Đối xứng qua tôi có hai ông thầy. Một ông dậy đâm thế này, đá thế kia, cách tam tinh một thốn là địch nhân sẽ chết. Một ông thấy dạy tôi cách cầm máu, cách dưỡng sinh. Đối xứng qua tôi có hai cánh đồng, một cánh đồng lúa, một cánh đồng thuốc phiện. Cái tuệ vút tầm tay. Cái vô minh thì ngay trước mắt. Tất cả đang quay hướng tâm vài tôi nó thít dần vòng vây hòng bắt sống tôi. Tôi không nhập, không xuất. Cử soát lại toàn thân, thấy chỉ còn đôi mắt. Biết là thế, mắt phải đảo ảnh, mắt trái đổi trắng đen. Chúng nó tưởng tôi cần ngũ cốc thảo mộc, thiện ác buồn vui vẫn hướng tâm, xiết vào nhau, phát nổ. Bắn đi mỗi nơi một thứ. Cả cái đôi mắt thật của tôi cũng văng đi nốt. Tôi đã trở về “không”. Cái không hữu dụng thật!