Đọc cho lắm vào. Nghĩ cho lắm vào, tin cho lắm vào để bị nhận ra là có cõi kia. Cõi không thấy đau, không thấy đói, không bị già. Không sướng, không khổ, nó chán làm sao. Chả nhẽ quay lại cõi bên này! Tráng sĩ đã ra đi hề không trở lại. Thế rồi lại tu cho lắm vào, ngộ cho lắm vào để lại say được cõi thứ ba. Đã không đói rét, đã không đau buồn, tuyệt đối tự do rồi thì họ chỉ tranh nhau làm việc tốt việc thiện. Dễ quá... thấy thế thì còn chán nữa. Thôi! Thôi đi Quyển! Đi đến cõi nào cũng thế thôi. Ước gì chỉ là không!