Gã ngồi cúi đầu nhìn vào ngực. Con trùng trong mắt hắn cho hắn biết. Dưới cái bao bì kia la nước, xương và thịt. Có thế thôi! Thế mà để nuôi dưỡng và giữ gìn cái đống lổn nhổn dưới da ấy. Hắn đã phải huy động hết mọi con tinh trong đầu hắn ra. Những con tinh không ngoan giảo quyệt kia tìm tòi, lục lọi trên rừng dưới bể. Tìm mọi cách để thỏa mãn sự đòi hỏi của con trùng trong hắn. Con trùng thích ngon, thích êm, thích nhờn nhờn, rùng mình, thích tê tê lìm lịm. Có thế thôi mà con tinh vất vả lắm. Khôn trong đêm và khéo suốt cả ngày. Gần đây con tinh đã để mắt đến những ngôi sao xa lắc. Con tinh muốn lôi cái thân da bọc thịt kia đi. Kéo theo cả những con trùng của nó đến đó. Chúng sẽ duy trì cái đống xương thịt bọc da kia bằng sự đòi hỏi của con trùng và cái khôn của con tinh. Xét cho cùng nó chả có nghĩa lý quái gì cả. Thế mà nó tàn phá tất cả. Hết hành tinh này đến hành tinh khác. Nó ca ngợi sự có mặt của nó trong vũ trụ này. Tìm ra tính này tính nọ để ngợi ca như nhân văn nhân đạo. Nó lên án rồi chê bai tính này tính khác như tính tàn bạo tính bất lương. Tính gì thì tính. Chẳng qua cũng chỉ là cầu rồi cung cho cái phập phồng muôn thuở. Nghĩ đến đây, gã ngẩng đầu lên, đần mặt ra 1 lúc rồi phá lên cười. Mồm hắn cười mà mặt nhăn lại như khóc, con trùng và con tinh đã bỏ chạy. Mặt hắn tỏ ra bất động. Hóa ra khi dở khóc dở cười con trùng và con tinh đã chết. Chỉ có thân xác kia sống thôi. Ôi ! Một cái sống vĩnh hằng. Cái vĩnh hằng ra đời ở cái khe giữa cười và khóc. Con trùng và con tinh đã đi rồi... đi không trở lại. Vũ trụ yên ổn. Trái đất rậm rạp xanh tươi.