Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cái Nôi Cho Mèo
Cái Nôi Cho Mèo

❊ ❊ ❊

Frances và Lily ở chung một phòng. Mặc dù James thích Lily ở chung phòng với Mercedes hơn nhưng Lily cứ khăng khăng như vậy - Mercedes lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Frances đã dọn giường để tất cả mọi thứ đều có hai cái giống nhau và Lily biết chính xác phía bên nào là của cô bé còn phía nào là của Frances. Các bạn có thể nghĩ rằng Frances là một đứa bê bối nhưng không phải vậy, cô bé rất gọn gàng ngăn nắp. Cô bé đã sắp xếp chỗ của Lily với một bức tranh của Mary Pickford mặc một chiếc tạp dề bằng vải bông trông thật là ngu ngốc, nó được cắt từ báo và được lồng vào khung hình. Treo bên cạnh là bức tranh màu hình Chúa Giêsu và bầy cừu. Giêsu có vẻ buồn, “Tại vì ông ấy đang nghĩ xem ông thích thịt cừu nhiều hay không”, Frances nói nhưng Lily không bị lừa vì trò đó. Phần còn lại trên tường là bộ sưu tập của Frances, cô dọn chỗ cho những bức hình quảng cáo. Có một bức hình Lillian Gish bị kẹt trong tảng băng trôi, hình Houdini khỏa thân và đang nổi giận trong một bình sữa, một bức áp phích thật của Theda Bara trong vở “Tội lỗi” mà một người dẫn đường ở rạp Empire đã cho cô, bức tranh vẽ cô gái đang cầm bím tóc dài không thể tin nổi đưa lên đầu như một bà điên. Frances gọi cô ta là “Cái đầu của Haira” còn Mercedes thì nghĩ đó là một bức tranh đồi bại.

Một đêm nọ, Frances ngồi ở bên phía giường của mình và cầm bút làm “bài tập về nhà”:

Gởi cô Lillian Gish,

Cháu viết thư này mong nhận được một bức hình của cô, cháu đã xem qua tất cả chúng. Điều này sẽ có ý nghĩa rất lớn vì cháu bị tật và cả đời phải ngồi trên xe lăn. Cháu đã cưỡi con ngựa hoang dã nhất trong chuồng và bị kéo lê đi, nhưng nhờ sự phù hộ của Thiên thần hộ mệnh mà cháu không chết. Cháu ước gì mình có thể chạy nhảy chơi đùa như những đứa trẻ khác, nhưng may mắn là cha cháu luôn sẵn sàng đẩy xe đến phòng tranh để cháu có thể gặp cô. Xin cám ơn cô.

Thương.

Frances đăm chiêu một lúc và sau đó nảy ra ý tưởng… phải ghi là do ai gởi nhỉ?

Cô kí tên và nhét nó vào phong bì rồi ghi địa chỉ ở Câu lạc bộ người hâm mộ của Gish ở Hollywood, California. Sau đó nhìn sang Lily nãy giờ đang ngoan ngoãn ngồi chờ đến lúc được chơi và nói “Được rồi, Lily, đến đây với chị nào!” Lily đi theo Frances lên gác xép.

“Chị định cho em xem thứ này nhưng chị nghĩ là em chưa đủ lớn.”

“Có mà, Frances, em lớn rồi mà!”

Chúng ngồi trên sàn nhà, khoanh chân lại trước hộp đựng đồ, câu “Frances, đây là phòng của Kathleen” lúc nào cũng được nói ra và lúc nào câu trả lời cũng là “Đúng rồi, Lily, đây là nơi chị ấy đã chết” trước khi chúng bắt đầu bất kì trò chơi nào mà Frances nghĩ ra. Cái nghi thức này là để tưởng niệm một câu chuyện không cần kể lại nữa. Câu chuyện mà Frances đã kể cho Lily nghe từ lâu và lặp đi lặp lại mãi:

“Chị gái xinh đẹp của chúng ta, Kathleen. Chị ấy có mái tóc đỏ rực như một thiên thần lửa và có giọng hát của một thiên thần. Chúa rất yêu chị ấy nên đã mang chị ấy đi. Lúc chị ấy chết vì bệnh cúm chị ấy mới có mười chín tuổi. Chị đã ở đó lúc chị ấy mất và chị đã vuốt mắt cho chị ấy.”

Đến đoạn này lúc nào cũng nghỉ một chúng để bọn trẻ thành tâm nghĩ về cảnh đó, sau đó Frances lại tiếp tục “Những lời cuối cùng của chị ấy là ‘Frances thương mến, em là người chị thương nhất, và em cũng là người xinh đẹp nhất trong các em của chị. Xin em, hãy chăm sóc cho Lily’”. Đôi mắt Frances bắt đầu sáng lấp lánh nhưng đó là ánh sáng của sự nghiêm túc. Thật đáng sợ. Mắt Lily mở to và ươn ướt, cái bướu đã xuất hiện trên trán cô bé.

“Tại sao chị ấy lại nói là chăm sóc em?”

Frances không hề rời mắt khỏi Lily, cô ấy chỉ nói chung chung “Tại vì chị ấy rất yêu em, Lily.”

“Em cũng yêu chị ấy nữa”, và òa lên khóc.

Frances đưa một tay lên vuốt mái tóc dài của Lily, mái tóc chưa một lần được cắt, và sau đó… “Được rồi, đừng bù lu bù loa nữa, mình chơi đi!”

Bọn trẻ hiểu rằng không được nhắc đến Kathleen khi có cha ở cạnh “bởi vì nếu em chỉ nói ra cái tên chị ấy thôi thì cha cũng sẽ rất đau khổ đấy Lily.”

Một đêm nọ Frances quyết định rằng đã đến lúc để nói về những chuyện khác, cô cho tay vào túi áo và lấy ra chiếc chìa khóa của rương đựng đồ. Lily thở hổn hển.

“Đừng có cường điệu hóa quá vậy, Lily!”

“Cường điệu hóa là cái gì?”

“Là ngốc!”

“À!”

Frances cất cái chìa khóa vào lại trong túi.

“Chị lầm rồi, em còn nhỏ quá.”

“Không mà!”

“Nói nhỏ thôi!”

Thì thầm một cách phấn khởi “Em không còn nhỏ mà Frances, em sẽ không nói với ai đâu!”

Frances nhướn mày, lắc đầu và lẩm bẩm “Chắc mình đang làm mất mấy viên bi của mình rồi” và nhét chìa khóa vào ổ. Mở nắp ra, một làn hương thoang thoảng mùi tuyết tùng. Frances cảm thấy nghẹn ở cổ, chớp mắt chờ cảm giác đó trôi qua. Lily biết là không nên hỏi gì.

“Nhắm mắt lại đi Lily!”

“Vâng!”

“Có những thứ trong này mà em chưa sẵn sàng để xem đâu.” Sột soạt, sột soạt.

“Xòe tay ra nào!”

Lily làm theo, “Nó thật là mềm mại!”

“Nó là satanh thuần khiết đấy. Em mở mắt ra đi.”

Frances đang cầm một thứ giống như một chiếc váy cưới nhỏ và đã hơi ố vàng theo thời gian.

“Đẹp quá”, Lily thở mạnh.

“Đây là cái áo rửa tội, tất cả chúng ta đều mặc nó lúc được rửa tội. Kathleen, Mercedes, chị, em. Và cả Ambrose nữa!”

Lily ngẩng lên “Ambrose là ai?”

Những sọc nhỏ màu trắng xuất hiện trên sống mũi của Frances. Chúng vẫn thường xuất hiện khi cô bé cười, nhưng ngay lúc này cô đâu có cười.

“Đó là anh trai của em, Lily!”

Lily hoàn toàn im lặng và nhìn vào mắt Frances, chờ đợi. Frances nói “Này, em có thể cầm nó.”

Lily cầm lấy chiếc áo từ tay Frances và đong đưa nó trong tay mình, thật là một món đồ quý giá, một vật gia truyền.

Frances nói “Ambrose đã chết.”

Lily chờ đợi, lắng nghe, Frances kể:

“Vào cái ngày hai đứa sinh ra, một con mèo màu cam đi lạc đã chạy vào nhà qua đường hầm rượu. Nó trèo lên cầu thang hầm rượu, trèo lên tầng dưới, trèo lên tận gác xép mà không gây ra một tiếng động nào. Nó đến chỗ hai đứa đang ngủ và trèo vào trong cũi. Nó để miệng lên mặt Ambrose và hút hết hơi thở của cậu bé, Ambrose tái đi và chết. Sau đó con mèo để một chân lên ngực em và chuẩn bị làm điều tương tự nhưng chị đã đến và cứu em. Cha bắt lấy con mèo màu cam và dìm chết nó dưới con lạch, sau đó ông chôn nó trong vườn, ở chỗ mà lúc trước là con bù nhìn và bây giờ được thế chỗ bằng một hòn đá đấy. Chị đã giúp cha.

Lily không hề cử động, Frances cẩn thận lấy lại chiếc áo từ tay cô bé và gọi “Vào đây Trixie”, làm âm thanh chút chít, “Vào đây nào, Trixie, vào đây” cho tới khi họ nghe thấy tiếng nhảy bạch, bạch trên cầu thang và Trixie xuất hiện trong phòng, chớp mắt. Gọi tôi à?

“Ngoan lắm Trixie, đến đây nào!”

Trixie chạy đến, nó luôn nghe lời khi Frances gọi. Nó tìm thấy Frances ba năm trước. Trixie là một con mèo đen tuyền có cặp mắt màu vàng. Dù vậy, ai có thể chắc chắn được nào, có thể cái chân trước bị cụt của nó có một chiếc dép màu trắng thì sao, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được.

“Frances, Lily, ăn tối nào!”

“Đến ngay đây, chị Mercedes!”

Ở dưới nhà, Mercedes đang thò đầu ra khỏi của trước và nhìn quanh tìm chiếc xe Hupmobile của cha, chiều nay ông phải đi giao hàng gấp ở Vịnh Glace, có ai đó cần hai mươi đôi giày ngay lập tức. Mercedes rất tự hào vì cha làm việc rất chăm chỉ, và thường là làm việc buổi tối cho nên ông sẽ có thời gian chăm sóc Lily. Nếu không thì Mercedes sẽ phải bỏ học. Cha lái xe đi khắp nơi để giao những thứ đồ khô mà ông chọn ở Sydney. Thường thì buổi tối cha mới làm giày ở trong lán. Mercedes đã nhìn thấy ánh sáng của ngọn đèn qua ô cửa sổ mặc dù cô chưa bao giờ nghĩ đến việc làm phiền ông - Cha không thích người ta xen vào khi ông đang làm việc.

Mercedes cũng tự hào vì nhà họ có xe máy dù cô biết cái cảm giác mà cô nên có là biết ơn. Về rồi, đúng y như lịch, một hình hộp dài đong đưa trên con đường mòn. Và mấy cô bé cũng đã chạy xuống khỏi gác xép, có vẻ như đây là lần đầu tiên bữa tối đúng giờ. Tối nay là một món ăn Cape Breton cổ mà Mercedes học được từ bà MacIsaac: ceann groppi, đó là tiếng Xen-tơ, nghĩa là “đầu cá tuyết nhồi”. Mercedes đã làm suốt cả buổi chiều và thực sự mong là cha sẽ thích: lấy một cái đầu cá to, lấy thật nhiều gan cá tuyết và nạo sạch tới những miếng nhỏ nhất, lấy yến mạch cuộn, bắp, bột và muối, nhồi vào con cá qua cái miệng nó, cầm nó bằng hai ngón tay đặt ở hai con mắt nó. Luộc lên.

James ném cái mũ lên cây treo đồ và nói “Ra đây chơi một chút đi Mercedes, ta muốn nhảy nhót một chút với con gái ngoan của ta!”

Mercedes mỉm cười với cha và ngoan ngoãn làm theo, buộc phải để bữa tối lại sau. Cô cảm thấy như bị tra tấn bởi cái âm mưu ngầm nào đó trong cả cái gia đình cô. Cô ngồi vào cây piano và nghiến chặt răng khi nghe thấy tiếng Lily cười khúc khích và chạy tới bên cha. Mercedes mở quyển sách “Chúng ta cùng chơi piano” và bắt đầu chơi.

Lily đặt chân trái lên chân phải của cha và chân phải đặt lên chân trái của ông và họ nhảy theo bản “Hoa hồng Picardy.”

Cho tới lúc “Ta sắp chết đói rồi”, cha nói, “Chúng ta ăn gì vậy Mercedes?” Bữa tối.

“Chị đang đùa sao?”, Frances nói.

Ngay cả James nữa. “Ta chắc chắn rằng nó sẽ ngon lắm, Mercedes, nhưng ta thật sự cảm thấy khó khăn khi bữa tối của mình nhìn mình chằm chằm như vậy!” Tất cả cười rộ lên chỉ trừ Mercedes, cô đứng dậy và rời khỏi phòng.

“Có chuyện gì với chị con vậy?”, James hỏi.

Frances đáp “Chị ấy đang trong kì!”

James rúm người lại, cảm thấy hối hận vì đã hỏi câu đó đến mức anh không nhận ra sự không phù hợp của câu trả lời. “Ồ, ta xin lỗi, ai muốn ăn bánh quy và cam thảo nào?”

Ở trên phòng, Mercedes tự làm mình dễ chịu với cây gia phả, cô bé đã làm nó gần một năm, đó là một công việc đòi hỏi sự cần mẫn. Mỗi khi có một cái tên mới mỗi khi cô có thời gian quý báu để đào bới thêm trong thư viện Sydney hay những dịp hiếm có mà cô nhận được hồi âm từ những kho lưu trữ văn thư địa phương ở Halifax sau một khoảng thời gian chờ đợi mỏi mòn - cô cẩn thận mở cuộn giấy đặc biệt và trải ra trên bàn. Cô vuốt thẳng các góc, lấy bút chì và thước cẩn thận kẻ một đường thẳng ngắn dọc xuống dưới mấy đường kẻ ngang dài rồi viết một cái tên ở dưới đó. Cái tên treo lặng lẽ ở đó như một thứ trái cây khô.

Sự kiên nhẫn của Mercedes cho việc này là có hạn, cô bé định làm cha ngạc nhiên vì điều này, ông không bao giờ nói gì về gia đình của mình trừ việc nói rằng họ đều đã chết. Có thể cô có thể phục hồi lại cho cha một mảnh kí ức nào đó mà ông đã mất.

Sau bữa ăn tối hôm đó, Lily chạy lên và thấy Mercedes đang cặm cụi tỉ mỉ đồ mực lại cho mấy đường kẻ bằng bút chì.

“Cám ơn chị vì bữa tối, Mercedes!”

Mercedes nhìn lên coi Lily có ý gì không, nhưng Lily không bao giờ cố tình độc ác, Mercedes biết điều đó và cảm thấy hối hận vì sự nghi ngờ của mình. Cô quay trở lại làm việc và chỉ nói “Ừ.”

Lily chạy đến và nhìn qua vai Mercedes một cách hào hứng.

“Sao nó không giống cái cây chút nào hết vậy chị?”

“Cây chỉ là một cách nói thôi, Lily. Nếu nó mà nhìn giống cái cây thì nó thành tác phẩm nghệ thuật mất rồi. Đây là một kiểu biểu đồ.”

“Giống bản đồ hở?”

“Cũng giống vậy.”

“Có kho báu không?”

“Mỗi cái tên là một kho báu.”

“Nó dẫn đến đâu?”

“Bản đồ cũng chỉ là một cách nói thôi, nó không dẫn đi đâu hết”. Mercedes ngả lưng ra ghế “Có lẽ là theo một cách nào đó thì cũng có, nó dẫn chúng ta đi vào quá khứ. Nó nói cho chúng ta biết mình từ đâu đến, nhưng nó không cho mình biết mình đang đi đâu. Chỉ có Chúa mới biết điều đó.”

“Em ở chỗ nào?”

“Em ở ngay đây, cùng hàng với chị và Frances và Kathleen, cầu Chúa phù hộ cho linh hồn chị ấy!”

“Còn Lily khác đâu?”

“Nó không có tên ở đây cưng à.”

“Sao vậy?”

“Con bé chưa được rửa tội.”

“Nhưng cũng là chị em của mình mà.”

“Đúng vậy, chúng ta yêu thương và cầu nguyện cho nó, nhưng nguyên tắc của cây gia phả là vậy.”

“Còn Ambrose đâu?”

Mercedes nhìn Lily “Ambrose là ai?”

Lily nhìn lại vào Mercedes “Chị đọc truyện cho em nghe nhé?”

“Được thôi cưng, chị sẽ đọc, em lên thay áo ngủ rồi chọn một quyển đi, chị sẽ đến ngay.”

Ba giờ sáng ngày hôm đó, Mercedes đang thiu thiu ngủ dưới ánh sáng trăng. Như thường lệ, cửa phòng cô để mở hoặc khép hờ - cô chẳng có gì phải che giấu và có nhiều thứ cần phải nghe. Cánh cửa lặng lẽ mở ra, Mercedes mở to mắt vừa kịp nhìn thấy nó mở rộng đủ để cái gì đó chui vào, có thể là một đứa trẻ rất nhỏ.

“Ai đấy?”

Không có tiếng trả lời. Có thể nghe thấy rõ tiếng bạch, bạch nhẹ nhàng của những cái chân nhỏ xíu đang tiến gần đến bên giường.

“Trixie à?”

Im lặng, Trixie chưa bao giờ vào phòng cô.

“Đi chỗ khác đi Trixie!”

Trong góc mắt Mercedes lóe lên một tia sáng mơ hồ, máu trong người cô đông lại, không phải Trixie, Mercedes ngẩng đầu lên, cái thứ đó đi vào chỗ có ánh trăng và đứng đó. Ôi Chúa ơi, một đứa trẻ khủng khiếp, trông rất rách nát vì bị chịu lời nguyền đầu tiên. Mercedes cô gắng nhưng không thể nói ra được “Đi ra!”

Mặc một chiếc áo rửa tội đã bị ố màu đi vì ở trong vòng tay của quỷ.

“Đi ra!” - Một tiếng thì thào.

Đôi mắt màu vàng.

“Đi ra, đi ra, đi raaaaaaaaaaa!”, cô lấy hết sức hét lên.

James lao vào phòng, quờ quạng tìm kiếm và mở đèn lên, anh thấy Mercedes đang run rẩy và nhìn chằm chằm đâu đó, răng nghiến chặt, tràng hạt đeo trước ngực.

“Có chuyện gì vậy?”

Mercedes cố nói nhưng tiếng khóc thổn thức làm câu nói đứt đoạn và vỡ ra nhiều khúc, anh giữ chặt vai cô bé. “Nhìn ta này”, anh lắc lắc cô bé, “Nhìn ta này”, cô làm theo. Cô ngồi thẳng dậy và lấy lại bình tĩnh, sau đó nói “Con nghĩ là con đã nhìn thấy thứ gì đó.”

Anh gật đầu và ngồi xuống bên thành giường cô bé. Có lẽ có, mà cũng có lẽ không có những thứ như ma quỷ. Ví dụ như trong căn nhà này, thành thật thừa nhận với chính mình rằng có những chỗ và những khoảng thời gian mà anh không muốn đến, ngay trong chính căn nhà của mình. Không phải vì không tin, mà vì cảm giác rờn rợn sau gáy mà anh không biết tại sao. Chính đó là những lúc anh ước gì mình có thể cầu nguyện, bởi vì đó chính là những gì mà những linh hồn dao động cần có. “Cầu nguyện cho chúng tôi” là những gì họ nói và rên rỉ trong những chuyến đi lúc nửa đêm của mình.

James liếm đôi môi tái nhợt của mình và giờ Mercedes mới để ý thấy lông mi ông rất dài. Anh nói với cô bé, chỉ một mình cô, dường như đây là lần đầu tiên từ khi cô còn rất nhỏ.

“Bà của con, mẹ của con, đều có một lần thấy thứ gì đó. Ôi không, nghe thấy gì đó.”

Mercedes chờ đợi, cha chưa bao giờ nhắc đến mẹ của ông trước mặt ai, chỉ có mình, ngay lúc này… và có thể là rất lâu trước đây ông cũng đã nói với Kathleen. Mercedes thở nhẹ, cố gắng không phá vỡ khoảnh khắc này. Thật là mỏng manh. Tất cả những thứ tốt đẹp, những thứ không hề có một vết nhơ, tất cả những thứ không thể héo úa nhưng lại rất dễ vỡ, ông là vậy.

“Tiếng nhạc”, ông nói, “đó là một ngày nắng đẹp. Bà không thể nói được đó là nhạc cụ gì hay tiếng gì, hoặc là nó đã xuất hiện như thế nào - qua cửa sổ, hay ngay bên cạnh bà. Ngay lúc đó bà nghĩ “Có thể thiên đường là vậy”. Rất đẹp. Và bà quỳ xuống ngay trong bếp để cầu nguyện tạ ơn vì bà đã trải nghiệm được cảm giác đó, con thấy không? Sau đó thì bà ấy chẳng còn sợ điều gì nữa”.

Mercedes mỉm cười và giấu tất cả nước mắt của mình vào một cái hồ chứa, nước mắt sẽ làm ẩm ướt những khoảnh khắc như thế này, nó sẽ mốc lên và bị hư đi mất.

Có tiếng nói ngoài cửa “Chuyện gì vậy?”

“Chào con gái”, James chạy đến và bế Lily lên, Lily vòng chân quanh eo ông. Con bé đã quá lớn để được bế, Mercedes nghĩ vậy và trả lời “Chị nghĩ là chị…”, nhưng cô bắt gặp ánh mắt cảnh báo của cha và sửa lại câu chuyện của mình “Không có gì, Lily, chị chỉ gặp ác mộng thôi”

“Chị mơ thấy ông kẹ hở?”

James cười vì cái kiểu dùng từ cổ của Lily “Không có thứ như vậy trên đời đâu, ai nói với con về ông kẹ vậy?”

“Frances.”

Im đi Lily, chỉ một lần thôi, em không thể im đi được sao, Mercedes nói “Frances chỉ đùa thôi, không có những thứ như vậy đâu.”

“Mercedes, chị muốn ngủ với em và chị Frances không?”

“Không, cám ơn em, Lily!”

“Hôn chúc chị con ngủ ngon đi Lily!”

Họ rời khỏi phòng và Mercedes đã hoàn toàn bình tĩnh lại, đứng dậy đi về phía góc phòng để tắt đèn và lần mò trong bóng tối để quay lại giường, khinh bỉ nhớ lại những ngày mà cô tin rằng có những con quái vật cổ dài đang nằm chờ dưới giường và chờ để cắn chân cô.

Cô quỳ xuống bên giường và bắt đầu lần tràng hạt, vừa đúng lúc, vì cô đã cảm thấy sự mơ hồ đầu tiên về con quái vật cổ dài khi sự khinh bỉ trong cô tan đi. Quỳ bên giường trong bóng tối luôn rất khó khăn vì những thứ mà bạn tưởng tượng ra có thể đang nằm cuộn mình quanh chân bạn, kéo bạn xuống. Đừng tưởng tượng nữa, không thể có chuyện như vậy xảy ra nếu như bạn đọc kinh với một tấm lòng thành tâm. Mercedes rất khinh thường chính bản thân mình vì những sự mê tín trẻ con đó, dù cô biết rằng chúng vô lí nhưng cô vẫn không thể ngăn được cơ bắp đùi của mình khỏi co rút. Việc gập gối lại như vậy thường gây ra một cảm giác rất tệ sau khi cầu nguyện, và cũng chính cái cảm giác này chứ không phải điều gì khác nhắc người ta nhớ rằng - dù không có quái vật cổ dài dưới gầm giường và ông kẹ chỉ là một quan niệm tà giáo - chắc chắn là có quỷ, “Thánh Maria Đức mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội, khi nay và trong giờ lâm tử. Amen!”

Mercedes tưởng tượng ra hình ảnh bà của mình đang tắm mình trong ánh nắng và quỳ gối cảm tạ vì đã được trải nghiệm khung cảnh thiên đường, sau đó lại nghĩ đến chuyến viếng thăm vừa mới được hạ cố đến cho mình. Chúa ban cho mỗi chúng ta một thứ khác nhau.

Frances đang ở dưới hầm rượu, cầm một cái đèn dầu trong tay và lần mò soi vào khoảng không gian giữa lò sưởi và bức tường đã bị đen, Trixie đang ở trong đó và cố nép mình vào càng sâu càng tốt. Cái nón cột dây trên đầu Trixie bị lệch sang một bên, cái váy satanh trắng dính đầy bồ hóng. Tối hôm đó ngay trước giờ ăn, nó lẻn ra khỏi cái lồng của Frances trên gác xép và trốn xuống hầm rượu. Mèo không thích mặc đồ, nó ở sau lò sưởi cho tới khi cả ngôi nhà đã hoàn toàn im ắng, sau đó chui ra và bò lên thang, vào phòng Mercedes.

Frances phải nhanh chóng cởi cái áo ra khỏi người Trixie vì nếu cha thấy nó như thế này lần nữa thì cha sẽ ném cả hai xuống lạch.

“Trixie, ngoan nào!”

Trixie liếm mạnh chân của mình và chùi chùi lên mặt.

“Trixie, taa’i la hown, Haibibi.”

Trixie nhìn lên và đau khổ chịu đựng khi bị lôi ra khỏi góc nhà. Frances gỡ cái nón ra “Nhìn mày xinh lắm đấy Trixie” và gỡ cả ngàn cái nút trên áo rửa tội “Im nào, sắp xong rồi…”

Trixie vùng ra và phóng lên cầu thang, Frances cố đuổi theo trong im lặng. Khi cô bé chạy lên đến bậc thang trên cùng thì ngọn đèn trên tay cô lướt qua đôi giày của cha. Trixie đã chạy mất rồi, cảm ơn Chúa, hai ba ngày sau nó sẽ quay lại.

James chờ cho tới khi Frances giặt sạch chiếc áo và nón và phơi chúng lên.

Ở trên gác, Mercedes đã đọc kinh xong. Cho dù cô đang hét lên thì trong đầu cô cũng đã xác định được là mình đã nhìn thấy gì, nhưng nó cần phải có thời gian để cơ thể cô theo kịp. Sự xuất hiện của quỷ đã được giải thích, nhưng không phải là được xóa bỏ. Đó là một cái nhìn về quỷ dữ ngay trên mặt đất. Chúa làm việc theo những cách khó hiểu, nhưng cách của quỷ lại còn bí mật và khó hiểu hơn và thường sẽ được nêm nếm thêm một chút lố bịch. Một số người sẽ nói là buồn cười, còn Mercedes thì không. Buồn cười là cái cảnh một bà mập ôm cây đàn Hawaii, buồn cười là cảnh một người đàn ông giả gái và nhảy nhót trong vở nhạc kịch Gilbert và Sullivan. Chẳng có gì buồn cười khi một con mèo què lại hóa thành một đứa trẻ ma quỷ và mặc bộ đồ rửa tội của gia đình vào lúc nửa đêm. Frances là một con tàu lớn. Cũng giống cái buổi sáng mẹ mất, cả Mercedes và Frances đều có vết dơ trên trán và Frances nói rằng đêm qua có “một người phụ nữ của bóng đêm” đến tìm cô bé. Xin Đức mẹ Chúa trời hãy nghe lời nguyện cầu của con và chấp nhận lời kinh con cầu và bảo vệ cho linh hồn của em gái con, amen.

Ngay khi Mercedes quay trở lại giường thì đèn lại mở lên và cô tròn mắt lên khi thấy Frances lảo đảo với cái đầu sưng lên, cha đang nắm phía sau cổ cô bé. Cái đấm và cô con gái nhỏ.

“Giờ thì xin lỗi chị con đi!”

Mercedes nhìn đi chỗ khác, cô không thể chịu nổi khi thấy Frances mỉm cười với đôi môi chảy máu.

Sau đó, khi mọi thứ đã bình ổn lại, Mercedes lẻn vào căn phòng nhìn ra con lạch. Cô trèo lên giường và vòng tay ôm qua cái lưng lạnh lẽo và cái eo thon của Frances. Ở phía bên kia giường, Lily đang giả vờ ngủ. Cả ba chị em rúc vào nhau trên một cái giường, chuyện tuyệt vời chỉ xảy ra mấy ngày này và cũng chỉ khi có chuyện buồn. Cha đã có một kiểu “nói chuyện” khác với Frances, Lily biết điều đó.

Mercedes cảm thấy dễ chịu, cảm giác này giống như khi cô đến gần với ơn Chúa trời, cảm thấy tò mò vì cái cảm giác mà cô muốn biết. Đó là một điều bí ẩn. Được trải qua cảm giác bình yên với cô em gái hư hỏng trong vòng tay, không gì có thể động đến em ngay lúc này được đâu, Frances, te’berini.

Mercedes ném một cái lưới tạo ra bởi những lời cầu nguyện quanh cô bé Frances đang say ngủ, nhẹ hơn không khí, nhẹ hơn tơ, chắc chắn hơn cả loại lụa hạng nhất để giữ cho em gái bé bỏng của ta được an toàn. Ngoan nào, em thương yêu, hãy ngủ đi, mẹ em đang chăm lo cho đàn cừu…

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.