Tôi đi nhanh trước thời gian. Tôi đã đến ngày kia. Ở đây nguyên khai, tĩnh lặng. Chưa có gì của ngày mai cả. Tôi ngồi đợi, ngày mai đã đến và ngày kia bắt đầu buông vui, thua được. Kẻ mất người còn. Bất chấp thời gian đi trước tôi. Tôi ngồi ở cái ngày kia kia khá lâu, những ngổn ngang đã đông cứng. Nhân loại đi xa rồi, quên hết rồi. Cái ngày kia bị họ gọi là ngày xưa. Tôi đi nhanh hơn thời gian, tôi đã đến tháng sau của tháng này. Ở đây ngổn ngang và đông cứng những sự việc. Sự việc có từ xa xưa, tôi ngồi đợi. Nhân loại sầm sập kéo đến cái tháng sau. Tất cả hồ hởi lặp lại cái ngổn ngang bừa bãi đã có sẵn ở đây. Chuyến tàu thời gian lại chở họ và tôi đi tiếp. Con tàu thời gian được cải tiến, hành khách được trang bị tối tân. Nhưng cả thời gian và con người vẫn lặp lại cái bừa phứa ngổn ngang sắp sẵn. Tôi tiếc cái ngày kia quá. Cái ngày kia nguyên khai tĩnh lặng, cái tĩnh lặng đợi chờ. Đợi chờ cái ngổn ngang quá cũ. Chỉ có mặt người là lúc nào cũng mới mà thôi. Tất cả mới trong cái lớn lên già đi và đứng lại. Đứng lại ở ngày kia, tháng sau, năm sau, bất kì lúc nào. Con tàu thời gian trôi đi, ngổn ngang lặp lại. Trong đó có cả mặt người ngày xưa, ngày nay, mai sau.