Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXVI NGƯỜI THƯ KÝ CỦA ARÉTIN

❊ ❊ ❊

Hai tháng đã trôi qua kể từ những biến cố đó xảy ra. Bây giờ chúng tôi đưa độc giả vào trong dinh thự của Pierre Arétin. Cũng như dinh thự của Dandolo, củaAltieri và Imperia, dinh thự của Arétin ở trên sông Đại Giang. Mặc dù mới đến Venise được khoảng hai mươi ngày, Arétin đã nổi danh ngay.

Một buổi tối, có hai người đàn ông vừa từ dưới thuyền bước lên bộ đã đi ngay đến dinh thự của Pierre Arétin. Trước mặt họ là tấm trướng bằng tơ sọc đỏ và xanh, tôn thêm sự tươi mát trong tiền đình. Hai người đàn ông đó đi lên chiếc cầu thang bằng cẩm thạch rộng dẫn đến gian tiền sảnh. Trong hai người có một ngườitrẻ. Ông ta ăn mặc bình thường, khoác trên mình bộ trang phục xứ Florence. Ông có mái tóc màu vàng nâu. Người bạn đồng hành được xem là khổng lồ nếu như ông ta không đi khom lưng, bởi do một tật xương sống nào đó. Mái tóc ông đã xám.

Người trẻ dường như vào khoảng ba mươi tuổi.

Ông đi vào gian tiền sảnh được trưng bày nhiều pho tượng, không tỏ ra chú ý đến số khách đông đang có mặt. Tại đây ông kiên nhẫn chờ cho đến lượt yết kiến của mình.

Cuối cùng, một tên gia nhân đưa ông và người bạn đồng hành vào một gian phòng, nơi hai người đàn bà ăn mặc với vẻ khêu gợi lẳng lơ đang đánh đàn lục huyền cầm.

Thêm một chỗ dừng mới.

Từng lúc cánh cửa ở cuối phòng mở ra, và người ta nghe nhiều tiếng nói vang vang vui vẻ.

Người thanh niên ở Florence vượt qua cánh cửa đó.

Người đàn ông có mái tóc xám ở lại.

Trong gian phòng hai người khách lạ vừa được đưa vào, ông ta thấy mình đang đứng trước mặt nhiều người đàn ông và ba hay bốn người đàn bà. Các người đàn bà rót rượu vào những chiếc ly đẹp bằng thủy tinh mời những người đàn ông.

– Ông muốn gì? Một trong những người đàn ông nằm dựa trên một chiếc ghế trường kỷ rộng, hỏi lớn:

– Tôi muốn gặp ngài thi sĩ trứ danh ở tại dinh thự này.

– Vậy thì, hãy nói đi, ông bạn! Ông đang đứng trướcArétin. Ông cần gì?

– Tôi từ Florence đến đây có ý dâng lên ngài lòng tán thưởng của tôi.

– Chiara!... Margherita!... Arétin kêu lớn, các nàng còn đợi gì nữa, bọn trẻ ranh, mau mang đến một chiếc ghế cho chàng thanh niên này và rót rượu mời. Hãy chờ, bọn đàn bà trơ tráo, ta sẽ dạy cho các nàng biết thế nào là xứng đáng với cái tên Arétines của ta tặng, có nghĩa là những nữ thần hiếu khách duyên dáng và thơ mộng...

Vừa nói, Pierre Arétin vừa chăm chú nhìn cái túi đựng tiền của người ở Florence đeo ở thắt lưng. Cái túi tiền đó tỏ ra có một độ rộng xứng đáng, ông đập mạnh nắm tay lên chiếc bàn trước mặt và kêu lớn:

– “Đầu và bụng!” Ngài quý tộc của ta! Ngài làm đẹp ý ta, ta muốn thưởng ngay cho ngài một đoản thi theo ý của ta...

– Thưa ngài, bấy giờ người ở Florence trả lời, trước hết tôi xin cho ngài biết hai việc: Thứ nhất là tôi không khát, thứ nhì là tôi không phải là quý tộc...

– Vậy chớ ngài là gì?

– Tôi là thi sĩ, hoặc là, ít ra tôi đang cố trở thành.

– Úi chao! Bút lông sánh bằng thanh gươm... Vả lại, ta, ta có thể giúp ích ngài được gì?

– Tôi đến Venise với niềm hy vọng được trở thành người thư ký của ngài.

– Ô! Ô! Pierre Arétin kêu lên, kia là nhiều tham vọng, thưa ngài! Ngài đã viết được những gì? Ngài đã chứng tỏ tài năng chưa?...

– Nếu như ngài muốn, tôi có thể ứng khẩu đọc trước ngài một bài thơ tứ đoạn.

Nói xong, người ở Florence khiêm tốn chờ đợi quyết định của thi sĩ. Arétin ngồi dựa nghiêng ra sau, ngắm nhìn người ngoại quốc từ đầu đến chân, rồi quay nhìn sang các vị khách của mình thấy họ đang hết sức thích thú theo dõi.

– Nếu như quý vị lãnh chúa thấy không có gì bất tiện...

– Bọn lãnh chúa chúng tôi sẽ lấy làm hân hạnh, một người đàn ông lên tiếng mà người ở Florence chưa nhận ra ông ta, vì ông ta ở một nơi sáng lờ mờ ở cuối gian phòng.

Người ở Florence nhìn người đàn ông và mỉm cười với ông ta.

– Khi mà anh mong muốn điều đó, anh Bembo thân mến! Arétin nói. Nhưng mà những tín đồ của anh sẽ nói sao nếu như họ thấy anh ở đây, bận rộn về những bài đoản thi và những bài thơ tứ-đoạn. Không có liên quan gì đến những Giáo lý Cơ đốc thiêng liêng!... Hãy bắt đầu đi, chàng thanh niên, chúng ta lắng nghe.

– Bài thơ tứ đoạn của tôi có nội dung của một câu chuyện xảy ra không xa Trévise, ở trong các khe núi la Piave.

Arétin bỗng nhổm dậy.

– Đây là nhan đề, người ở Florence nói tiếp: Nhà thi sĩ và tên cướp.

Arétin đứng lên.

– Thưa ngài, ông nói, xin tha lỗi cho ta. Ta đã quên mất một cuộc hẹn quan trọng. Nếu như ngài vui lòng ngày mai trở lại, ta sẽ lắng nghe bài thơ tứ-đoạn của ngài chắc không kém phần thích thú. Vậy thì xin hẹnngày mai, hẹn ngày mai... Đây này, ngài hãy đi ra lối này để tránh gian tiền sảnh.

Ông mở một cánh cửa và nói nhỏ vào tai người ở Florence:

– Hãy đợi ta ở đây... Rồi, ông trở lại với các vị khách:

– Dẹp đi những cuộc hẹn ước! Tôi thật bực mình, lời nói danh dự! Từ tám ngày nay, tôi vẫn chưa có thời giờ để sáng tác ra một bài đoản thi nào do ngài quận công de Ferrare yêu cầu, và một truyện ngắn mà tôimuốn gởi cho Đức hoàng đế Charles. Xin quý ngài thứ lỗi cho tôi...

– Anh thật đáng thương, anh Pierre thân mến, người đàn ông ngồi ở cuối phòng nói.

– Này! Tôi cần phải sống! Tôi không phải như anh được bổng lộc của chức vị Hồng y để sống quá sung túc.

– Hồng y giáo chủ nhờ ân sủng của Arétin! Bembo nói.

– Thật ra tôi chỉ có một vài ảnh hưởng ở bên cạnhĐức Thánh Cha, Arétin xin cáo từ.

Trong lúc đó, những người khách của Arétin xin cáo từ.

Đến lượt Bembo cũng đi về.

Bấy giờ, Pierre Arétin cho Chiara và Margherita lui ra rồi đi thẳng về phía cánh cửa để đưa người ở Florence qua lúc nãy.

– Xin hãy đến đây, Arétin nói rồi kéo vị khách đi về phía cuối dinh thự, đến một gian phòng chật hẹp với bàn ghế tầm thường. Ông nói thêm:

– Ở đây ta không lo ngại những lỗ tai tọc mạch, và ngài có thể tự do nói. Tại sao bài thơ tứ-đoạn của ngài tên là “Nhà thi sĩ và tên cướp”, tại sao nội dung của cái đầu đề này lại xảy ra trong các khe núi La Piave?

Với một cử động nhanh nhẹn, người ở Florence lột bỏ mái tóc vàng với những lọn tóc mềm mại phủ lên trán và gương mặt Roland hiện ra trước mắt Arétin.

– Là ngài! Người này kêu lên.

– Ta đang đóng vai của mình và ta mong rằng ông sẽ đóng vai của ông. Và để bắt đầu...

– Hãy nói đi, thưa chủ nhân! Arétin nói lời đó một cách tự nhiên.

– Thế thì, trước hết, ta cần phải làm thư ký cho ông một thời gian. Kế đó, ta muốn đi theo ông đến buổi lễ mà ông sẽ tham dự vào ngày kia.

– Nơi nhà của nàng kỹ nữ Imperia?

– Phải. Ta muốn xem người đàn bà đó sống như thế nào. Dường như ta nghe nói nàng có một đứa con. Có đúng không?

– Thật đúng, mặc dù ít có người được biết chuyện Imperia có một đứa con gái.

– Tên là?...

– Bianca.

– Được mấy tuổi?

– Từ mười hai đến mười bốn tuổi.

– Tốt. Ông hãy thu xếp trong cuộc lễ đó để ta có thể trông thấy cô gái Bianca và để cho nàng kỹ nữ Imperia có một sự tin cậy nào đó về người thư ký của ông.

– Chỉ có thế thôi thưa chủ nhân?

– Chỉ có bao nhiêu thôi trong lúc này. Ngày mai,ta sẽ lại đến trình diện ở đây. Ông sẽ đón tiếp và nhận ta như người thư ký của ông. Ngày kia ông sẽ đem ta đi theo dự lễ của Imperia. Sau đó, chúng tôi sẽ tính. Bây giờ ông hãy cho ta ra khỏi nơi đây mà không bị chú ý. Ta quên. Người đàn ông đi theo ta còn ở lại trong một gian tiền sảnh, anh ta sẽ trở thành gia nhân của ông. Anh ta cũng đi theo ông đến dinh của Imperia.

Arétin, hoàn toàn tái xanh, dẫn Roland đến một cánh cửa nhỏ bí mật trổ ra ở mặt hậu của tòa dinh thự. Người ở Florence giả đó bước mau lẹ. Bấy giờ, Pierre Arétin chậm rãi đi về phía gian phòng, nơi người đàn ông có mái tóc xám đang chờ đợi.

Ông trông thấy người khổng lồ có mái tóc xám đang ngồi chờ yên lặng trên chiếc ghế dài.

– Chính ông, phải không ông bạn, ông muốn vào phục dịch cho ta? Arétin nói.

– Phải, càng sớm càng tốt.

– Ngay lập tức, nếu như ông muốn.

– Trong trường hợp đó, xin may cho tôi bộ chế phục. Tôi cần phải có, chậm nhất là vào ngày kia.

– Cho cuộc lễ của nàng kỹ nữ Imperia, Pierre hỏi nhỏ.

– Tôi không biết. Nhưng đó là lệnh mà tôi xin báo lại cho ông... Chà! Một điều khác. Tôi không muốn ngủ chung với bọn gia nhân.

– Ông sẽ có gian phòng riêng.

– Tốt hơn gian phòng phải trổ cửa ra sông Đại Giang.

– Lại đây, ta chỉ gian phòng cho ông và ông sẽ nói xem có thích hợp với ông không.

Một lúc sau, Scalabrino, mà Arétin không nhận ra, đã yên vị trong một gian phòng nhỏ mà cửa sổ mở hướng về con sông.

Ngày hôm sau, Arétin giới thiệu với hai người thư ký của mình một người bạn đồng nghiệp mới kể từ nay,ông nói, sẽ gia nhập vào đời sống của ông: Đó là một người thư ký do người bạn chí thân của ông là Jean de Médicis gởi đến.

Ngày hôm sau nữa, vào khoảng chín giờ tối, Arétin bước xuống chiếc du thuyền đẹp có che lều màu đỏ sẫmđậu ở trước dinh thự của ông. Ông đem theo người thư ký mới và ba tên gia nhân mặc những bộ chế phục đẹp, trong đó có người khổng lồ có mái tóc xám và chiếc lưng còng.

Chiếc du thuyền lướt từ từ dọc theo sông Đại Giang.

Mười phút sau, nó ngừng lại trước tòa dinh thự lộng lẫy của Imperia.

Khoảng hai mươi tên gia nhân ăn mặc quần áo sặc sỡ với những trang sức lòe loẹt thêu kim tuyến đứng làm hàng rào từ mé sông cho đến những bậc tam cấp của tòa dinh thự để tiếp rước khách của nàng kỹ nữ. Và ở hai bên hàng rào đó, những người nghèo khó đáng thương đứng lố nhố xem với vẻ chiêm ngưỡng.

Trong lúc đi ở phía sau Arétin, Scalabrino ra dấu hiệu kín đáo cho một trong những kẻ nghèo khổ đó và nhận được trả lời bằng một dấu hiệu tương tự.

Arétin bước lên các bậc thang của tòa dinh thự, qua một gian tiền sảnh rộng lớn, vào trong gian phòng lớn, nơi có một đám đông người thanh lịch qua lại. Họ gồm những thanh niên trẻ tuổi, giàu có và những người đàn bà, tuy chưa hẳn là những nàng kỹ nữ, nhưng không một ai ở Venise dám cho các nàng là đứng đắn.

Imperia, pho tượng mỹ lệ, nghênh tiếp quý khách với một nụ cười và nói lời biệt đãi. Nàng hớn hở. Người kỹ nữ kiêu hãnh này đang phát huy sở trường của mình, và khi trông thấy những cặp nhân tình trẻ mê đắm trong tiếng nhạc du dương, với những mùi hương ngào ngạt, trong lúc đón nhận những lời ca tụng của bọn đàn ông, những lời nịnh bợ của các bà, nàng tỏ ra sung sướng tuyệt vời, nhất là được thấy mình thống trị cuộc lễ ái tình này như là vị nữ hoàng của tình yêu.

Vừa bước vào, Arétin được nghênh tiếp bởi những tiếng thì thầm, đánh dấu sự hiện diện của một danhnhân. Ông đi thẳng đến trước mặt Imperia, Roland ra dấu cho Scalabrino theo mình, rồi chàng biến mất về phía cuối gian phòng.

Pierre Arétin và Imperia gặp nhau lần đầu tiên.

Hai sinh vật đó trao đổi với nhau một nụ cười, đó là cả một bài thơ.

Ngay lập tức, cả hai cùng cảm thông nhau một cách tuyệt diệu. Arétin ngồi xuống bên cạnh Imperia. Câu chuyện bắt đầu bằng những lời nói kiểu cách, tán dương hoa mỹ.

– Chính ai đã lôi cuốn ông đến Venise? Người đàn bà này hỏi.

– Trước hết do lòng ao ước được gặp bà, thưa phu nhân, sau đó do một bức thơ của anh bạn Bembo của tôi.

– Chà! Nàng nói, ông quen biết vị tân hồng y giáo chủ?

– Chính tôi đã mang đến giấy bổ nhiệm ngài, thưa phu nhân. Nhưng chính bà, bà cũng quen biết ngài sao?

– Đó là một trong những người bạn của tôi, Imperia nói với một vẻ thù hận và gần như khủng khiếp.

Và dường như cái ý tưởng thoáng qua ban đầu của nàng đã thay đổi, nàng liền ra hiệu cho một tên gia nhân đi qua, đảm nhận những thức uống giải khát.

– Hãy đi tìm cho ta bà Maria, nàng bảo.

Rồi nàng nói tiếp:

– Ý định của ông là ở lại Venise sao? Người ta nói đến một tòa dinh thự đẹp đẽ được ông thuê và trang trí huy hoàng.

– Sự huy hoàng chưa bao giờ sánh bằng của bà, thưa phu nhân, mặc dù chính tay của Titien[1] đã chủ trì sự trang trí. Đúng là tôi ở lại Venise và tôi hy vọng sẽ lưu lại rất lâu. Venise làm tôi say mê bởi sự hấp dẫn của nó; hình dáng xa thẳm của những con sông của nó hiện ra trước mắt tôi như là một giấc mơ...

– Và rồi, ở đó người ta được yên ổn, Imperia bỗngdưng nói. Đó là một pháo đài, nơi mà người ta có thể xem thường những kẻ thế lực nhất mà không sợ bị trừng phạt.

– Bà đọc thấy tư tưởng của con người một cách tuyệt diệu, Arétin nói nho nhỏ; và nếu như bà muốn, cả hai chúng ta, chúng ta sẽ thống trị cả Venise và chúng ta sẽ được vững bền.

– Tôi chấp nhận sự liên hiệp! Imperia vừa nói vừa cười. Nhưng hãy nói cho tôi nghe, người đàn ông đi bên cạnh ông lúc ông vào là ai?

– Bà muốn nói đến Paolo, người thư ký của tôi?

– Chà! Đó là người thư ký của ông, Imperia trầm ngâm nói.

Vào lúc đó, một người đàn bà lớn tuổi dừng lại trước mặt nàng và nói:

– Bà cho gọi tôi, thưa phu nhân?

– Phải, Maria... Bianca đang làm gì?... Cần phải canh giữ đặc biệt tiểu thơ, trong những đêm lễ như vầy... Ta hy vọng rằng tiếng nhạc không khuấy động tiểu thơ?

– Không, thưa phu nhân, Tiểu thơ Bianca ngủ như là một tiên nữ, mặc dù lúc đầu hôm dường như có hơi khó ở.

– Khó ở! Imperia mặt tái xanh kêu lên, sao bà không nói sớm với ta...

– Tôi không dám, thưa phu nhân... Nguyên do là cuộc lễ...

– Cuộc lễ đối với ta nào có nghĩa lý gì, bà già ngớ ngẩn! Ta tin chắc rằng Bianca vẫn còn đau, nào, hãy nói ra...

– Thưa phu nhân, bà già ấp úng, quả thật là tiểu thơ có đau một ít... nhưng không đáng kể...

– Xin tha lỗi cho tôi, ông Arétin, tôi trở lại ngay. Imperia nói với giọng run run.

– Thưa phu nhân, Arétin nói, nếu theo những gì tôi vừa nghe, sức khỏe của tiểu thơ đối với bà rất quý báu...

– Nó là con gái của tôi, Imperia nói với một vẻ kiêu hãnh.

– Chà!... Bà đã từng yêu đương sao! Arétin nói, bởi vì bà yêu mến đứa trẻ biết bao.

Imperia nhún vai.

– Tôi đã yêu một lần trong đời, một lần duy nhất, và điều đó đem lại cho tôi những sự giày vò của địa ngục. Đứa trẻ này không liên quan gì với mối tình đó cả. Tôi thương yêu nó vì chính nó...

– Dù sao đi nữa, có lẽ bà sẽ không phật ý nếu có ngay dưới tay một người y sĩ giỏi?

– Nếu như Bianca đau, tôi sẽ trả cho một y sĩ những nắm tiền vàng.

– Tôi xin dâng cho bà một người, Arétin nói, và bà sẽ không phải trả tiền, mặc dù ông ta rất giỏi bởi vì ông ta là người của tôi... Đó là người thư ký mà bà vừa hỏi lúc ban nãy.

Lần thứ hai, Imperia rùng mình.

– Được! Nàng nói. Xin hãy đi theo tôi. Nàng đi qua gian phòng lễ, luôn nở trên môi nụ cười do thói quen nghề nghiệp của nàng. Nàng dẫn Arétin đến một gian phòng nhỏ vắng vẻ, nơi những tiếng động chỉ nghe rất khẽ.

– Xin hãy chờ tôi, bấy giờ nàng nói; nếu như Bianca bị đau, tôi sẽ đến gọi ông...

– Trong thời gian chờ đợi, tôi đi tìm người thư ký của tôi, Arétin nói.

Imperia vắng vài phút. Khi trở lại, nàng tìm thấy Arétin cùng với người thư ký và người gia nhân khổng lồ của ông. Nàng kỹ nữ tỏ ra lo lắng. Nàng chạy đến gặp người thư ký.

– Ông Paolo, nàng nói, ông có phải là y sĩ không?

– Tôi là y sĩ, thưa phu nhân, xin tuân lịnh bà.

– Theo tôi, nàng bảo.

Nàng lôi kéo người được Arétin gọi là Paolo, đưa chàng đi qua hai, ba căn phòng và cuối cùng đến một gian phòng. Tại đây, một cô bé gái độ khoảng mười hai tuổi, mặc nguyên y phục nằm dài trên một chiếc ghế trường kỷ, miệng rên rỉ nho nhỏ.

Paolo – chúng ta hãy gọi người thư ký của Arétin với cái tên ấy – Paolo không phải là y sĩ. Nhưng chàng sẽ không khó khăn mấy để biết rằng đứa trẻ không đau ốm chút nào.

Song, Imperia đã ôm lấy Bianca trong đôi cánh tay của mình và đặt lên khắp thân thể cô bé những nụ hôn say đắm.

– Con đau ở đâu, con yêu quí? Nàng hỏi. Đừng có giấu mẹ gì cả, nào... Con thấy, ông đây là một y sĩ danh tiếng đến để trị cho con mau hết bệnh.

– Nhưng con không có đau, mẹ thân yêu của con, con xin thề với mẹ. Tuy nhiên, nàng buông ra những lời rên rỉ xúc cảm.

– Con có đau bao tử không, nói đi, con yêu dấu? Imperia nói tiếp.

– Không, mẹ thân yêu...

– Hoặc là đau bụng? Hãy nói rõ đi...

– Không, con thề với mẹ! Paolo xem xét với một sự chú ý sâu xa người mẹ và đứa con gái. Chàng kéo Imperia vào một góc phòng, bất ngờ hỏi nàng:

– Bà lo sợ người ta thuốc chết con gái của bà sao?

Imperia buông ra một tiếng kêu nhỏ với vẻ sợ hãi. Nàng không chối.

– Thưa ông, nàng nói, vừa chắp hai bàn tay, hãy xem con tôi có bệnh không, xin thương xót?

– Bà an tâm, Paolo nói. Bà có tin tưởng nơi tôi không?

– Có, có... Mặc dù tôi không hiểu tại sao ông đã gây được cho tôi sự tin tưởng đó...

– Vậy thì, xin bà vui lòng đi ra và bảo những nàng hầu cùng ra hết.

Imperia làm một cử chỉ lo lắng.

– Tôi sẵn sàng nhường chỗ cho một vị y sĩ khác, nếu như bà sợ hãi? Paolo nói.

– Không, không! Tôi tin nơi ông... Nàng làm một dấu hiệu, và hai hay ba nàng hầu gái đang lăng xăng ở quanh mình Bianca vội rút lui. Bấy giờ, nàng ôm chặt đứa con gái vào lòng với một sự điên cuồng, rồi đến lượt nàng đi ra vào lúc người y sĩ nói với nàng:

– Xin bà vui lòng bảo cho tên gia nhân của ngài quý tộc Arétin biết rằng nó phải ở trong gian phòng bên cạnh, ngay tầm giọng nói của tôi. Nếu như tôi cần đến bất cứ việc gì, nó phải có mặt ngay.

Khi còn lại một mình, Paolo quan sát Bianca một lúc.

Vào lúc bà mẹ đi ra, đứa trẻ hơi nhổm dậy, nhìn nàng với đôi mắt giận dữ và lẩm bẩm:

– Đi đi!... Hãy quay trở lại cuộc lễ của mẹ!... Hãy quay trở lại với tất cả những người đàn ông đó!... Và bỏ con gái của mẹ hoàn toàn trơ trọi cô đơn! Paolo mỉm cười: giờ đây chàng đã biết cái bệnh của Bianca. Chàng đi đến, ngồi xuống bên cô gái và cầm lấy bàn tay cô:

– Cô có muốn chúng ta nói chuyện một chút không, cô bé?

– Tôi muốn được một mình. Tôi không đau ốm.

– Ta biết rõ rằng cô không có bệnh. Không phải thân xác của cô đau ốm, đứa trẻ vô tội đáng thương. Chính là quả tim của cô, có phải không?... Hãy nói với ta đi. Hãy bày tỏ với ta. Ta là một người bạn. Cô có một nỗi buồn phiền lớn, đúng thế không? Nào, hãy nhìn ta và xem, cô có thể đối xử với ta như một người bạn không...

Bianca ngước lên nhìn người đàn ông đã nói như thế với cô, cho đến giờ cái đầu của cô vẫn còn giấu trong những nếp gấp của chiếc gối dựa.

Roland ngạc nhiên về sắc đẹp lộng lẫy của cái đầu trinh nữ đó.

Cô đã được sự giáo dục và nuôi dưỡng chu đáo, được các giáo sư dạy đọc, dạy viết, dạy tính toán; cô chơi đàn arpicordo – một loại đàn lục huyền cầm – với bao xúc cảm. Trong một thời gian dài, mẹ cô đã gởi cô ở xa bà. Rồi bỗng nhiên, hoặc là do tính bất thường hoặc là do tình mẫu tử thiêng liêng không thể chịu đựng được sự xa cách lâu hơn, nàng kỹ nữ đi tìm con gái và đưa cô bé về, thu xếp cho cô ở cuối tòa dinh thự. Tại đây, Bianca có thể nói là sống cuộc đời cô độc. Gần như mỗi buổi tối khi đêm xuống, Imperia ăn mặc giản dị và che mặt như một góa phụ, ra ngoài đi dạo cùng Bianca. Bấy giờ cả hai làm những cuộc đi dạo xa, hoặc đi bộ, hoặc bằng du thuyền. Nhưng ban ngày, Bianca không bao giờ đi ra ngoài cả. Imperia chăm nom với một sự ganh tị để không một người đàn ông nào được trông thấy con gái nàng, và ít có người được biết nàng có một đứa con gái. Trong ngôi nhà ô uế đó, ở đây là một cái góc trong sạch mà mỗi khi Imperia đi vào chẳng khỏi run rẩy. Có lẽ bất chấp những sự đề phòng của nàng, nhan sắc của Bianca đã khêu gợi những dục vọng nào đó chăng?...

Trong một phút dài yên lặng, Bianca thầm nhận xét Roland.

– Phải, cuối cùng cô nói, tôi tin rằng tôi có thể đối xử với ông như là một người bạn. Ông không giống như những người đàn ông khác lui tới nhà mẹ tôi. Ánh mắt của ông không biểu lộ sự đam mê xấc láo xấu xa nào mà họ đều có. Và chính điều đó làm cho tôi đau đớn.

– Như vậy, cô không có một sự ước ao nào để trà trộn vào những cuộc lễ được diễn ra trong tòa dinh thự này sao?

– Những cuộc lễ đó làm cho tôi ghê tởm. Ngày hôm qua đây, tôi van xin mẹ tôi nên từ bỏ. Bà đã không nghe. Bianca bật khóc nức nở. Chàng để mặc nàng thiếu nữ khóc. Chẳng bao lâu cô thôi khóc.

– Tuy nhiên, bấy giờ chàng nói, cô rất thương yêu mẹ cô?

– Phải, tôi thương yêu mẹ tôi... Và tôi ái ngại cho bà. Bởi vì dường như tôi thấy mẹ tôi không được hạnh phúc. Tôi thương yêu mẹ tôi, thưa ông, nếu cần phải hy sinh cho mẹ tôi, tôi không ngần ngại. Tuy nhiên, tôi thấy tốt hơn là tôi nên đi khỏi nơi đây...

– Nhưng tại sao, cô yêu thương mẹ cô và về phía bà, bà cũng thật sự thương yêu cô, thế tại sao cô lại muốn bỏ đi?

– Tôi không biết. Ở đây tôi rất ngột ngạt.

– Có lẽ cô không được quá tự do chăng?

– Không, không phải việc đó. Tôi không quan tâm đến cuộc sống ẩn mình. Tôi không chịu nổi vì bầu không khí được người ta thở ở đây đối với tôi quá ngột ngạt, nặng nề và độc hại; tôi ngột ngạt bởi vì tôi phỏng đoán, đúng hơn là tôi cảm thấy đang xảy ra những việc mà làm cho tôi khiếp sợ... Những việc nào? Tôi không biết!

– Cô hãy yên tâm, cô nên tự an ủi, cô bé; ở đây sẽ không xảy ra việc gì để làm cho cô sợ hãi đâu.

Cô nhìn sững chàng.

– Ông không nói ra những gì ông đang nghĩ, và tôi cảm thấy có sự ngập ngừng trong giọng nói thẳng thắn của ông. Mắt ông quay đi. Tại sao ông không nói với tôi sự thật?...

– Bởi vì cô không nên biết sự thật đó, Roland nói với giọng sôi nổi: Cô không nên tìm hiểu. Hãy tự nhốt kín mình trong gian phòng của cô. Nếu một cánh cửa mở ra, cô nên tránh xa. Nếu cô nghe một lời nói, thì nên bịt kín hai tai; nếu trông thấy một bóng người, cô nên nhắm kín đôi mắt lại.

– Chao ôi! Bianca kêu lên, giờ đây tôi thấy rằng ông quả thật là một người bạn của tôi... Chà! Thưa ông, nếu như ông có thể khiến cho mẹ tôi quyết định rời khỏi Venise... Tôi rất hạnh phúc, trước khi đến ở đây...

– Trước kia cô ở đâu?

– Với những người dân quê, ở gần Mantoue. Mẹ tôi đến thăm tôi một năm hai lần, và lúc ấy chúng tôi rất hạnh phúc! Chúng tôi nô đùa với nhau như hai chị em. Khi mẹ tôi đi, việc đó làm tôi đau lòng khi thấy bà than khóc cũng như trước đây bà than khóc. Và, chính cuộc sống đó mà tôi muốn bắt đầu trở lại...

– Cô nên hy vọng, ta sẽ làm tất cả những gì có thể làm được ở trên đời này để thúc giục mẹ cô quyết định...

– Chúng tôi sẽ được cứu thoát cả hai! Cô nói mà không hiểu sự thâm thúy trong lời nói đó. Chừng nào ông sẽ nói chuyện với mẹ tôi?

– Ngay lúc nầy ta chưa có thể làm được. Có thể, một chút nữa. Hoặc là tốt hơn để ngày mai... Phải, ngày mai bởi vì ta cần phải suy nghĩ.

– Ông thật tốt, thưa ông. Ông thật sự tốt. Và tôi tự trách mình đã thiếu tin tưởng ở nơi ông.

– Cô thiếu tin tưởng về việc gì nào? Roland ngạc nhiên hỏi.

– Tôi đã không nói hết tất cả với ông... Tuy nhiên cần phải nói ra... Một người đàn ông... Một trong những kẻ thường lui tới đây...

– Rồi sao?

– Một hôm, chuyện lạ lùng, mẹ tôi dẫn tôi đi đến cảng Lido giữa ban ngày. Một người đàn ông gặp chúng tôi. Ông ta nhận ra mẹ tôi, mặc dù bà che mặt; ông đến gần chúng tôi và tôi cảm thấy bị mắc phải một sự lạnh lẽo cực độ dưới ánh mắt của ông ta.

– Cô có thể mô tả về người đàn ông đó với ta được không?

– Ông ta có vẻ xấu xí trông gớm ghiếc. Ngày hôm đó ông ta mặc chiếc áo choàng của giáo sĩ và đôi bít tất màu tím...

– Bembo! Roland thầm nghĩ.

– Một tháng sau, Bianca nói tiếp, tôi thấy cánh cửa này mở ra. Người đàn ông đó xuất hiện. Mặt ông ta đỏ bừng, giọng ấp a ấp úng nói những điều mà tôi không nghe rõ, vì tôi hết sức sợ hãi. Tôi thét lên một tiếng kêu lớn. Những tỳ nữ của tôi chạy đến, và người đàn ông kia đi ra, vừa xin lỗi nói rằng ông ta đã đi nhầm.

– Thế mẹ cô đã nói gì, khi bà biết được?

– Tôi không dám thuật lại việc xảy ra cho mẹ tôi nghe. Tôi sợ hãi và run lên mỗi lần tôi nghĩ đến.

– Cô hãy yên lòng, Roland nói với một giọng u ám lạnh lùng đến nỗi làm cho nàng thiếu nữ xanh mặt; ta sẽ bảo vệ cô chống lại người đàn ông đó.

– Ông biết người đàn ông đó sao?

– Phải, ta biết ông ta, Roland nói và gương mặt chàng cũng biến sắc.

Rồi, vừa định thần, chàng nói tiếp với một giọng lạ lùng:

– Giã từ, cô bé, không nên lo ngại gì nữa, cô nên cảm tạ sự tình cờ đã khiến cho ta trông thấy cô, và trò chuyện cùng cô. Kể từ giờ phút nầy, cô hãy yên tâm, cô đang được ta bảo vệ.

Roland mở cánh cửa và ra hiệu cho tên gia nhân khổng lồ đến gần. Chàng nói nhỏ với anh:

Scalabrino, hãy nhìn cho rõ nàng thiếu nữ nầy.

Tôi thấy nàng, thưa chủ nhân.

– Mi hãy khắc sâu vào ký ức hình ảnh của nàng, bằng cách mang theo kỷ niệm chính xác về nàng.

– Tôi sẽ nhận ra nàng giữa một ngàn người.

– Tốt lắm, cuối cùng Roland nói giọng lớn hơn khi chàng nghĩ rằng Scalabrino đã quan sát kỹ gương mặt của Bianca, tốt lắm; hãy đi tìm sớm những vật ấy cho ta.

Người gia nhân nghiêng mình và bước đi.

Roland liền làm một dấu hiệu cho Bianca khi cô đang ngây ngất với niềm vui và khép cánh cửa lại.

– Thế nào? Imperia kêu lên với nỗi lo âu.

– Không có sự nguy hiểm nào cả, thưa phu nhân. Nếu như bà muốn tự mình xem xét, bà sẽ thấy rằng đứa trẻ của bà hoàn toàn khỏe mạnh.

Imperia vội chạy vào phòng của con gái.

Người thư ký Paolo giả – Roland – đi đến gần Arétin đang đứng chờ bên cạnh Imperia từ lâu, nói nhỏ với ông:

– Ông nên mời người bạn Bembo của ông đến dự một buổi tối thân mật nơi nhà ông. Buổi tối đó, sẽ chỉ có ba người chúng ta, ông, ông ta, và ta. Rồi Paolo dường như chìm sâu trong sự trầm tư được Pierre Arétin tôn trọng.

– Điều lạ lùng, Roland nghĩ thầm, như là vận mệnh của con người! Đây là một người đàn bà, một kỹ nữ hèn hạ, mà tính khí bất thường chỉ trong một giờ nàng cảm thấy yêu ta, có lẽ là nguyên nhân đầu tiên về những nỗi bất hạnh của ta. Chắc chắn nàng đã nhúng tay vào trong cuộc tố giác trước đây. Chắc chắn, nàng đã phục vụ cho những quyền lợi của Foscari, Bembo và Altieri, của bộ ba những tên giặc biển liên kết với nhau để nhận chìm ta trong đêm tối hòng gây cho ta những sự tuyệt vọng vô bờ bến. Tốt. Ta biết được nàng có một đứa con gái, và nàng nâng niu đứa con gái đó. Ta định sẽ gây đau khổ cho tâm hồn người mẹ bị lạc lõng trong cái thân xác kỹ nữ đó. Và đến lúc ta phải trừng phạt người đàn bà này, kia là lòng thương xót đi vào trong tim ta! Ta thấy cô con gái, và đó là một nàng tiên nữ xứng đáng cho lòng khoan dung và sự ngưỡng mộ của những người đàn ông! Ta đến để sát hại nàng, và ta bỏ đi, rồi quyết định cứu sống nàng. Tại sao, bởi vì ta đang nhất quyết báo thù, sao ta không bứt khỏi lồng ngực ta cái quả tim quá nhu nhược này.

Imperia đi vào, hớn hở, nắm lấy hai bàn tay của Roland.

– Chà! Thầy Paolo, nàng kêu lớn, thầy thật là một y sĩ danh tiếng. Chưa bao giờ tôi thấy con gái tôi mạnh khỏe và yêu đời như thế. Ngài quý tộc Arétin, người thư ký của ngài là một kho tàng châu báu.

– Tôi đã nói trước với bà, thưa phu nhân, Pierre nói.

Khi tiếp xúc với bàn tay của Imperia, Roland bỗng rùng mình ghê tởm với lòng thù hận, nhưng chàng dằn ngay xuống.

– Bà đã an tâm rồi sao? Chàng hỏi.

– Tại sao tôi lại không an tâm được?

– Nếu như tôi nói với bà rằng cái vẻ khỏe mạnh bên ngoài chỉ là giả dối? Nếu như tôi nói với bà rằng đứa con của bà thật sự đang bệnh?

– Ông làm tôi sợ hãi, nàng kỹ nữ kêu lên.

– Bà có vui lòng không, thưa phu nhân, chấp thuận cho tôi một cuộc trò chuyện?

– Ngay bây giờ, ôi! Ngay bây giờ!

– Không, những tiếng ồn của cuộc lễ sẽ gây phiền phức cho tôi. Ngày mai...

– Thật quá xa! Giờ đây tôi đang ở trong một tâmtrạng lo ngại ghê gớm. Ông nghe đây, ông sẽ trở lại vào mười hai giờ đêm. Từ giờ đến đó, tôi sẽ tìm cách để giải tán tất cả mọi người.

– Được, vào mười hai giờ đêm!

Roland đi xa trong khi Imperia ngẫm nghĩ:

– Ta đã từng nghe cái giọng nói đó ở đâu khiến cho ta phải rùng mình?...

Được Pierre Arétin đi theo, Imperia trở vào gian phòng lớn. Với tài khôn khéo tinh vi, với nghệ thuật chinh phục lòng người tuyệt vời, nàng bắt đầu tiễn đám đông quan khách lần lượt ra về mà lẽ ra họ còn ở lại khuya hơn nữa.

Đến khoảng nửa đêm, như lời nàng hứa, tòa dinh thự trở nên vắng vẻ, lặng yên, ánh đèn tắt hết, đám gia nhân đã rút lui; một giờ đồng hồ cũng đủ cho Imperia thu xếp.

Khi chỉ còn lại một mình, nàng chờ đợi ở cánh cửa lớn để tự mình mở cửa.

Chẳng bao lâu người được nàng gọi là thầy Paolo hiện ra.

Nàng vội nắm bàn tay chàng và kéo vào một căn phòng nhỏ vắng vẻ.

Imperia ngồi xuống và chỉ vào một chiếc ghế mời người thư ký – y sĩ của Pierre Arétin.

Roland vâng lời một cách máy móc.

– Xin hãy nói về con gái của tôi. Imperia dịu dàng nói.

– Bà lo ngại điều gì cô bé? Chàng hỏi vừa cố gắng xua đuổi những ý tưởng đang sống lại từ dĩ vãng...

– Tôi nào có biết gì?... Tôi thương yêu quá sức đứa trẻ đó! Nó là cả cuộc sống của tôi thưa ông... Một chứngđau nhỏ nhất cũng làm cho tôi lo lắng... Ôi! Nếu như tôi bị mất nó!

– Không thể nào chỉ có một việc đó không thôi mà lại làm cho bà lo ngại...

– Ông muốn nói gì? Imperia giật mình hỏi.

– Bianca có một sức khỏe tốt. Nhưng cô rất xinh đẹp... Có lẽ còn quá xinh đẹp! Có phải không, thưa phu nhân, rằng bà còn yêu thích hơn nữa để cho con gái của bà đừng bao giờ lôi cuốn ánh mắt của bất cứ một người đàn ông nào?

– Tuy nhiên nó cũng phải lấy chồng!

– Tôi biết không phải việc đó làm bà lo sợ... Nếu như có một người đàn ông nào đến trình diện mà chàng còn trẻ, chân thành, tận tụy, hiến dâng đời mình cùng với tình yêu và được Bianca bằng lòng, chắc bà sẽ không do dự đâu!... Nhưng có lẽ con gái của bà đã được nhìn thấy bởi một trong những con quái vật mặt người lòng thú nào đó mà chỉ qua ánh mắt của hắn ta không thôi cũng đã làm cho cô gái khủng khiếp.

– Ông làm tôi kinh hãi!

– Nếu đúng như thế, thưa phu nhân, Roland kết thúc, bất hạnh thay cho con gái của bà! Con quỷ hút máu đó đang rình rập trong bóng tối của tòa dinh thự này. Nó đang thèm khát luồng máu trẻ trung này. Cáisắc đẹp phơi phới này hấp dẫn sự đam mê của nó. Đêm tối của nó muốn được soi sáng bởi ánh sáng này. Nó đi luợn quanh không vội vã. Nó biết rằng miếng mồi không thể nào thoát khỏi tay nó. Nó đã sắp đặt, bố trí, và có thể chẳng bao lâu nữa sẽ quá muộn để cứu thoát đứa trẻ.

Imperia thốt lên một tiếng kêu khủng khiếp.

– Bà sao thế, thưa phu nhân, Roland nói. Tất cả việc đó chỉ là một sự ức đoán. Vả lại, bà có mặt ở đây để canh giữ cho Bianca. Bởi vì có ai dám xông vào tấn công người con gái trước mặt người mẹ bao giờ. Tuy nhiên trừ khi người mẹ bị liên kết vào kẻ ác nhân bởi một hiệp ước bí mật nào đó! Trừ khi người mẹ bị ràng buộc mãi mãi bởi một trọng tội ám muội nào đó cùng tên đồng lõa, bà sẽ bất lực vì lệ thuộc vào tên đồng lõa và hắn sẽ đứng dựng lên trước mặt bà và nói rằng: Ta muốn con gái của mi!

Imperia nhảy dựng lên chạy ra cửa, rồi tin rằng không một ai nghe cuộc nói chuyện này, nàng lơ láo đi trở về phía Roland.

– Ai đã báo cho ông biết tất cả việc đó? Nàng ấp úng. Quyền lực quỷ quái nào đã tiết lộ cái hiệp ước ràng buộc giữa tôi với con quái vật, với con quỷ hút máu, với tên Hồng y giáo chủ!...

– Tôi không biết bà muốn nói gì, Roland lạnh lùng nói. Tôi tìm hiểu, tôi dò dẫm, tôi muốn biết có thế thôi. Dường như không cố ý, tôi đã nói đúng sự thật.

– Vậy ra, ông không biết gì cả sao?

– Tôi không biết gì cả, tuy nhiên tôi cần phải biết tất cả, nếu như bà muốn rằng con gái mình được cứu thoát.

Nàng kỹ nữ rùng mình và cúi đầu trước giọng nói uy quyền đang chi phối nàng.

– Tôi sẽ nói với ông tất cả những gì mà tôi có thể nói được! Imperia nói tiếp, vừa cố gắng lấy lại sự bĩnh tĩnh.

– Trong trường hợp đó, Roland nói, chúng ta nên sắp xếp lại thứ tự về những gì chúng ta định nói. Hỡi trời, thưa phu nhân, tôi xin thề rằng tôi không tin chút nào vào một cuộc phiêu lưu bi thảm khi được bà yêu cầu khám nghiệm con gái của bà... Cô bé vô tội đáng thương!...

– Vô tội! Imperia rên rỉ.

– Phải rồi. Vô tội về những tội ác mà những người khác đã phạm phải, và rằng có lẽ cái số mệnh độc ác đó bắt phải đền tội thế cho họ.

– Ôi! Ông là ai đây? Chưa bao giờ có một ai dámnói với ta với một uy thế như vậy! Ông là ai? Tôi muốn được biết!...

– Tôi là, Roland nói, một thư ký tầm thường của ngài quý tộc Arétin. Tôi có học tập ở Pise và Florence... Tuổi thanh xuân của tôi đã trải qua trong những năm nghiên cứu môn triết học. Có lẽ môn học đó đã giúp tôi đoán ra những điều gì được giấu kín trong lòng.

– Hãy nói đi, nàng bảo, tôi sẵn sàng trả lời ông...

– Chúng ta nói rằng chúng ta nên sắp xếp lại thứ tự trong câu chuyện này. Trước tiên, thưa phu nhân, vì bà đã vui lòng tín nhiệm nơi tôi, xin bà hãy nói, đừng có ẩn ý.

– Tôi sẽ cố gắng, Imperia nói, mặt đỏ bừng tức giận khi thấy ý nghĩ của mình bị đoán ra, nàng định chỉ nói những gì nàng muốn nói.

– Tôi vừa có một ý nghĩ mà tôi muốn nói ngay với bà, Roland nói tiếp. Là vì nếu như Bianca bị đe dọa thì ở trên đời này còn có một người sẵn sàng bênh vực cho cô, đồng thời với cả bà nữa.

– Ai thế? Imperia ngạc nhiên hỏi.

– Người cha của cô bé, Roland nói giọng thản nhiên.

– Người cha của nó!

– Ở đây có điều gì làm cho bà ngạc nhiên?... Tôi tin chắc rằng, nếu người ta bày tỏ tình cảnh với ông ta, lập tức người đàn ông đó sẽ bay đến ngay cứu đứa con của mình. Xin phép bà, thưa phu nhân, cho tôi được hoàn toàn thành thật nói để chúng ta hiểu rõ nhau. Tôi biết bà là một người đàn bà trí tuệ và phong nhã. Bà là người mà trong xã hội chúng tôi người ta gọi là một kỹ nữ. Nhưng tôi cũng biết rằng người cha của Bianca không thể là một người quê mùa mà không được ai biết đến. Chắc chắn ông ta có một địa vị cao cả và một thế lực to lớn...

Imperia, đã trấn tĩnh qua nỗi khủng khiếp của mình, không thể lẩn tránh sự mỉa mai nghiệt ngã của người đàn ông đang đối thoại với mình.

– Tôi không biết người cha của Bianca.

– Tôi ái ngại cho bà, thưa phu nhân... Không biết người đàn ông nào được mình yêu thương trong một giờ, một ngày hoặc là một năm, người đàn ông mà trong đỉnh cao của hạnh phúc đã để lại trong bụng của người tình nhân hình ảnh đã tái sinh của một đứa trẻ được tôn sùng. Đối với một người đàn bà nhiệt thành và thông minh như bà, có lẽ đó là một hình phạt độc ác... Ít ra đó cũng là những lời của một người đàn bà đã vui lòng kể lại với tôi... Một người đàn bà bạc phước mà tôi gặp vào một hôm, cách đây hai năm, không xa Trévise, trong một ngôi làng tên gọi là Nervesa, ở dưới chân những ngọn núi La Piave...

Imperia tức thì đứng chồm lên và dán chặt đôi mắt lơ láo vào Roland.

– Người đàn bà đó, Roland thản nhiên nói tiếp, đi lạc trong các khe núi La Piave. Tôi trấn an bà ta. Chúng tôi trò chuyện. Bà cũng là một phu nhân, có một nhan sắc tuyệt vời. Và bà kể cho tôi nghe về câu chuyện thương tâm của bà.

– Câu chuyện đó? Imperia hổn hển hỏi.

– Là đây. Một ngày kia, việc đó đã xảy ra lâu lắm khi người đàn bà đi đến Rome. Bỗng thình lình, bà bị một toán cướp bao vây và đưa đến một nơi hoang dã gọi là Hắc Động.

Imperia đỏ mặt, rồi tái xanh, Roland nhìn nàng chằm chặp.

– Tại đây, một thị hiếu nhất thời kỳ quái thoáng qua đầu óc của người đàn bà đó. Nàng quyết định hiến thân cho một trong những tên cướp đó, một người đàn ông có vóc dáng của một lực sĩ đã cám dỗ trí tưởng tượng điên cuồng của bà...

Imperia kêu lên một tiếng mà Roland dường như không nghe, bởi vì chàng nói tiếp:

– Thế rồi, thưa phu nhân, do một số mệnh trớ trêu, người đàn bà có thể có những đứa con, con của những vị thân vương và những vị hồng y, nhưng lâu nay đã không sinh sản, lại có một đứa con với tên cướp, một đứa con gái!

– Thôi ông đừng đi xa hơn nữa. Imperia nói và biểu lộ sự đau đớn sâu sắc. Cuộc gặp gỡ giữa ông với người đàn bà trong các khe núi La Piave không chỉ là chuyện tưởng tượng. Người đàn bà đó, chính là tôi mà ông sắp nói ra!

– Về bà, thưa phu nhân! Bà làm tôi ngạc nhiên.

– Về tôi! Đó là câu chuyện của tôi mà ông vừa kể. Làm thế nào ông được biết câu chuyện đó? Tôi không rõ. Tại sao ông lại kể cho tôi nghe? Tôi không biết...

– Bà đã nhầm lẫn, thưa phu nhân. Nếu một cuộc phiêu lưu như vậy đã xảy ra ở hoàn cảnh bà, thì cuộc phiêu lưu tương tự lại không thể xảy ra đối với một người đàn bà khác hay sao?

Imperia lắc đầu, và trong cơn rối loạn nàng nóng nảy nói tiếp:

– Ông muốn biết ai là người cha của Bianca, giờđây ông đã rõ rồi! Đó là một tên cướp... Nhưng tên cướp đó, tôi không biết tên, không bao giờ tôi muốn biết, và tôi sẽ khó khăn lắm để nhận ra ông ta.

– Chúng ta nên bỏ qua, Roland nói với giọng thật tự nhiên, phải dựa vào sự giúp đỡ của người đàn ông đó để bảo vệ cho được đứa trẻ bất hạnh, chống lại mối tình thấp hèn của gã Bembo thâm độc đó.

Lần này Imperia đã thốt ra một lời cảm thán tuyệt vọng:

– Bembo! Bà gầm lên và chụp nắm lấy một bàn tay của Roland, Bembo! Ai đã nói với ông về Bembo?

– Nhưng chính bà, thưa phu nhân!... Thật ra, bà không thốt ra cái tên đó, nhưng lúc nãy, bà kêu lên rằng con quái vật, con quỷ hút máu mà bà bị ràng buộc vào bởi một hiệp ước, đó là ngài Hồng y... Tôi hiểu rằng nó có liên quan đến ngài Hồng y, giám mục thành Venise; tôi có bị nhầm lẫn không?

Imperia đưa hai bàn tay trắng trẻo lên chiếc trán nóng bỏng của mình.

– Thế thì, phải, thưa ông! Đó là ngài Hồng y giáo chủ Bembo mà tôi lo ngại. Chính ông ta đã nhìn thấy Bianca! Chính ông ta mà một dục tình ghê gớm làm cho ông ta lảng vảng xung quanh dinh thự này! Và cũng chính vì ông ta mà tôi bị ràng buộc vào cái hiệp ước mà do tài linh cảm phi thường của ông nhắc lại!

Một cái rùng mình nhẹ lay động Roland. Chàng hiểu rằng mình đang nắm vận mệnh nàng kỹ nữ trong tay mình và cuộc nói chuyện thâu đêm này đã đi đến đỉnh cao của nó.

– Hiệp ước đó ra sao? Chàng hỏi với một giọng vắn tắt.

– Năm 1509, tôi thương một người đàn ông, người duy nhất mà tôi chưa bao giờ biết yêu. Tôi muốn tự nguyện hiến mình cho chàng, chẳng những với tấm thân của tôi đã bị ô uế, mà cả với quả tim của tôi còn trong trắng. Chàng khinh bỉ tôi, nhạo báng tôi, sỉ nhục tôi... Chàng yêu thương một thiếu nữ...

– Người đàn ông đó tên gì?

– Roland Candiano.

– Còn nàng thiếu nữ?

– Léonore Dandolo.

– Tốt lắm. Bà hãy nói tiếp, Roland nói vừa ấn mạnh các móng tay vào trong lòng bàn tay để kềm chế sự đau đớn đang chế ngự trong tâm hồn mình.

– Tôi quyết định trả thù. Tôi có một người tình nhân tên là Davila... Người tình nhân đó bắt gặp tôi đang thổ lộ mối tình say đắm đối với Roland Candiano, tôi giết chết ông ta.

Roland rùng mình.

– Bàng hoàng, tôi đứng yên sửng sốt vì khủng khiếp trước cái thi thể, Imperia nói tiếp, một người đàn ông đột ngột xuất hiện bên cạnh tôi. Ông ta đã trông thấytất cả. Đó là Bembo. Ông ta kéo tôi vào trong một gian phòng của dinh thự này và tôi trông thấy một người đàn ông khác: Altieri, lúc đó là đại úy chỉ huy bọn cung thủ, ngày nay là đại úy thống lĩnh quân đội ở Venise.

Imperia dừng lại một lúc, thở hổn hển. Nàng lấy làm ngạc nhiên không hiểu vì sao đã kể lại với sự trầm tĩnh về những điều bí mật ghê gớm cho người đàn ông này nghe mà nàng chỉ mới vừa quen biết.

– Altieri và Bembo, nàng nói tiếp, bảo tôi ngồi xuống. Và Bembo nói với tôi: “Thưa phu nhân, bà vừa giết chết một thành viên trong Hội đồng Thập nhân chế. Bà sẽ bị treo cổ hoặc là người ta sẽ chặt chiếc đầu đẹp đẽ rất cân xứng trên đôi vai màu cẩm thạch của bà”. Tôi rùng mình khủng khiếp và tôi nghĩ đến đứa con gái nhỏ của tôi, đến con Bianca của tôi được tôi đưa đi nuôi nấng ở xa... Than ôi! Tại sao tính ích kỷ đã thắng thế trong lòng tôi? Tại sao tôi đi tìm kiếm nó làm gì?... Tại sao tôi không chết ngay lúc đó... Tất cả mọi việc sẽ chấm dứt!... Nhưng lúc ấy, tôi không nghĩ như thế. Khi nhớ đến đoạn đầu đài, những giọt mồ hôi lạnh toát ra thân tôi và tôi bắt đầu run lên dưới sự lạnh lẽo của cái chết. Bấy giờ, Bembo bảo tôi: “Có một cách để cứu thoát bà, một cách thức duy nhất!”.

– Cách nào? Tôi mừng lên như điên, hỏi.

– Đó là tố cáo một người như là đã giết chết Davila! Nếu cần, chúng tôi sẽ chứng minh rằng bà nói sự thật.

– Nhưng là ai? Tôi kêu lên. Ai?

– Roland Candiano!

– Không bao giờ!

– Được! Bà sẽ đi lên đoạn đầu đài và Roland sẽ kết hôn với nàng Léonore của ông ta...

– Nghe những lời nói cuối cùng đó, Imperia nói tiếp, tôi cảm thấy những sự khủng khiếp của tôi tan biến, nhưng một cơn giận dữ đã tràn ngập trong lòng. Nghĩ đến Léonore Dandolo sẽ hạnh phúc, tôi trở nên điên cuồng. Tôi kêu lên rằng tôi sẵn sàng... Altieri đọc lời tố cáo cho tôi viết, và tờ giấy được Bembo ném vào trong thùng thơ ở quảng trường Saint-Marc... Thật là rùng rợn, có phải không ông?

– Phải, Roland nói, khá rùng rợn. Bà bị lòng ghen tuông thúc giục. Nhưng gã Bembo đó, tại sao gã lại muốn làm hại Roland Candiano?

– Tôi nào biết... Có lẽ một loại ghen tuông khác.

– Và Altieri?

– Ông ta thương yêu Léonore!

Roland cố dập tắt tiếng gầm thét đang dâng lên đôi môi chàng.

– Và người ta làm gì đến Roland Candiano? Chàng hỏi.

– Người ta quăng ông ta vào trong những chiếc giếng!

– Chắc ông ta vẫn còn ở đó?

– Không. Ông ta đã chết.

– Làm sao bà biết việc đó?

– Ông ta cùng với một người bị kết tội khác vượt ngục, họ bị chết đuối trên sông... Tốt hơn là nên nhưthế. Ít ra, ông ta sẽ không còn đau khổ nữa...

– Phải, như vậy tốt hơn!... Nhưng còn bà, suốt trong thời gian mà kẻ khốn nạn còn bị nhốt trong cái giếng, làm sao bà có thể sống yên ổn được?...

– Làm sao tôi biết! Imperia nói vừa rùng mình. Lúc thì tôi muốn ra tự thú, nhưng tôi sợ hãi người đao phủ, lúc thì tôi muốn tìm cách đánh tháo ông ta, nhưng đólà điều mà tôi không thể thực hiện nổi... Ôi! Tôi đã trải qua nhiều đêm khủng khiếp. Và trong những đêm đông lạnh lẽo, khi ngọn gió gào thét trong đêm tối, tôi cảm thấy như nghe những lời rên rỉ của Roland Candiano... May mắn thay, chàng đã chết!

– Phải, may mắn thay!... Rồi thì sao?

– Rồi thì... Ông nên hiểu rằng giờ đây Bembo là vị chủ nhân của tôi. Từ sáu năm nay, tôi vâng theo lời ông ta như là một kẻ nô lệ; cứ mỗi lần tôi muốn nổi loạn, ông ta lại hăm dọa và tôi sợ hãi... Ôi! Tôi sợ hãi khi nghĩ đến có một đêm nào đó ông ta đứng trước mặt tôi và lạnh lùng bảo tôi: “Con gái của mi trong giường của ta, hoặc là chiếc đầu của mi cho tên đao phủ!”.

Imperia bật khóc nức nở.

Roland suy nghĩ:

– Ta đã rõ vai trò của Imperia, của Bembo và của Altieri. Nhưng còn Dandolo? Ai đã thúc giục ông ta? Foscari? Nào ta có làm gì đến ông ta? Ôi! Kiên nhẫn! Kiên nhẫn!...

Và chàng cất cao giọng:

– Xin đừng khóc nữa, thưa phu nhân. Tôi sẽ cứu con gái của bà.

– Ôi! Thế ông là một vị thiên thần đến để mang lại cho tôi sự tha thứ về trọng tội của tôi!...

– Tôi không có gì khác hơn để nói với bà điều này: Tôi sẽ cứu thoát con gái của bà.

– Tôi tin ông, tôi tin ông! Roland đứng lên. Trước khi chàng kịp thời làm một cử động để ngăn lại, Imperia đã quỳ xuống, cầm lấy một bàn tay của chàng và đưa lên môi hôn.

Roland nhẹ rút bàn tay lại, ra hiệu từ giã và lẹ làng chạy vụt ra bên ngoài, để nàng kỹ nữ ở lại một mình bị giày vò bởi một trạng thái rối bời, vừa vui sướng vì an tâm và vừa vương vấn bởi những sự khủng khiếp đã qua.

❀ ❀ ❀

[1] Tiziano Vecellio tự là Titien, họa sĩ người Ý, sinh ở Pieve di Cadore (1477-1576). Sau một thời kỳ đầu tiên chịu ảnh hưởng của sư phó là Giorgione, ông trở thành một họa sĩ quốc tế, làm việc cho các vị giáo hoàng, cho hoàng đế Charles Ier, và nhất là cho hoàng đế Chales Quint và Philippe II. Đến cuối đời ông, nghệ thuật của ông đạt đến một sự trữ tình lãng mạn và đến những sự táo bạo kỹ thuật lớn.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.