Hồi ức về Joan of Arc — Tập 1

Lượt đọc: 184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Gửi các Cháu Chắt nội ngoại của Ta

❊ ❊ ❊

Năm nay là năm 1492. Ta đã tám mươi hai tuổi. Những điều ta sắp kể với các con đều là những gì ta đã tự mắt chứng kiến từ thuở ấu thơ và thời niên thiếu.

Trong mọi câu chuyện, bài ca và sử liệu về Joan of Arc mà các con cũng như người đời vẫn đọc, vẫn hát và vẫn nghiên cứu trong những cuốn sách được tạo nên bởi thứ nghệ thuật in ấn mới ra đời gần đây, đều có nhắc đến tên ta, Sieur Louis de Conte—ta từng là tiểu đồng và thư ký của nàng, ta đã ở bên nàng từ thuở bắt đầu cho đến lúc kết thúc.

Ta lớn lên cùng làng với nàng. Hồi còn thơ bé, ta vẫn chơi đùa cùng nàng hằng ngày, y như cách các con vẫn chơi đùa cùng bè bạn vậy. Giờ đây, khi thấy nàng vĩ đại nhường nào, khi tên tuổi nàng vang danh khắp thế gian, dường như thật lạ lùng khi những điều ta nói lại là sự thật; bởi nó chẳng khác nào một ngọn nến tầm thường, chóng tàn lại tự nhận mình từng chuyện trò, từng chung nhà với vầng thái dương vĩnh cửu đang ngự trị trên thiên hà, rồi bảo rằng: “Người từng là bạn thân và bạn cùng nhà với ta khi chúng ta còn là những ngọn nến cùng nhau.” Thế nhưng đó lại là sự thật, đúng như những gì ta kể. Ta từng là bạn chơi thuở nhỏ của nàng, và ta đã chiến đấu sát cánh bên nàng trong các cuộc chiến; cho đến tận ngày nay, ta vẫn giữ trong tâm trí, rõ ràng và sắc nét, hình ảnh của vóc dáng nhỏ bé thân thương ấy, với ngực rạp xuống cổ con chiến mã đang phi nước đại, dẫn đầu những đạo quân nước Pháp xông pha trận mạc, mái tóc nàng bay ngược ra sau, bộ giáp bạc của nàng cứ thế rẽ sâu, sâu mãi vào tâm điểm của chiến trường, đôi lúc gần như bị che khuất bởi những cái đầu ngựa nhấp nhô, những cánh tay vung gươm, những chùm lông vũ bay trong gió và những tấm khiên chắn ngang. Ta đã ở bên nàng đến tận cùng; và khi cái ngày đen tối ấy ập đến—cái ngày mà bóng đen tội lỗi của nó sẽ mãi mãi in hằn lên ký ức của những kẻ mang danh giáo sĩ Pháp nhưng lại cúi đầu làm tôi tớ cho người Anh, những kẻ đã sát hại nàng, và lên cả nước Pháp, quốc gia đã đứng nhìn thờ ơ mà chẳng hề nỗ lực cứu lấy nàng—bàn tay ta chính là bàn tay cuối cùng nàng chạm vào trước khi lìa đời.

Khi những năm tháng và những thập kỷ cứ thế trôi qua, khi hình ảnh về chuyến bay sao băng của đứa trẻ kỳ diệu ấy băng qua bầu trời chiến sự của nước Pháp rồi vụt tắt trong làn khói lửa của giàn hỏa thiêu dần lùi sâu vào quá khứ, càng lúc càng trở nên lạ kỳ, diệu kỳ, thiêng liêng và bi tráng, cuối cùng ta cũng đã hiểu và nhận ra nàng thực sự là ai—một cuộc đời cao quý nhất từng được sinh ra trên thế gian này, chỉ trừ duy nhất Một Người.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.