chướng ngại nhất định nữa đấy.

    — Thật ư ?

    — Không phải, tôi là người lãnh đạo độc nhất của trường. Và không phải ai cùng tin ngài như tôi đã tin.

    — Trên cơ sở nào ?

    — Với lý do từ Bắc Ý ngài đã lần về biên giới Nam Tư. Ngài có chạy về đó phải không ?

    — Đúng vậy.

    — Với dụng tâm gì ?

    — Tôi cho rằng việc đó đơn giản và ít nguy hiểm nhất. Ở đó tôi có thể dễ dàng tự nhận là người Nga.

    — Tôi cũng giải thích đúng như thế với Slit-xen. Nhưng ông ta... Mắt Nun-ke dán vào Phret.

    — Vẫn không tin tôi chứ gì ?

    — Không, mặc dù đó không phải là điều xác định. Chúng tôi không có bất cứ một nguồn tin nào buộc phải lo ngại về thời gian cư trú ở Nam Tư của ngài. Vả lại cảnh giác là điều tất nhiên thôi. Ngài không thể bực với Slit-xen được.

    — Tôi không bực ông ta mà bực ngài đấy.

    — Sao thế ? — Lông mày Nun-ke dựng ngược lên vì ngạc nhiên. Ngài giận chính người đã tốn bao tâm lực để cứu ngài đem về đây và sẵn sàng trao cho ngài một công việc thú vị và quan trọng. Như vậy quả là lạ lùng !

— Chính ngài đã biết rõ tôi kia mà! Như vậy cần gì phải giày vò thần kinh tôi bằng cái trò ở Ma-đrit kia làm gì ?

    — Tôi muốn chứng minh cho ngài hiệu phó thấy là ông ta đã lầm. Với tư cách là hiệu trưởng, tôi có thể bác bỏ việc thử thách đó. Nhưng lòng ngờ vực của hiệu phó cũng dụng chạm đến tính tự ái của tôi. Dù sao thì ngài cùng là người do tôi nâng đỡ kia mà !

    — Ít nhất, ngài cũng lưu ý tôi được chứ ?

    — Để làm gì ? Nếu biết được những giấy tờ kia không quan trọng thì ngài sẽ không nghiêm chỉnh chấp hành. Và điều đó nhất định có tác động đến kết quả. Và còn điều này nữa dù sao tôi cũng trả đũa ngài về cái tội giả vờ ốm trong bao nhiêu ngày. Bây giờ chúng ta đã thanh toán sòng phẳng với nhau rồi, vậy ta nên xí xóa nhé !

    Phải chăng vì mánh khóe mà hắn đổ cho Slit-xen. Hay quả thật cá nhân Phôn Gôn-rinh đứng ngoài mọi nghi ngờ trong mắt hắn ? — Phret tư lự. Có thể là lời nhận xét về Bec-gôn đã nhắc hắn phải thận trọng ? Việc qua Nga nghiên cứu không nên gợi lại nữa... Tuy nhiên sự thận trọng quá mức cũng có thể gây hoài nghi... Mình không được khác hơn Phôn Gôn-rinh cũ một chút nào cả. Phải tự nhiên như thế, sẵn sàng như thế, ung dung kiên quyết như thế. Những hạng như Slit-xen dễ bị mắc bẫy. Vì vậy nên đề phòng hắn ta nhiều hơn...»

    Phret không để một biểu hiện nào làm lộ ra những suy nghĩ của mình, vẻ mặt anh vẫn chăm chú theo dõi từng bước của câu chuyện, thế ngồi anh vẫn thoải mái, cánh tay vẫn đặt trên thành ghế bình tĩnh và thản nhiên.

    — Tôi khuyên ngài nên quan tâm tới ý kiến đề nghị của tôi về công tác sắp đến của ngài — Nun-ke nói sau phút im lặng.

    — Không, cái quan hệ căng thẳng giữa Slit-xen và tôi làm tôi ngán ngầm. Chẳng thú vị gì khi người ta không hoàn toàn tin nhau. Những chuyện như thế làm hỏng bầu không khí thân ái nói chung và đôi khi có hại cho đại sự nữa.

    — Ô, chuyện ấy thì ngài khỏi phải bận lòng. Slit-xen đã đầu hàng không điều kiện rồi. Chính ông ta còn đề nghị chỉ định ngài làm một chuyến công tác đột xuất vô cùng quan trọng nữa kia.

    — Sau những chuyện vừa qua, tôi đâm hoài nghi bất cứ công tác nào do ông ta giao phó. Cái cảm giác bị người ta coi mình như con nít thật chẳng thú vị chút nào.

    — Lạy Chúa! Nhưng đây là công tác quan trọng thật sự.

    — Về chuyện gì vậy ?

    — Rồi ông hiệu phó sẽ trực tiếp truyền đạt với ngài, và điều ấy thuộc quyền hạn của ông ta. Tôi gọi điện thoại ngay đây.

    Sau khi gọi điệu thoại báo cho tay phụ tá lập tức tới gian phòng số 13, Nun-ke vừa cười vừa nói :

    — Ngài thật không phải là một chủ nhân hiếu khách gì cho lắm. Phret a! Vớỉ một tách cà-phê chúng ta nói chuyện sẽ thoải mái hơn nhiều.

    — Tôi không rõ là mình cũng có nhưng quyền như vậy, ngoài những bữa ăn do người ta đưa đến.

    — Lại là một sự cẩu thả nữa của Slit-xen đây. Như một giảng viên dĩ nhiên ngài có quyền chứ.

    — Ngài nói y như chúng ta đã thỏa thuận rồi ấy.

    — Sao lại không ?

    — Tôi thích đắn đo cân nhắc kỹ sự việc ở tất cả mọi mặt, nên muốn được một hai ngày để suy nghĩ, có được không ?

    — Thậm chí còn nhiều hơn một hai ngày nữa cơ. Nhiệm vụ sắp đến của ngài cũng tốn thời gian khá lâu. Và ngài sẽ có dịp suy tính kỹ càng hơn.

    — Vậy thì hay quá. Thế những thủ tục ở đây trước khi nhận công tác tôi vẫn được quyền sử dụng chứ ?

    — Đúng vậy, nhưng tôi cần nhắc ngài tuân thủ một qui tắc nghiêm ngặt,   

    — Qui tắc gì vậy ?

    — Người nào đã bước vào cổng trường thì chỉ đến lúc trở thành một bạn đồng nghiệp mới có thể bước ra ngưỡng cửa của nó, hoặc là...

    — Hoặc là không bao giờ chứ gì ? — Phret nói. — Cũng chẳng có gì mới lắm đâu, mà đó là nguyên tắc cơ bản của các trường tương tự.

    — Bổn phận tôi là phải lưu ý ngài. À, còn điều, này nữa. Ha-ry bạn đồng hành vừa qua của ngài đã chết rồi...

    — Tôi nghĩ rằng ai có số phận của người ấy. Điều tôi thắc mắc tại sao ngài không nói với tôi về chuyện cái trường lúc còn ở Áo ? Như vậy tôi có thể trốn và ngài cũng không cần phải...

    — Muốn vậy quả chẳng khó khăn tí nào cả. Song le tôi lại không muốn để cho người Mỹ chú ý đến cá nhân ngài. Đối với họ thì tất cả những người có quen thuộc thung thổ nước Nga đều đáng giá vàng mười cả đấy. Đó là thứ nhất. Thứ hai là tôi muốn cho mọi người hiểu rằng ngài đã chết, Đổi với một tình báo viên thì điều đó có lợi hơn.

    — Herr Nun-ke, ngài không nghĩ rằng tôi đã có một người vợ chưa cưới, rằng tôi rất yêu cô ấy! Nếu Lô-ra biết tin tôi bị xử tử thì cô ấy sẽ sống như thế nào ? Hiện Phran En-da và Lô-ra đang sống nơi xa lạ không người nương tựa, tôi có bồn phận phải an ủi và lo tính đường về cho họ. Bec-gôn sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho tôi chuyện ấy, nếu tôi thờ ơ với số phận của những người thân yêu đó của tôi...

— Quả là tôi có lỗi trong vấn đề này. Nhất thời tôi lại quên không nghĩ ra điều tai hại ấy. Ngài nói đúng. Không có gì thiêng liêng hơn bổn phận đối với gia đình. Rồi tôi sẽ, suy nghĩ xem làm sao có thể giúp được ngài. Có lẽ ít lâu nữa chúng tôi sẽ tạo điều kiện cho ngài...

    Slit-xen xuất hiện làm câu chuyện trên gián đoạn. Hắn nghiêng mình lễ độ chào Nun-ke và gật đầu kẻ cả với Phret. Rồi đứng về phía thủ trưởng đợi cho phép được ngồi.

    Phret nhìn hai người suýt nữa anh không nhịn được cười. Dáng dấp của viên hiệu phó so với Nun-ke trông thật thảm hại. Nun-ke thì cao lớn đẹp người, lại ăn mặc sang trọng, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng tinh, ngoài khoác áo thể thao trông càng khỏe và lịch sự. Còn tên kia thì người ngắn có một mẩu, đòi chân lùn tịt như chân vịt bầu, chiếc áo vét-tông nhàu nát chật cứng căng phồng làm cho cổ áo cứ dựng đứng lên. Dù bộ mặt hắn đã được cạo nhẵn, nhưng vẫn gây cho người khác ấn tượng khó chịu, cỏ lẽ do vết sẹo to tướng chạy dài từ khóe miệng trở lên. Không ai có thể nghĩ một ngươi béo phệ lùn tịt như thế này lại có thể la tên chuyên viên điều tra của sở Ghét-ta-pô.

    Sau khi an vị, Slit-xen nhìn Nun-ke, rồi quay sang Phret,

    — Nếu tôi không nhầm thì ngài Nun-ke đã nói trước rằng chúng tôi muốn trao cho ngài một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng.

    — Đúng vậy, nhưng ngài Nun-ke chưa nói rõ tính chất của công việc.

    — Trước khi truyền đạt cho ngài về thực chất vấn đề tôi cần có đôi chút nhận xét. Việc mà chúng tôi sắp trao cho ngài không có liên quan gì với công tác lâu dài sắp tới của ngài cả. Chính vì vậy mà ngài có quyền nhận hoặc từ chối, nếu thấy công việc có phần khó khăn. Về quan điềm công danh thì tôi thấy ngài không nện từ chối là hơn.

    — Theo tôi thay cho việc lựa chọn công danh, tốt nhất chúng ta nên xem xét mặt thành công hoặc thất bại của nhiệm vụ thì đúng hơn.

    — Tôi rất vui lòng thấy ngài nhìn nhận vấn đề một cách sáng suốt như vậy — Slit-xen khen với giọng đạo mạo của kẻ bề trên khiến Phret cảm thấy chỉ muốn trả miếng bằng một nhận xét tai ác nào đó.

    — Chúng tôi đã tranh luận và nhất trí, chỉ có ngài là người thích hợp về mọi mặt trong công tác sắp được giao này.

    — Và đó cũng là ý kiến riêng của ngài nữa chớ ? — Phret cắt ngang với vẻ giễu cợt không che đậy.

   . —Sao ngài lại đặc biệt quan tâm đến ý kiến riêng tôi ? — Slit-xen hỏi nhấn mạnh chữ « riêng tôi » .

    — Vì ngài đã chuẩn bị cho tôi cuộc hành trình « tuyệt diệu» vừa rồi.

    — Tôi vừa mới khen trí óc minh mẫn của ngài xong. Và bây giờ bắt buộc phải nhắc nhở ngài: những chỉ thị của thương cấp không phải để đem ra bàn cãi. Ngài rõ chứ ?

    — Chỉ thị tôi đã thi hành rồi. Tôi là con nhà lính, nên rất biết tôn trọng điều lệnh. Nhưng thiết nghĩ tôi cũng có quyền phát biểu ý kiến vè công tác đã được thực hiện chứ ? Và đây là ý kiến của tôi: Rất đáng tiếc khi người ta cố tình làm tiêu hao sức khỏe cơ thể và tinh thần của một con người vì những chuyện không đâu. Bởi vì vũ khí của người tình báo viên chính là hệ thân kinh, thưa ngài.

    — Tôi yêu cầu các ngài bỏ qua chuyện tranh cãi đó đi, và trở lại yêu cầu thực tế thì hơn.

    — Ngài nói hoàn toàn đung — Slit-xen nghiêng mình phép một cách quá đáng — Tôi vào đề ngay đây. Như ngài đã rõ chính phủ ta áp dụng biện pháp thủ tiêu những tù binh Xô-viết. Nhưng chúng ta lại tìm hết cách lưu lại số tù binh « sát phạt hiếu chiến ». Số đó chỉ là một phần nhỏ không đáng kể so với tất cả, nhưng thậm chí chúng ta còn trang bị vũ khí cho họ nữa.

    — Đội quân của tướng Vla-xốp, — Phret cắt ngang.

    — Đúng vậy. Trên các mặt trận họ chiến đấu chống lại người của chính họ. Và họ chiến đấu vô cùng hăng hái nữa kia. Sau khi chiến tranh chấm đứt thì quân của Via-xốp cùng các đơn vị khác của ta đều bị giam giữ. Nhưng theo hiệp ước Pốt-sđam thì số tù binh đó phải trả lại cho chính quyền Xô-viết. Những đồng minh của Nga tỏ ra chẳng nhiệt tình gì cho lắm trong việc thi hành hiệp ước đó. Riêng chúng ta lại càng không muốn điều khoản đó được thi hành, bởi lẽ, rất dĩ nhiên, ta cần sử dụng số tù binh đó cho tương lai...

    — Phải, tôi có đọc những điều khoản về hiệp ước Pốtsđam qua các báo chí.

    — Phái đoàn liên lạc Xô-viết đang đi khắp nước Đức. Còn quân đồng minh thì bằng đủ mọi cách gây khó khăn cho họ về việc lập danh sách những người muốn về nước. Bởi nếu bản danh sách tù binh đã có trong tay phái đoàn Xô-viết rồi, thì dù Anh, Mỹ không muốn cũng bắt buộc phải thi hành thôi. Tuy nhiên quân đồng minh vẫn còn che giấu được khá nhiều binh lính thuộc đơn vị Vla-xốp trước mắt phái đoàn Xô-viết...

     — Herr Slit-xen! Lời mở đầu của ngài dài gần bằng một bài giảng lên lớp rồi đấy — Nun-ke gay gắt cắt ngang bài nói chuyện dài đòng, của tên phụ tá.

     — Ngài thông cảm, tôi chỉ muốn...

     — Tôi tin rằng Phret đã hiểu rõ tình thế chẳng kém gì ngài đâu.

     — Vậy thì Phret! Ngài nghe điều chủ yếu đây: Trong khu vực Mỹ chiếm đóng có khoảng năm mươi tư tù binh đang được giấu kín trong các trại SS. Trong đó có một số là sĩ quan của Vla-xốp. Những người đó chẳng bao giờ có ý định trở về nước Nga nữa. Quân Mỹ muốn đưa họ về Liên hiệp quốc nhưng một tuần trước đây phía Mỹ nhận được một giấy yêu cầu của phái đoàn Xô- viết nghiêm khắc đòi phải trả lại năm mươi tư người đó. Đúng là phái đoàn chỉ dựa theo con số nhưng chưa có, danh sách kèm theo. Và điều đó tạo điều kiện cho việc khất lần của quân Mỹ.

     — Có lẽ trong số năm mươi tư người đó có điệp viên của Nga hoạt động. Nhưng hắn chưa có thời giờ hoặc chưa trao kịp bản danh sách đó cho người Nga. ít nhất đó cũng là cách nhận định của người Mỹ — Nun- ke giải thích.

     — Người ta đã tóm cổ tên điệp viên đó chưa? Phret hỏi.

     — Chưa, nhưng dù hắn có tồn tại thì mọi phương tiện phòng ngừa cũng đã được thi hành, nghĩa là đã cắt đứt khu vực trại ra khỏi thế giới bên ngoài. Trong thời gian này bản danh sách đó khó cổ thể lọt vào tay người Nga được — Slit-xen trả lời — Bây giờ là nhiệm vụ trực tiếp của ngài: Chúng tôi muốn đưa ngài tới khu trại đó với danh nghĩa là một sĩ quan Xô-viết giả hiệu. Người Mỹ đã đồng ý chuyển cho ta nhóm người đó, nếu ta có thể bí mật đưa đi được.

     — Đó là tất cả nhiệm vụ của tôi phải không ?

     — Nhiệm vụ thứ hai có liên quan đến nhiệm vụ thứ nhất: bằng bất cứ giá nào cũng phải phát hiện và thủ tiêu bằng được tên điệp viên đã báo tin cho bọn Nga. Nếu không thì sẽ rất nguy hiềm khi bắt tay vào việc. Ngài hiểu chứ ?

     — Tôi hiểu.

     — Ngài có ba ngày để chuẩn bị. Trong thời gian đó ngài phải làm quen với thân thế và tiểu sử mới của người mà ngài phải đóng vai. Đồng thời cùng Slit-xen, Vô-rô-nốp nghiên cứu các kế hoạch chuyên chở nhóm người đó, — Nun-ke nói tiếp Nếu nhiệm vụ đó thi hành có kết quả thì nhóm đó sẽ là nòng cốt cho khoa Nga của chính ngài.

     — Đối với mi-stơ Hai-ghen-đôp là chỉ huy của trại thì ngài có thể hoàn toàn tin cậy, — Slit-xen thêm vào — Vì đó là người của ta.

     — Hay quá. Điều đó đã căn bản đơn giản hóa vấn đề — Phret mừng rỡ nói.

     — Nào, tôi đã truyền đạt cho ngài về thực chất vấn đề rồi. Tối nay ngài rỗi. Còn ngày mai là chúng ta chuẩn bị bắt tay vào việc. Chín giờ sáng tôi đợi ngài tại văn phòng của tôi.

     Slit-xen chào, tỏ vẻ lễ độ với Nun-ke và lạnh lùng với Phret, rồi quay gót.

     — Xem ra thì Herr Slit-xen cũng không có thiện chí mấy với tôi — Phret bật cười nhận xét.

     — Rồi dần dần quan hệ của các ngài sẽ đổi khác thôi. Slit-xen là một nhân vật nhạt phèo. Nhưng thôi, ta hãy bỏ qua cho ông ta. Cũng chẳng phải ông ta là một bạn đồng nghiệp không tốt. Nhưng đúng là cái bề ngoài thường dân của ông ta đôi khi làm tôi đến lợm mửa, thêm vào đó ông ta còn có tật phàm ăn tục uống nữa chứ. Thà tôi cứ ăn ở buồng riêng còn hơn xuống nhà ăn để chứng kiến một người béo ăn uống vô độ như ông ta. À, từ hôm nay ngài có thể sử dụng nhà ăn tùy thích rồi đấy nhé! Ngoài ra thì ngài nên xem chung quanh phạm vi của trường đi. Nếu cần người hướng đạo thì tôi có thể nhờ một giảng viên nào đó, hoặc Vô-rô-nốp cũng được.

     — Rất cám ơn ngài. Nghĩa là từ nay tôi có thể tự do đi lại trên khu vực của trường phải không ?

     — Nhưng chỉ trong phạm vi có thể của nó thôi. Rồi tôi sẽ gửi nội qui của trường đến cho ngài với lời khuyên nên xem cho kỹ... Ngoài ra trước lúc khởi hành chuyến công tác đặc biệt, ngài nên tới trình diện với bà Ac-net Mê-nen-đô là người đỡ đầu chính thức của trường.

     — Có nhất thiết cần không ?

     — Với tư cách là người đỡ đầu bà ta cần phải biết số cán bộ của trường. Tất cả những ngươi mới đến đều bắt buộc phải ra mắt bà ta. Chúng tôi coi đó là một thủ tục khi có ai đó thật sự trở thành một trong những hiệp sĩ của thánh linh.

     — Nếu đó là một thủ tục thì tôi xin nạp mình.

     — Tối mai hay ngày kia tôi sẽ báo cáo với bà ta. Ac-net Me-nen-đô cũng ở biệt thự gần đây thôi.

     Khi Nun-ke đi khỏi, Phret mệt mỏi buông mình xuống ghế phô tơi, rồi lại bật ngồi dậy và lặng lẽ bước những bước dài quanh phòng.

    Anh có thể ra khỏi cổng trường để khởi hành đi Tây Đức. Từ đó chỉ cần vượt một con sông là anh sẽ có mặt tại khu Đông nơi quân đội Xô-viết chiếm đóng... và thế là cánh chim đã quay về tổ ấm. Nhưng, còn nhiệm vụ hấp dẫn sắp tới kẻ thù đã tin cậy trao cho anh... Ồ...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yuri Dold-mikhajlik

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.