Hỡi ôi! Tôi có quen một cặp vợ chồng chim sẻ ở Sài Gòn. Chúng làm tổ trên mái nhà tôi ở trọ. Chúng khoe với tôi về thức ăn rơi vãi của vài nhà hàng đặc sản. Con vợ nó còn biết có 1 vườn cây cảnh ít được trông nom, ở đó có nhiều sâu bọ lắm. Đôi vợ chồng chim này rất béo, vì thế ít bay, nhẩy là chính. Chúng nó có cha mẹ ở dưới quê. Thỉnh thoảng có bay về thăm bố mẹ.
Thằng chồng kể rằng mỗi lần về quê, nó thương bố mẹ lắm. Dưới ấy ngoài hạt rơi hạt vãi ngoài đồng, thức ăn khan hiếm, ít sâu bọ vì thuốc trừ sâu. Người ở nhà quê ít rơi vãi thức ăn ngon, cả vùng không có bãi rác nào như ngoài thành phố. Bố mẹ nó phải bay xa cả chục cây số mới lưng lưng được cái dạ dầy. Được cái họ bay rất khỏe. Còn 2 vợ chồng nó mỗi lần về quê là 2 cánh dã rời, lâu không bay xa mà. Chả thế mà con vợ béo đến lấp mề không đẻ được. Mãi chẳng nặn ra quả trứng nào. Bất thình lình ả ngã bệnh, không hiểu bệnh gì. Anh chồng phải dìu vợ lẻn lên nóc xe khách miền đông để về quê dưỡng bệnh. Bẵng đi 1 thời gian, tôi lại thấy thằng chồng trở về thành phố. Nó buồn lắm, vợ nó bị ung thư. Có lẽ vì ăn ngon mà không bay lượn. Rồi vào 1 hôm đẹp trời, tôi thấy nó tha về một bông hồng đỏ thắm, theo sau là 1 ả chim nữa. Nó giới thiệu với tôi đây là con chim mái mới ở miệt vườn lên thành phố kiếm ăn.