Ở vào cái tuổi gần 60 này, ngồi mà nhớ lại chuyện thời loạn thuộc ở Pháp, non nửa thế kỷ trước, sao mà nó cũ đến vậy. Tất cả hiện lên mờ mờ ảo ảo cứ như một trang giấy thấm nước chè ấy! Nó cứ vàng vàng đục đục. Nhưng có một đoạn trong vắt, mọi thứ rất nét. Cứ như người mắt kém vớ được cái kính đúng số vậy. Cái đoạn ấy là, tôi có một người trong họ, tôi phải gọi bằng bà. Bà ở làng sống với một con chó to, người chú tôi làm tận ngoài Hà Nội, chiều hôm ấy Tây ném bom vào làng. Được tin ông chú tôi hộc tốc về ngay. Than ôi! Ngoài vườn là hố bom sâu đến tối đen cả đáy. Bà và con chó không còn dấu tích gì cả. Đau thương ngút ngàn. Ông chú tôi gào khóc khản hơi, nhá nhem tối, ông thẫn thờ ra bụi duối cuối vườn và nhặt được cái dẻ xương sườn con chó. Ông mang về luộc lên rồi sang hàng xóm lấy nửa lít rượu ngay. Dưới ngọn đèn dầu khuya khoắt. Ông uống rượu gặm xương. Rõ ràng bà tôi hiện về đứng nhìn con trìu mến. Ông chú không hay, ông uống say rồi vật ra giường ngủ lịm. Tang tảng sáng, ông thấy âm ấm ở tay rồi ở vai, rồi ở mặt, ông mở mắt, thì hóa ra con chó nó về, nó liếm cả mồm ông. Chú tôi hốt hoảng nhặt vội mấy mẩu xương sợ nó ăn mất, gói ghém rồi đi mua một cái áo quan... Có hôm tôi mơ thấy bà tôi, tôi hỏi “Bà có giận chú không?” Bà mỉm cười nói “để chú đỡ đói lòng, bà có tiếc gì đâu” _ Nói rồi bà biến đi và tôi tỉnh giấc. Sau đó mọi thứ lại ố vàng, tôi không nhìn rõ cái gì nữa. Khúc trong đã hết, quẵng đục lại về, dòng thời gian vẫn chảy.