10
GỤC NGÃ
Tôi gục ngã.
Ngồi trong sự trống rỗng. Nhìn chằm chằm vào hai bàn tay. Hai bàn tay đã không thể cứu vợ con mình. Eo đã đúng. Tôi không đủ mạnh mẽ để chịu đựng sự thật về sự hy sinh thứ hai của Eo. Đáng lẽ em đã được sống. Em đã có thể cho chúng tôi đứa trẻ mà chúng tôi luôn mong ước. Tương lai không đáng để em giữ im lặng. Tôi không đáng…
Tôi cảm thấy có thứ gì đó tận sâu trong lồng ngực, cơn đau sâu hoắm buốt lạnh. Như thể bóng tối đã mở ra trong sâu thẳm tâm hồn tôi, ngay cả khi cơ thể tôi đang co rúm lại sầu thảm. Tôi nặng cả nghìn cân. Vai rũ xuống. Ngực bị ép chặt. Các ngón tay tôi bấu chặt vào nhau. Thật buồn cười khi nghĩ đôi bàn tay này đã ở lại bên tôi suốt quãng thời gian vừa qua. Chúng đã chạm vào đôi môi em. Chúng giúp kéo chân em xuống. Chúng chôn em dưới lòng đất. Nhưng chúng không chỉ chôn mình em, chẳng phải sao?
Không. Chúng đã chôn vùi một sinh mạng khác. Một sinh mạng chưa thành hình. Con của chúng tôi, nó đã chết trước khi được sống. Mà tôi không hề hay biết. Tôi đã không thể cứu cả hai. Đoạn phim khuếch đại âm thanh được chiếu lại một lần nữa.
“Chị đang có mang,” em nói với Dio trên giàn giáo. “Chị đang có mang.”
Tôi tua lại hơn chục lần, cảm thấy mình co rút lại trong sầu thảm. Các Hoàng Kim không chỉ giết em. Chúng còn giết cả con người mà tôi luôn muốn trở thành - một người chồng và một người cha. Giá như lúc ấy tôi ngăn em lại. Giá như tôi không hờn dỗi như một đứa trẻ khi chúng tôi tuột mất Vòng Nguyệt Quế, thì em sẽ không nghĩ đến chuyện dẫn tôi vào khu vườn ấy. Giá tôi đủ mạnh mẽ để vờ như việc tuột mất Vòng Nguyệt Quế không khiến tôi bận lòng.
Gia đình mà tôi đã có thể có. Một người vợ. Những đứa con trai, con gái, cháu chắt. Chúng đã bị sát hại trước cả khi kịp ra đời. Eo sẽ không bao giờ được bế con gái chúng tôi trên tay. Em sẽ không bao giờ được hôn con trai và chúc nó ngủ ngon, mỉm cười với tôi khi đôi bàn tay nhỏ bé của nó bám chặt lấy ngón tay tôi. Tôi là tất cả những gì còn sót lại của gia đình đáng lẽ sẽ có ấy. Một cái bóng đen kịt của người đàn ông mà tôi được định sẽ trở thành.
Cơn cuồng nộ trào dâng trong tôi. Chúng tôi đã được ban cho một cơ hội, và nó đã tuột mất. Tất cả những gì tôi từng mong ước đã mất, vì tôi và vì chúng. Những luật lệ của chúng. Sự bất công của chúng. Sự độc ác của chúng. Chúng đã ép một người đàn bà phải lựa chọn cái chết cho mình và đứa con chưa ra đời thay vì một cuộc sống nô lệ. Tất cả chỉ vì quyền lực. Tất cả chỉ để chúng có thể bảo toàn thế giới hoàn hảo nhỏ bé của chúng.
“Khi ấy cậu không đủ mạnh mẽ,” Harmony nói. “Giờ thì cậu có đủ mạnh mẽ không, Chim Lặn?” Tôi nhìn cô ta, mọi thứ trước mặt nhòe đi vì nước mắt. Ánh mắt khắc nghiệt của cô ta dịu đi vì tôi. “Tôi cũng từng có con. Phóng xạ đã ăn mòn nội tạng của bọn trẻ, vậy mà chúng thậm chí còn không cho thuốc giảm đau. Thậm chí không thèm sửa chỗ rò rỉ. Chúng nói không có đủ nguồn lực. Chồng tôi chỉ biết ngồi đó nhìn chúng chết. Cuối cùng, cũng chính phóng xạ đã giết chết anh ấy. Anh ấy là một người tốt. Những người tốt đều phải chết. Để giải phóng họ, để bảo vệ họ, chúng ta buộc phải làm những con dã thú. Nên cứ ném cho tôi những điều xấu xa. Cứ ném cho tôi bóng tối. Biến tôi trở thành một con quỷ khốn nạn, nếu chúng ta có thể đem lại dù chỉ là những tia sáng lay lắt nhất.”
Tôi đứng dậy và ôm lấy cô ta khi được gợi nhắc về những nỗi kinh hoàng mà đồng loại của tôi đã phải đối mặt. Tôi thực sự đã quên rồi sao? Tôi là đứa trẻ của địa ngục, và tôi đã dành quá nhiều thời gian trên thiên đường của chúng.
“Bất kể Ares muốn gì, tôi cũng sẽ làm.”
“Pliny đã cử con khốn ấy đến,” Chó Rừng rít lên khi các bác sĩ Vàng chậm rãi gở lớp da bị bỏng trên cánh tay của hắn ra và đắp lớp mô cấy mới. “Không phải Các Con Trai Của Ares. Chúng sẽ không bao giờ giết nhiều Màu Hạ Cấp đến vậy. Nó đi ngược với đạo lý của chúng. Chắc chắn là Pliny. Hoặc các Pháp Quan của Hội Chủ sử dụng lớp vỏ bọc.”
Đèn của những con tàu đi ngang qua sáng lên ngoài cửa sổ. Hắn chửi thề và hét vào mặt những tên đầy tớ, sai chúng đóng cửa lại. Lũ Xám đã đưa tôi lên tòa nhà chọc trời bí mật này của hắn thay vì Thành Trì, như tôi đã đề nghị. Nơi này nhung nhúc lính đánh thuê. Hắn chuộng lũ Xám hơn các Đá Nham Thạch, ngoại trừ gã Ô Danh ấy. Tôi là Hoàng Kim duy nhất ngoài hắn, điều này chứng tỏ phạm vi đối tượng Chó Rừng tin cậy. Tên tuổi của hắn chắc chắn có thể mang tới đây số lượng những kẻ hám lợi đủ để lấp đầy một thành phố, nhưng hắn cảm thấy thoải mái trong sự cô lập của mình. Giống như tôi.
“Có thể nào là Victra không?” tôi hỏi. “Cô ta đã không ở lại…”
“Cô ả đã chứng tỏ lòng trung thành của mình. Cô ả sẽ không dùng bom. Và cô ả yêu cậu. Không thể nào là cô ta.”
“Yêu tôi?” tôi hỏi, sững sờ.
“Cậu đui mù chẳng khác gì một gã Lam.” Hắn cười khẩy, nhưng không nói thêm gì. “Liên minh của chúng ta phải được giữ bí mật cho đến khi chúng ta ra khỏi Mặt Trăng khốn kiếp này, có nghĩa là cậu đã không có mặt ở quán rượu đó. Nếu Pliny biết về kế hoạch của chúng ta, hắn đã ra tay triệt để hơn. Tôi tin rằng hắn chỉ nhắm vào tôi. Nên cậu sẽ trở về Thành Trì. Giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi sẽ tiếp tục kế hoạch của mình với các thủ lĩnh trong liên minh, rồi mua khế ước của cậu khi Hội Nghị kết thúc.”
Đến lúc đó, thế giới của chúng sẽ thay đổi.
Tôi quay người bỏ đi, nhưng giọng nói của hắn giữ tôi lại ở ngưỡng cửa. “Cậu đã cứu mạng tôi. Từ trước đến giờ chỉ có một người khác làm vậy. Cảm ơn cậu, Darrow.”
“Đi mà bảo lớp da cậu mọc lại nhanh hơn. Cậu sẽ không muốn bỏ lỡ dạ tiệc bế mạc đâu.”
Ba ngày tiếp theo trôi qua trong mơ hồ, tâm trí tôi dồn cả vào Eo và những gì chúng tôi đã mất. Tôi không thể thoát ra khỏi nỗi thống khổ. Nó bám lấy tôi ngay cả khi tôi tập luyện đến điên cuồng trong phòng thể dục của điền trang. Tôi không buồn nói chuyện phiếm. Tôi tách mình khỏi đồng bạn. Tất cả những điều này không có ý nghĩa gì cả. Đối với tôi thì không. Cuộc sống mờ dần trước sự hiện diện của nỗi đau. Theodora nhận thấy, và gắng hết sức để làm dịu đi nỗi khổ sở của tôi, bà thậm chí còn đề nghị tôi hãy khiến bản thân phân tâm đi đôi chút bằng các Hoa Hồng trong Khu Vườn của Thành Trì.
“Thà là ngài, còn hơn kẻ thô bạo nào đó đến từ các Hành Tinh Khí Khổng Lồ, chủ nhân ạ,” bà nói.
Tin tức về các vụ đánh bom lan khắp Thành Trì, thống lĩnh bản tin thời sự. Hiệp Hội đã diễn kịch tài tình - chiếu các chương trình viện trợ, phát hướng dẫn xử lý tình huống khủng hoảng tiềm ẩn. Các nhà tâm lý học Vàng phân tích về Ares trên màn ảnh, đưa ra kết luận rằng cơn sang chấn sinh lý âm ỉ trong những năm tuổi trẻ đã khiến Ares vùng dậy đột kích để chiếm lại quyền kiểm soát thế giới của mình. Các diễn viên và những người dẫn trò Tím vận động quyên góp cho những gia đình có người bị thiệt mạng. Bản thân Kẻ Giảo Hoạt cũng quyên góp ba phần trăm tài sản cá nhân của hắn để viện trợ. Đá Nham Thạch và các đặc công Xám tấn công vào các căn cứ trên tiểu thiên thạch nơi Các Con Trai Của Ares luyện tập. Các đặc vụ chống khủng bố Xám tổ chức những buổi họp báo để tuyên bố rằng chúng đã tóm được những kẻ chịu trách nhiệm, nhiều khả năng là các Đỏ mà chúng đã lôi lên từ một hầm mỏ hoặc các khu ổ chuột nào đó trên Mặt Trăng.
Đó là một vở hài kịch và các Hoàng Kim đã diễn rất đạt. Chúng trốn sau những chiếc máy thu hình và khiến cho đây có vẻ là một cuộc chiến giữa tất cả các Màu chống lại những tên khủng bố Đỏ. Nó không phải là một cuộc chiến của Hoàng Kim. Nó thuộc về toàn bộ Hiệp Hội. Hơn nữa, Hiệp Hội đang chiến thắng vì sự hy sinh của chúng tôi và sự phục tùng đã cho phép chúng tôi có thể phồn vinh. Một mớ rác rưởi.
Thế nhưng, trách nhiệm vẫn cần phải được làm rõ. Vì vậy, Đại Thống Đốc đã bị cách ly để đối mặt với những câu hỏi về cách xử lý tình huống của hắn. Làm thế nào mà Các Con Trai có thể gieo rắc từ Sao Hỏa đến Mặt Trăng? chúng sẽ hỏi. Tổ ong bắp cày Hoàng Kim đã bị chọc, như tôi đã dự báo, nhưng dạ tiệc vẫn sẽ diễn ra. Tôi đứng nhìn các Hoàng Kim dự những cuộc chơi mưu đồ, ngoại giao, biến mất vào những đêm dạ vũ, hội thảo và hội nghị, không bị những trò chơi bẩn thỉu với những tên khủng bố chạm đến. Chúng được bảo vệ, được che chắn khỏi nỗi kinh hoàng.
Đáng lẽ điều ấy đã khiến tôi cảm thấy khó chịu, nhưng với tôi lúc này bọn chúng chỉ còn là những bóng ảnh. Như thể chúng đã chìm vào hồi ức xa ngái.
Tôi chạm vào quả bom trên ngực, ngập tràn hối tiếc. Nó là sản phẩm của Mickey. Bản sao của chiếc dây chuyền chòm sao Pegasus mà tôi đã đeo ở Học Viện, bên trong có tóc của Eo và đang được cất giữ bí mật cùng những vật dụng cá nhân khác của tôi. Tất cả những gì tôi cần làm là vặn cái đầu và nó sẽ trở thành một quả bom. Chiếc nhẫn họ đưa cho tôi sẽ kích hoạt nó.
Tôi xa lánh đồng bạn, xa lánh Victra. Cô ta đã hỏi Roque rằng có chuyện gì không ổn với tôi. Tôi biết cậu ấy sẽ trả lời rằng tôi giống như gió, một tạo vật đầy thất thường và hay thay đổi. Hoặc điều gì đó tương tự. Cậu ấy gần gũi với tôi hơn, đến phòng tôi khi tôi đã lên giường, tìm cách luyện cùng tôi tại phòng tập. Nhưng tôi không thể mỉm cười với cậu ấy hay lắng nghe giọng nói nhỏ nhẹ ấy đọc những bài thơ, trao đổi chuyện triết học hay thậm chí là chia sẻ những trò đùa. Tôi không thể để chính mình có cảm tình với cậu ấy, vì tôi biết sớm thôi cậu ấy sẽ phải chết. Tôi tìm cách giết cậu trong tim mình trước khi giết cậu ấy bằng xương bằng thịt.
Liệu tôi có thể thêm cậu ấy vào danh sách những người tôi đã đưa xuống mồ được không?
Cuối cùng, tôi tìm được câu trả lời vào buổi dạ tiệc, khi Theodora mang đến bộ quần áo đã được gấp gọn gàng từ phòng giặt. Bà không nói điều gì khiến tôi nhớ đến Roque. Không buông ra những lời thông thái. Thay vào đó, bà làm một chuyện mà tôi chưa từng thấy ở bà. Bà phạm phải một sai lầm. Trong lúc đặt bộ đồng phục của tôi xuống ghế, bà làm đổ ly rượu trên chiếc bàn gần đó. Rượu bắn lên ống tay áo bộ đồng phục trắng. Thứ lóe lên trong mắt bà khiến tôi rùng mình - sự khiếp sợ. Nỗi sợ của một con nai khi nhìn đăm đăm vào chiếc phi cơ đang tiến đến gần. Bà không ngừng xin lỗi như thể tôi sẽ đánh bà nếu bà không làm vậy. Mất một lúc bà mới lấy lại bình tĩnh, để cơn hoảng loạn đột ngột xuất hiện ấy có thể tiêu tan. Khi nó đã qua, bà ngồi đó, trên sàn nhà, chấm chấm nhẹ vào bộ đồng phục trong im lặng.
Tôi không biết phải làm gì. Tôi ngượng nghịu đứng đó trong giây lát rồi đặt một tay lên vai bà và nói rằng không sao cả. Đúng lúc ấy bà bật khóc, những tiếng nức nở dữ dội khiến đôi vai bé nhỏ của bà run lên bần bật. Bà lưỡng lự trước cái chạm tay của tôi và trấn tĩnh trở lại, bảo rằng tôi sẽ phải mặc đồ đen thay vì đồ trắng. Có thể bà không biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng bà có thể cảm thấy nó trong tôi, trong không khí.
Trong lúc các Kỵ Binh khác đùa giỡn với nhau, tắm siêu dẫn, và trao đổi với các nhà tạo mẫu để chuẩn bị cho dạ tiệc, tôi thắt dây đôi ủng quân đội nặng trịch của mình bằng những ngón tay run rẩy. Tôi chưa bao giờ giỏi giữ mạng cho bạn bè. Dường như tôi luôn kéo họ vào vòng hiểm nghèo. Tôi tin rằng Sevro còn sống là vì khoảng cách giữa chúng tôi. Fitchner đã luôn sợ rằng tôi sẽ giết chết cậu con trai của ông ta. Ông ta nói tôi như một tao thừng quá chắc, đến nỗi cọ xơ tất cả những tao xung quanh. Giờ nhìn Theodora như vậy, tôi nhớ lại rằng chúng tôi mới mỏng manh và phức tạp làm sao. Tôi không biết vì sao bà khóc. Tổn thương tinh thần trong quá khứ? Hay dự cảm về những gì sắp xảy ra? Không biết rõ điều ấy là gì, thành ra tôi nhớ tới khoảng cách với những người xung quanh. Tôi không thể diễn đạt mọi thứ thành lời, hờ hững, nhưng Roque thì ấm áp… cậu ấy sẽ biết phải nói gì.
Tôi gõ cửa phòng cậu vài phút trước khi đoàn tùy tùng của Augustus phải rời căn biệt thự để đến dạ tiệc. Không ai trả lời. Tôi mở cửa và thấy bạn mình đang ngồi trên giường, nhẹ nhàng cầm gáy một cuốn sách cũ. Khuôn mặt dịu dàng của cậu ấy nở nụ cười khi nhìn thấy tôi.
“Tớ tưởng Tactus đến để rủ hút hít trước đêm tiệc. Lúc nào anh ta cũng nghĩ tớ đang đọc sách có nghĩa là tớ không làm gì cả. Đối với người hướng nội, không có bệnh dịch nào nguy hiểm hơn một người hướng ngoại. Nhất là con quỷ ấy. Rồi một ngày kia, anh ta sẽ tự đào mồ chôn cho mình.”
Tôi cố nặn ra một tiếng cười cùng cục. “Ít nhất thì anh ta cũng thành thật về những tật xấu của mình.”
“Cậu đã gặp các anh trai của Tactus chưa?” Roque hỏi. Tôi lắc đầu. “Họ khiến anh ta trông như một con cừu.”
“Quỷ tha ma bắt,” tôi chửi thề, tựa người vào cửa. “Ghê gớm vậy sao?”
“Anh em nhà Rath ư? Họ rất khủng khiếp. Cực kỳ giàu. Cực kỳ tài năng. Và ưu điểm chính của họ nằm ở khả năng sa vào tội lỗi. Họ là những thần đồng trong chuyện ấy.” Roque cười bí hiểm. “Nếu cậu tin vào những tin đồn - và tớ yêu những tin đồn, chúng khiến tớ nhớ đến Byron và Wilde - các anh trai của Tactus đã mở một nhà thổ ở Agea khi họ mới mười bốn tuổi. Rất cừ, cho đến khi họ bắt đầu tổ chức những… trải nghiệm mới mẻ hơn.”
“Rồi chuyện gì đã xảy ra?”
“Những đứa con trai, con gái bị hủy hoại. Những lời lăng mạ. Những cuộc đấu tay đôi. Những người thừa kế phải bỏ mạng. Những món nợ. Những vụ đầu độc.” Cậu nhún vai. “Gia tộc Rath là thế. Cậu trông đợi gì từ những kẻ đê tiện ấy? Đó là lý do vì sao mọi người đã rất ngạc nhiên khi Tactus kết giao với một Hoàng Kim sắt như cậu,” Roque giải thích. “Cậu biết không, các anh trai của Tactus đã chế nhạo anh ta vì làm cái bóng của cậu. Đó là lý do vì sao anh ta luôn có vẻ mỉa mai, châm chọc. Anh ta muốn được như cậu, nhưng không thể. Nên anh ta thủ thế như vẫn thường làm.” Roque cau mày. “Có những lúc tớ cảm thấy cậu hiểu bọn tớ còn nhiều hơn bọn tớ hiểu chính mình. Rồi lại có những lúc, như thể cậu chẳng thèm mảy may bận tâm.” Thấy tôi không đáp lời, Roque nghiêng đầu. “Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì.”
“Cậu chưa bao giờ là người không có gì.” Roque đặt cuốn sách lên ngực rồi vỗ vào mép giường, vẫy tay bảo tôi bước vào phòng. “Ngồi xuống đi.”
“Tớ đến để xin lỗi,” tôi từ tốn nói, ngồi xuống bên mép giường. “Dạo này tớ lạnh nhạt với cậu, nhất là những ngày gần đây. Tớ nghĩ mình đã cư xử không phải với cậu. Đặc biệt khi cậu là người bạn trung thành nhất của tớ. Cậu và Sevro, nhưng cậu ta không ngừng gửi cho tớ những bức ảnh kỳ quái qua mạng.”
“Lại ảnh ngựa một sừng nữa à?”
Tôi phá ra cười. “Tớ nghĩ cậu ta có vấn đề.”
Roque vỗ lên bàn tay tôi. “Cảm ơn cậu. Nhưng cậu giống một chú chó săn đang xin lỗi vì lỡ vẫy đuôi. Cậu lúc nào chả lạnh nhạt hả Darrow. Cậu không cần phải xin lỗi vì bản tính của mình, không cần xin lỗi tớ.”
“Xin lỗi vì đã lạnh nhạt hơn chăng?”
“Có lẽ,” cậu ấy tán thành, chấp nhận lời xin lỗi. “Tất cả chúng ta đều có những cơn thủy triều của riêng mình trong lòng. Chúng đến rồi đi.” Cậu ấy nhún vai. “Chúng không nằm trong sự kiểm soát của chúng ta. Mà do những việc, những người xung quanh chúng ta kiểm soát, ít nhất cũng hơn những gì chúng ta muốn thừa nhận.” Sau khi nhìn tôi trong giây lát, cậu ấy cau mày đăm chiêu. “Là chuyện về Ngựa Hoang phải không? Tớ biết hẳn phải rất khó khăn để cậu rời bỏ cô ấy, bất kể thời điểm đó cậu đã nói gì. Cậu nên đi tìm cô ấy khi chúng ta còn ở đây. Tớ biết cậu nhớ cô ấy. Thừa nhận đi.”
“Tớ không nhớ.”
“Dối trá, dối trá đỏ bừng hai má.”
“Tớ bảo cậu hàng trăm lần rồi, chuyện này không liên quan đến cô ấy.”
“Được rồi. Được rồi. Vậy cậu đang lo lắng có phải không? Về buổi đấu giá?” Cậu ấy ngập ngừng, mỉm cười và quan sát tôi. “Cậu không cần phải lo. Tớ thu xếp ổn thỏa rồi. Tớ sẽ đấu giá để mua cậu.”
“Roque, cậu làm gì có tiền.”
“Cậu có biết một gã Phàm Phu sẵn sàng nôn ra bao nhiêu tiền để một Sẹo Vô Song có huyết thống và các mối quan hệ như tớ phải mắc nợ chúng không? Hàng triệu đồng. Thậm chí tớ có thể tìm tới Kẻ Giảo Hoạt nếu cần. Ông ta vẫn cho các Hoàng Kim vay tiền suốt. Tóm lại, tớ sẽ có đủ tiền, kể cả khi cha mẹ tớ không chịu giúp. Nên không phải lo gì hết, người anh em.” Cậu lấy chân chọc tôi. “Nhà Mars phải có một ý nghĩa nào đó chứ, hả?”
“Cảm ơn cậu,” tôi nói, lắp bắp thốt ra những lời ấy, không thể hiểu được những gì cậu đã làm. Mà tại sao? Cậu ấy làm vậy khác nào tự đưa đầu vào rọ. Việc đó có thể gây nguy hiểm và khiến cậu ấy phải chống đối lại cha mẹ. “Những người khác thậm chí còn không nhắc đến buổi đấu giá trước mặt tớ.”
“Họ sợ vận xui của cậu có thể truyền nhiễm. Cậu biết mà.” Roque ngập ngừng, chờ đợi, vì cậu ấy hiểu tôi rất rõ. “Còn chuyện gì đó khác, phải không?”
Tôi lắc đầu. “Có bao giờ…” Ngôn từ rời bỏ tôi. “Có bao giờ cậu cảm thấy lạc lối không?” Câu hỏi lơ lửng giữa chúng tôi, riêng tư, nhưng chỉ có tôi thấy ngượng ngùng. Cậu ấy không giễu cợt như Tactus và Fitchner sẽ làm, không gãi bi như Sevro, không cười khùng khục như Cassius, không rừ rừ kiểu mèo như Victra sẽ phản ứng. Tôi không chắc Ngựa Hoang sẽ làm gì. Nhưng Roque, bất kể Màu và tất cả những điều khiến cậu ấy khác biệt, chậm rãi đặt miếng đánh dấu trang vào quyển sách rồi đặt nó lên bàn ngủ bên cạnh chiếc giường bốn cọc, dành thời gian để cho câu trả lời mở ra giữa chúng tôi. Những cử động trầm tư và nhịp nhàng, như Vũ Công hồi còn sống. Ở cậu ấy có sự tĩnh mịch, mênh mông và uy nghiêm, giống sự tĩnh mịch mà tôi còn nhớ ở cha tôi.
“Quinn đã từng kể cho tớ nghe một câu chuyện.” Cậu đợi cho tôi rên rỉ phàn nàn vì nghe nhắc đến cụm từ một câu chuyện, nhưng rồi không thấy tôi làm vậy, giọng cậu ấy chìm vào vẻ nghiêm trang sâu xa hơn. “Xưa kia, vào thời Trái Đất Cổ, có hai chú chim bồ câu yêu nhau say đắm. Ngày đó, họ nuôi những con vật như vậy để mang theo thư túi băng qua những chặng đường dài. Hai chú chim này được sinh ra trong cùng một lồng, được cùng một chủ nuôi dưỡng, và được bán đi vào cùng một ngày cho hai người khác nhau trước thời khắc diễn ra một cuộc đại chiến.”
“Hai chú chim đau khổ khi bị chia cắt, thấy bản thân không trọn vẹn khi không có người tình. Chủ của chúng đã đưa chúng đi thật xa, thật xa, và hai chú chim sợ rằng mình sẽ không bao giờ tìm được nhau, vì chúng bắt đầu nhận ra thế giới bao la và có những điều mới khủng khiếp làm sao. Hết tháng này qua tháng khác, chúng đã mang theo những bức thư của chủ nhân mình, bay qua các mặt trận, qua bầu trời mà ở bên dưới loài người đang chém giết lẫn nhau để tranh giành lãnh thổ. Khi chiến tranh kết thúc, hai chú chim được chủ nhân của mình trả tự do. Nhưng không ai trong số chúng biết phải đi về đâu, hay phải làm gì, nên chúng bay về nhà. Và ở đó, chúng lại tìm thấy nhau, như thể chúng đã luôn được định sẽ trở về nhà và tìm thấy tương lai, thay vì quá khứ.”
Cậu nhẹ nhàng chắp tay lại, như thầy giáo đang chuẩn bị nói ra ý chính của mình. “Tớ có cảm thấy lạc lối hay không à? Luôn luôn. Khi Lea chết ở Học Viện…” môi cậu ấy khẽ trễ xuống, “… tớ đã chìm trong tuyệt vọng, mù mờ và lạc lối như Dante khi đứng trước Virgil. Nhưng Quinn đã giúp đỡ tớ. Giọng nói của cô ấy đã dẫn tớ thoát ra khỏi đau khổ. Cô ấy trở thành nhà của tớ. Như cô ấy đã nói, ‘Nhà không phải nơi anh ra đi, mà là nơi anh tìm thấy ánh sáng khi tất cả chìm trong bóng tối’.” Roque siết chặt lấy mu bàn tay tôi. “Tìm ra nhà của cậu đi, Darrow. Nó có thể không ở trong quá khứ. Nhưng hãy tìm ra nó, cậu sẽ không bao giờ bị lạc lối nữa.”
Tôi đã luôn nghĩ về Lykos như nhà của mình. Nghĩ về Eo như tổ ấm của mình. Có lẽ đó là nơi tôi đang đi đến. Để được gặp em. Để chết và lại tìm thấy nhà mình và vợ mình dưới Cửu Nguyên. Nhưng nếu đó là sự thật, tại sao tôi không cảm thấy mãn nguyện? Tại sao hố sâu cứ không ngừng rộng hoác ra trong tôi khi tôi đang tiến lại gần em hơn?
“Đến lúc phải đi rồi,” tôi nói, đứng dậy khỏi giường.
“Cậu sẽ vượt qua chuyện này,” Roque cũng đứng dậy, “chắc chắn, cũng như việc tớ là bạn cậu. Chúng ta không phải là những sân ga của cuộc đời. Chúng ta là chúng ta, là tổng thể của những gì chúng ta đã làm, những gì chúng ta muốn làm, và những người chúng ta giữ bên mình. Cậu là bạn thân nhất của tớ, Darrow. Nhớ lấy điều đó. Bất kể chuyện gì xảy ra, tớ cũng sẽ bảo vệ cậu, cũng như chắc chắn cậu sẽ bảo vệ tớ nếu có lúc nào đó tớ cần.”
Tôi nắm chặt tay Roque và giữ lấy nó trong giây lát, khiến cậu kinh ngạc.
“Cậu là người tốt, Roque. Quá tốt đối với Màu của cậu.”
“Cảm ơn.” Cậu ấy nheo mắt nhìn tôi khi tôi buông bàn tay cậu ấy ra. Roque vuốt phẳng những nếp nhăn trên bộ đồng phục của mình. “Nhưng cậu nói vậy là có ý gì?”
“Tớ nghĩ chúng ta có thể là anh em,” tôi nói. “Ở kiếp khác.”
“Tại sao phải cần kiếp khác?” Rồi cậu nhìn thấy chiếc xi lanh tự động trên tay trái tôi. Đôi bàn tay cậu ấy quá chậm để ngăn tôi lại, có điều cặp mắt thì đủ nhanh để mở lớn sợ hãi nhưng vẫn tin tưởng, như một con chó trung thành khi bị hạ độc chết từ từ trên đùi chủ nhân của nó. Cậu ấy không hiểu, nhưng cậu ấy biết hẳn phải có lý do, tuy nhiên nỗi sợ vẫn ập đến, sự bội phản bóp nát trái tim tôi thành nghìn mảnh.
Chiếc xi lanh chọc vào cổ Roque và cậu ấy chậm rãi ngã xuống giường, mắt từ từ nhắm lại. Khi cậu ấy tỉnh giấc, tất cả những người cậu ấy đã từng hợp tác và phụng sự trong hai năm vừa qua sẽ chết. Cậu ấy sẽ nhớ những gì tôi đã làm sau khi cậu ấy nói rằng tôi là người bạn thân nhất của mình. Cậu ấy sẽ nhận ra tôi đã biết những gì sắp xảy đến trong đêm tiệc. Và thậm chí nếu tối nay tôi không chết, thậm chí nếu họ không biết tôi là kẻ đánh bom, thì cứu mạng Roque có nghĩa rằng tôi sẽ bị phát hiện. Không còn đường thoái lui.