46
TÌNH HUYNH ĐỆ
Tôi Ôm Vũ Công mạnh đến nỗi lưng ông như muốn vỡ vụn.
Ông đau, bèn đập tôi một cái. Tôi xin lỗi rồi buông ông ra, cảm thấy mình to lớn như một người thuộc gia tộc Telemanus khi đứng cạnh ông. Bên ngoài cái gara được sửa thành văn phòng để dùng tạm thời của Các Con Trai Của Ares ngổn ngang những món đồ công nghiệp. Họ đã dẫn tôi vào qua cửa hông và bảo tôi đợi Vũ Công giữa các động cơ cũ và những thiết bị gỉ sét.
Vũ Công rời tôi ra và ngẩng lên nhìn, cặp mắt bợt bạt loang loáng nước. Thật kinh ngạc, tôi đã từng xem ông là một người điển trai. Ông đang ở độ tuổi bốn mươi, khá già so với một Đỏ, mái tóc lấm tấm bạc, khuôn mặt nhăn nheo vì tuổi già và những khó nhọc. Cánh tay phải của ông vẫn lủng lẳng. Hai chân vẫn lê lết. Và nụ cười của ông vẫn đủ rộng để lộ ra những chiếc răng lởm khởm, không hoàn hảo.
“Thằng nhóc của ta,” ông nói, và bóp vai tôi bằng bàn tay trái. Nó mạnh hơn tất cả các phần còn lại trên cơ thể ông cộng lại. Ông có mùi thuốc lá. Các móng tay vàng xỉn. “Thằng nhóc chết tiệt đẹp đẽ của ta. Trông cậu tuyệt vãi!” Ông cười, rồi lại cười, và lắc đầu. “Không lời nào có thể tả xiết. Ta xin lỗi vì đã không liên lạc với cậu. Xin lỗi vì đã để Harmony lợi dụng cậu như vậy. Có quá nhiều điều ta cần phải xin lỗi, Darrow.”
“Ngừng lại.” Tôi vỗ lên gáy ông. “Chúng ta là anh em. Không cần phải xin lỗi. Chúng ta được gắn kết bởi máu thịt và quá khứ. Nhưng làm ơn, đừng để việc đó xảy ra một lần nữa.” Ông gật đầu. “Ông có biết gia đình tôi sao rồi không?”
“Còn sống,” ông nói. “Vẫn ở hầm mỏ. Ta biết. Ta biết. Nhưng đó là nơi an toàn nhất cho họ giữa cuộc chiến này. Không ai muốn thổi bay ngành công nghiệp của Sao Hỏa. Cậu hiểu chứ?”
Ông ra hiệu cho tôi ngồi xuống. “Ta không biết nhiều Hoàng Kim, nhưng cái thằng Sevro đó quả là một thằng nhãi gớm ghiếc. Khi ta đến Vành Đai để đưa chỉ thị của cha hắn, ta tưởng hắn sẽ cắt ta ra thành nghìn mảnh.” Ông châm thuốc, nháy mắt vói tôi. “Ta chưa từng gặp ai như hắn.”
“Cậu ấy rất trung thành,” tôi nói. “Cũng như ông.”
“Không! Ý ta là hắn có thể chửi thề nhiều hơn bất kỳ tên Đỏ chết tiệt nào.”
“Sevro chửi thề ư?” tôi mỉm cười. “Rồi ông sẽ quen. Mặc dù dạo này cậu ấy rất hay nói ‘chết tiệt’.”
“Đó là một từ tinh xảo. Lưỡi phải uốn éo. Ta đã nghiên cứu về nó.” Ngực ông phập phồng. “Cậu biết không, nó đã có từ thời tiên tổ. Các Hoàng Kim đầu tiên, những người có cặp mắt bình thường và những bộ quân phục màu vàng, đã chiếm hầu hết các tân binh từ hòn đảo Ai Len khốn khổ sau khi phóng xạ ở Luân Đôn biến hòn đảo ấy thành một vùng đất hoang. Các Hoàng Kim đã lấy lực lượng lao động di cư lành nghề và biến họ thành đội ngũ Quân Tiên Phong đầu tiên. Tiếng lóng của họ được lưu truyền lại, có chỉnh sửa đôi chút. Lịch sử thật thú vị, phải không?”
“Harmony đã tạo nên lịch sử cho riêng mình,” tôi nói.
“Đúng vậy. Ta đã chết!” Ông lắc đầu, và châm một điếu thuốc khác, búng điếu thuốc cũ xuống sàn. Tôi nhặt nó lên và bỏ vào thùng rác. “Cô ta đã tách ra khoảng một năm sau khi cậu đi khỏi. Bọn ta được biết một số Thượng Nghị Sĩ sẽ đi nghỉ mát ở biển Gorgon. Nên bọn ta đến đó cài máy nghe lén vào biệt thự của họ, hòng nghe ngóng các bí mật. Nhưng không phát hiện được gì cả, chỉ toàn… những việc đồi bại. Và bọn ta đã nghĩ phi vụ này đến đây là kết thúc. Nhưng Harmony không nghĩ vậy. Vào đêm cuối cùng, cô ta đã đến giết tất cả các Thượng Nghị Sĩ và khách của họ. Rồi rời bỏ bọn ta.”
“Vậy là không có đội thám cẩu nào truy quét trụ sở của ông?”
Ông lắc đầu. “Chúng đến vì cô ta. Giết khoảng bốn mươi Con Trai. Nhưng cô ta đã bỏ tới Mặt Trăng. Ares đã cứu bọn ta. Ông ấy hùng dũng dẫn theo một toán Đá Nham Thạch và các Xám, diệt sạch lũ thám cẩu, rồi chạy trốn trước khi quân cứu viện tới. Rất may ông ấy đã giết sạch bọn chúng. Không đời nào chúng lại không nhận ra ông ấy là một Hoàng Kim sau vụ đó. Đó là lần đầu tiên chúng tôi giáp mặt. Ông ấy đáng sợ bỏ mẹ.”
“Đó không phải là những từ tôi sẽ chọn để miêu tả ông ta.” Mặc dù chúng rất chính xác khi xét đến cách ông ta qua mặt tôi. “Ông không bận tâm chuyện Ares là một Hoàng Kim ư?”
“Ông ấy không bận tâm chuyện chúng ta là Đỏ. Ares sẵn sàng chết vì chính nghĩa, Darrow. Chết tiệt. Ông ấy đã khơi mào nó. Cậu có biết tại sao ông ấy làm vậy không?”
Tôi lắc đầu.
“Đó là câu chuyện của ông ấy.” Vũ Công vuốt dọc vết sẹo bị rắn hổ lục cắn trên cổ. “Một người đàn ông có quyền kể câu chuyện của chính hắn. Nhưng đó không phải là một câu chuyện vui vẻ. Cũng buồn như của cậu. Như của tôi. Chúng đã tước đoạt những gì ông ấy yêu quý, rồi còn lại gì? Chỉ còn thù ghét. Và thịnh nộ. Nhưng ông ấy là người đầu tiên nhận ra có thứ cao cả hơn. Ông ấy đã tìm thấy tôi. Đã tìm thấy cậu. Chúng ta là cái thứ chết tiệt gì mà dám chất vấn ông ấy?”
Cánh cửa bất chợt mở ra. Chúng tôi quay lại và nhìn thấy Mickey lê lết bước vào. Trông anh ta như chỉ còn nửa mạng, gầy như cây sậy, và nhợt nhạt hơn cả trước đây. Không nói một lời, anh ta khập khiễng lại gần tôi và hôn vào miệng tôi, cảm xúc của anh ta chân thật và tuyệt vọng. Rồi anh ta bắt đầu khóc lóc như một đứa trẻ. Vũ Công và tôi không biết phải làm gì, tôi bèn quàng tay qua người anh ta và để mặc cho anh ta khóc. Anh ta thì thầm “Cảm ơn cậu” cả chục lần.
Chúng đã làm gì với anh ta? Không quan trọng. Tôi biết những việc mà lũ Xám được huấn luyện hòng khai thác tin tức. Anh ta nói mình không tiết lộ điều gì với chúng. Nhưng tôi vẫn phải tìm hiểu xem Chó Rừng đã biết được những gì. Hắn đã rút ra kết luận gì từ thứ tìm thấy trong phòng thí nghiệm của Mickey.
Tôi nhìn qua đầu của Mickey và thấy Fitchner đang đứng đó, mỉm cười buồn bã. Sau một hồi lâu, Mickey buông tôi ra. “Tôi đã tìm cách cảnh báo cậu, khi cậu đến gặp chúng tôi ở Mặt Trăng,” Mickey hối tiếc nói. “Tôi đã muốn bảo cậu hãy chạy trốn. Nhưng cô ta sẽ giết tôi nếu tôi tiết lộ. Tôi đã sợ cậu sẽ tin cô ta chứ không tin tôi.”
“Tôi sẽ tin anh, Mickey.”
“Thật sao?” anh ta khụt khịt. “Tôi biết cậu sẽ đến giải cứu chúng tôi. Tôi đã nói chàng trai thân mến của tôi quá tử tế để có thể bỏ mặc Mickey, nhưng cô ta nhổ vào mặt tôi và nói rằng tôi chỉ là một kẻ buôn nô lệ.” Anh ta cúi đầu sụt sịt, trông thật thảm thương, kiệt quệ và gần như phát điên vì những gì phải trải qua trong hầm tra tấn của Chó Rừng. “Cô ta nói đúng. Tôi chỉ là một kẻ buôn nô lệ. Tôi là một kẻ xấu xa. Tôi đã làm tổn hại nhiều chàng trai, cô gái. Tôi đã bán họ ngay cả khi tôi yêu mến họ. Dĩ nhiên cô ta nói đúng. Tại sao cậu phải đến vì tôi? Tại sao cậu phải làm bất cứ điều gì vì Mickey xấu xa ti tiện này?”
“Vì anh là bạn tôi.” Tôi nâng tay anh ta lên miệng, khẽ hôn chúng trong lúc anh ta ngẩng lên nhìn tôi bằng cặp mắt đầy hy vọng. “Bất luận anh kỳ quái, và đã từng xấu xa đến mức nào. Tôi biết anh muốn trở thành một người tốt hơn. Anh muốn sống vì lý tưởng cao đẹp hơn. Tất cả chúng ta đều muốn. Và tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi bất kỳ người bạn nào, cho dù chúng đưa họ đến nơi đâu.”
Tôi cảm thấy thoải mái khi được nói ra sự thật.
“Cảm ơn cậu,” anh ta nói khẽ. Anh ta gượng đứng dậy, đủ mạnh mẽ để quay người bước ra khỏi văn phòng. Fitchner đóng cửa lại.
“Cảm động đấy.”
Tôi gật đầu. Đây là con người tôi muốn được làm. Không phải lúc nào cũng cảnh giác, cũng thốt ra những lời dối trá. Có lẽ, trước lúc này, tôi thậm chí cũng không biết tình cảm mình dành cho Mickey nhiều đến mức độ nào. Không phải vì anh ta đã giúp tạo tác con người tôi. Mà vì lúc nào anh ta cũng rất yêu tôi. Cho dù đó là thứ tình yêu kỳ lạ, thì nó vẫn rất thật. Và tôi thực sự tin rằng anh ta muốn trở thành người đàn ông mà anh ta nghĩ tôi sẽ tôn trọng. Cũng như tôi muốn trở thành người đàn ông mà Eo và Ngựa Hoang sẽ tôn trọng. Và đó là thứ tình yêu cao đẹp.
“Chúng ta cần phải nói chuyện, Fitchner,” tôi nói. Trước đó chúng tôi chưa có cơ hội để nói chuyện. Sevro đã đến gặp tôi để giải thích kế hoạch của Vũ Công - triệu tập một cuộc họp, để Các Con Trai bám lên tàu, để họ xâm nhập tòa nhà. Tất cả những gì tôi làm là đề nghị đưa Sun-hwa ra giơ đầu chịu báng, và cho họ biết rằng họ không được gây tổn hại đến Victra.
“Tôi sẽ để hai người nói chuyện,” Vũ Công nói, đẩy chiếc ghế kim loại của mình ra để đứng lên.
“Không, tôi muốn ông ở lại,” tôi nói. “Tôi đã giữ quá nhiều bí mật với quá nhiều người. Tôi sẽ không để chuyện tương tự xảy ra giữa ba người chúng ta.”
“Học cách đếm đi, đồ đầu đất,” Sevro xuất hiện từ đống động cơ đã gỉ sét và nói. Cánh cửa kim loại rẻ tiền dẫn ra ngoài đóng lại sau lưng cậu. Không khí có mùi như mùa thu ngay cả trong quận công nghiệp đầy dầu mỡ của Agea. Cậu nhảy lên cái khung đã gỉ sét của một chiếc máy bay chiến đấu cũ và ngồi đung đưa chân. “Ê, coi này, lần đầu tiên chỉ có toàn đực rựa. Hãy kể chuyện phiếm xỉa bọn đàn bà đi.”
Tôi cười khùng khục và quay sang Fitchner. “Vậy ông là Ares.”
“Cậu ta tỉnh dậy sau cơn hôn mê sâu là trở thành thiên tài rồi kìa!” Fitchner nói lớn. Ông ta vỗ tay, nhưng cặp mắt lại cực kỳ nghiêm túc. “Hầu hết mọi người gọi ta là Đồng Thau. Các học viên gọi ta là Giám Thị. Một số kẻ gọi ta là Hiệp Sĩ Cuồng Nộ. Hội Chủ gọi ta là kẻ phản bội. Con trai ta gọi ta là lão già đầu đất…”
“Quả thực tôi gọi ổng như vậy,” Sevro chen vào.
“… vợ ta gọi ta là Fitchner. Còn các Hoàng Kim biến ta trở thành Ares.”
Nếu là lúc trước, tôi sẽ không hiểu điều đó có nghĩa gì. Ông ta là một Hoàng Kim. Các Hoàng Kim thì có thể làm gì ông ta kia chứ. Nhưng giờ, tôi đã thoáng thấy những gì được giấu sau bức rèm. “Tại sao ông không nói với tôi thân phận của mình ngay từ đầu?”
“Và đặt cược tính mạng của ta vào khả năng diễn xuất của một thằng nhóc mới lớn ư?” ông ta cười khành khạch. “Ta không nghĩ vậy. Dù sao thì, nếu cậu bị phát hiện và chúng tra tấn cậu… thì đó sẽ là một tin xấu đấy. Ta còn có những kế hoạch dự phòng, có những thanh sắt khác đặt trong lò nung. Cậu chỉ tình cờ là kế hoạch ưa thích của ta thôi. Nhưng chúng ta không nên tỏ ra thiên vị.”
“Vợ ông là ai?” tôi hỏi, dù đã đoán được câu trả lời.
“Muốn nghe chuyện dài hay chuyện ngắn?” ông ta hỏi.
“Chuyện đầy đủ.”
“Ta đã từng làm liên lạc viên cho một công ty địa chất trên Triton,” ông ta vào chuyện một cách đột ngột. “Ta đã không có được một công việc vẻ vang như cậu. Không có Kiếm Lưỡi Mềm. Không áo giáp. Chỉ quản lý công trình. Hợp đồng của ta do một gã Bạc thảo. Ta đang điều khiển một trong các Động Cơ Tóc Mai cuối cùng trên cực Bắc thì các mạch nước ngầm chết tiệt của vệ tinh phun trào, gây nên một trận động đất, khiến lớp băng bị nứt, và biển ngầm đã nuốt chửng toàn bộ động cơ. Ba nghìn người bị chết đuối.”
“Họ đã vớt ta lên, và ta nằm điều trị tại một bệnh viện ở Bắc Cực suốt nhiều tháng sau đó. Ta đã nằm trong khu vực dành cho các Màu Cấp Cao. Chúng ta có đồ ăn ngon, nhà tắm xịn, giường bệnh mới. Còn các Màu Hạ Cấp có cửa sổ nhìn ra Bắc cực quang. Và giường của cô ấy đặt cạnh cửa sổ đó.”
Ông ta ngẩng lên nhìn Sevro. “Cô ấy là người phụ nữ đẹp nhất mà ta từng gặp. Rất ưa nhìn. Cô ấy bị mất một chân trong tai nạn. Và chúng không định thay chân mới cho cô ấy. Chúng có thể, chỉ là thuật mô phỏng sinh học đơn giản. Nhưng lũ Đồng nói đó là việc phí phạm. Ta thề, bọn chúng là thứ Màu khốn nạn nhất từng được tạo ra…”
Sevro đằng hắng. “Lại nữa rồi.”
Fitchner ném một mẩu rác vào Sevro rồi tiếp tục. “Khi rời viện, ta đã đưa cô ấy đi theo. Ta đã tiết kiệm đủ tiền để rời khỏi Triton. Không thể sống ở Trung Tâm. Quá đắt đỏ. Nên ta đã chọn Sao Hỏa. Chúng ta sống ngay bên ngoài Thebes Mới trong vòng một năm. Chúng ta muốn có con hơn bất cứ điều gì khác trên đời. Nhưng ADN của chúng ta không tương thích. Nên chúng ta đã tìm đến một Nhà Tạo Tác để xem có thể tạo ra một phép mầu hay không. Và chúng ta đã có thể. Tốn gần hết tiền bạc ta có, nhưng chín tháng sau, thằng Quỷ Lùn này thòi ra.”
Sevro vẫy tay từ chỗ ngồi của mình trong lúc kiểm tra số rác xem có thể ăn được hay không.
“Hai năm sau, ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng đã tóm cổ Nhà Tạo Tác đó vì những việc hắn làm cho một tên đấu sĩ Đá Nham Thạch, và hắn đã nhanh chóng bán đứng chúng ta, để giảm án. Chúng đã tìm đến nhà trong lúc ta đang đi vắng cùng Sevro. Chúng tìm thấy vợ ta và bắt cô ấy về tra khảo. Các bác sĩ đã phát hiện ra rằng ống dẫn trứng của cô ấy đã được điều chỉnh để có thể tương thích với tinh trùng của Hoàng Kim. Rồi chúng tiêu hủy cô ấy. Các ghi chép dùng đúng từ ấy: ‘Tiêu hủy’. Cho cô ấy hít khí achlys-9[1], nhét cô ấy vào lò, rồi vứt tro xuống biển. Chúng thậm chí không cho cô ấy một cái tên, chỉ đánh số. Không phải vì cô ấy là một tên trộm, sát nhân, hay vì cô ấy đã vi phạm quyền con người, mà vì cô ấy là Đỏ, còn ta là Hoàng Kim.
“Không như cậu, Darrow, ta đã không được nhìn vợ ta chết. Ta không thấy các Hoàng Kim tiến vào thế giới của ta và hủy hoại nó. Thay vào đó, ta cảm thấy sự lạnh lùng của hệ thống đã nuốt chửng điều duy nhất khiến ta muốn sống trên cõi đời này. Một gã Đồng đã nhấn nút, điền vào giấy tờ, một gã Nâu vặn nút để nhả khí. Chúng đã giết vợ ta. Nhưng chúng thậm chí không hề nghĩ vậy. Cô ấy không phải là một ký ức trong đầu của chúng. Cô ấy chỉ là một số liệu. Như thể cô ấy chưa từng tồn tại. Chỉ là một bóng ma mà ta yêu, không ai khác có thể nhìn thấy. Đó là những gì Hiệp Hội làm - nhân rộng trách nhiệm để không một kẻ tội đồ cụ thể nào tồn tại, để thậm chí đi tìm một kẻ tội đồ cũng là việc vô ích, và đòi lại công lý là việc vô ích. Nó chỉ là một cỗ máy, một quá trình. Và nó không ngừng chạy, không thể lay chuyển, cho đến khi cả một thế hệ trỗi dậy để vùi mình vào từng bánh răng một.”
“Tên bà ấy là gì?”
“Tên cô ấy? Việc đó thì có gì quan trọng?” ông ta thận trọng hỏi.
“Vì tôi muốn nhớ tới bà ấy.”
“Bryn,” Sevro nói vọng xuống. “Tên mẹ tớ là Bryn. Khi chúng giết bà, bà mới hai mươi hai tuổi.” Chỉ hơn tôi bây giờ một tuổi.
“Bryn,” tôi lặp lại, và nhìn thấy Fitchner khẽ lảo đảo, khó thở.
“Hóa ra cậu mang một nửa dòng máu Đỏ,” tôi nói với Sevro.
Sevro gật đầu. “Vừa biết cách đây mấy hôm. Kỳ cục như cứt ấy nhỉ?”
“Kỳ cục như cứt. Cậu sẽ là một Đỏ ngon lành.”
“Tớ thích nghĩ về mình như một loài đang có nguy cơ tuyệt chủng.”
Vũ Công xoay que diêm giữa các ngón tay. “Tất cả chúng ta đều như vậy.”
“Ông đã biết về Titus,” tôi nói vói Fitchner.
“Nhưng Vũ Công không biết. Đừng trách ông ta về việc đó. Ta đã nghĩ các cậu sẽ trở thành những người anh em ở Học Viện. Sự đồng cảm tự nhiên vì cùng giống loài. Nhưng hắn đã sa chân vào bóng tối, và không có cách nào để kéo hắn quay trở lại. Ta đã gặp hắn - sử dụng máy gây nhiễu sóng và Áo Choàng Tàng Hình - như ta đã gặp cậu. Nhưng hắn đã gục ngã trước căng thẳng. Ta không muốn cậu cũng gục ngã.”
“Tôi đã gục ngã.” Tôi nhìn sang Sevro và Vũ Công. “Chẳng qua là có những người bạn đã giúp tôi đứng dậy. Tại sao ông không nói với tôi và Titus về thân phận của người kia?”
“Làm vậy thì những sai lầm của hắn sẽ là của cậu và sai lầm của cậu sẽ là của hắn. Cậu không được buộc hai chiếc thuyền vào nhau giữa cơn bão. Chúng sẽ kéo nhau cùng chìm.” Ông ta đằng hắng. “Ta đã luôn biết một Hoàng Kim sẽ không thể lãnh đạo cuộc nổi loạn này. Phải là một người từ dưới đáy của xã hội, nhóc tì ạ. Các Đỏ luôn coi trọng gia đình hơn bất kỳ Màu nào khác, họ coi trọng tình yêu giữa tất cả những điều kinh hoàng trong thế giới của chúng ta. Nếu Đỏ trỗi dậy, họ sẽ có cơ hội gắn kết nhân loại với nhau. Màu Trung Cấp không thể làm vậy. Các Hồng, các Nâu cũng không thể. Còn các Đá Nham Thạch đã từng thất bại. Chưa kể, nếu các Đá Nham Thạch thành công, họ sẽ hủy diệt thay vì giải phóng nhân loại.”
“Vậy kế hoạch là gì?” tôi hỏi. “Tôi đã khiến ông mất đi vị trí thân tín bên cạnh Hội Chủ.”
“Cậu là người không dễ bị qua mặt, Darrow, nên ta sẽ nói thẳng. Augustus sẽ nhận cậu làm con nuôi. Cậu không có vẻ ngạc nhiên…”
“Điều ấy có lý. Hắn muốn gắn định mệnh của tôi với gia tộc hắn. Chắc hẳn sẽ buộc tôi kết hôn cùng Ngựa Hoang. Mặc dù làm vậy tôi sẽ trở thành người thừa kế và điều đó phá hỏng liên minh giữa tôi và Chó Rừng.”
“Chó Rừng cũng bận tâm đến điều đó sao?” Sevro hỏi. “Có vẻ như hắn đã từ bỏ hy vọng nhận được sự chấp thuận từ cha hắn. Thằng chó ấy đang xây dựng cho mình một đế chế riêng.”
“Rồi chúng ta sẽ biết,” tôi nói.
Fitchner tiếp tục. “Tống khứ Chó Rừng đi hay biến hắn trở thành một phần của kế hoạch đều không quan trọng. Augustus sẽ thu nhận cậu làm người thừa kế. Rồi hắn sẽ lợi dụng cậu dưới tư cách Pháp Quan trong hạm đội của hắn. Và nếu cậu đánh bại Hội Chủ, hắn sẽ không an phận làm vua của Sao Hỏa. Hắn sẽ muốn đích thân làm Hội Chủ. Hãy giúp hắn đạt được điều đó. Rồi một năm sau khi hắn kế vị, Sevro sẽ giết hắn và đổ tội cho một kình địch nào đó, có thể là Chó Rừng…”
Đến lượt tôi lảo đảo.
“Ông muốn tôi kế thừa đế chế ấy,” tôi nói. “Toàn bộ Hiệp Hội.”
Tôi trố mắt nhìn ông ta và Vũ Công. Tại sao trông họ có thể nghiêm túc đến vậy?
“Phải,” Fitchner nói. “Và sau khi hắn chết, tất cả sẽ nhìn vào người mạnh mẽ nhất. Hãy làm người đó. Chiến thắng trò chơi quyền lực và cậu sẽ có thể trở thành Hội Chủ, như từng là Thủ Lĩnh. Như từng là Pháp Quan. Tất cả đều là những cuộc chơi. Chỉ khác là lần này chúng ta sẽ giúp cậu gian lận. Chúng ta sẽ cung cấp thông tin cho cậu, bảo vệ cậu khỏi các mưu đồ ám sát. Có ta bên cạnh, cậu sẽ có được một hệ thống tình báo mà thậm chí cả Chó Rừng lẫn Hội Chủ cũng không thể địch lại. Chúng ta sẽ hối lộ những người cần hối lộ, và giết những người cần giết.”
Tôi ngồi nhìn đăm đăm vào hai bàn tay mình. “Tôi cứ nghĩ những lời nói dối đã gần đến hồi kết thúc. Tôi muốn công khai thân phận của mình. Tôi muốn đường hoàng khai chiến.”
“Chúng ta chưa thể. Cậu biết điều đó.”
Tôi biết, nhưng tôi không muốn rời bỏ những con người này. “Tôi sẽ không chịu ở trong bóng tối nữa. Chúng ta sẽ liên lạc với nhau. Chúng ta sẽ lên kế hoạch. Không được mập mờ nữa. Ông hiểu chứ? Tôi không muốn lại đơn độc như trước kia.”
“Đồng ý đi, Fitchner,” Sevro nói. “Bằng không tôi cũng sẽ không tham dự.”
“Chúng ta sẽ liên lạc mỗi ngày nếu cậu cần. Ta không thể đi theo cậu. Còn một trận chiến trong bóng tối cần ta phải lãnh đạo. Nhưng ta sẽ cử một số điệp viên cừ khôi nhất của ta đến gặp cậu. Cậu sẽ được cung cấp một đường dây có thể tin tưởng. Các gián điệp. Các sát thủ, gái điếm và các tin tặc. Tất cả đều có vỏ bọc hoàn hảo. Tất cả đều tình nguyện hy sinh để phá bỏ xiềng xích. Cậu không còn đơn độc nữa.”
Sự nhẹ nhõm lấp đầy trong tôi. Nhưng còn một việc khác tôi biết mình không thể làm. “Tôi phải quay về.”
“Phải. Chúng sẽ tự hỏi cậu đang ở đâu,” Fitchner đồng tình.
“Không.” Tôi nói. “Tôi muốn về nhà.”
“Nhà?” Vũ Công hỏi. “Về Lykos?”
“Tại sao?” Fitchner hỏi. “Còn điều gì ở đó dành cho cậu?”
“Gia đình tôi. Đã bốn năm rồi. Tôi cần gặp họ.” Tôi nhìn thẳng vào mắt từng người, mỗi người đều bị tổn thương và mang những vết sẹo của riêng mình. “Các ông phải hiểu được điều đó. Mọi thứ đang chuẩn bị sụp đổ theo những chiều hướng mà chúng ta không thể dự đoán. Chúng ta giả vờ như biết mình đang làm gì, đẩy các Hoàng Kim này đến chiến tranh, lên kế hoạch cho cuộc chiến của chính chúng ta. Như thể chúng ta có thể kiểm soát nó, nhưng chúng ta không thể. Chúng ta chỉ là những người trần mắt thịt đang mở chiếc hộp Pandora. Và trước khi mọi chuyện đảo ngược, tôi cần được nhớ lại mình đang chiến đấu vì điều gì. Tôi cần được biết rằng nó xứng đáng.”
“Cậu muốn lời chúc phúc của họ,” Vũ Công nói. “Sự chúc phúc của cô ấy.” Ông hiểu rõ trái tim tôi hơn Fitchner. Nếu tôi phải để Augustus nhận mình làm con nuôi, thì trước đó, tôi phải về nhà.
“Cậu không thể tiết lộ thân phận cho họ biết. Họ sẽ không hiểu.” Fitchner tiến tới trước, đột nhiên cảnh giác trước sự giận dữ của tôi. “Cậu biết điều đó.”
“Chuyện đã dễ dàng hơn đến mức nào nếu ông và tôi cùng mưu tính ngay từ đầu?” tôi nói. “Lời nói dối này sinh ra lời nói dối khác. Chúng ta phải biết tin tưởng.” Tôi nhìn Sevro. “Tôi sẽ đưa cô ấy tới Lykos.”
“Cô ấy?” Vũ Công hỏi.
“Ngựa Hoang,” Sevro thì thầm.
“Không,” Fitchner gần như thét lên. “Không thể được. Không đời nào. Không đáng để mạo hiểm. Cậu đã được ổn thỏa. Cô ta đã yêu cậu! Đừng đánh mất lợi thế đó chỉ vì cậu cảm thấy tội lỗi.”
“Nếu tôi cũng yêu cô ấy thì sao?”
“Chết tiệt,” Fitchner chửi thề. “Chết tiệt. Chết tiệt. Chết tiệt. Cậu nói nghiêm túc chứ? Ta cứ tưởng đây là một phần kế hoạch chết tiệt của cậu. Chết tiệt. Nhóc con, cậu sẽ phá hỏng mọi thứ. Thằng ngốc chết tiệt. Quỷ tha ma bắt.”
“Đây là tất cả mọi thứ,” tôi nói. “Cô ấy yêu tôi. Tôi sẽ không lợi dụng cô ấy nữa. Tôi sẽ không đem cô ấy ra làm bàn đạp. Nếu tôi không thể tin cô ấy, thì Hoàng Kim không thể thay đổi, thì Titus với Harmony đã đúng và cả Hiệp Hội chết tiệt đã đúng. Ông và tôi đều biết Màu không quan trọng, điều quan trọng là trái tim của chúng ta. Đã đến lúc đem điều đó ra kiểm chứng.”
“Nếu cậu sai thì sao? Nếu cô ta từ bỏ cậu vì chúng thì sao?”
Tôi không có câu trả lời.
Sevro nhảy xuống khỏi chỗ ngồi. “Thì tôi sẽ cho cô ta ăn đạn.”
❀ ❀ ❀
[1] Trong thần thoại Hy Lạp, Achlys là màn sương của Tử Thần, tỏa ra trước khi cái chết ập đến.