Thoáng thấy tôi, em rẽ ngoắt nhanh vào bóng tối. Làm mép tôi nhếch một nụ cười phiền. Bỗng nỗi buồn xồng xộc chìa tờ giấy kết hôn, tôi chép miệng thở dài và ký. Từ trên đầu hạt mưa rơi đánh bộp. Đóng dấu vào tờ hôn thú. Thế là nỗi buồn và tôi chung chăn chung gối. Đẻ ra bao giọt đắng giọt cay. Đẻ ra khói bay, đẻ ra nước mắt. Cũng như loài người. Khi chào đời chúng cũng khóc oe oe.