Bát cơm nguội cùng ba cái răng sâu đã khiêng chiều vào tối. Tối già chạm tới khuya non thì trăng mọc. Trong bóng rượu nhạt, hiện bóng trăng non, trong trăng non có yêu tinh lẩn trong bụi duối. Nó liếm mất chữ, nó dứt đứt dây đàn. Nó bỡn cợt trai tơ, nó đùa cùng đom đóm. Tôi gọi thì nó đi, tôi đuổi nó đi thì nó choàng vai lạnh buốt. Vẫn trong quần áo niệm. Lưỡi dài mắt đỏ. Tóc xõa da xanh. Tôi cười, nó dọa thôi! Chứ yêu tinh đẹp lắm. Trong nó có rượu, có trăng còn dưới ánh nắng ban mai toàn cơm, toàn áo, toàn là nhọc nhằn, khôn khéo lọc lừa. Chỉ có trăng rượu, yêu tinh là nguyên khiết mà thôi.