Họ điểm binh rồi tấm tắc : “Bọn ta đã đủ một tập đoàn!”
Rồi rào rào kéo nhau, vác túi, vác bọc, vác mồm, vác bụng hăm hở kéo nhau vào sa mạc để ăn cắp cát.
Dưới nắng sấy. DƯới buốt giá đêm đen, chúng vừa nhìn trộm vào nếp nhăn sa mạc vừa xúc vừa bốc. Mẹ sa mạc hào phóng và chua chát. Tập đoàn vẫn bốc bải một cách mải mê, miên man, miệt mài.
Khi cát đầy bao, túi, đầy mồm đầy miệng thì nắng, gió, vẫn thét gào. Tập đoàn nọ bỗng thành những hạt cát có chút nhựa đỏ đã khô. Cơn gió thốc. Tập đoàn thành những hạt cát mới trong vô vàn cát cũ.