7
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện của chính mình.
Sau khi tới căn nhà kiểu cổ trong một vùng rừng núi, tôi đã bị gã đàn ông lạ mặt dẫn đến một bệnh viện.
Tôi chính là một bác sĩ của khoa nội tâm thần.
Tôi nghĩ mình nên bắt đầu câu chuyện từ hôm đó – cái ngày tôi đến bệnh viện lần đầu tiên. Dự báo thời tiết đã cảnh báo rằng bão đang đến gần, và thời tiết bên ngoài đã chứng thực điều ấy: Cơn gió mạnh đang bắt đầu thổi đến. Tôi vừa bị hủy mất hai cuộc hẹn và hiện chỉ còn đúng một vị khách giữa phòng khám bệnh vắng tanh. Đó là một cô gái cao ráo với nước da trắng trẻo. Khi nhìn cô ấy, chẳng hiểu sao tôi bỗng có cảm giác bứt rứt, bồn chồn không yên. Phải công nhận rằng cô ấy rất đẹp. Cô ấy nói phòng khám tư mà trước đây cô ấy thường chữa trị hiện đang đóng cửa, vậy nên cô ấy đã tìm đến đây. Nhưng cô ấy không mang theo giấy giới thiệu hay bất cứ gì hết.
“Tôi không tài nào ngủ được vào ban đêm. Cũng không màng tới chuyện ăn uống. Tôi đã nghĩ phải chăng bệnh này lại tái phát nữa rồi? Chắc là do cơn bão.”
Tôi gật đầu, định dựa vào bảng câu hỏi y tế trước khi chẩn đoán bệnh, nhưng vẫn hỏi lại một lần nữa.
“Toa thuốc được kê trước đây là gì vậy?”
“Solanax, Toledomin, Paxil…”
Câu trả lời hết sức trôi chảy. Chỉ có những người từng đến bệnh viện trước đây mới có thể hiếu được chi tiết về thuốc như vậy. Có thể là bệnh trầm cảm hoặc lo lắng quá độ. Hẳn sẽ có nhiều triệu chứng.
“Cô bắt đầu bị thế từ khi nào?”
“Tôi bắt buộc phải nói sao?”
“Hãy nói những gì cô có thể nói được.”
“Từ ba năm về trước. Khi tôi bị thất tình.”
Nói dối, tôi nghĩ. Tuy nhiên, như thế không có nghĩa tôi sẽ cố chấp lấy cho được thông tin từ đối phương.
Tôi vốn không phải một bác sĩ nhiệt huyết cho lắm. Thuở mới bắt đầu vào nghề, tôi luôn luôn lắng tai nghe bệnh nhân trò chuyện. Và những lời lẽ vớ vẩn hay tâm sự kể lể về cuộc đời của họ dần dần chất thành đống trong tôi, rồi không biết từ lúc nào, giữa tôi với bệnh nhân xuất hiện một bức tường mỏng manh ngăn cách.
“Tôi sẽ kê cho cô một tuần thuốc giống như vậy trước nhé.”
Khi thốt ra điều đó, tôi có cảm giác như thể cô ấy đang mở to đôi mắt chăm chú nhìn tôi. Để xác nhận lại những gì tôi nói, hết lần này tới lần khác cô ấy đều chớp mắt – đôi mắt đang ướt đẫm những giọt lệ.
Có lẽ tôi nên tìm một thời điểm nào đó để từ bỏ nghề y thôi. Nhưng thời điểm nào, tôi cũng chưa biết chắc.
Cô gái chợt đứng dậy khỏi ghế, và khi cô ấy gần như sắp mất hút sau cánh cửa, tôi liền gọi cô ấy lại. Ngay cả đến bây giờ, tôi cũng không biết tại sao mình lại làm như thế.
“À…”
Tôi tiếp tục buông ra những lời lẽ khó hiểu.
“Với những loại thuốc đó, cô có thấy tình trạng của mình cải thiện không? Đừng để tình trạng này kéo dài thêm nữa, đến lúc phải trị dứt điểm rồi.”
Câu hỏi thật kỳ lạ. Ít ra nó cũng không phải một câu hỏi dành cho những bệnh nhân đang định quay về nhà.
“Dạ, tôi không thấy khỏi hẳn, nhưng nếu không có thuốc, tôi cũng không chịu nổi.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Cơn bão… thật đáng sợ, phải không? Bão to quá mà. Tôi cứ có cảm giác kiểu như có thứ gì đó sẽ bị cuốn vào trong cơn bão ấy. Bởi thế, tôi không dám bước chân ra khỏi phòng.”
“Khi nào cô cảm thấy bất an, thì hãy nhớ uống thuốc.”
Không hiểu sao lời lẽ của tôi cứ có vẻ lạnh lùng. Dù đó là những lời tôi vẫn thường nói với khách đến khám bệnh.
Sau đó khi cô ấy quay trở lại ghế ngồi, tôi đã hỏi về tác dụng của thuốc. Cô ấy nói thuốc không tác dụng lắm.
“Bác sĩ có thể kê liều mạnh hơn một chút được không ạ?”
Cô ấy vừa chớp mắt vừa chăm chú nhìn tôi.
Bên ngoài trời đang mưa. Ấy vậy mà cô ấy lại đang mặc váy ngắn. Ôi trời, đáng lẽ tôi nên nhận ra ngay từ sớm mới phải. Ánh mắt cố né tránh của tôi lại hướng về thân hình cô gái ấy. Khi chuyển ánh nhìn về lại gương mặt, tôi thấy cô ấy đang cười mỉm, cứ như đang muốn hỏi anh đã ngắm cơ thể tôi đúng không. Hoặc muốn chất vấn liệu có phải anh đã bắt đầu khao khát tôi đúng không.
“Thưa bác sĩ…”
“Vâng.”
“Bác sĩ có muốn biết về toàn bộ con người tôi hay không?” Cô gái vừa nói, vừa tiếp tục chăm chú nhìn vào tôi. “Bác sĩ có thể đi vào nội tâm của tôi không?”
“Hả?”
“Tôi có thể phó thác bản thân mình vào tay bác sĩ không?”
“Tức là…” Tôi cố gắng không nhìn vào thân thể cô gái. “Phân tích tâm lý ư?”
Cô gái gật đầu. Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ thử chữa trị lâm sàng bằng phân tích tâm lý. Chỉ có thực hành đôi chút thời còn học ở trường Y. Không phải dùng thuốc để thuyên giảm bệnh tình mà là phương pháp chữa trị để bác sĩ tìm hiểu căn nguyên của bệnh và những vấn đề đang bị chèn ép trong tâm lý bệnh nhân.
“Khi nào?”
“Bây giờ luôn ạ.”
Cô ấy là bệnh nhân cuối cùng của ngày hôm đây. Có lẽ ngay từ lúc bắt đầu, cô ấy đã biết được điều đó. Ra vẻ như mình đã từng nhiều lần điều trị loại bệnh này trước đây, tôi mời cô ấy ngồi xuống ghế sofa rồi đưa mắt nhìn quanh từ phía sau. Trong lúc đưa cốc nước lấy từ máy lọc lên uống, đầu tôi đồng thời nảy sinh ý nghĩ xem mình có nên làm hay không. Và chẳng để cô ấy kịp nhận ra, tôi lén lút hít vào một hơi thật sâu.
“Cô đã nói rằng cách đây ba năm, cô từng bị thất tình đúng không? Hãy vừa nghĩ lại, vừa kể cho tôi nghe chuyện hồi ấy xem nào… Cứ kể từ từ thôi!”
“Chỉ nói sự thật ấy ạ?”
“Không, cô cứ tự do kể những gì mình nghĩ.”
Tôi đã thu lại một cuốn băng ghi âm những gì cô ấy kể lúc đó. Nó giống như một dàn ý để liên kết mọi thứ lại với nhau.
Nói thật thì, người bạn trai mà cô ấy từng quen, chẳng có lấy một điểm nào đặc biệt để cô ấy thích cả, chính vì thế tôi thật sự không nghĩ chuyện họ chia tay lại ghê gớm đến vậy. Thế nhưng sau khi đường ai nấy đi, tình trạng mất ngủ, biếng ăn và uể oải cứ thế tiếp diễn, thậm chí cô ấy còn cảm thấy sợ hãi cả những gì nhỏ nhặt nhất. Đặc biệt là những không gian khép kín – ví dụ như trên xe điện đang chạy, hoặc tầng hầm sâu dưới mặt đất – đều khiến cô ấy không thể chịu đựng được. Cô ấy chỉ có thể lờ mờ thấy hình ảnh của bản thân trong cơn hỗn loạn và bảo rằng mình muốn thoát ra khỏi nơi ấy. Lý do hai người chia tay liên quan đến chuyện quan hệ nam nữ. Cô ấy luôn có một cảm giác ghê tởm khi quan hệ với bạn trai, chỉ cần nghĩ đến chuyện đó thôi cũng đủ khiến cô ấy rơi nước mắt.
Bất cứ khi nào tôi bất chợt nghĩ ra điều gì đó muốn hỏi, cô ấy đều im lặng. Cô ấy bảo rằng đầu rất đau, có gì đó mơ hồ cứ liên tục chạy qua chạy lại trong tâm trí. Và rồi tôi phát hiện ra một điều hết sức lạ lùng. Ký ức của cô ấy chỉ là những mảng rời rạc chắp vá lại với nhau.
Ví dụ như ký ức từ lúc cô ấy học lớp năm đến khi học lớp bảy là cực kỳ mơ hồ. Đôi lúc là cả những ký ức bây giờ – hiện cô ấy đã ba mươi hai tuổi. Giống như chôn túi nilon vào một cái hố rỗng tuếch trên mặt đất. Những điều cô ấy nói thật quá đỗi lạ lùng.
Tôi đã bị cuốn vào việc điều trị cho cô gái ấy. Không biết từ lúc nào, tôi dần trở nên thích những câu chuyện cô ấy kể. Đặc biệt trong phạm trù phân tích tâm lý, có nhiều trường hợp bệnh nhân và bác sĩ tâm lý rơi vào vòng xoáy tình ái với nhau. Lấy một ví dụ cho dễ hiểu, một bệnh nhân không có tình thương từ cha, thông qua quá trình điều trị sẽ xem vị bác sĩ đó như là cha của mình, đồng thời có khuynh hướng tìm kiếm thứ tình cảm đó. Phải, bệnh nhân sẽ xem bác sĩ như hình bóng của một người hay một vật nào đấy quan trọng trong cuộc đời của họ. Đáp lại, bác sĩ cũng vướng vào những ảo tưởng sinh ra từ bệnh nhân, đồng thời vừa phải chú ý vừa phải giữ khoảng cách với họ. Nhưng có những người đã sẩy chân rơi vào cái hố ấy, ví dụ như Carl Jung – vị bác sĩ nổi tiếng của khoa Tâm lý học – người đã lỡ phát sinh quan hệ với không ít bệnh nhân của mình.
Trong các trường hợp đó, liệu có thể xem thứ tình cảm kia là tình yêu được không, hay đơn giản đó chỉ là một hiện tượng y học? Nếu nói là tình yêu, đấy có phải một tình yêu thực sự? Tôi cũng không tài nào biết được.
Biện pháp mà tôi dùng tới là thôi miên cô ấy, đưa cô ấy vào trạng thái vô thức và khơi gợi những ký ức bị che giấu. Phương pháp trị liệu này gần đây không còn được mấy người áp dụng nhưng thời kỳ đầu lại được Freud sử dụng rất nhiều. Liệu pháp này giúp gọi dậy ký ức đang bị ẩn khuất bên trong bệnh nhân, ý thức hóa nó và điều khiển nó, nhằm truy tìm gốc rễ của vấn đề.
Tuy nhiên, đối với trường hợp của cô gái này, liệu pháp đó lại không thể tiến hành thuận lợi. Thôi miên được cho là rất dễ thực hiện ở một phần tư dân số loài người, nhưng cũng khó thực hiện ở một phần tư dân số khác. Cô gái kia rơi vào trường hợp dễ thực hiện, thế nhưng, liệu pháp thôi miên này lại chẳng giúp tôi phát hiện được bất cứ vấn đề gì bên trong cô gái. Đôi khi cô ấy chỉ kể lể về một bộ phim truyền hình cũ rích và vô cùng khó hiểu nào đó cô ấy đã từng xem mà thôi.
Nhưng rồi một ngày nọ, có một điều lạ lùng đã xảy ra.
Như thường lệ, tôi lại tiến hành thôi miên cô ấy. Tôi không sử dụng sợi dây có treo một đồng xu – dụng cụ thôi miên vẫn thương thấy trong phim, mà dùng thuốc liều nhẹ, để giúp cô ấy thư giãn và khi cô ấy đã hoàn toàn cởi bỏ hàng rào phòng ngự của bản thân, tôi liền bắt đầu đặt câu hỏi.
Cô gái đang thầm thì điều gì đó.
“Đừng mà, xin hãy dừng lại.”
Ban đầu, tôi cứ tưởng ý thức của cô ấy đã quay về – cái ý thức bị đánh thức đang muốn tôi ngừng việc thôi miên lại. Thế nhưng không phải vậy.
“Đừng, dừng lại đi, xin hãy dừng lại đi.”
Cô ấy kêu gào. Rồi bằng chính đôi tay của mình, cô ấy xé toạc chiếc áo trắng đang khoác trên người, khiến hàng nút bị giật tung ra. Chiếc váy ngắn thương ngày của cô ấy cũng trở nên nhăn nhúm. Hơi thở dần trở nên gấp gáp hẳn.
“Không, cô nhầm rồi,… tôi… tôi là… là bác sĩ Yoshimi đây.”
Yoshimi chính là tay bác sĩ ở phòng khám tư mà cô ấy từng điều trị trước đây.
“Không, đừng mà, tôi không muốn… Á!”
Tay bác sĩ tên Yoshimi kia đã tấn công cô ấy. Chuyện này mới kỳ quái làm sao! Việc cô ấy đến phòng khám tư của bác sĩ Yoshimi chỉ vừa xảy ra gần đây thôi, vậy mà một ký ức mới mẻ như thế lại bị ý thức đè nén thì thật khó hiểu biết bao. Tôi định hóa giải thôi miên cho cô ấy, nhưng không tài nào làm được. Cô ấy vẫn cứ đắm chìm trong trạng thái ý thức cho rằng mình đang bị Yoshimi tấn công.
“Cô nhầm rồi. Điều đó không đúng đâu.”
Tôi chẳng kịp nghĩ ngợi gì, chỉ biết nói như vậy. Một ý nghĩ bỗng nhiên vụt qua tâm trí tôi, ý nghĩ về cách thức phân tích tâm lý mà bác sĩ Janet đã từng thực hiện. Janet là bác sĩ khoa Tâm lý thuộc thời đại trước thời của bác sĩ Jung và Freud. Bà từng rất thành công trong việc áp dụng liệu pháp thôi miên nhằm tìm kiếm sự thật được che giấu và đè nén của bệnh nhân, thay thế ký ức đau khổ ấy bằng một ký ức tốt đẹp hơn. Nhờ vào liệu pháp này, bệnh tình của bệnh nhân sẽ có những chuyển biến tích cực. Ngay cả trường phái ủng hộ Freud cũng đã từng thực hành liệu pháp này. Thế nhưng sau đó, chính trường phái Freud đã khai tử liệu pháp ấy và thủ thuật thôi miên đã không còn được áp dụng trong trị liệu tâm lý. Tại sao vậy? Nguyên nhân là do từng có rất nhiều trường hợp cho thấy chuyển biến tốt đẹp này chỉ kéo dài trong một tiếng đồng hồ. Dưới góc nhìn của bác sĩ, não của con người không phải là thứ dễ đối phó, ký ức bị thay thế sẽ sớm quay trở lại. Ngay cả những ký ức mà ta chắc chắn đã xóa bỏ thành công cũng sẽ có ngày quay về bên trong bệnh nhân.
Vậy mà tôi đã lỡ nói ra điều đó với cô ấy. Vào lúc ý thức của cô ấy đang trỗi dậy ngay trước khi trở về trạng thái cũ.
“Không có ai là Yoshimi cả. Em cũng chưa từng trải qua chuyện như thế.”
“Không, không…”
“Là anh đấy.”
Ôi trời, tôi không hiểu mình đang nói gì nữa.
“Là anh đó. Vì là anh, nên sẽ không có chuyện em bị hành hạ đâu.”
Cô ấy thều thào trong cơn mơ.
“Anh đang ôm em bằng tất cả sự dịu dàng của mình. Ngay trong phòng chẩn bệnh này. Em cũng đang nói chuyện với anh. Rồi em vòng hai tay qua cổ anh và chúng mình hôn nhau…”
Cứ thế, cô ấy chìm dần vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy, cô ấy nhìn tôi không chớp mắt.
“Hình như tôi đã mơ thấy một giấc mơ,” cô ấy nói tiếp, “… giữa tôi và bác sĩ.”
Tôi ôm lấy cô ấy. Như thể muốn xác nhận lại những gì mình đã thầm thì bên tai cô ấy trong quá trình thôi miên, và rồi cô ấy mở rộng vòng tay ôm choàng lấy cổ tôi.
Tiếp đấy lại có một chuyện kỳ lạ khác xảy ra. Nhờ lời bịa chuyện trong lúc thôi miên của tôi, hành vi đồi bại của tay Yoshimi kia đã bị xóa bỏ khỏi ký ức của cô ấy. Dù sớm thôi, những ký ức đen tối kia sẽ lại quay trở về và tiếp tục giày vò cô ấy một lần nữa. Làm gì có chuyện ký ức biến mất một cách suôn sẻ như thế chứ? Mà tôi cũng chẳng phải người có tài năng bẩm sinh trong việc thôi miên.
Chắc chắn có điều gì đó là lạ ở đây. Bởi vậy, tôi đã quyết tâm tìm đến nhà của tay bác sĩ Yoshimi kia – người chỉ mới đóng cửa phòng mạch gần đây thôi.