Những người nhiều chữ ngày xưa dự cảm rủi ro bằng bấm độn. Bấm đốt tay luận ra số kiếp đời người. Khoa học phát triển, chỉ bấm 1 cái là cả dãy núi nổ tung. Khối thép khổng lồ đang bay lượn. Chỉ bấm 1 cái là tên lửa phọt lên và khối thép nổ tung. Ngày nay, đồng loại của tôi, họ còn rất trẻ, chỉ 15-20 tuổi, ngày cũng như đêm, họ bấm, họ nhấp con chuột trước màn hình. Họ giết người bằng sự bấm. May mà cái chết là ảo, chỉ xảy ra trên màn hình. Những hành vi giết người, động tác bấm là có thật. Trong mỗi ngày, trong mỗi đêm. Số người chết trên màn hình lên đến con số không thể thống kê nổi. Trong đáy mắt, trong lõi não hằn sâu các kiểu chết do họ bấm chuột. Họ say mê giết giết và giết. Giết người ban ngày, giết thâu đêm. Cái chết ảo, hành vi giết thật. Giết 1 cách say mê, thỏa mãn, cay cú và sung sướng. Trong lúc tôi đang viết, thì tuổi trẻ đồng loại của tôi đang giết người trên màn hình, trên khắp hành tinh này, trên đầu ngón tay, và trên cả khát vọng và đam mê. Họ là những kẻ sát nhân, hầu hết tuổi trẻ đều sát nhân. Giết không biết mệt mỏi, với các game thủ thì Hít le đã bị giáng xuống binh nhì từ khi game ra đời. Còn súng được thay bằng nút bấm. Thay cho hành vi bắn. họ chuyển sang bấm, bấm và bấm. Để giết cho chết và chết...
Quy luật có “không”
Có 1 người giận thân, giận đời bỏ đi, quyết không trở lại, anh ta tuyên bố là “tôi đi thẳng”. Và rồi anh ta đi thẳng thật. Nào ngờ nhiều năm sau anh ta lại về chỗ cũ. Hóa ra anh ta quên mất là trái đất hình tròn. Tuy nhiên anh không công nhận điều này. Anh ngồi lại nơi xuất phát rồi tu hành. Thì ra sau 1 vòng thế giới, biết nhiều, hiểu lăm. Anh tu rất nhanh và “Chính quả”. Điều anh thỏa nguyện đó là “Trường sinh”. Anh nếm trải cái vòng tròn “trẻ, tráng, lão”. Anh sống đi sống lại cái quy luật này. Thấu hiểu hết. Và cuối cùng chẳng có gì mới! Đây nhớ! Hết ngây ngô là đến tinh quái... Thất bại thành công là lúc tuổi đã già. Cứ quanh đi quẩn lại cái trò đời rồi chợt phá lên cười mà rằng:
- Ta chán quá những vòng tròn mà nhìn dọc thì ngỡ nó là thẳng.
- Đi 1 vòng thế giới. Sống 1 vòng đời ngồi im 1 chỗ. Thì ra đi và tĩnh có khác gì nhau khi mà ta làm tâm cho 1 vòng tròn luẩn quẩn. Khi ngồi im thì tuổi tác đi. Khi chân đi tuổi tác cũng bám theo. Và chỉ có ý nghĩa khi 1 lần ngồi im hay chuyển động.
- Thế nhưng khốn khổ thay hắn lại chịu “n” lần như vậy. Cứ cái đà này, không biết phải chịu đến bao giờ...
- Mẹ kiếp! Thế này thì tu luyện làm quái gì cơ chứ! Biết thế này thì đừng đi, đừng ngồi, đừng tu. Cứ để 1 vòng nó hết đi. Khi nó hết nó sẽ tạo ra 1 con số, đó là con số 0. Vậy thì ra cũng “có Không” đấy chứ? Có phải không ạ?!