Ở quê tôi, gặp chuyện vui, cỗ, buồn, cỗ, may mắn, cỗ, tai họa, cỗ, giải đen, khởi công, cỗ, hoàn thành, cỗ, sinh cỗ, tử, cỗ, giỗ, cỗ, bốc mả, cỗ, toàn cỗ là cỗ thôi. Sạt nghiệp vì cỗ, chết đói vì cỗ.
Vào cái hôm chú họ tôi mất, la liệt cỗ, trong nhà ngoài sân, lan cả sang hàng xóm, trừ chỗ linh cữu chú tôi nằm thì chỗ nào cũng cỗ. Một ngọn kèn, hai mặt trống lục bục réo dắt một đêm. Thỉnh thoảng loại òa khóc lên một đợt. Gần sáng ai cũng mệt trừ người chết. Thế là lại cỗ cho hồi sức. Ngọn kèn mặt trống khiêng chú tôi lên cỗ xe tang, cỗ xe tang đưa chú tôi vào mộ, chôn lấp xong họ hàng tề tựu ở nhà chú tôi và cỗ, trong mâm cỗ ai cũng khen số chú tôi may, đẹp trời quá, khách viếng đông quá, may mắn là con cháu về đông đủ, nhiều quan chức địa phương đến, cả khách Trung Ương, đám ma sang trọng quá, chắc là chú tôi vui lắm. Nhưng tôi nghĩ, chú tôi có vui nhưng nghĩ đến cỗ thì buồn đến chết đi được. Ờ... Hay là ốm thì chớ, nghĩ đến cỗ bàn rồi lo mà chết... Có bao giờ gặp lại mà hỏi được chú tôi đâu. Có tiếng ông trưởng họ “Mai cúng 3 ngày, 2 hôm nữa cúng tuần đầu, chúng mày thế nào cũng phải về cho đủ” - Trời ơi, lại cỗ!