Ngăn Kéo Trên Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Ký 9

❊ ❊ ❊

HỒI KÝ 9

(Trong thư mục chưa công bố)

Tôi đang ở trong phòng khám bệnh, thì Wakui bước vào. Nhìn bộ dạng của tôi, anh ta không nói gì hết. Để dồn ép Mamiya, tôi đã tự làm tổn thương chính mình. Bởi vậy, anh ấy rất lo sợ nếu cứ tiếp tục như thế, cả Mamiya và tôi đều sẽ phát điên mất. Nhưng anh ấy có lo lắng cũng chẳng ích gì. Trước đây, anh ấy từng kêu gọi tôi cùng kết liễu đòi mình, nhưng gần đây anh ấy không còn nhắc đến nữa.

“Chỉ một chút nữa thôi.”

Wakui nhẹ nhàng nói. Giọng điệu pha chút mệt mỏi.

“Ừ. Có lẽ đã thành công được phân nửa. Nếu là quân đội của Mỹ hay Liên Xô cũ thì chắc đã tiến hành trả thù một cách hoàn hảo hơn rồi nhỉ? Họ sẽ không đi vào trong nội tâm của hắn ta như tôi, mà sẽ tẩy não hắn ta hoàn toàn, khiến hắn ta phải gánh chịu nỗi đau của tôi như là nỗi đau của chính mình nhằm hủy hoại hắn ta.”

“Tôi nghĩ, so với trường hợp của Kida, Mamiya tiến triển tốt hơn nhiều, y như mong đợi của chúng ta vậy. Chẳng phải như thế đã đủ rồi hay sao, tôi chỉ là dân nghiệp dư nên không thể hiểu rõ, nhưng… giờ anh ta đang bất tỉnh đó.”

“Vậy à? Nếu vậy hãy đi buộc dây vào cái móc kia đi.”

“Tôi đã làm xong rồi.”

“Tôi sẽ đi nghỉ ngơi đôi chút.”

Bỗng tôi nhận ra một điệu nhạc du dương đang ngân vang trong phòng.

Và chợt nghĩ có phải dưới góc nhìn của Yukari, hành vi của tôi có lẽ đã thay đổi. Đó là cái gì nhỉ? Phải chăng vì tôi đã tắt nhạc trước khi điệp khúc kịp vang lên?

Bên ngoài mưa đang rả rích rơi, nhưng nó đâu có liên quan gì đến chúng tôi cơ chứ?

“Anh thật giỏi nói năng mà không làm tổn thương tới người khác đấy nhỉ.” Tôi nhìn Wakui và thốt ra câu nói đó. “Anh quả là biết quan tâm… Thế nhưng, ngay từ hồi còn nhỏ, tôi đã có rất nhiều thói quen. Ví dụ như thói quen làm trung gian hòa giải cho cha mẹ, vì vậy… xin lỗi. Đây không phải là lời khen tặng đâu.”

Trước câu nói của tôi, Wakui chỉ cười nhạt. Đôi mắt nheo nheo lại.

“Không. Giống như những gì anh đã nói trước đây, tôi cũng từng sống tách biệt với cái thế giới này. Vì vậy, nếu thực sự là người biết quan tâm đi chăng nữa, đó có lẽ chỉ là bức bình phong ngăn cách tôi với thế giới này mà thôi.”

Tôi lại đăm đăm nhìn Wakui. Anh ấy đang ngồi vắt chân trên một cái ghế nơi góc phòng ngay gần cửa sổ. Anh ấy hơi gầy đi thì phải, tôi thầm nghĩ. Nhưng khi nhìn tới lớp móng tay đang ngày càng dài ra của anh ấy, tôi liền đảo mắt đi chỗ khác. Và rồi mở miệng nói.

“Có lẽ chúng ta không biết nhiều về nhau, nhưng… không phải cảm giác xa cách này thật dễ chịu hay sao? Mỗi lúc ở cạnh anh luôn làm tôi quên đi nỗi đau đớn vẫn ngày đêm giày vò tôi. Nếu có ai nhìn chúng ta từ xa, chắc chắn họ sẽ nghĩ chúng ta là một cặp đôi kỳ lạ.”

Lại một lần nữa, Wakui mỉm cười trước những lời lẽ đó của tôi.

“Thực tế là, chúng ta đã từng gặp nhau ở một quán bar nào đó rồi. Nhưng…”

Wakui tiếp tục nói. Bản nhạc vừa vang lên là bài gì nhỉ?

“Chúng ta đã đánh mất những gì quan trọng với chúng ta cho cái thế giới này, ý tôi không chỉ nói đến Yukari. Đặc biệt là anh… Vì vậy, nếu kế hoạch chệch hướng và cần đến một bàn tay để thủ tiêu bọn chúng, hãy để tôi làm điều ấy.”

Áo sơ mi trắng làm bằng vải cao cấp cùng mái tóc được chải chuốt gọn gàng. Dạo này, Wakui có vẻ chăm chút vẻ bề ngoài hơi quá. Cứ như thể anh ấy vẫn còn muốn tiếp tục làm người, là một phần của thế giới này. Nhưng lắm khi, anh ấy lại để mặc mắt kính bẩn thỉu. Ngày trước, anh ấy toàn đeo đồng hồ hiệu A. Lange & Sohne, nhưng gần đây anh ấy thường quên mất.

“Mà anh…”

Tôi dợm nói nhưng rồi lại chẳng thể tiếp tục. Wakui quay mặt về phía tôi, chốc chốc lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ, ngắm cơn mưa không liên quan gì đến chúng tôi và cả những cảnh vật cũng chẳng liên quan gì.

Sau khi Wakui ra khỏi phòng, tôi liền châm một điếu thuốc, hồi tưởng lại giấc mơ vẫn thường thấy khi xưa.

Giữa dòng người đông đúc, mỗi kẻ lại rẽ một hướng khác nhau. Tôi cũng đang cố gắng tìm đến một nơi nào đó, nhưng rồi bỗng nhiên bị ngăn lại ở cái nơi gọi là khu vực kiểm tra hành lý xách tay của sân bay. Một anh chàng nhân viên, nói đúng hơn là nhân viên kiểm tra, cất giọng đầy nghi ngờ túi hành lý của tôi.

“Gì đây?” Anh ta nói rồi nhặt một thứ đồ trong túi xách của tôi. “Cái gì đây hả? Ồ, cả cái này nữa?” Anh ta vẫn không chịu từ bỏ. “Cái này kiểu như…” Hắn bảo. “Cái này… với cái kia nữa, anh đang làm gì thế hả?”

Hàng người dài ngoằng đứng phía sau đang nhao nhao muốn vượt lên trước tôi.

“Tại sao anh lại cần thứ này, xin vui lòng giải thích cho!”

Tuy chỉ là một chuyện rất hiển nhiên, nhưng tôi không sao giải thích được.

Mà tại sao tôi không còn mơ thấy giấc mơ đó nữa nhỉ?

cha mẹ mình và cả những con vật, càng ngày càng điên cuồng sưu tầm băng đĩa và truyện tranh. Sự ra đi của những người thân như cha mẹ có thể khiến một đứa trẻ trở nên bất ổn nhưng thời điểm khi ông hắn ta qua đời, hắn ta đã hai mươi lăm tu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.