Lời ru, lời ru, những lời ru. Ru trẻ em, ru người lớn, ru từ sáng sớm đến canh khuya. Sau lời ru là những giấc ngủ, ngủ gật, ngủ gà, thiếp đi, lìm lịm. Tuy giấc ngủ là những giấc mơ. Mơ mơ, màng màng, rồi ác mộng, hoảng hốt thức dậy, không biết bây giờ là ngày hay đêm. Thì lời ru lại dịu dàng êm ái đẩy con người vào giấc ngủ. Tiếng hát của nàng tuên cá du dương bên tai, sắc đẹp của nàng chế ngự đôi mắt nàng len cả vào giấc ngủ, đuổi những lo âu trăn trở. Chỉ duyệt những gì tươi sáng ngọt ngào. Thế là ai cũng yên tâm mà ngủ. Ngủ từ lúc tóc đen đến khi bạc trắng. Chỉ khi họ ngủ vĩnh viễn mới hay bị lời ru ngủ một đời. Có muốn tỉnh cũng không sao được nữa... Ôi! Những lời ru, lời ru.