Họ nói với nhau, thôi thì đủ lời, lời yêu lời ghét, giận dữ, ngọt ngào. Chán nói bằng lời, nếu bí thì nói bằng mắt bằng tay. Đỉnh cao của ái tình họ nói bằng “Tình dục”. Đỉnh cao của hận thù họ nhờ bom đạn xưng hô và đối thoại. Thậm chí họ không nói để tỏ bầy miệt thị. Đúng là không nói là nói nhiều vậy.
Tớ thấy ngôn ngữ thật là đắc dụng. À! Cóc phải nói nhiều, nói ít, im lặng, cơ bắp, thuốc nổ. Quà tặng đến bạc đầu. Mọi phương tiện đều được đem ra nói. Bất kể cái gì miễn sao thay được lời nói. Điều đáng buồn nhất, đó là: “Thế mà nhân loai có hiểu được nhau đâu”. Cũng bắt đầu từ đó họ nói với mình, nào là tự sự nào là tự hỏi, tự thoại.. Cuối cùng họ cũng chẳng hiểu nổi bản thân. Mọi ngôn ngữ đều thừa cả, Có cần nữa không đây? Cái không cần đã trở thành ngôn ngữ mới. Mới đến mức người ta chưa quen sử dụng.