Thằng bé vươn vai. Hai tay nó run run, chân duỗi thẳng, mồm há ra ngáp 1 cái dài. Chim cò thẳng tưng. Nó lom khom, chạy ra gốc cây đứng đái. Đái xong nó rùng mình đến lắc cả 2 vai. Sau đó vừa dụi mắt vừa đi vào. Thu xếp xong chỗ ngồi, nó với tay, kiễng cả mông lên mới lấy được cuốn sách trên cùng của chồng sách.
Thế là đầu gối quá tai, nó lại cắm đầu xuống đọc. Được dăm trang nó đội sách lên đầu lễ như bổ củi. Rồi lại đọc cuốn khác, cứ 1 lát lại phủ phục, chổng mông lên vái tạ nó lẩm bẩm “Hay quá! Kính phục! Kính phục”. Đống sách thấp dần mặt trời đứng bóng. Thằng bé lấy con dao cạo lia 1 nhát râu cằm rụng soàn soạt trên trang sách. Nó ưỡn người đấm lưng rồi lại đọc. Bóng nó ngả dần chậm rãi, lâu lâu thấy nó gật gù, ngừng đọc nhếch mép cười. Nụ cười hoang vu lắm nụ cười cứ nhạt dần như nắng. Lúc này bóng nó đổ dài lên đống sách. Các con chữ thấy bóng râm đổ xuống, tranh thủ chạy loạn lên như đàn chuột. Từ cuốn nọ nhảy sang cuốn kia. Thằng bé gãi đầu, dăm sợi tóc trắng rụng xuống. Nó thắp lên 1 ngọn nến. Lũ chuột chữ vội vã chạy về các trang sách cũ. Cụ bé lật đi lật lại cái đống sách. Ông lắc đầu cuồi cuội, cứ lật 1 trang lại chép miệng lắc đầu 1 cái lật trang cuối của cuốn sách cuối cùng. Thấy 1 trang giấy trắng hiện lên, gật đầu tâm đắcCái trang trắng ấy in những lời nói của ông mà không ai nhìn thấy vì thế không ai đọc được. Hình như những lời nói ấy nhạt như 1 bát canh xuông. Ông đọc lên đó 3 chữ:
“Những lời suông”.
Sau tiếng gà gáy sáng. Lũ chuột chữ chạy hết. Còn lại là đống giấy trắng. Còn ông già đi đâu rồi. Hình như ông đuổi bắt những con chữ ngoài cánh đồng chiêm chũng thì phải.