Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
50

❊ ❊ ❊

Grace lái xe quay lại khu Bennett trong im lặng. Đường phố Stoke-on-Trent vào thời điểm này hoàn toàn khác với cuộc sống về đêm nhộn nhịp ở Manchester. Cô có thể vượt qua những chiếc xe khác trên đường và thấy một số ít người đang trở về nhà, nhưng phần lớn mọi người giờ hẳn đã nằm trên giường hoặc không thì cũng an toàn trong nhà. Tất nhiên là vẫn có những chỗ để người ta đốt tiền mỗi đêm, nhưng lúc này khu vực mà cô lái xe qua mang lại cảm giác bình thản hơn là thận trọng.

Tâm trí cô quay trở lại một ngày cuối tuần đi chơi cùng Matt không lâu sau khi họ gặp nhau hồi mới ngoài hai mươi. Họ ở tại một khách sạn trên quảng trường Leicester, ra ngoài uống nước và bị lạc trong đoạn đường ngắn để trở về. Vào nửa đêm thì nó có vẻ ổn, nhưng trong những ngày mua sắm tấp nập vào thứ Bảy, nó chật cứng chẳng khác gì Hanley. Khắp nơi đều có người, và cả tiếng ồn nữa!

London hẳn đã khiến cô sợ hãi nếu cô sống ở Stoke cả đời, nhưng Manchester thì có rất nhiều chốn nhộn nhịp. Cô đã tự nhắc mình rằng sẽ dành một đêm để đi chơi cùng Simon. Cô có thể đưa anh tới mấy quán rượu cũ mà cô thường lui tới, giới thiệu anh với vài người bạn. Cũng đến lúc rồi.

Lái xe dọc theo đường Ford Green, cô cố gắng nuốt trôi những chuyện đã xảy ra. Nó sẽ còn ám ảnh trong tâm trí cô một thời gian, nhất là khi Sophie là cô bé vị thành niên thứ hai bị tấn công. Cô bé tội nghiệp, người bố tội nghiệp…

Cô dừng lại tại một giao lộ khi đèn chuyển sang màu đỏ và một người đàn ông say rượu lảo đảo băng qua đường. Anh ta vẫy tay cảm ơn khi đã sang được phía bên kia.

Trước khi lái đi, một suy nghĩ chợt vụt qua tâm trí cô. Liệu có phải tên sát nhân đã bỏ mặc Sophie chờ chết không? Liệu chúng có cho rằng mình đã thành công? Liệu họ có thể lợi dụng điều đó không? Cô nhấn chân ga và phóng hết tốc lực, biết rằng họ sẽ chẳng thể che giấu được điều đó. Không còn nữa. Những ngày mù mờ thông tin đã qua từ lâu, khi giờ đây mọi người đều có điện thoại.

Nhưng không ai ngoài các nhân viên bệnh viện biết rằng Sophie còn sống. Cũng đáng để thử đó nhỉ?

Khi đã trở lại hiện trường, Grace đậu xe gần con hẻm hết mức có thể và đi tìm đội của mình. Khu vực này giờ đây những phương tiện ưu tiên, khắp nơi đều có đèn nháy và bóng người khi cuộc điều tra đang được tiến hành.

Đã gần nửa đêm, quá muộn để có thể tìm thêm được gì nhiều. Nếu có kẻ tình nghi để thẩm vấn thì họ đã có thể về nhà, nhưng nếu đó là một doanh nghiệp hay tổ chức nào đó thì họ sẽ phải chờ tới sáng.

Perry và Sam đang đứng ở đầu con hẻm khi Grace chui qua dải băng bảo vệ hiện trường. Nick đứng phía sau, nói chuyện với Dave Barnett.

“Cô bé sao rồi?” Sam hỏi khi cô bước tới chỗ họ.

“Vẫn đang nguy kịch.”

“Tội nghiệp.”

“Có gì mới không?” Cô hỏi họ.

“Từ khi cô đi thì vẫn chưa có gì,” Perry đáp. “Không có ai thông báo rằng họ đã nhìn thấy Sophie hay bất cứ điều gì khác thường. Mấy nhà mà chúng tôi tới hỏi chuyện đều có vẻ vô cùng sửng sốt khi biết tin.”

“Có gì khiến sếp bận tâm sao?” Sam hỏi khi thấy Grace đứng lặng đó một lúc, quan sát khung cảnh đang càng lúc càng trở nên tất bật.

“Đã ai tìm thấy chiếc giày bị mất của cô bé chưa?” Cô hỏi.

“Theo tôi biết thì chưa.”

“Chỉ là tôi đang nhớ lại một cái tên trong một diễn đàn của All Talk. Một gã tên Peter Bentley đã sát hại bốn người phụ nữ và đang tiến hành vụ thứ năm tại Manchester hồi năm 2014. Tôi cho là nó khá tương đồng với chiến dịch Middleport. Nếu tôi nhớ chính xác, đôi giày của một trong các nạn nhân chưa từng được tìm thấy.”

“Tôi cũng nhớ vụ đó. Ác quỷ Manchester?” Sam dừng lại để ngáp dài một cái. “Tôi nghĩ là hắn vẫn đang thụ án.”

“Hắn lĩnh bốn án chung thân.” Grace gật đầu. “Tôi đang tự hỏi liệu tên sát nhân của chúng ta có biết vụ đó hay không. Bởi nếu vậy, có thể chúng ta đang phải đối đầu với một kẻ bắt chước.”

“Chúa ơi.” Perry đút tay vào túi quần, vai chùng xuống.

“Sao hai người không về nhà đi?” Grace đề nghị. “Sáng mai lại phải tới sớm đấy. Tôi sẽ đi tìm Simon rồi cũng về luôn.”

“Được,” Sam nói.

Perry cũng gật đầu.

Nhưng tất cả cùng đứng im tại chỗ, đảo mắt một vòng quanh hiện trường trước mặt. Không ai trong số họ muốn di chuyển.

Dù sao thì nạn nhân vẫn còn sống. Ít nhất là vào lúc này.

Khi đã về đến nhà, Grace làm gì đó để ăn trong lúc Simon đi tắm. Tâm trí cô cứ liên tục quay lại với vụ án, hình ảnh của Sophie Bishop biến thành Diane Waybridge và sau đó là Lauren Ansell. Có phải đang có chuyện gì đó tại Học viện Dunwood không? Nhưng liệu nó có liên quan gì tới nạn nhân thứ hai?

“Em ổn chứ?” Simon hỏi khi bước vào bếp.

“Kiệt quệ,” cô thừa nhận, hôn anh khi bước ngang qua. “Thèm một cốc chết đi được, dù em thực sự muốn đi ngủ. Anh thì sao?”

“Nó thực sự khiến anh rất buồn. Anh đã biết Sophie cũng lâu như Lauren. Anh hy vọng con bé sẽ qua khỏi.”

Grace ôm anh và họ đứng lặng đó một lúc.

“Anh cho rằng việc duy nhất mình có thể làm lúc này là tường thuật lại những gì mình biết,” Simon nói. “Ít nhất anh cũng có thể thêm vào đó chút cảm xúc.”

Anh ngáp và vươn tay lên sau đầu, chiếc áo phông của bộ đồ ngủ bị kéo cao để lộ phần bụng. Grace ước rằng mình có đủ năng lượng để lướt những ngón tay trên đó và kéo anh về phía mình. Một chút yêu thương là những gì cô cần, để cảm thấy được trân trọng, được sống. Thay vào đó, cô để mặc anh lên lầu một mình.

Khoảng mười lăm phút sau, cô cũng đi theo anh. Sau khi đi tắm, cô trườn vào giường cạnh anh. Grace cảm nhận được thân thể anh sát gần mình khi anh quay sang và kéo cô lại gần hơn. Cô nắm chặt tay anh và cố nhắm mắt. Ngay cả cảm giác được bảo vệ bởi anh cũng không ngăn được nỗi đau thấm dần, sự thất vọng khi chứng kiến chuyện đó lại xảy ra lần nữa.

“Ngày mai là một ngày mới, Grace ạ,” anh thì thầm. “Em sẽ sớm tóm được tên sát nhân thôi.”

Grace nhắm chặt mắt lại khi hình ảnh của Sophie Bishop lại hiện ra. “Bọn em sẽ làm được,” cô thì thầm đáp lại. “Hy vọng là trước khi có thêm ai đó bị giết.”

Hai giờ sau, cô lại rời khỏi giường, vẫn không thể chợp mắt. Ở bàn bếp, cô khởi động máy tính xách tay và tìm trên Google về Peter Bentley. Ba mươi phút sau, cô đã nắm được mọi thứ cần biết.

Nạn nhân đầu tiên của Bentley là Melissa Wyatt, ba mươi ba tuổi, bị siết cổ khi đang chạy bộ. Rồi đến Vicky Cooke, mười bảy tuổi, trong một khu bảo tồn tự nhiên; Cassie Rigby, mười lăm tuổi, trên cánh đồng; và Petra Swindles, hai mươi hai tuổi, bên cạnh một tháp đồng hồ. Cuối cùng là Mandy Shelley, mười chín tuổi, người duy nhất sống sót, do Peter đã bị một người chạy bộ phát hiện ra.

Năm người phụ nữ bị tấn công ngoài trời, bốn người bị siết cổ đến chết. Tất cả chỉ trong vòng mười ngày. Thật kỳ lạ khi Ác quỷ Manchester lại xuất hiện trên All Talk, đồng thời cả Diane Waybridge và Nathan Stiller đều có liên quan tới trang web đó.

Grace đóng máy tính và quay lại giường, hy vọng có thể ngủ được một chút. Cô cần cập nhật cho cả đội những gì mình tìm được càng sớm càng tốt. Cô chắc chắn rằng phải có gì đó ở đây.

Đáng lo ngại hơn, nếu cô đúng, điều đó đồng nghĩa với việc sẽ có thêm một nạn nhân nữa nếu họ không sớm tìm ra tên - hoặc những tên - sát nhân.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.