15
Sự THẬT
Tôi phải gắng hết sức để không bỏ chạy. Thứ đang rít lên trong chiếc hộp được kéo ra từ những cơn ác mộng, được kéo ra một cách thật hoàn hảo từ sâu thẳm tiềm thức của tôi, khiến tôi gần như nghĩ rằng Hội Chủ đã biết thân phận của tôi. Thân phận thực sự của tôi.
“Đây là trò chơi của những câu hỏi,” bà ta nói. “Lysander, cháu giúp bà nhé.” Hội Chủ đưa cho thằng bé một con dao. Nó cắt đến khuỷu tay áo quân phục của tôi, kéo lên để lộ ra cẳng tay. Đôi bàn tay nó nhẹ nhàng. Nó mỉm cười xin lỗi với tôi.
“Đừng sợ,” nó nói. “Sẽ không có gì xấu xảy ra, miễn là anh không nói dối.”
Những sinh vật được tạo tác nằm bên trong chiếc hộp - gồm hai con - nhìn chằm chằm vào tôi bằng ba con mắt mù lòa. Nửa bọ cạp. Nửa rắn hổ lục. Nửa rết. Chúng di chuyển như thủy tinh lỏng, nội tạng, xương cốt lộ ra sau lớp da, những cái miệng chứa chất chitin kêu lạch cạch và rít lên cùng lúc khi một con trượt lên mặt bàn.
“Không được nói dối.” Tôi gượng cười. “Đó là một mệnh lệnh dễ thực hiện khi cậu là một đứa trẻ.”
“Cậu bé không bao giờ nói dối,” Aja tự hào nói. “Không ai trong số chúng tôi nói dối. Những lời nói dối là vết gỉ trên mặt sắt. Làm nhơ nhuốc quyền lực.”
Quyền lực mà chúng quá say sưa, đến nỗi chúng không thể nhớ mình đã buông ra bao nhiêu lòi nói dối. Đi mà nói với người của ta rằng ngươi không nói dối, con chó cái hung ác, rồi xem họ sẽ làm gì với ngươi.
“Ta gọi chúng là Sấm Truyền,” Hội Chủ nói. Một trong những chiếc nhẫn của bà ta rỉ ra chất lỏng, tạo thành một lớp vỏ xung quanh ngón tay, biến nó thành móng vuốt, một cây kim từ từ lồi ra ở cuối móng. Bà ta chọc cây kim này vào cổ tay tôi và nói, “Sự thật vượt trên tất cả.”
Một con Sấm Truyền trườn về phía trước, bám vào cẳng tay tôi, quấn mình quanh cổ tay. Cái miệng kỳ lạ của nó tìm đến máu, bám dính như một con đỉa. Cái đuôi bọ cạp của nó uốn lên chừng mười phân, lắc lư qua lại như một cái đuôi mèo trong con gió mùa hè. Hội Chủ chọc vào cổ tay mình, lặp lại khẩu quyết, và con Sấm Truyền thứ hai trượt ra khỏi hộp.
“Nhà Tạo Tác Zanzibar đã thiết kế món đồ này để dành riêng cho ta trong phòng thí nghiệm của hắn ở Himalaya,” Hội Chủ nói. “Chất độc sẽ không giết chết cậu. Nhưng ta có nhiều xà lim chứa đầy những kẻ đã chơi trò này và thua cuộc. Nếu địa ngục có thực, thì chất độc trong chiếc đuôi ấy là thứ gần nhất với nó mà khoa học có thể mang cho chúng ta trải nghiệm.”
Mạch tôi đập nhanh hơn khi nhìn cái đuôi lắc lư.
“Sáu lăm,” Aja đo mạch của tôi. “Lúc hắn thư giãn là hai mươi chín nhịp mỗi phút.”
Hội Chủ ngẩng đầu lên trước câu nói ấy. “Chỉ hai mươi chín thôi sao?”
“Tôi đã nghe sai bao giờ chưa?”
“Bình tĩnh đi, Andromedus,” Hội Chủ nói. “Sấm Truyền được thiết kế để đo sự thật. Nó phụ thuộc vào sự thay đổi của nhiệt độ, hóa chất trong máu và nhịp tim.”
“Cậu không cần phải chơi nếu không muốn, Darrow,” Aja rừ rừ. “Cậu có thể chọn con đường dễ dàng hơn với các Pháp Quan. Cái chết không tệ đến vậy đâu.”
Tôi nhìn Hội Chủ. “Bắt đầu chơi đi.”
“Tối nay nếu có cơ hội, cậu có ám sát ta không?”
“Không.”
Tất cả chúng tôi đều theo dõi Sấm Truyền. Kể cả tôi. Sau một hồi, không có gì xảy ra. Tôi nuốt khan nhẹ nhõm. Hội Chủ mỉm cười.
“Trò chơi này không có kết thúc,” tôi lẩm bẩm. “Làm thế nào tôi có thể thắng?”
“Cậu khiến ta phải nói dối.”
“Ngài đã chơi trò này bao nhiêu lần?” tôi hỏi.
“Bảy mươi mốt. Sau cùng, ta chỉ tin duy nhất một kẻ trong số đó. Augustus giấu vũ khí điện tử không được đăng kiểm của hắn ở đâu?”
“Các kho quân nhu trên tiểu thiên thạch, các xưởng vũ khí ngầm trên khắp các thành phố của Sao Hỏa.” Tôi liệt kê cụ thể. “Và dưới bục căn phòng tiếp đãi của hắn.” Điều này khiến chúng ngạc nhiên. “Còn của ngài ở đâu?”
Bà ta liệt kê nhanh sáu mươi địa điểm. Bà ta nói ra tất cả vì chưa bao giờ thua cuộc, chưa bao giờ phải sợ rằng thông tin sẽ lọt ra khỏi cửa. Tự tin đến vậy kia mà.
“Mặt dây chuyền chòm sao Pegasus đó có ý nghĩa gì với cậu?” bà ta hỏi. “Có phải của cha cậu không?”
Tôi nhìn xuống. Nó đang chìa ra khỏi áo sơ mi của tôi. “Nó đồng nghĩa với hy vọng. Một phần di sản của cha tôi. Ngài đã giúp Karnus ở Viện Hàn Lâm phải không?”
“Phải. Ta đã cho Karnus con tàu mà cậu ta dùng để đâm vào cậu. Cậu thực sự đã định phóng chính mình vào đài chỉ huy của Karnus ư?”
“Phải. Tại sao ngài thu nhận Virginia vào vòng thân tín của mình?”
“Cùng một lý do đã khiến cậu yêu cô ấy.”
Mạch tôi đập nhanh hơn. Aja mỉm cười khi nghe thấy nó.
“Virginia rất đặc biệt. Và bọn ta đều có một người cha… có nhiều thứ để thèm muốn. Khi còn nhỏ, ta sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để được sinh ra trong một gia đình khác. Nhưng ta là con gái của Hội Chủ. Ta đã cho cô ấy một món quà mà không ai cho ta.”
“Cậu thấy đấy, ta thu thập những người khiến ta cảm thấy thích thú, Andromedus. Ta thậm chí thích cả Fitchner. Nhiều người có thể nghĩ hắn là một kẻ đáng ghê tởm. Có thể nghĩ địa vị của hắn không xứng đáng, nhưng cũng giống như cậu, hắn rất có tài. Khi ta đề nghị Fitchner chơi trò chơi này trước khi biến hắn trở thành một Hiệp Sĩ Olympic của ta, cậu có biết hắn đã nói gì không?”
“Tôi có thể đoán.”
“Fitchner…”
Hắn nhún đôi vai gù của mình. “Tôi đã nói bà đi mà nhét cái hộp vào cửa mình bà ấy. Tôi không phải thằng ngu.”
“Tôi nghĩ hắn đã nói còn thô bỉ hơn thế,” Aja gầm gừ.
“Đến lượt ta,” Hội Chủ quan sát Hiệp Sĩ Cuồng Nộ của bà ta. “Fitchner có vi phạm lời thề của một Giám Thị và gian lận trong Học Viện Sao Hỏa như lời đồn đại hay không?”
“Có,” tôi nói, mắt nhìn Sấm Truyền thay vì nhìn vị Giám Thị cũ của mình. “Ông ta đã gian lận, giống như những người khác.” Tôi biết Fitchner sẽ không thể có được vị trí này nếu bà ta không chắc chắn rằng lòng trung thành của hắn thuộc về bà ta chứ không phải thuộc về Augustus, có nghĩa chắc chắn Fitchner đã thú tội và cung cấp cho bà ta tất cả chi tiết về thỏa thuận bẩn thỉu của Augustus. Tôi liếc nhìn hắn. “Mặc dù tôi không biết hắn có được hối lộ như những người khác hay không.”
“Không. Đó là sai lầm của chúng,” Hội Chủ nói. “Hắn đã đưa cho ta các đoạn băng bằng chứng, đoạn ghi âm, sao kê tài khoản ngân hàng. Những chứng từ có lợi để chống lại từng Giám Thị.”
Chắc hẳn Sevro đã đưa các đoạn băng cho cha cậu ta khi tôi bảo cậu ta chỉnh sửa chúng. Tên khốn láu cá. Rốt cuộc thì, cậu ta cũng có quan tâm đến cha mình. Augustus sẽ giết chết cả hai cha con nếu hắn biết trò hai mang này.
Tôi muốn thăm dò Hội Chủ về các trạm quân sự, nguồn cung ứng quân nhu, các biện pháp an ninh và kế hoạch dùng khi cấp bách. Nhưng tôi biết nếu hỏi vậy sẽ rất kỳ quặc. Nó sẽ khiến bà ta đưa ra những câu hỏi kỳ quặc của riêng mình. Con Sấm Truyền khẽ sít lại trên tay tôi, đều đặn hút ra từng giọt máu nhỏ. Tôi không biết cái thứ này có thể cảm nhận những lời nói dối giỏi đến mức nào. Nhưng tôi sẽ phải làm gì nếu bà ta hỏi tôi được sinh ra ở đâu? Cha tôi là ai? Tại sao tôi xoa đất giữa các ngón tay trước khi chiến đấu? Chết tiệt. Bà ta có thể hỏi liệu tôi có phải một Đỏ hay không. Nhưng đời nào bà ta lại nghĩ đến điều ấy trừ phi tôi cho bà ta cảm giác có điều gì đó… kỳ lạ ở tôi?
“Có ai trong những người thân tín của tôi là gián điệp của ngài không?” tôi hỏi.
“Rất thông minh. Không. Cậu đã đi đâu với Victra au Julii ba ngày trước? Và cậu đã làm gì?” Hội Chủ hỏi.
“Đến Thành Phố Bị Lãng Quên.” Bằng cách nào đó, Sấm Truyền cảm nhận được rằng tôi đang giấu giếm. Cái vòi của nó rung lên phấn khích. “Để gặp Chó Rừng, con trai của Augustus.” Nó siết chặt hơn. “Để thiết lập một liên minh.” Mồ hôi tuôn ra trên cổ áo của tôi, và Sấm Truyền thả lỏng ra, câu trả lời đã đủ. “Tại sao người ta gọi Lorn là Đá Tảng?”
“Ông ta không nói với cậu sao? Không phải vì ông ta cứng cáp như một tảng đá, như những gì người ta sẽ nói với cậu thời nay. Mà vì tại một chiến dịch trong Phiến Loạn Mặt Trăng, ông ta nổi tiếng là người có thể ăn bất cứ thứ gì. Ngày nọ, một gã Xám đã cược rằng ông ta không thể ăn đá. Lorn quyết không chịu thua. Lorn đã dạy kiếm cho cậu khi nào?”
“Mỗi sáng, trước khi ánh bình minh đầu tiên ló rạng, sau khi tôi tốt nghiệp Học Viện và trước khi gia nhập Viện Hàn Lâm.”
“Thật đáng kinh ngạc khi không ai phát hiện ra.”
“Có bao nhiêu Sẹo Vô Song tất cả?” tôi hỏi. “Rất khó để tìm được số liệu thống kê.” Cục Quản lý Chất lượng rất nghiêm ngặt khi đụng đến các tài liệu cấp cao.
“132.689 trong số gần 40 triệu Hoàng Kim. Tại sao Lorn nhận cậu làm học trò?”
“Vì ông ấy nghĩ chúng tôi giống nhau. Hai nỗi sợ lớn nhất của ngài là gì?”
“Octavia…” Aja cảnh báo.
“Im đi, Aja. Tất cả đều công bằng.” Bà ta nhìn Lysander và mỉm cười. “Nỗi sợ lớn nhất của ta là Lysander sẽ lớn lên và trở thành một người như cha ta. Nỗi sợ thứ hai là tuổi già không thể tránh khỏi. Tại sao cậu khóc khi giết Julian au Bellona?”
“Vì cậu ta tử tế hơn những gì thế giới bắt cậu ta làm. Ngài đã sắp đặt mối quan hệ của Virginia và Cassius phải không?”
“Không. Là ý kiến của cô ấy.”
Tôi đã bám lấy hy vọng rằng đó là một mối quan hệ được sắp đặt, một mối quan hệ cô ấy buộc phải nghe theo.
“Tại sao cậu hát ca khúc Đỏ cho Virginia ở Học Viện?”
“Vì cô ấy quên lời, và tôi nghĩ đó là ca khúc thê lương nhất từng được hát lên.” Tôi ngập ngừng trước câu hỏi tiếp theo.
“Cậu muốn tiếp tục hỏi về Virginia phải không?” Khóe miệng bà ta nhếch lên sung sướng khi mổ vào nỗi đau của tôi. “Cậu muốn biết liệu tôi có trao cô ấy cho cậu nếu cậu đồng ý gia nhập cùng chúng tôi hay không? Có khả năng.”
“Cô ấy không phải đồ vật để mà trao đi,” tôi nói.
Bà ta cười, thích thú trước sự ngây ngô của tôi. “Nếu cậu đã nói vậy.”
“Ba Trung Tâm Điều Khiển Lòng Không Gian ở đâu?” tôi liều mạng hỏi.
Bà ta đọc tọa độ cho tôi mà không buồn chớp mắt. “Tại sao cậu biết ca từ của Giai Điệu Thần Chết?”
“Tôi đã được nghe nó khi còn là một đứa trẻ. Và tôi có quên đôi chút.”
“Nghe từ đâu?”
“Chưa đến lượt của ngài,” tôi nhắc bà ta. “Tại sao ngài hỏi tôi những câu này?”
“Vì một trong các Vệ Sĩ Thịnh Nộ của ta khiến ta nghi ngờ rằng Các Con Trai Của Ares khác với những gì chúng ta đã hình dung. Chúng là một thứ gì đó nguy hiểm hơn nhiều. Ares là ai?”
Tim tôi đập thình thịch.
“Tôi không biết.” Tôi quan sát đuôi của Sấm Truyền. Nó không hề di chuyển. “Ngài nghĩ Ares là ai?”
“Chủ nhân của ngươi.”
“Ba mươi chín, bốn mươi hai, năm mươi sáu…,” Aja nói.
Hội Chủ lắc một ngón tay dài của bà ta. “Kỳ lạ chưa. Trái tim cậu đã thú tội thay cậu.”
Tôi thả lỏng tâm trí. Để tất cả tan biến. Tưởng tượng ra những hầm mỏ. Nhớ tới những cơn gió thổi qua chúng. Nhớ tói đôi bàn tay Eo trong bàn tay tôi khi chúng tôi chân trần bước đi qua mặt đất lạnh lẽo để tới nơi chúng tôi đã nằm bên nhau lần đầu tiên giữa lòng thành phố nhỏ bị bỏ hoang. Nhớ những tiếng thì thầm của em. Nhớ cách em hát lên những lòi ru mà mẹ đã hát cho các anh chị em chúng tôi nghe.
“Năm mươi lăm, bốn mươi hai, ba mươi chín,” Aja nói.
“Augustus có phải Ares không?” Hội Chủ hỏi.
Sự nhẹ nhõm tràn ngập trong tôi. “Không. Ông ấy không phải Ares.”
Cánh cửa mở ra phía sau tôi. Chúng tôi quay lại và thấy Ngựa Hoang đang bước vào căn phòng, mặc trên mình quân phục màu vàng trắng của Nhà Lune. Thiết bị hiển thị dữ liệu tỏa sáng trên cổ tay cô. Cô cúi chào Hội Chủ. “Chủ công.”
“Virginia, trông cô vẫn thật nhếch nhác,” Aja lè nhè nói.
“Đi mà trách thằng khốn đần độn này ấy.” Ngựa Hoang hất hàm về phía tôi. “Bảy mươi ba người chết. Hai gia tộc sinh ra từ Trái Đất đã bị xóa sổ, không ai trong số họ dính líu đến Nhà Bellona và Augustus. Hơn hai trăm người bị thương.” Cô lắc đầu. “Tôi đã cấm vận tất cả các chiến hạm theo yêu cầu của ngài, Octavia. Pháp Quan Lệnh đã ban hành vùng cấm bay trên quỹ đạo. Tất cả tàu chính thuộc quyền sở hữu của các gia tộc đều đã bị thu hồi giấy phép và đang được đẩy ra khỏi Đèn Hiệu Giới Hạn cho đến khi có chỉ thị mới. Và Cassius vẫn còn sống. Anh ấy đang ở cùng các Vàng. Các Nhà Tạo Tác của Thành Trì đang lên kế hoạch để thay thế cánh tay đã mất.”
Hội Chủ cảm ơn cô và bảo cô ngồi xuống. “Darrow và tôi đang tìm hiểu lẫn nhau. Có câu hỏi nào cô nghĩ chúng ta nên hỏi cậu ấy không?”
Ngựa Hoang ngồi bên cạnh Hội Chủ.
“Ngài muốn nghe lời khuyên của tôi ư, chủ công? Đừng cố tìm hiểu Darrow làm gì. Anh ấy là một câu đố có những phần bị khuyết.”
“Nói thế hơi tự ái đấy nhé,” tôi đùa. Nhưng lời cô nói làm tôi nhói đau.
“Vậy cô nghĩ chúng ta không nên giữ cậu ấy?”
“Cassius và mẹ anh ấy sẽ…” Ngựa Hoang bắt đầu.
“Sẽ làm gì?” Hội Chủ cắt lời. “Ta đã biến Cassius trở thành một Hiệp Sĩ Olympic. Cậu ta sẽ cảm kích, và sẽ tiếp tục luyện kiếm để chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa.” Mặt bà ta dãn ra và bà ta chạm vào đầu gối Ngựa Hoang. “Cô ổn chứ, cô bé của ta?”
“Tôi ổn. Có vẻ như tôi đã làm gián đoạn trò chơi của ngài.”
Tôi không chắc ai trong số hai người phụ nữ này đang đùa bỡn với kẻ còn lại. Nhưng những lời Karnus nói tại bữa tiệc, và cái thông tin về việc các con tàu bị cấm vận trước cả khi tôi bắt đầu cuộc giao tranh nhỏ của mình nói cho tôi biết rằng Hội Chủ đã sắp đặt sẵn một kế hoạch. Và giờ tôi nghĩ mình đã biết kế hoạch đó là gì.
“Câu hỏi cuối cùng. Tôi đã để dành nó cho đến cuối trò chơi.”
“Cứ tự nhiên, nhóc. Ở đây chúng ta không có bất kỳ bí mật nào. Nhưng nó sẽ là câu hỏi cuối cùng. Agrippina au Julii đợi lâu quá rồi.” Aja mở chiếc hộp để những con Sấm Truyền quay trở lại.
“Đêm nay, tại bữa tiệc, khi món thứ sáu được dọn ra, ngài đã đồng ý để Nhà Bellona ám sát Đại Thống Đốc Augustus và tất cả những người ngồi ở bàn của ông ấy phải không?”
Aja cứng người. Ngựa Hoang từ từ quay sang nhìn Hội Chủ, nét mặt bà ta không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của sự dối trá. Bà ta thở nhẹ nhàng và bằng một nụ cười mềm mại, nói dối qua kẽ răng. “Không,” bà ta nói. “Không hề.”
Đuôi con Sấm Truyền đâm vào da thịt bà ta.