LỜI CẢM ƠN
Câu thoại yêu thích của tôi trong Chúa tể của những chiếc nhân là lúc Frodo đã hoàn toàn từ bỏ hành trình của mình, và Samwise nói với cậu rằng, “Đến đây, ngài Frodo… Tôi không thể mang nó thay ngài, nhưng tôi có thể cõng ngài.”
Đôi khi, sáng tác là một hành trình cô độc. Bạn lạc lối. Bạn đi đường núi chỉ để nhận ra mình đã phạm phải một sai lẩm và buộc phải quay trở lại qua tuyến đường còn hung hiểm hơn nữa. Thường thì chẳng có phù thủy nào dẫn lối cho bạn. Không có biển chỉ đường, chỉ có những cái biển bạn tự gợi lên. Mọi thứ phụ thuộc ở bản thân bạn, và điều đó có thể khiến bạn thoái chí, ít nhất đối với tôi là vậy. Nhưng dù bạn bè và gia đình có thể không chỉ lối cho tôi trong câu chuyện của mình, họ vẫn cõng tôi đi bằng tình yêu và tình bạn của họ, và tôi thật may mắn vì điểu đó.
Tôi cũng rất may mắn vì đã tìm được một nhà xuất bản tốt như Del Rey. Chưa một lần tôi cảm thấy phải miễn cưỡng sáng tác. Chưa một lần tôi nghi ngờ rằng họ muốn thứ gì khác ngoài câu chuyện tuyệt vời nhất mà chúng tôi đem lên mặt giấy. David Moench, Joe Scalora, Keith Clayton,Tricia Narwani, Scott Shannon, Dave Stevenson, tất cả mọi người đều là những vị thánh chết tiệt trong lòng tôi.
Giờ thì, đến lượt biên tập viên của tôi, Mike Braff. Trên đời này không có người bắt lỗi nhảm nhíĐá Nham Thạch nào cuồng tín hơn thế. Bạn có thể cảm ơn anh ta vì diễn biến chóng mặt của câu chuyện, số lượng người chết đáng kể, và con cáo Sophocles của Kavax. Tôi cũng gửi lời cảm ơn tới Hannah Bowman, người cùng với Liza Dawson và Havis Dawson đã mạo hiểm làm đại diện của tôi, và cảm ơn Jon Cassir vì tính nhẫn nại và sự lèo lái tài tình trong việc bán bản quyền phim.
Cũng xin gửi lời cảm ơn tới Joel Phillips vì những tấm bản đồ tuyệt đẹp và những đêm uống whiskey, tới Nathan Phillips vì đã làm người em trai mà tôi chưa từng có,Tamara Fernandez vì sự thông thái vượt xa tuổi của cô, tới Jarrett Price vì đã khiến Los Angeles như nhà của tôi, tới Terry Brooks vì đã dành thời gian để đọc tác phẩm đầu tay của một tác giả trẻ, tới Scott Sigler vì những lời khen hào phóng của anh, và tới Josh Crook vì tất cả những kế hoạch quái quỷ trong các bữa sáng.
Tới cha mẹ, con đã nợ hai người tất cả mọi thứ. Cha mẹ đã đặt chiếc xẻng vào tay con thay vì cần điều khiển trò chơi điện tử. Đào bới trong rừng là phương pháp giáo dục tốt nhất mà con từng nhận được. Con chưa từng gặp bất kỳ ai chân thành và tốt bụng như cha mẹ. Cha mẹ là những người con ước được trở thành. Và tới em gái tôi, Blair, cảm ơn em vì đã khiến anh trở nên thông thái hơn bằng việc dạy anh những nguy hiểm lạ kỳ của việc đụng tới mặt xấu của một người con gái nhẫn nại, ồ, cảm ơn em vì đã làm ninja sát thủ của anh nữa.
Cuối cùng, tôi luôn phải cảm ơn Aaron Phillips. Không có cậu ấy, sẽ không có Đỏ trỗi dậy, không có Đứa con Hoàng Kim. Là một người bạn thực thụ kể từ khi chúng tôi gặp nhau khi đang du học ở Đức, cậu ấy đã chứng kiến tôi bắt tay vào viết mười lăm cuốn sách, hoàn thành sáu cuốn, và đối mặt với sự khước từ của các đại diện hơn một trăm lần trong vòng bảy năm. Khi sự tình trở nên ảm đạm, cậu ấy đã vực tôi dậy và hối thúc tôi tiếp tục hành trình của mình. Thật hạnh phúc khi được thấy cậu ấy trưởng thành, kết hôn, và trở thành một người đàn ông sâu sắc chân thành như Samwise Gamgee.
Thật kỳ quái khi nghĩ rằng bốn năm trước tôi đã viết Đỏ trỗi dậy phía trên gara của cha mẹ ở Seattle. Càng kỳ lạ hơn khi tôi đã ngờ rằng chỉ bạn bè của tôi mới đọc nó. Nên xin được cảm ơn các bạn độc giả. Cảm ơn các bạn vì đã bước vào hành trình này cùng tôi. Cảm ơn các bạn vì đã để tôi sống như một kẻ mộng du, điều duy nhất mà tôi từng muốn được làm kể từ khi cha tôi đọc Anh chàng Hobbit cho tôi nghe khi tôi còn là một cậu nhóc và tôi đã nhận ra rằng phép thuật của con người là ở ngôn từ, ở những chuyện kể, những truyền thuyết đã bị lãng quên và những truyền thuyết còn chưa tựu hình.