Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Sau khi yêu cầu Perry đi nói chuyện với cặp sinh đôi nhà Piggott, Grace tới chỗ Nick và họ cùng rời khỏi trường. Cô phải trải qua thêm vài phút khó chịu khi gọi cho bố của Lauren Ansell.

“Thật không tốt chút nào,” cô nói sau khi kết thúc cuộc gọi. “Cảnh sát địa phương đã thông báo cho anh ta trước rồi. Tôi có thể nghe tiếng anh ta khóc, cố hít thật sâu để giữ lấy lại bình tĩnh.”

“Anh ta nói sao?”

“Anh ta chuyển điện thoại cho một sĩ quan cảnh sát. Mick Attwood. Mick bảo tôi rằng anh Ansell đang dự một cuộc họp vào thời điểm xảy ra vụ tấn công cũng như trong phần lớn buổi sáng. Chúng ta có thể loại trừ anh ta, bởi cộng thêm việc sống cách đây rất xa thì anh ta rất khó có thể là nghi phạm. Thật không thể tưởng tượng nổi cảm giác khi biết đứa con duy nhất của mình đã bị sát hại.”

“Tôi thấy mừng khi cuộc gọi của Nathan Stiller cho mẹ nạn nhân đã bị chuyển vào hộp thư thoại,” Grace nói thêm khi họ đang lái xe trên đường D về hướng Newcastle. “Tôi ghét việc một tai nạn xảy ra và sau đó người thân của nạn nhân vội vã lao tới trong tình trạng bất ổn. Tôi đã chứng kiến chuyện đó quá nhiều lần và biết rằng họ không muốn tin vào những gì được nghe kể, nhưng đó là cách mọi chuyện diễn ra.”

“Tôi cần chuẩn bị tổ chức họp báo,” Nick nói. “Tôi sẽ đưa ra thông cáo trước ống kính vào lúc bốn giờ chiều. Tôi vẫn chưa biết là nên làm chuyện đó ngoài cổng trường hay trong con đường nhỏ yên tĩnh nữa.”

“Tôi nghĩ ông vốn đã có câu trả lời cho điều đó rồi.” Grace biết rằng báo chí không được phép đến gần con đường, dù cánh đồng chỉ cách đường cái khoảng năm phút. “Để thu hút người xem, họ sẽ muốn các máy quay ghi lại nhiều nhất có thể. Thật buồn cười khi họ nói rằng làm vậy là để công chúng có thể thấy nhiều hơn, nhận ra nhiều hơn và giúp chúng ta có được đầu mối. Lúc nào cũng vậy, họ luôn là người nắm đằng chuôi.”

“Tôi hy vọng sẽ không có ai thử tìm đường khác để đi vào cánh đồng.”

“Tất cả đều đã được phong tỏa,” Grace bảo ông. “Đội tìm kiếm cũng đang có mặt ở đó. Sẽ không ai vào được. Mà vụ này quả là có chút liều lĩnh.”

“Nói tiếp đi.” Mắt Nick vẫn tập trung nhìn đường.

“À thì, hầu hết các vụ giết người đều xảy ra ở những con hẻm tối vào ban đêm. Có cái gì đó xảo trá khi gây án ở một không gian mở như thế này. Nó quá táo bạo, liều lĩnh và đòi hỏi phải hành động thật nhanh, bởi nguy cơ bị phát hiện là rất cao.”

“Nghĩa là sao?”

“Nghĩa là chúng ta chẳng có mấy đầu mối để tiếp tục, trừ khi có người chứng kiến chuyện đã xảy ra. Điều đó có thể dễ dàng vì vụ án diễn ra giữa ban ngày, nhưng lại thật khó khăn khi xét đến sự rộng lớn của hiện trường.”

Nick gật đầu đáp lại.

Hai mươi phút sau, ông rẽ vào một bãi đậu xe nhỏ nằm trước dãy văn phòng mới. Văn phòng luật Mintons nằm thứ hai bên trái, cùng với một tiệm cắt tóc, một cửa hàng sandwich và vài căn chưa được thuê.

“Tôi hy vọng cô ấy vẫn chưa có thời gian để kiểm tra điện thoại,” Grace nói khi họ bước vào gian phòng tiếp tân rộng rãi và đi tới chỗ chiếc bàn có hai người phụ nữ đang ngồi. “Dù tôi ghét phải làm chuyện này, nó vẫn tốt hơn nhiều.”

Nhân viên lễ tân gọi điện và chưa đến một phút sau, một người phụ nữ bước ra khỏi cửa phụ. Grace và Nick ngầm liếc nhau. Cô ấy có khuôn mặt và vóc dáng giống hệt nạn nhân.

Tiếng cười cho thấy cô ấy vẫn chưa biết gì về chuyện đã xảy ra. Nụ cười biến mất ngay khi Nick giơ thẻ cảnh sát lên. Grace cũng làm theo.

“Cô là Emma Gillespie? Tôi là Phó Chánh Thanh tra Carter và đây là sĩ quan điều tra Allendale. Chúng tôi có thể nói chuyện với cô một lúc được không, ở nơi nào đó riêng tư hơn?”

“Đã có chuyện gì đó, phải không?” Emma đưa tay lên ôm ngực khi bước qua một bên để họ đi qua. “Có phải Alan không? Lauren? Họ không sao chứ?”

Emma mở cửa một căn phòng nhỏ để trống và họ cùng bước vào. Grace hướng ánh mắt vào một chiếc ghế, nhìn nó chằm chằm cho tới khi Emma ngồi xuống.

“Đây có phải là Lauren, con gái cô không?” Nick đưa cho cô ấy tấm ảnh được in ra từ máy tính của trường.

“Vâng.” Đôi mắt xanh lo lắng liếc từ người này sang người kia.

Grace kéo ghế lại gần và nắm tay Emma khi Nick sắp sửa cất lời.

“Tôi sợ rằng chúng tôi có một tin vô cùng xấu,” ông bắt đầu. “Sáng nay, thi thể của một cô gái trẻ đã được tìm thấy trên cánh đồng gần học viện Dunwood. Chúng tôi có lý do để tin rằng đó là Lauren. Tôi rất tiếc khi phải thông báo rằng cô bé đã bị sát hại.”

“Lauren ư?” Emma lắc đầu. “Không, con bé đang ở trường. Tôi đã đích thân đưa nó tới đó sáng nay’’ Emma nhìn Nick như chờ được xác nhận. “Hẳn là có nhầm lẫn gì đó rồi. Không thể là con bé được.”

“Tôi biết rất khó để có thể chấp nhận chuyện này, thưa cô Gillespie. Chúng tôi cần yêu cầu cô chính thức xác nhận danh tính của nạn nhân vào tối nay hoặc ngày mai, nếu cô có thể.”

“Không, không thể như vậy được,” Emma lắc đầu phủ nhận. “Chuyện gì đã xảy ra với con bé?”

“Chúng tôi đang đặt nghi vấn về cái chết của Lauren,” Nick nói. “Chúng tôi tin rằng vết thương của cô bé là do người khác gây ra.”

“Ý ông là sao?”

Grace quan sát những giọt nước mắt chảy xuống khuôn mặt của Emma, tin tức đã bắt đầu được chấp nhận. Khi cô ấy quay sang phía Grace, chờ đợi cô nói rằng Nick đã sai, trái tim của Grace như vụn vỡ.

Emma vò đầu bứt tai và bắt đầu khóc to. “Con bé đang ở đâu?” Giọng nói xen giữa những tiếng nấc nghẹn.

“Cô bé vẫn đang ở tại hiện trường. Chúng tôi có các sĩ quan…”

“Cánh đồng!” Giọng Emma trở nên giận dữ. “Các người để con tôi nằm chết trên cánh đồng!”

Grace nhận ra rằng cô ấy cần ai đó để đổ lỗi, còn Nick thì cố giải thích tình hình trong lúc Emma đang nức nở.

“Tôi đã đưa con bé đến trường! Đáng ra nó phải được an toàn.” Emma đứng dậy. “Tôi muốn thấy nó.”

“Cô có thể.” Nick gật đầu. “Một khi cô bé đã được đưa khỏi hiện trường.”

“Không, tôi muốn thấy con bé ngay lập tức.”

“Tôi rất tiếc.” Nick kiên định nói.

Emma thở hổn hển. “Làm ơn nói với tôi rằng con bé không bị cưỡng bức.”

“Chúng tôi nghĩ là không.” Khi cô ấy lại bắt đầu khóc, Nick nói tiếp. “Chúng tôi có thể gọi ai đó giúp cô không? Cô có nhắc tới Alan.”

“Anh ấy là chồng tôi. Bố của Lauren, Richard, cũng cần được biết. Chúng tôi đã ly dị.” Cô ấy nhìn Grace.

“Chúng tôi đã thông báo cho anh ấy trên đường tới đây gặp cô,” Grace nói. “Chúng tôi ở đây để làm tất cả những gì có thể. Chúng tôi sẽ bố trí thêm một sĩ quan liên lạc tới để giúp đỡ.”

Emma lại nức nở. “Làm ơn. Không thể là con bé được,” cô ấy khóc. “Không phải Lauren của tôi.”

Khi Grace rời khỏi phòng để thông báo cho các đồng nghiệp của Emma biết rằng cô ấy sẽ đi cùng họ, cô tự hỏi không biết liệu mình sẽ phản ứng ra sao nếu đó là con gái mình. Lauren là con một. Điều đó có nghĩa là gia đình cô bé đã bị quét sạch chỉ bằng một đòn. Thật quá sức tàn nhẫn. Nhưng làm gì có kẻ giết người nào thèm bận tâm đến chuyện đó?

Khi đang giải thích tình hình cho nhân viên lễ tân và thấy được vẻ bối rối của cô ấy, Grace nhận ra sẽ rất khó để giữ bí mật chuyện này. Đã có quá nhiều người biết chuyện. Ngay cả khi không được xác nhận chính thức, mọi người cũng đều biết đó là ai.

Lauren Ansell đã bị siết cổ và Grace sẽ tìm ra kẻ đã làm chuyện đó.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.