Người ta đi bằng chân thì ai cũng rõ rồi, đôi khi đi cả bằng tay, bằng thân thể, lăn lê bò toài. Qua sông bằng thuyền, leo núi bằng cơ bắp toàn thân. Ngày nay họ nhờ động cơ phản lực, bay lượn như chim. Vì thế mà trái đất nhỏ dần, sa mạc là bãi cát, bãi biển là bờ hồ, sông teo dần thành suối. Kích thước con người nhờ phương tiện mà lớn lên. Có lớn nhưng không vĩ đại. Bởi họ bắt đầu hỗn hào với thiên nhiên. Tham lam vơ vét tất cả những gì trong lòng đất. Biến tất cả để phục vụ ngũ quan, thất khiếu. Mà cái chính thú ấy có gì lạ đâu cơ chứ, tê tê nhờn nhờn, bụng no, mắt mỏi, mềm nhẹ và trơn. Thích nhất là rùng mình mấy mươi cái, hết. Lẽ nào chỉ có vài ảo giác mà phải biến đổi tất cả ư? Nếu những gì đưa nhân loại đến ngày hôm nay mà muốn trong lành trở lại, thì hỡi ôi! Chúng ta hãy làm ngược lại tất cả những gì chúng ta đã làm. Thế thôi. Còn cái sự đi thì tôi mách mọi người 1 cách. Hãy đi bằng hồn bay phách lượn. Với hồn thì không cần đường, không phụ thuộc vào núi mấy sông biển. Còn ngũ quan thất khiếu muốn no nê hãy ngồi mà cầu, cầu đến ngoại quan nhập nội, Nội tại nhập phối với bao la. Cảm giác đê mê sẽ hiện ra mà không tổn thương đến vũ trụ. Chúng ta cùng vạn vật giao thoa, cùng tạo hóa nghe thấy bao la, trông thấy âm thanh rực rỡ. Tớ ngửi thấy có sự đi ấy đâu đây! Thật mà!