Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

8

Image

QUYỀN TRƯỢNG VÀ THANH KIẾM

Tôi rùng mình. “Các Con Trai Của Ares? Tôi không biết chúng là một mối đe dọa đáng sợ đến vậy cơ đấy.”

“Chưa, nhưng rồi sẽ,” hắn nói. “Hội Chủ biết điều đó. Cả cha tôi cũng vậy, mặc dù không ai nói ra. Hiệp Hội đã đối mặt với các phần tử khủng bố trước đây. Đã phái đủ các đội thám cẩu đi giải quyết chúng và chúng đã bị dẹp loạn một cách dễ dàng. Nhưng Các Con Trai thì khác.”

“Chúng không phải là những con chuột cứ cắn vào gót chân của chúng ta, mà là một đàn mối từ từ gặm nhấm nền móng một cách âm thầm hết mức có thể cho đến khi hoàn thành công việc và căn nhà của chúng ta sụp đổ lên chính chúng ta. Cha tôi đã giao cho Pliny nhiệm vụ loại bỏ Các Con Trai. Nhưng Pliny đang thất bại. Hắn sẽ tiếp tục thất bại bởi vì Các Con Trai Của Ares rất khôn ngoan, và vì mạng lưới truyền thông của tôi thích nói đến chúng. Nhưng khi chúng đã trở thành một mối nguy hại đáng sợ đối với Hiệp Hội, với Hội Chủ, và với cha tôi, đến nỗi bộ máy chính quyền phải chững lại, thì tôi sẽ bước lên và nói, ‘Tôi sẽ dẹp yên vấn nạn này trong ba tuần’. Và tôi sẽ làm được vậy, với mạng lưới truyền thông của mình, với những tổ chức sẽ tiêu diệt tất cả Các Con Trai một cách có hệ thống, còn cậu thì oai phong chặt đầu Ares.”

“Cậu muốn có một tên bù nhìn.”

“Tôi không đẹp mã. Tôi không truyền cảm hứng. Còn cậu lại giống một trong những Chinh Phục Binh xa xưa, có sức lôi cuốn quần chúng và có tư cách. Khi nhìn vào cậu, họ không thấy chút suy đồi mềm yếu nào ở thời kỳ nghèo nàn của chúng ta, không gợn chút nào cái thứ chất độc chính trị đã nhuốm đẫm Mặt Trăng kể từ khi gia tộc Lune lên nắm quyền. Họ nhìn cậu và thấy một lưỡi gươm thanh tẩy, một khởi đầu mới cho Kỷ Hoàng Kim Thứ Hai.”

Cha nào con nấy. Cả hai đều nhắm vào Các Con Trai Của Ares theo những cách tương tự. Thật kinh hãi khi nghĩ đến cuộc chiến cuồng nộ sẽ diễn ra giữa tổ chức tội phạm giết người không ghê tay và các đặc vụ của Ares. Nó sẽ hủy diệt Các Con Trai.

“Các Con Trai Của Ares chỉ là bước khởi đầu. Một đòn bẩy. Cậu muốn thống trị.”

“Còn tham vọng nào khác nữa?”

“Nhưng không chỉ Sao Hỏa…”

“Chỉ vì tôi nhỏ thó không có nghĩa rằng ước mơ của tôi cũng phải nhỏ. Tôi muốn có tất cả. Và để có được nó, tôi sẵn sàng làm mọi thứ. Thậm chí cả việc chia sẻ.”

“Có lẽ cậu không biết chuyện đã xảy ra hai tháng trước,” tôi nói. “Cứ chặn đường một Hoàng Kim ở bất cứ đâu mà hỏi. Họ sẽ kể cho cậu nghe gia tộc Bellona đã làm gì với Thần Chết của Sao Hỏa. Tôi không còn danh tiếng gì nữa. Thứ duy nhất tôi truyền cảm hứng là tiếng cười.”

“Cassius đã bị làm nhục,” Chó Rừng bực dọc nói. “Hắn đã bị đái lên người. Đã bị đánh đập ở Học Viện. Đã phải chịu nhục. Và giờ hắn là kẻ quyết đấu tay đôi đáng sợ nhất ở Mặt Trăng. Hắn chiến đấu với tất cả những kẻ dám phủ nhận giá trị của hắn. Và giờ hắn là con thú cưng mới được yêu thích nhất của Hội Chủ. Cậu có biết con quạ già ấy chuẩn bị nâng hắn lên làm Hiệp Sĩ Olympic rồi chứ? Cả Lorn au Arcos và Venentia au Rein đều sẽ nghỉ hưu năm nay. Có nghĩa rằng vị trí Hiệp Sĩ Cuồng Nộ và Hiệp Sĩ Bình Minh sẽ bỏ ngỏ.”

“Bà ta sẽ cho hắn làm một trong mười hai Hiệp Sĩ?”

“Hắn là một quân trong bàn cờ của bà ta.” Chó Rừng nhoài người về phía trước. “Nhưng tôi đã chán phải làm một con tốt thí cho các vị tiền bối của mình rồi.”

“Tôi cũng vậy. Việc đó khiến tôi cảm thấy mình như một gã Hồng,” tôi nói.

“Vậy thì hãy vùng lên cùng nhau. Tôi là quyền trượng, cậu là thanh kiếm.”

“Cậu sẽ không bao giờ chia sẻ. Đó không phải là tính cách của cậu.”

“Tôi sẽ làm những gì cần phải làm. Không nhiều hơn. Không ít hơn. Và tôi cần một chiến tướng. Tôi sẽ là Odysseus. Cậu là Achilles.”

“Sau cùng Achilles đã phải bỏ mạng.”

“Vậy thì hãy rút kinh nghiệm từ sai lầm của hắn.”

“Đó là một ý tưởng không tồi.” Tôi ngừng lại trước nụ cười toe toét của hắn. “Nhưng có một vấn đề. Cậu là một thằng điên, Adrius ạ. Cậu không chỉ làm những gì cậu cần phải làm. Cậu khoác lên mình bất kỳ bộ mặt nào cậu cần, bất kỳ cảm xúc nào cậu thích, như một chiếc găng tay. Làm sao tôi có thể tin tưởng cậu cơ chứ? Cậu đã giết Pax.” Tôi để những từ ấy lơ lửng trong không khí. “Cậu đã giết bạn của tôi, người bảo vệ em gái cậu.”

“Trước đó tôi và Pax chưa từng gặp mặt. Tất cả những gì tôi nhìn thấy là một chướng ngại vật trên đường đi của mình. Dĩ nhiên tôi đã biết đến nhà Telemanus, nhưng sau khi Claudius bị đập cho não văng tứ tán, cha tôi đã chia cách tôi và Ngựa Hoang để bảo vệ chúng tôi. Cách ly tôi còn hơn cả nó. Tôi là người thừa kế của ông ta. Tôi không có bạn bè, chỉ có các gia sư. Ông ta đã hủy hoại tuổi thơ của tôi. Rồi ông ta ném tôi đi như đã ném cậu, vì chúng ta đã thua. Cậu và tôi là những người cùng chung số phận.”

Một vụ cãi lộn nổ ra ở tầng trên. Một khẩu súng nã đạn. Những tên bảo kê nhanh chóng chạy lên, cầm theo vũ khí của chúng. Hầu hết các tửu khách khác ngồi yên như không bị làm phiền.

“Em gái cậu thì sao?” tôi ngần ngại hỏi, tận sâu bên trong tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài câu hỏi này.

“Cậu muốn biết nó đang sống thế nào?” hắn thẳng thừng hỏi. “Ai đang ngủ cùng giường với nó? Tôi có thể trả lời mọi chuyện cậu hỏi. Tai mắt của tôi ở khắp nơi.”

“Tôi không muốn biết chuyện đó.” Tôi lắc đầu, cố gạt đi ý nghĩ u ám rằng cô đang chung giường với ai đó. Hay cô đang tìm lạc thú bên một người khác, dù cô xứng đáng có được điều đó. Càng kỳ cục hơn khi nghĩ rằng Chó Rừng biết những điều này. “Cô ấy có liên quan đến chuyện này không?”

“Không,” Chó Rừng nói đoạn phá lên cười lớn. “Cậu biết nó đang phụng sự Lune mà. Thật khôi hài. Ai có thể nghĩ trong hai chúng tôi, nó lại là đứa con hoang toàng chứ? Ừ thì, hoang toàng hơn.”

“Không được đụng đến cô ấy,” tôi nói. “Nếu không tôi chặt đầu cậu.”

“Hung hăng thế! Nhưng thỏa thuận vậy đi. Vậy là cậu đồng ý hợp tác với tôi?”

“Tôi đã hợp tác với cậu kể từ khi đặt chân lên chiếc tàu con thoi đó. Cậu biết tôi không còn lựa chọn nào khác. Còn tôi không nghĩ có ai khác lại triệu hồi tôi đến nơi này. Tất cả các biến số đều dẫn đến kết cục này.” Mà tại sao lại không?

Tôi đã cướp đi một bàn tay của hắn, còn hắn cướp đi một người bạn của tôi. Tất cả những gì hắn đã làm là cắn, là cào cấu để sinh tồn. Giờ đây quan sát kỹ thì, hắn nhỏ thó và tầm thường trong thế giới của thánh thần, gần như thể hắn là một vị anh hùng cao quý đang vật lộn chống lại người cha đã ruồng rẫy hắn, chống lại một Hiệp Hội đã cười vào vóc dáng, vào những điểm yếu của hắn, và khinh rẻ hắn vì là một kẻ ăn thịt người, mặc dù chính họ đã nói với hắn rằng hắn phải làm tất cả mọi thứ cần làm để chiến thắng. Ở một phương diện kỳ quái nào đó, hắn giống hệt tôi. Hắn có thể chữa lành bàn tay của mình, nhưng hắn đã chọn cách không làm vậy, giữ nó như một huy chương của sự dũng cảm thay vì tủi nhục.

Nên tôi sẽ thuận theo kế hoạch này. Rồi, đến cuối cùng, tôi sẽ giết hắn. Vì Pax.

Khuôn mặt hắn nở ra một nụ cười rạng rỡ. “Tôi rất mừng, Darrow ạ. Rất mừng. Và thành thật mà nói thì, nhẹ người đi một chút.”

“Nhưng bước tiếp theo sẽ là gì?” tôi hỏi. “Chắc hẳn cậu phải cần một điều gì đó ở tôi.”

“Một Hoàng Kim có tên Fencor au Drusilla đã phát hiện ra những… thỏa thuận của tôi với các băng đảng. Hắn đang tìm cách tống tiền tôi. Tôi cần cậu khử hắn.”

Tất nhiên rồi. “Khi nào?”

“Khoảng một tuần nữa. Mục đích thực sự của việc sát hại Fencor là giành được cảm tình của một trong những người anh em họ của Hội Chủ, Fencor đã xấc xược với người này. Với cái chết của hắn, cậu sẽ chiếm được… cảm tình của người anh em họ ấy.”

Tôi cố nén một tiếng cười. “Cậu bảo tôi đóng vai một tên Phàm Phu bảnh bao, ve vãn và phục vụ các quý bà ư?” Ngựa Hoang sẽ nghĩ tôi làm vậy để chọc tức cô.

Mắt Chó Rừng lóe lên tinh quái. “Ai bảo đó là các quý bà?”

“Ớ,” tôi nói, nhận ra ẩn ý của hắn. “Ô, thế thì… phức tạp đây. Có lẽ Tactus sẽ hợp với vai trò này hơn…”

Chó Rừng cười khùng khục trước vẻ kinh ngạc của tôi. “Ô, cậu sẽ làm tốt thôi. Nhưng cứ để dành tất cả những lo lắng này cho một ngày khác. Còn bây giờ, cứ thoải mái đi. Tôi sẽ mua khế ước của cậu thông qua một đối tác khác ngay khi nó được đưa ra đấu giá.”

“Nhà Bellona sẽ tìm cách mua nó.”

“Tôi có người hỗ trợ. Chúng ta sẽ vượt mặt bọn chúng.”

“Victra ư?”

“Không. Trong phi vụ này cô ta giống như cò mồi hơn. Có một điều cậu cần phải hiểu về Victra là cô ta không… nói thế nào nhỉ… không theo một phe phái nào cả. Cô ta chỉ khoái thọc gậy bánh xe. Rồi cậu sẽ sớm được gặp người hỗ trợ ấy.”

“Không được,” tôi nói. “Tôi muốn gặp hắn ngay bây giờ. Tôi không phải con rối của cậu. Tôi chia sẻ tất cả những gì tôi biết, và cậu cũng sẽ chia sẻ tất cả những gì cậu biết.”

“Nhưng tôi biết nhiều hơn cậu rất nhiều. Được rồi.” Hắn ngả người ra sau. “Cậu sẽ gặp hắn tối nay. Không phải tôi không tin tưởng cậu. Tôi chỉ nghĩ sẽ tốt hơn nếu hắn tự giới thiệu bản thân.”

“Được thôi. Tôi muốn đưa Những Kẻ Gào Rú trở lại. Cả Sevro nữa.”

“Xong. Cậu cũng sẽ cần một bậc thầy kiếm thuật, để dạy cậu cách dùng Kiếm Lưỡi Mềm. Chúng tôi sẽ cần cậu công khai giết một số người trong tương lai.”

“Tôi biết dùng Kiếm Lưỡi Mềm,” tôi nói.

“Đó không phải là những gì tôi được nghe. Thôi nào, chẳng có gì phải xấu hổ cả. Tôi có quen một số người. Thật đáng tiếc Arcos không chịu dạy dỗ ai. Lúc này có thể tôi đã đủ khả năng để chi trả cho Đá Tảng[1] và môn Dáng Liễu của ông ta…”

Hắn bỏ ngỏ câu nói của mình và rời mắt khỏi tôi, nhìn sang cô gái đang đi vào qua làn khói và vẻ u ám của quán rượu như một cục than hồng rơi qua màn sương. Tôi có thể ngửi thấy mùi hạnh nhân trên làn da, và mùi cam trên đôi môi khi cô ta lại gần chiếc bàn của chúng tôi, duyên dáng và sôi nổi như không khí trên Bờ Biển Hè ở Sao Kim. Những lóng xương yếu ớt như của một chú chim. Cô ta mặc bộ váy một mảnh màu đen ôm kín làn da, chỉ để lộ đôi vai trần.

Rồi tôi bắt gặp ánh mắt của cô ta và suýt chút nữa thì ngã lăn khỏi ghế của mình. Đó là một phát súng giữa tim. Tim tôi đập hoảng loạn. Cô gái có cánh mà không thể bay. Nhưng giờ… có vẻ như cô đã bay xa khỏi Mickey. Đôi cánh đã không còn nữa, vẻ đàn bà toát ra đằm thắm mặn mà. Nhưng tại sao Evey lại ở đây? Có phải Các Con Trai đã cử cô tới? Tôi gần như không thể giữ bình tĩnh. Cô chưa nhận ra tôi.

“Tôi không biết Hoa Hồng cũng có thể mọc thật tốt giữa đám cỏ dại cơ đấy,” Chó Rừng nói với cô.

Tiếng cười của cô thoát ra tựa như nhịp đập đôi cánh bướm. Cô liếc nhìn mép dưới của chiếc bàn đã mòn và nhún vai duyên dáng.

“Đàn ông tầm thường không đủ sức để chi trả cho những vật phi thường. Nhưng nữ chủ nhân của tôi đã nghe được rằng ở Thành Phố Bị Lãng Quên có những người đàn ông phi thường và đã cử tôi đến đây như một… đại sứ.”

“À…” Chó Rừng tựa người ra sau, thăm dò Evey. “Cô là người của liên minh. Thuộc hạ của Vebonna hả?” Cô gật đầu, Chó Rừng nhìn tôi và hiểu lầm biểu hiện ngạc nhiên của tôi là cảm giác thèm khát. “Đưa cô ta lên lầu đi, Darrow. Tôi mời. Một món quà chào mừng. Cứ cho tôi biết nếu cậu muốn mua cô ta. Chúng ta có thể bàn chuyện công việc vào ngày mai.”

Evey chớp mắt gắng giữ vẻ bình tĩnh trước cái tên “Darrow”. Cô lùi lại và tôi có thể nghe thấy tiếng hơi thở của cô thay đổi. Khi cô nhìn vào mắt tôi, tôi biết rằng cô đã nhìn xuyên qua lớp ngụy trang Đá Nham Thạch và thoáng thấy một Đỏ bên dưới tất cả những giả dối này. Dù sao thì, sự ngạc nhiên đồng nghĩa với việc cô không đến đây vì tôi. Cô đến vì Chó Rừng, nhưng tại sao? Cô có phải là người của Các Con Trai? Hay cuối cùng thì Mickey cũng đã bán vật phẩm quý giá nhất của mình cho tên Vebonna du thủ du thực này?

“Tôi không phục vụ các nô lệ,” Evey nói với Chó Rừng, chỉ vào huy hiệu Đá Nham Thạch của tôi.

“Cô sẽ thấy ở tên này có nhiều hơn là vẻ bề ngoài.”

Chủ nhân, tôi…”

Hắn chộp lấy tay cô, bẻ ngón út một cách tàn nhẫn. “Im mồm và làm theo những gì ta bảo. Hoặc chúng ta sẽ lấy đi thứ mày không chịu trao ra.” Hắn toét miệng cười rồi thả cô ra. Cô nắm lấy bàn tay mình, run rẩy. Để đả thương một Hồng không cần tốn nhiều sức.

Tôi đứng dậy. “Tôi nghĩ mình có thể tự lo liệu từ đây, anh bạn ạ.”

“Tôi chắc là cậu có thể!”

Tôi vẫy tay xua các vệ sĩ khi chúng định đi theo lúc tôi đứng dậy.

Tôi đi theo Evey qua lối dẫn lên tầng bốn, nhận được những tiếng cười chế giễu của một vài thực khách. Mắt tôi liếc nhìn một chiếc Màn Hình Nổi phía trên quầy bar. Hình ảnh một vụ đánh bom rúng động trên màn ảnh ba chiều. Có vẻ như nó diễn ra tại một quán cà phê. Một quán cà phê của Hoàng Kim. Mắt tôi mở lớn khi dư chấn của vụ tàn phá được trình chiếu. Có phải do Các Con Trai làm?

Một vụ đánh bom nữa lóe lên trên một màn hình khác. Rồi một vụ nữa. Rồi một vụ nữa, cho đến khi hơn chục vụ tràn ngập các màn hình của quán rượu. Tất cả những cái đầu đều quay lại nhìn, sự im lặng bao trùm khắp quán rượu rộng lởn. Bàn tay Evey ghì chặt lấy tay tôi, và tôi biết chính Các Con Trai thực hiện các vụ đánh bom này. Họ đã cử cô đến. Nhưng tại sao lại là Mặt Trăng? Tại sao lại là Chó Rừng? Tại sao họ không liên lạc với tôi?

“Nhanh lên,” cô nói khi chúng tôi lên tới tầng mười lăm, kéo tôi qua những ánh đèn hồng, qua các vũ công và những thực khách đói khát, tới cánh cửa cuối cùng cuối một hành lang hẹp. Tôi đi theo cô vào căn phòng tối và ngay lập tức ngửi thấy mùi hăng sè của dầu súng máy. Không khí đằng sau tôi có động khi một người đàn ông bước ra khỏi Áo Choàng Tàng Hình. Cần rất nhiều nỗ lực để kháng cự lại thôi thúc giết chết hắn.

“Anh ấy là một người trong chúng ta,” Evey gắt. Cô bật đèn lên. Sáu Đỏ trong những bộ áo giáp quân sự hạng nặng. Họ đội Mũ Quỷ gắn thấu kính cao cấp. “Gọi phi cơ đi.”

“Hắn không phải là Adrius au Augustus,” một tên trong số họ gầm gừ.

“Hắn là một Đá Nham Thạch.”

“Một tên Đá Nham Thạch có diện mạo kỳ quái.” Một Đỏ đeo thấu kính nhảy lùi lại, súng máy chĩa lên. “Với mật độ xương này thì là Hoàng Kim!”

“Đừng!” Evey thét. “Anh ấy là bạn. Harmony đang cần tìm anh ấy.”

Không phải Ares hay Vũ Công sao?

“Cô không đến đây vì tôi,” tôi nói, nhìn vào vũ khí của họ. “Cô đang săn đuổi mục tiêu.”

Cô quay sang tôi. “Em sẽ giải thích sau, chúng ta phải đi thôi.”

“Cô đã làm gì?” tôi hỏi khi một Đỏ rút ra chiếc đèn plasma và cắt một lỗ hổng trên tường, mở toang căn phòng ra với bầu không khí hôi thối bên ngoài của thành phố. Không khí ẩm ướt lùa vào và ánh sáng tràn ngập căn phòng khi một chiếc phi cơ hạ xuống, mở cửa hông của nó song song với cánh cửa vừa được tạo ra.

“Darrow, không còn thời gian nữa đâu.”

Tôi chụp lấy tay cô. “Evey, tại sao cô lại ở đây?”

Đôi mắt cô ngập tràn vẻ chiến thắng. “Adrius au Augustus đã sát hại mười lăm người anh em của chúng ta. Em được cử đến để bắt sống hoặc giết hắn. Em đã chọn cách thứ hai. Trong hai mươi giây nữa, hắn sẽ hóa thành tro bụi.”

Tôi giật thiết bị hiển thị dữ liệu ra khỏi tay một Đỏ và lấy ủng Trọng Lực được giấu kín của mình ra. Evey thét gọi tên tôi. Đôi ủng rền rĩ thê lương khi nó đưa tôi bay lên không trung. Tôi phóng vọt trở lại theo lối mà chúng tôi đã đi, xuyên qua cửa thay vì mở nó, bay xuống hành lang như một con dơi phóng ra khỏi địa ngục. Tôi va vào một vũ công, làm chao đảo hai thực khách Cam, và bẻ ngoặt xuống theo góc phải qua rào chắn về phía bàn của Chó Rừng khi hắn đang uống cạn chỗ rượu của mình. Gã Ô Danh của hắn nhào vào tôi, cả những tên Xám nữa. Quá chậm.

Trên các màn hình, giữa những vụ đánh bom, tiếng sóng nhiễu lách tách và một chiếc mũ đội đầu đỏ như máu rực cháy.

Gieo gió ắt gặp bão,” giọng Ares gầm lên từ hơn chục chiếc loa.

Chiếc bàn tan chảy bên dưới bàn tay của Chó Rừng. Bị phá hủy hoàn toàn do quả bom mà Evey đã gài. Gã Ô Danh ném Chó Rừng xa khỏi bàn như một con búp bê rồi cuộn thân hình khổng lồ của hắn quanh nguồn năng lượng đang lan tỏa. Môi hắn mấp máy thành tiếng thì thầm chết chóc, “Skirnir al fal njir.”[2]

❀ ❀ ❀

[1] Biệt danh của Arcos.

[2] Một câu nói chưa rõ nghĩa. Khi một người hâm mộ hỏi tác giả trên trang Twitter của ông câu nói này có nghĩa là gì, tác giả chỉ úp mở, “Rồi một ngày kia bạn sẽ biết.”

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.